Sau Khi Gả Đến Mạc Bắc

Chương 25: Không có




Thẩm Du Khanh liếc sang một bên, nhìn thấy một bóng người cao lớn cách đó không xa. Ánh mắt nàng khẽ chuyển, gọi Tỉnh Liễu đi tới.

Tỉnh Liễu làm theo, dẫn ngựa về phủ.

Trên đường có rất nhiều người chen lấn xô đẩy, Thẩm Du Khanh cưỡi ngựa chọn một chỗ không có người qua lại.

Ngụy Nghiên nhìn theo bóng đen, ngón tay cái xoa hai lần vào cán đao, phi ngựa đuổi theo.

Sau khi đi qua một phố, Thẩm Du Khanh ghìm cương xuống ngựa.

Ngụy Nghiên nhướng mày, là hiệu thuốc.

Hắn nhìn xung quanh, người hầu bên cạnh nàng đã được bảo trở về, để lại một mình hắn.

Thẩm Du Khanh vén tóc bên tai, "Trong tất cả hiệu thuốc ở Thượng Quận, ta không thấy vị thuốc này."

Ngụy Nghiên nhướng mày nhưng vẫn ngồi trên ngựa không xuống.

Gió không quá mạnh, nàng cởi mũ trùm đầu ra, để lộ khuôn mặt trắng nõn dịu dàng.

"Ta muốn xem thuốc ở nơi này, ngươi cùng ta vào xem."

Nàng nói hợp tình hợp lý, đôi môi khô khốc vì lạnh, nàng cắn môi, thò ra một chút đầu lưỡi rồi nhanh chóng thu vào, đôi môi mềm kia lại trở nên căng mọng.

Ngụy Nghiên chỉ vào vỏ đao, "Người hầu đâu?"

Thẩm Du Khanh nói, "Ta đã bảo nàng ấy đi làm những việc khác."

Cho nên hắn đi theo thì liền sai hắn, hắn trông rất nhàn rỗi?

Ngụy Nghiên cứng quai hàm, "Đúng là được một tấc lại muốn thêm một thước."

Thẩm Du Khanh nghe không rõ, cau mày nói: "Ngươi nói cái gì?"

Ngụy Nghiên quay người, tháo đao ghim bên hông, quay đầu nhìn nàng, khóe môi nhếch lên, "Ta nói ngươi giỏi giày vò người khác."

"Ta nào dám giày vò ngươi." Thẩm Du Khanh xoay người, khoác áo choàng bên ngoài đi đến hiệu thuốc, trong miệng lẩm bẩm gì đó. Khả năng giày vò người khác của hắn mới là lợi hại nhất.

Ngụy Nghiên đi theo, ở phía sau nàng cách một khoảng, thoáng thấy vành tai nàng trắng bệch, đôi hoa tai màu đỏ bạc lộ ra trước mắt, yết hầu trùng xuống, trầm thấp cười nói: "Là giày vò không được ta."

Thẩm Du Khanh liếc nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt hắn rất ngang ngược, Người đàn ông này toàn nói những lời th ô tục, nàng vốn đoán hắn không có gì tốt đẹp để nói, trợn mắt nhìn hắn một cái, không nói gì.

Chưởng quầy thấy người vội ra đón, Ngụy Nghiên thu lại nụ cười.

Chưởng quầy đến gần, thấy chính là Hoài An vương, sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt thâm thúy, hắn lập tức giật mình, cho rằng mình phạm phải trọng tội nào đó, run rẩy cúi đầu nói: "Thảo dân bái kiến Vương gia."

Ngụy Nghiên trầm giọng nói: "Miễn lễ."

Thấy không có gì nghiêm trọng, chưởng quầy mới thở phào nhẹ nhõm. Khó trách hắn sợ hãi, bởi vì Hoài An vương thanh danh quá lớn, tuy rằng hắn bảo hộ một phương ổn định nhưng lại có khí thế uy hiếp, ai nhìn thấy hắn cũng không khỏi sợ hãi tới mức run rẩy.

Cửa hàng không lớn, xét theo dãy cửa hàng mà Thẩm Du Khanh đi ngang qua thì cũng coi như nhỏ.

Chưởng quầy cung kính cúi đầu, không dám lộ ra khí phách.

