Sau Khi Chết, Tranh Của Tôi Nổi Tiếng Khắp Thế Giới

Chương 41




Này thực sự rất khó từ chối nha.

Không chỉ bởi vì đây là lời cầu xin chân thành từ fan hâm mộ, mà còn bởi vì người nói là Tỉnh Ngộ.

Tỉnh Ngộ luôn giúp đỡ cậu, và Tỉnh Ngộ chưa bao giờ đòi hỏi cậu bất cứ điều gì.

Lâm Lạc rối rắm cúi đầu, chìm trong suy nghĩ.

Bán tranh, cậu có thể bị lộ tẩy.

Nhưng nếu không bán, cậu thực sự không từ chối nổi Tỉnh Ngộ.

……..Căn bản không có lựa chọn nào vẹn cả đôi đường.

Cậu không thể từ chối Tỉnh Ngộ.

Nhưng nếu lộ tẩy……………..thôi khỏi cần nói, chuyện lớn đó.

“Bức tranh này có thể cho anh.” Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Lạc nói: “Nhưng mà… Tôi sẽ không lấy tiền.”

Như vậy, nếu sau này việc lộ tẩy, có khả năng Tỉnh Ngộ ít nhiều sẽ nương tay.

Tỉnh Ngộ hơi kinh ngạc: "Tại sao?"

Càng lúc anh càng khó hiểu được suy nghĩ của nhóc này.

“Không tại sao hết.” Lâm Lạc đặt bức tranh xuống, “Dù sao cũng tặng cho anh, không lấy tiền. Anh muốn thì nhận lấy, không muốn thì tôi sẽ mang đi.”

Lâm Lạc định tiến lên cầm lại bức tranh.

Nhưng Tỉnh Ngộ đã giữ lại, anh trầm ngâm nhìn Lâm Lạc, sau đó chợt nở nụ cười:

“Sao vậy, bỗng nhiên phát hiện lương tâm muốn cảm tạ tôi hả?”

"Chỉ là một bức tranh mà thôi," Lâm Lạc ôm cánh tay, "Nếu muốn, tôi có thể vẽ bao nhiêu bức như này cũng được."

"Thấy anh thích như vậy, thôi thì tôi tặng cho anh, kẻo anh lại bảo tôi keo kiệt."

Tỉnh Ngộ cười, khẽ chạm vào bức tranh:

"Nó có giá một triệu, không phải cậu vừa đòi sao?"

“Một triệu là một triệu, tôi đây thế nhưng là tỷ phú đấy.” Lâm Lạc rất hào phóng nói.

Thực ra cũng hơi đau lòng đấy.

Nhưng mà tặng nó cho Tỉnh Ngộ rồi, thôi vậy.

“Nếu vậy thì cảm ơn cậu nhé, phú hào nhỏ.” Tỉnh Ngộ không khách sáo với cậu nữa, cười cười, cất bức tranh đi.

Nói rồi quay đầu tính chọn một khung tranh rồi mang về treo trong phòng ngủ.

Cứ nghĩ đến việc mỗi ngày mở mắt ra là có thể nhìn thấy bức chân dung “Lâm Lạc” vẽ tặng mình là anh lại thấy rất hạnh phúc.

Lúc này có người gõ cửa văn phòng.

“Mời vào.” Tỉnh Ngộ không ngẩng đầu lên nói.

“Tổng giám đốc.” Nữ thư ký trẻ trung xinh đẹp bước vào, “Đây là số liệu kiểm tra mới nhất, mời ngài xem qua.”

Nữ thư ký mặc một bộ âu phục vừa người, tóc ngắn vừa tới tai, trang điểm tinh xảo, nói xong nhìn thấy Lâm Lạc liền sửng sốt.

“Được, mang lại đây.” Tỉnh Ngộ khoát tay.

Nữ thư ký đưa tập tài liệu trong tay cho Tỉnh Ngộ, đứng ở bên cạnh chờ đợi.

Đối với đứa nhỏ đột nhiên xuất hiện này, thư ký cũng không để ý.

Mặc dù cô cũng hơi tò mò không biết đây là ai.

Thấy hai người nói chuyện công việc, Lâm Lạc có hơi mất tự nhiên ngồi sang một bên, hỏi Tỉnh Ngộ:

"Chuyện đó... tôi có cần tránh đi không?"

