Sau Khi Hai Nam Thần Kết Hôn

Chương 11




Bận rộn liên hồi cuối cùng thì Văn Dữ cũng có được mấy ngày nghỉ ngơi. Mấy ngày này trừ bỏ gặp mặt với Lộ Ngôn Chi, hắn vẫn luôn ở nhà. Đọc kịch bản hoài cũng chán, lúc đó hắn sẽ mở phim điện ảnh để giết thời giờ.

Ở nhà mấy ngày, Văn Dữ mới phát hiện Diệp Diễm Thanh có vấn đề.

Diệp Diễm Thanh thật sự trạch, không phải ở lầu ba đọc sách, thì bận việc trong văn phòng. Văn Dữ không biết hắn đang bận việc gì, nhưng cơ bản mỗi ngày đều không thấy bóng người. Nói theo cách khác thì Diệp Diễm Thanh thật sự là trạch hay là đang phân chia rạch ròi cuộc sống của hai người đây? Nếu nói theo cách thứ hai, thì Diệp Diễm Thanh thật là không chừa đường lùi cho ai cả.

Loại người này hay suy nghĩ cho người khác, nhưng sống vậy quá mệt mỏi. Điều này làm cho Văn Dữ có vài suy đoán lớn mật —— chuyện Diệp Diễm Thanh muốn lui vòng có thể có liên quan đến điều này hay không?

Tuy nhiên, hợp đồng cũng nói rõ là không được can thiệp vào chuyện cá nhân của người kia, làm theo cách của Diệp Diễm Thanh cũng không có gì đáng trách, chỉ là những khi Văn Dữ buồn chán sẽ kiếm người uống rượu tâm sự, nhưng rồi nghĩ tới chuyện quấy rầy Diệp Diễm Thanh có tính là vi phạm hợp đồng hay không, làm hắn rất nhiều lần mất hứng từ bỏ.

Buổi tối hôm nay, Vu Dĩnh nhắn tin cho Văn Dữ, nói là dì bảo mẫu xin nghỉ ba ngày, rồi hỏi Văn Dữ muốn tự gọi cơm hộp hay bảo trợ lý đưa cơm.

Văn Dữ nghĩ trợ lý thế nào cũng hỏi ý kiến chuyên gia dinh dưỡng để đưa cơm cho mình, thôi thì tự hắn gọi cơm cho rồi, bảo vệ tiểu khu sẽ ghi nhận, còn đưa cơm tới tận nhà, rất tiện lợi, nên hắn bảo Vu Dĩnh tự mình sẽ gọi cơm.

Vu Dĩnh để hắn tùy ý.

Dì bảo mẫu không thể đến cũng nên báo với Diệp Diễm Thanh. Văn Dữ tìm được lý do lên lầu ba, cong cong khóe miệng liền vọt đi.

Diệp Diễm Thanh nghe xong nói: “Tôi thấy tủ lạnh có đồ ăn, để hoài cũng lãng phí. Dù sao cũng chỉ có ba ngày, để tôi làm cho.”

“Cậu biết nấu cơm á?” Văn Dữ từ lúc thấy qua tủ lạnh nhà Diệp Diễm Thanh, tự động dán nhãn “Sẽ không nấu cơm” cho hắn.

Diệp Diễm Thanh cười khẽ nói: “Biết chứ, tôi có nói là không biết đâu.”

Văn Dữ ngẫm lại thấy cũng đúng, tủ lạnh không có đồ ăn không có nghĩa là không nấu. Cơ mà đồ ăn cũng có nhiều loại, biết nấu vài món đơn giản cũng là nấu ăn đó thôi.

“Ờ thì cậu theo phái cà chua xào trứng hay là mì ăn liền thêm trứng vậy?” Hắn đoán Diệp Diễm Thanh chỉ biết nấu mấy món này thôi.

Diệp Diễm Thanh bị chọc cười: “Phái cà chua xào trứng. Còn anh thì sao?”

“Anh á?” Văn Dữ nhất thời không biết giải thích thế nào, suy nghĩ trong chốc lát mới nói, “Đại khái là phái nấu mì gói đó, còn lại thì không biết.”