Thẩm Du Khanh liếc nhìn người đàn ông đi theo phía sau, thầm nghĩ nếu biết trước sẽ như vậy thì nàng đã không bảo hắn đi theo, một thân sát khí của hắn thật sự rất dễ dọa người.

Thấy nàng mặt lạnh nhìn mình, Ngụy Nghiên nhướng mày, không phải nàng bảo hắn đi theo sao, sao lại có vẻ không vui.

Ngón cái kéo bao kiếm, hắn thấy nàng vội quay đi.

"Tất cả trong cửa hàng được trưng ra ở đây sao?"

Cửa hàng nhỏ đến mức chỉ liếc mắt có thể nhìn thấy mọi thứ.

Chưởng quầy đầu tiên nhìn Ngụy Nghiên, ngập ngừng xin chỉ thị.

Ngụy Nghiên thản nhiên nâng cằm.

Chưởng quầy hiểu ra, vội vàng đáp: "Mời vào, cửa hàng này nhỏ lại không phải phố xá, không mấy ai thèm hỏi thăm nên rất hoang vắng, chỉ có thể mua bán những loại thuốc quý này mới có thể trụ được."

"Những thuốc này từ đâu tới?" Thẩm Du Khanh lại hỏi.

Nàng đã nhìn thấy dược liệu gửi đến trong phủ, còn tưởng rằng những dược liệu này sẽ không có, không ngờ lại có người mua. Nếu giống như những gì nàng nghĩ... nó sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Chưởng quầy đáp: "Là của thương nhân Tây Vực. Tổ tiên tiểu nhân có đi qua Tây Vực mới có thể lấy được những dược vật này."

Thẩm Du Khanh lấy đơn thuốc trong tay áo ra: "Thuốc bên trên có hết không?"

Chưởng quầy nhận lấy, cẩn thận xem xét: "Chỉ thiếu một hai vị, những thứ khác đều không kém."

"Thương hộ kia bây giờ ở nơi nào?"

Chưởng quầy đáp: "Mấy ngày trước hắn mới tới đây, chỉ ghé qua một lần, khoảng hai ba năm sẽ không tới, ít nhất cũng một hai năm."

Thẩm Du Khanh mím môi, "Hiện tại ngươi tìm người khác được không?"

Chưởng quầy vẻ mặt khó hiểu, nhìn Ngụy Nghiên, lại nhìn Thẩm Du Khanh, "Cô nương, không phải tiểu nhân không chịu nói, chỉ là nếu kinh doanh trong lĩnh vực này có một số thứ sẽ không dễ dàng tiết lộ, hơn nữa hắn đã nhiều lần dặn dò rằng nếu có ai hỏi đến thì không thể bấm báo, tiểu nhân cũng không dám nói..."

Không nghĩ tới việc như này, Thẩm Du Khanh nhận lại tờ giấy, cũng không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào.

"Nếu muốn tìm người đó thì giao cho ta."

Sau khi rời khỏi hiệu thuốc, Thẩm Du Khanh bước lên ngựa, Ngụy Nghiên một tay kéo dây cương bên hông.

Thẩm Du Khanh nhìn mặt mày kiêu ngạo đắc ý của hắn, hừ một tiếng, nàng thực sự không giỏi bằng hắn đánh đánh giết giết.

"Thuốc thiếu một vị phù lăng, mấy ngàn nơi mới có một gốc phù lăng, tìm được một cây đã khó, huống chi là đi ngàn nơi tìm phù lăng."

Ngụy Nghiên không biết y học, nghe lời nàng nói hắn cũng hiểu thuốc rất khó tìm.

"Nghĩ sao?" Hắn hỏi, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng.

Thẩm Du Khanh không nhìn hắn, ánh mắt nhàn nhạt: "Không chịu nói tên họ, nơi sản xuất của thuốc có hai nguyên nhân, một là đúng như lời hắn nói, bởi vì hắn sợ lòng tham sinh ý ác. Nhưng triều đình có lệnh rằng tất cả các loại thương dược phải thông qua kiểm tra thực hư, chứng minh lai lịch. Đây không phải là vấn đề sẵn sàng nói về nó hay không. Nếu hắn cố gắng giữ bí mật, đó là loại thứ hai."