"Không cần." Tỉnh Ngộ vừa nói vừa lật xem tài liệu, "Dù sao cậu cũng không hiểu."

Lâm Lạc: “…………….”

Mặc dù sự thật là vậy, nhưng cũng hơi bị tổn thương đấy.

Lâm Lạc bĩu môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vì Lâm Lạc đang ở đây nên Tỉnh Ngộ cũng không quá tập trung, liếc sơ qua, anh đặt tài liệu xuống rồi nói với thư ký:

“Cô đưa Nặc Nặc đi tham quan công ty chút đi.”

“Vâng, thưa tổng giám đốc.” Thư ký mỉm cười.

“Không muốn.” Lâm Lạc từ chối không do dự.

"Sao vậy," Tỉnh Ngộ nhướng mắt nhìn cậu, "Công ty chúng tôi sửa sang lại rất đẹp, không muốn đi loanh quanh nhìn xem sao?"

“Tôi muốn anh dẫn tôi đi.” Lâm Lạc nói.

Tỉnh Ngộ mỉm cười.

Thư ký cười nói: "Công việc của tổng giám đốc rất bận, bạn học nhỏ, tôi đưa cậu đi cũng vậy mà."

Lâm Lạc kiên định lắc đầu, nhìn Tỉnh Ngộ.

Tỉnh Ngộ bất lực, thở dài đứng dậy: "Được rồi, tôi đưa cậu đi."

Lâm Lạc khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười thành công.

Cậu lập tức đứng lên, nắm lấy tay Tỉnh Ngộ, ngây thơ như trẻ con nói: "Anh à, anh thật tốt bụng."

"..." Tỉnh Ngộ nhìn xuống tay mình, trong lòng vừa buồn cười, vừa sinh ra cảm giác kỳ quái, đứa nhỏ này đang lợi dụng mình.

Anh? Thư ký nghe thấy xưng hô này, hình như đây là em trai của tổng giám đốc thì phải.

Đây là lần đầu tiên nghe nói tổng giám đốc có em trai lớn như vậy.

Mọi người đều biết cha mẹ của Tỉnh Ngộ là ai, nhưng họ cũng biết Tỉnh Ngộ và cha mẹ của anh không mấy thân thiết, cũng hiếm khi gặp nhau.

Cả gia đình hiếm khi cùng nhau xuất hiện trước công chúng.

Đây là lần đầu tiên người nhà của tổng giám đốc đến công ty.

Lâm Lạc nắm tay Tỉnh Ngộ bước ra ngoài, vừa đi vừa nhìn lại cô thư ký rồi mỉm cười:

"Em còn chưa biết công ty anh như thế nào, anh ơi, dẫn em đi tham quan đi."

Cậu kéo Tỉnh Ngộ đi một đường trót lọt, rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của cô thư ký.

Hai người đi đến hành lang, Lâm Lạc dừng ở cửa sổ, quay lại nhìn Tỉnh Ngộ, nói đùa:

"Các nhân viên nữ trong công ty anh đẹp thật ấy."

“Công ty anh là dựa vào khuôn mặt để tuyển người hả?”

“Ngoài gương mặt ra thì còn phụ thuộc vào khả năng nữa”, Tỉnh Ngộ nói đùa, “Gương mặt chỉ là một phần thôi”.

"Thật là, ai không biết chắc cũng sẽ nghĩ đây là một công ty giải trí."

Lâm Lạc vừa đi dọc hành lang vừa nói với giọng điệu chua chua, còn đưa tay vuốt ve bức tường trắng nữa.

Đây là thế giới của Tỉnh Ngộ mà cậu không thể với tới.

Những người phụ nữ quyến rũ và xinh đẹp trong trang phục chuyên nghiệp, nói về từ vựng chuyên môn mà cậu nghe không hiểu, khiến Lâm Lạc cảm thấy hơi lạc lõng.

Đặc biệt là cậu còn mặc quần đùi ngắn và đi dép rất trông rất giống học sinh.

Lâm Lạc không thích điều này, cậu chỉ thích ở một mình với Tỉnh Ngộ.

“Thật ra, tôi thực sự đã đầu tư vào ngành giải trí.” Tỉnh Ngộ nói, “và sau đó tôi đã thua lỗ”.