Lấy tình hình gia đình của Văn Dữ mà nói thì trong nhà hẳn là có thuê người nấu cơm, lớn lên thì vào giới giải trí, hẳn là không có thời gian nghiên cứu chuyện bếp núc.

“Cũng lâu rồi tôi không nấu ăn, để ngày mai tìm lại cảm giác mới được.” Xem như một cách thả lỏng tâm lý vậy.

Văn Dữ gật đầu nói: “Ok, nấu không được thì nói với anh, anh dẫn cậu đi ăn.”

Văn Dữ không ôm hy vọng gì nhiều, không ngờ sáng hôm sau xuống lầu, phát hiện mấy chục viên hoành thánh đang ở trên mâm, cùng với nồi nước đang sôi, Diệp Diễm Thanh đứng ở bên kệ bếp đang đánh trứng, hình như là muốn làm soup hoành thánh.

“Cậu đang làm……”

“Chào buổi sáng anh Văn Dữ.” Diệp Diễm Thanh quay đầu nhìn hắn, nụ cười ấm áp tỏa nắng, ngoài đôi mắt thâm quầng ra thì không còn gì để nói.

“Cậu quấn hoành thánh hả?” Quả là ngoài dự kiến của hắn, hắn cứ nghĩ sáng nay mình sẽ có một chén cháo ấm bụng là ngon rồi.

“Ừ, tôi thấy trong tủ lạnh có tô thịt nhồi sẵn cộng với vỏ hoành thánh nên làm thôi.”

“Cậu làm từ sáng đến giờ hả?” Văn Dữ hoảng hốt, làm món này ít nhất cũng phải một tiếng đó?

Diệp Diễm Thanh thấy nước sôi, mở ra nắp nồi, rồi cầm dĩa hoành thánh ném từng cái vào để tránh dính lại một cục: “Ngày hôm qua ngủ sớm nên dậy sớm. Tôi không biết anh có thích không, nếu không thì tôi nấu một ít cháo cho anh.”

“Không cần phiền toái vậy đâu, anh dễ mà.” Văn Dữ nhìn hơi nước bao vây Diệp Diễm Thanh, bỗng nhiên cảm thấy nhà mình ấm áp hơn trước. Nếu mình và Diệp Diễm Thanh thiệt tình yêu nhau rồi kết hôn, thì giờ khắc này mới đúng là có cảm giác gia đình, cảnh tượng này hắn đã từng mơ khi còn là niên thiếu, người đứng nấu ăn không phải là dì bảo mẫu mà là người mình thương.

Diệp Diễm Thanh cũng rất vui vẻ. Đợi hoành thánh sôi thêm nước lạnh vào, Diệp Diễm Thanh mới mở ra nắp nồi bên cạnh, trong đó là nước cốt từ xương gà, còn thịt gà đã được vớt ra, xé từng miếng nhỏ trộn với bắp cải. Hắn vớt xương gà ra, xé rong biển thành miếng nhỏ thả vào nồi, rồi gia vị, đánh trứng thả vào tạo thành hoa, cho thêm một ít bột nêm vào —— soup hoành thánh hoàn thành.

Văn Dữ cũng ngượng ngùng mình không làm gì chỉ chờ ăn, liền vén tay áo lên giúp đỡ rửa vật dụng đã dùng qua, chờ làm xong hết thảy thì hai chén soup hoành thánh nóng hổi cũng lên bàn.

Diệp Diễm Thanh pha thêm một chén dấm và sa tế, nhìn có vẻ hơi cay. Văn Dữ chỉ bỏ thêm chút tiêu xay, dùng với thịt gà trộn bắp cải là vừa vặn.

Hai người ăn trong lúc đồ còn nóng, tâm tình của Văn Dữ tốt đến độ không nghĩ tới mớ kịch bản cùi bắp kia nữa.

“Là anh xem thường cậu rồi, trình độ này phải là đầu bếp mới đúng.” Văn Dữ ngồi vào ghế sô pha cười nói.

Chưa thấy Diệp Diễm Thanh làm gì khác, nhưng với chiêu thức sáng nay đủ để chứng minh Diệp Diễm Thanh không phải là người ba hoa chích chòe.