Nàng dừng lại, Ngụy Nghiên rất có hứng thú nhìn nàng, "Làm sao?"

Thẩm Du Khanh liếc mắt qua, "Lai lịch bất chính."

Kỳ thực chuyện này cũng không có gì mới mẻ, chỉ cần không có sai lầm lớn, sẽ không có ai để ý.

Ngụy Nghiên đối với việc này cứ quanh quẩn trong lòng như một tấm gương, không ngờ rằng nàng chỉ sau một vài câu hỏi đã thăm dò ra.

Hắn nói, "Ngươi muốn làm gì?"

Thẩm Du Khanh nói, "Đây là địa bàn của ngươi, ta quản không được."   Khóe miệng hắn nhếch lên, thực sự không ngờ nàng lại nói như vậy.

"Dù không có biện pháp cũng không sao," mắt nàng sáng lên, "Chỉ cần biết ở Mạc Bắc có cây ở đây là được."

"Ý của ngươi là?" Hắn không nhịn được hỏi.

Thẩm Du Khanh cong môi, "Trong rừng núi có cỏ cây, mỗi thứ đều có thể có cách. Trong vòng nửa tháng, ta có thể tìm thấy phù lăng."

Có gió thổi qua, sau lưng có ánh sáng nhưng không chói mắt như nàng.

Ngụy Nghiên nheo mắt nhìn chằm chằm vào mặt nàng, Thẩm Du Khanh đã quay đầu lại, kéo dây cương và đi về phía sau.

Hắn nhìn sang, nhếch môi một hồi, trầm thấp nở nụ cười.

Thật đúng là nàng, Thẩm Du Khanh.

  ...

Khi hai người trở lại phủ, người hầu đến dắt ngựa.

Thẩm Du Khanh đi vài bước, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay lại trước mặt hắn.

Hai người đối diện nhau.

Ngụy Nghiên cúi đầu nhìn nàng.

"Mấy ngày nữa ta phải rời Thượng Quận, ngươi cho ta mượn vài người." Thẩm Du Khanh nói.

Ngụy Nghiên hỏi: "Tìm thuốc?"

Thẩm Du Khanh gật đầu, "Ta nhớ tiên sinh đã đề cập đến phù lăng hay mọc ở đâu. Nếu hiện tại đã biết nơi này có cây này, ta muốn rời đi càng sớm càng tốt."

Rốt cuộc, chất độc của Ân Chỉ không thể kéo dài quá lâu.

Ngụy Nghiên ánh mắt hơi trầm xuống, đáp: "Ngày mai ta sẽ phái một đội đến phủ."

Nghe xong, Thẩm Du Khanh nghi hoặc nhìn qua.

"Sao nào?" Ngụy Nghiên ấn đao bên hông.

Thẩm Du Khanh cụp mắt nói: "Không có việc gì."

Ngụy Nghiên hiểu ra: "Ngươi cũng muốn ta đi?"

"Không." Nàng quay mặt đi.

Biết nàng cứng miệng, Ngụy Nghiên tức giận, cố gắng chữa trị tính tình bướng bỉnh của nàng, "Nói một câu dễ nghe xem nào, ta sẽ đưa ngươi đi." 

Thẩm Du Khanh liếc hắn một cái, "Không phải chuyện của ta, thích thì đi."

Ngụy Nghiên đoán trước nàng sẽ cãi lại, liền nhìn nàng cười nói: "Ngươi làm sao không mắng ta?"

Hai người ở ngoại viện, người hầu vây quanh, có chút trầm mặc, hắn xấu tính, lúc không có người sẽ trêu chọc nàng, ở trước mặt người khác cố ý tránh đi hoài nghi, hắn vẫn là Hoài An vương cao ngạo kiêu căng.

Đêm đó nghĩ tới hai chữ này, Thẩm Du Khanh bên tai nóng lên, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn hắn, xoay người rời đi. Lại bất ngờ bị hắn chặn lại, rắn chắc như một bức tường.

Trước mắt nàng là đôi ủng cưỡi ngựa bụi bặm của hắn, đôi chân thon dài khỏe khoắn, "Ngươi còn muốn làm gì nữa?"

Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn non nớt của nàng, nhích lại gần, đôi mắt đen thâm thúy, rõ ràng có ý hư, "Muốn đè ngươi."