Lâm Lạc bật cười quay đầu nhìn anh: "Anh mà còn thua lỗ sao, tôi tưởng ông chủ Tỉnh rất giỏi, có thể kiếm tiền ở mọi lĩnh vực chứ."

“Động viên tôi đi.” Tỉnh Ngộ nói, “Tôi thường xuyên bị mất tiền.”

“Có điều ưu điểm là tôi có thể kiếm được nhiều hơn số bị mất.”

“Anh có biết khoản đầu tư sinh lời cao nhất của anh là gì không?” Lâm Lạc hỏi.

“Là gì?”

“Đó chính là nhìn trúng tôi.” Lâm Lạc chỉ vào chính mình, “Tôi nói cho anh biết, tương lai anh nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền đó.”

"Tôi đã tặng miễn phí bức tranh đó cho anh, và chắc chắn trong tương lai giá của nó sẽ tăng lên hàng chục triệu."

Câu trả lời này không làm Tỉnh Ngộ ngạc nhiên chút nào.

Anh cười tươi, cúi đầu nhìn Lâm Lạc chăm chú: “Vậy tôi sẽ chờ xem.”

Tỉnh Ngộ rất mong chờ, không biết họa sĩ nhỏ tài năng của anh sau này sẽ trưởng thành ra sao.

Bị người đàn ông nhìn chăm chú như vậy, Lâm Lạc hơi xấu hổ, cậu quay mặt đi và nói:

"Có điều, anh không được phép xếp tranh của tôi chung với Lâm Lạc."

“Tại sao?”

“Tôi là tôi, và Lâm Lạc là Lâm Lạc.” Lâm Lạc nói dối, “Đó là tranh do tôi vẽ, không phải Lâm Lạc. Tôi không thích bị so sánh với anh ấy.”

Nếu hai bức tranh đặt cạnh nhau và bị so sánh, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu bị phát hiện?

“Vậy Nặc Nặc, cậu phải cố gắng lên.”

"Cậu phải rèn luyện chăm chỉ để tạo ra phong cách của riêng mình, một phong cách khác với Lâm Lạc, để người khác chỉ coi cậu là Lâm Nặc."

"Nếu không, cậu chỉ có thể là bản sao của Lâm Lạc mà thôi."

Lâm Lạc tò mò nhìn lên: "Anh không phải thích tranh của Lâm Lạc lắm sao? Tại sao lại muốn tôi vẽ theo phong cách khác?"

“Bởi vì cậu chính là cậu, Nặc Nặc.”

Tỉnh Ngộ biết mình không nên tiếp xúc nhiều hơn với Lâm Lạc, nhưng khi gió từ cửa sổ thổi vào khiến mái tóc ngắn của Lâm Lạc bay bay, Tỉnh Ngộ vẫn không kìm được mà đưa tay xoa đầu cậu.

Chà, cảm giác thật tuyệt.

"Cậu có thiên phú như vậy, không nên chỉ dừng lại ở việc bắt chước người khác."

Lời nói của Tỉnh Ngộ khiến Lâm Lạc nhớ ra.

Mặc dù cậu chính là Lâm Lạc nguyên bản, nhưng thế giới đều không biết.

Hơn nữa, cậu sống lại một đời, chẳng lẽ chỉ để vẽ những bức tranh giống kiếp trước sao? Đó không phải là một sự lãng phí cuộc sống sao?

Đã đến lúc cậu khám phá một phong cách mới và định vị lại con người mới của mình.

Đang suy nghĩ thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Lâm Lạc lập tức nhận điện thoại: "Alo, mẹ ạ?"

Ở đầu bên kia điện thoại, không biết Phùng Quyên đã nói gì, Tỉnh Ngộ nhìn thấy nụ cười trên mặt Lâm Lạc nhạt dần.

Cúp máy, Tỉnh Ngộ hỏi: "Chuyện gì vậy?"

“Ba tôi, ngày mai tôi sẽ ra tòa.” Lâm Lạc nói, “Mẹ tôi hỏi tôi có đi không.”

“Vậy cậu có đi không?”

"Đi chứ," Lâm Lạc cười, "Đương nhiên phải đi."

"Nhưng, anh có thể đi cùng tôi không?"

Lâm Lạc ngẩng đầu nhìn Tỉnh Ngộ, "Nể tình tôi vừa mới tặng cho anh bức tranh nha."