Tâm tình của Diệp Diễm Thanh cũng không tồi, đã một thời gian khá dài hắn không làm hoành thánh, cũng may hương vị vẫn không thay đổi.

“Anh Văn Dữ thích là tôi yên tâm rồi.”

Người ăn no liền khát nước, Văn Dữ nói: “Anh không có bản lĩnh nấu ăn nhưng có thể mời cậu uống nước. Gần đây có một tiệm bán trà sữa cũng được lắm, muốn uống không?”

Diệp Diễm Thanh gật đầu, hắn không phải quá thích món trà sữa, nhưng có người đề cập tới thì hắn sẽ thèm.

Văn Dữ gọi hai ly có đường, đặt dấu chấm cho buổi sáng mỹ mãn này. Đồng thời trong lòng cũng có chút rối rắm, tay nghề Diệp Diễm Thanh thật là tốt, đáng tiếc là sau này chia tay hắn sẽ không có dịp được thưởng thức nữa.

Nghỉ ngơi thêm vài ngày, cuối cùng dưới sự mong đợi mòn mỏi của fans Diệp Diễm Thanh cũng có công tác. Đây là đại ngôn đã định sẵn từ mấy tháng trước. Nhãn hiệu mỹ phẩm tung ra son môi và toner mới, thiết kế bên ngoài mang hơi thở mùa xuân, phi thường xinh đẹp.

Hoạt động của Diệp Diễm Thanh tất nhiên bị fans phát hiện, họ sớm đã mua vé vào cổng chờ đợi. Không đoạt được vé cũng đứng ở ngoài đợi, cổ vũ cho Diệp Diễm Thanh.

Tuyến đường vào cửa Ngải Trừng đã thông báo với bên chủ sự, xe ngừng ở cửa hông, các fan sớm đã kéo băng rôn, thét chói tai chờ Diệp Diễm Thanh xuống xe.

Ngải Trừng tinh tế quan sát thần sắc của Diệp Diễm Thanh, cẩn thận hỏi: “Có khỏe không?”

Diệp Diễm Thanh hắng giọng, cười cười trấn an nói: “Yên tâm đi, chỉ là sân ga mà thôi.”

Ngải Trừng gật gật đầu, dẫn đầu xuống xe.

Diệp Diễm Thanh xuất hiện làm các fans càng nhiệt tình, nhân viên an ninh nghiêm túc bảo bọc dẫn đường cho hắn. Diệp Diễm Thanh vẫy tay với các fans, đổi lấy tiếng thét chói tai rầm trời, fans trong sân ga nghe tiếng là biết Diệp Diễm Thanh đã tới, chưa nhìn thấy bản nhân mà đã hưng phấn.

Nếu nói ôn nhu của Văn Dữ là nhân thiết, thì ôn nhu của Diệp Diễm Thanh thật sự chính là trời sinh, hắn biết rõ mối quan hệ thâm tình của mình và fans, cho nên vẫn luôn che chở, sẽ không làm lơ, cũng sẽ không làm mặt lạnh, chỉ cần hắn còn ở trong vòng này một ngày, thì sẽ cẩn thận giữ gìn tình cảm của fans dành cho mình.

Đi vào trước sân khấu, hoạt động chính thức bắt đầu. Người chủ trì tươi cười, vừa giới thiệu sản phẩm vừa phỏng vấn Diệp Diễm Thanh. Là người đại diện cho sản phẩm, Diệp Diễm Thanh phối hợp trả lời nhuần nhuyễn.

Không khí hiện trường rất tốt, các fans đã chuẩn bị tốt túi tiền để mua sản phẩm sau khi kết thúc giao lưu —— có năng lực tiêu tiền cho idol của mình, quả thật rất đáng để kiêu ngạo.

Giao lưu với khán giả xong, người chủ trì thấy không khí khá tốt liền cười nói: “Mọi người đều biết Diệp Diễm Thanh có chất giọng trời phú đúng không ạ? Hôm nay có nhiều fans tới ủng hộ như vậy, không biết Diễm Thanh có thể hát một bài cho mọi người ở đây được không ạ, cũng như thỏa mãn các fans từ xa tới đây?”

Diệp Diễm Thanh sửng sốt một chút, điều này không có trong nội dung thỏa thuận.

Fans dưới sân khấu bùng nổ, nếu có thể nghe được Diệp Diễm Thanh hát trực tiếp thì các cô còn gì để mất nữa.

Nháy mắt tay chân Diệp Diễm Thanh lạnh lẽo, cả người đông cứng, microphone trong tay như nặng ngàn cân, nhấc hoài không nổi.

Người chủ trì không phát hiện ra vấn đề, không khí lúc này quá tốt làm cô rất vui: “Âm thanh ở đây quả thật không tốt, nhưng cũng như là phần quà dành tặng cho các fans. Chờ Diễm Thanh biểu diễn xong chúng ta sẽ bắt đầu hoạt động buôn bán, cám ơn sự nhiệt tình của các bạn, và tôi sẽ nhường lại sân khấu cho Diễm Thanh.”

Diệp Diễm Thanh đứng ở trên sân khấu, biểu tình cứng đờ, tiếng thét chói tai và hoan hô tựa như biến mất, hắn chỉ cảm giác được sự yên tĩnh, và hoạt động đóng, mở miệng của khán giả.

Mồ hôi lạnh làm ướt áo Diệp Diễm Thanh, yết hầu tựa như bị người nào đó bóp chặt, không phát ra được tiếng nói nào. Hắn có thể cảm giác được tay mình đang run rẩy, thân thể tựa hồ cũng muốn run theo, trong thời khắc tuyệt vọng nhất, microphone trên tay đột nhiên bị lấy đi, thanh âm chung quanh lại chui vào màng tai của hắn, ồn ào đến mức làm hắn choáng váng.

Ngải Trừng che ở trước người Diệp Diễm Thanh, cười nhìn khán giả phía dưới: “Thật sự xin lỗi, mấy ngày nay Diễm Thanh bị cảm mạo, thật sự hát không được. Cậu ấy là người không biết cự tuyệt người khác, nhưng hôm nay sợ hát sẽ mắc lỗi, mong các bạn thông cảm. Để bồi thường Diễm Thanh sẽ tặng cho mười bạn fans may mắn phần quà của ngày hôm nay.”

Ca sĩ bị cảm không tiện hát hò không phải không có, các fans cũng có thể lí giải, huống hồ đây là idol của mình, đâu thể nào bôi đen người ta được. Hơn nữa còn có rút thăm trúng thưởng, nhiệt tình của các fans cũng chưa giảm, bọn họ đều hy vọng mình là một trong mười người may mắn nhận được phần quà của Diệp Diễm Thanh.

Người chủ trì sắc mặt trắng bệch, đây là chuyện cô tự biên tự diễn, không có trong hợp đồng. Cô chỉ là nghĩ không khí tốt như vậy, vả lại Diệp Diễm Thanh từ trước đến nay cũng là người dễ nói chuyện, nếu có thể hát một lần làm nhà tài trợ vui vẻ thì không chừng cô sẽ có thêm bao lì xì. Chỉ là không ngờ rằng bao lì xì còn không có, mà còn đắc tội Ngải Trừng và Diệp Diễm Thanh, quả thực mất nhiều hơn được!

Diệp Diễm Thanh đờ người được Ngải Trừng đưa đi, cho đến khi xe rời khỏi hiện trường thì sắc mặt hắn mới khá hơn một chút.

“Xin lỗi……” Diệp Diễm Thanh cũng không biết nói gì hơn.

Ngải Trừng vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Xin lỗi gì chứ, đâu phải lỗi của em.”

Nếu người chủ trì không đột nhiên đề cập, thì công việc hôm nay đã kết thúc hoàn mỹ rồi.

Diệp Diễm Thanh nhìn về phía ngoài cửa sổ, không nói chuyện nữa.

Đứng trên sân khấu hát không ra tiếng, hắn đã từng đi khám bác sĩ, và đây cũng là nguyên nhân hắn muốn lui vòng —— chứng sợ sân khấu.

*

Diệp Diễm Thanh: Chứng sợ sân khấu ( tiểu khủng long rơi lệ.jpg)

Văn Dữ: Có anh ở đây, không sợ!