Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Chương 55




"Đắc ý gì mà đắc ý? Tôi thấy thật là xấu hổ khi đối mặt với người ta, có thể chấp nhận người đã ly hôn…”

Triệu Hồng lẩm bẩm càu nhàu trong miệng, sắc mặt Hàn Thanh Sơn trầm xuống:

"Ngày mai bà ở nhà đi!”

Triệu Hồng Nhất nghe được tức không chịu được:

"Hàn Thanh Sơn, tôi là người được ông cưới hỏi đàng hoàng không phải là người lang chạ với ông, mẹ ghẻ không phải là mẹ à? Con gái ông về địa vị của tôi ở cái nhà này mất hết!”

Hàn Thanh Sơn nhíu chặt chân mày:

"Bà nói điên loạn gì đấy? Cha mẹ chồng Tiểu Tố không phải là người bình thường, tôi không thể để cho người ta chê cười được, chúng ta cần phải đứng trên lập trường của Tiểu Tố nghĩ một chút!”

Triệu Hồng hừ hai tiếng:

"Không phải người bình thường? Chẳng lẽ còn có thể là lãnh đạo quốc gia sao?"

Lại phát hiện Hàn Thanh Sơn không lên tiếng, ánh mắt kia vô cùng cổ quái trong lòng Triệu Hồng sững lại thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

"Chẳng lẽ, chẳng lẽ có thật là….. Phương…. họ Phương . . . . . ."

Quay đầu nhìn lại thấy tin tức trên TV về mấy vị lãnh đạo lớn đang tự mình đi thị sát cơ sở hạ tầng, đi đầu là người sao có thể giống vị quân nhân mà Hàn Dẫn Tố đưa về đến thế. Tay có chút run run chỉ vào TV:

"Ông ta….là ông ta…Hàn Thanh Sơn, ông nói thật cho tôi, có phải ông ta hay không?”

Hàn Thanh Sơn thở dài:

"Triệu Hồng, đã nhiều năm như vậy ta không muốn cãi nhau với bà. Nhưng Tiểu Tố vất vả lắm mới có được hạnh phúc của ngày hôm nay, bà không cần phải làm loạn thêm nữa. Coi như tôi cầu xin bà được không. Tôi đi ra ngoài một chút!”

Hàn Thanh Sơn xoay người đi ra ngoài, cửa đóng lại mà Triệu Hồng vẫn không nhấc mông nổi khỏi sofa. Trong đầu tràn ngập một tư vị khó có thể nói nên lời. Nha đầu Hàn Dẫn Tố này sao vận số tốt như vậy? Quay đi quay lại ly hôn ngược lại lại trở thành chuyện tốt nhất. Không ngờ cô ta có thể lấy được người có chức quyền như vậy.

Trước kia biết cô ta qua lại với vị quân nhân kia bà và Tiểu Dĩnh đã âm thầm uất ức mấy ngày, không ngờ anh ta còn hiển hách như vậy. Về sau đừng nghĩ lạnh nhạt mà vồ lấy mà nịnh bợ, sợ là có nịnh bợ cũng không được. Trong lòng vừa hận vừa ghen tỵ nhưng lại không biết làm gì.

Nghĩ đi nghĩ lại không chừng lại là chuyện tốt, đã nói bà và cô ta không gần gũi lắm nhưng Hàn Thanh Sơn là cha ruột, dụ dỗ ông ta giúp một tay nói không chừng hai mẹ con bà còn được thơm lây.

Triệu Hồng đang tính toán chợt nghe thấy tiếng động ngoài cửa, bà cho là Hàn Thanh Sơn đã trở lại vừa ngẩng đầu lên không khỏi sửng sốt:

"Tiểu Dĩnh, sao con lại về?”

Vội vàng nhận lấy hành lý từ tay cô mặt Hàn Dĩnh đen lại cầm cốc nước trên bàn uống hết phân nữa mới thả rầm xuống một cái:

"Mẹ! Con không muốn sống với thằng oắt con Trịnh Vĩ nữa, con muốn ly hôn!”

Triệu Hồng vừa nghe liền nóng nảy:

"Mới kết hôn được mấy ngày ly hôn gì mà ly hôn? Vợ chồng son nào sống với nhau có phải tốt cả đâu, không thể tránh khỏi gây gổ cãi nhau. Chỉ cần lui một bước là qua ngay, việc gì phải ly hôn. Tuy con không còn nữa nhưng không phải là ngoài ý muốn sao, hai đứa còn trẻ không lâu nữa sẽ mang thai thì sợ điều gì?”

Triệu Hồng đột nhiên nhớ lại Hàn Dẫn Tố lại xem con gái mình không khỏi tủi thân. Hàn Dẫn Tố ly hôn có thể gặp được chuyện tốt như vậy còn Hàn Dĩnh thì sao, mới kết hôn đã mất con, bây giờ còn ồn ào đòi ly hôn. Cảnh ngộ quả khác nhau một trời một vực.

Hàn Dĩnh đã sớm hối hận không ngờ Trịnh Vĩ là người đàn ông như vậy. Hôm kết hôn Hàn Dẫn Tố và Phương Chấn Đông xuất hiện suốt cả buổi tối mặt Trịnh Vĩ đều tối đen, Hàn Dĩnh không tức không được.

Đưa khách khứa đi, trở lại phòng tân hôn Hàn Dĩnh liền không nhịn nổi giận hỏi thẳng vào mặt Trịnh Vĩ:

"Trịnh Vĩ, anh có ý gì đây? Hối hận ly hôn với Hàn Dẫn Tố, bây giờ người ta còn tìm được người đàn ông hơn anh gấp vạn lần nên không chịu nổi sao? Anh thì làm được gì? Ban đầu lúc anh đang sung sướng sao anh không nghĩ tới ngày hôm nay? Có hối hận hay không hối hận thì cứ nói thẳng ra đừng giả vờ câm điếc trước mặt tôi. Hôm nay phải rõ ràng cho tôi…..”

Trịnh Vĩ đã quá phiền với Hàn Dĩnh, hôm nay nhìn ánh ánh mắt của Dương Chủ nhiệm lòng hắn đã sớm lạnh. Mặc dù chưa biết nhiều lắm nhưng hắn cũng ít nhiều hiểu về gia thế hiển hách của Phương Chấn Đông, trêu chọc vào anh ta thì tiền đồ của hắn sẽ sớm bị hủy. Giờ lại lấy thêm người vợ vừa thất nghiệp lại chẳng ra gì thì hắn cũng sớm phải cuốn gói.

Vốn trong lòng đang loạn trăm bề mà Hàn Dĩnh còn không chịu buông tha còn cố bám theo gây sự khiến lửa giận trong lòng hắn vọt lên đầu. Đứng phắt lên lạnh lùng nói:

"Hàn Dĩnh, cô nói đúng rồi đấy! Ban đầu là tôi nghĩ đàn bà dâng trước miệng ngu sao không dùng nào biết cô là keo da chó. Cô cũng không soi vào nước tiểu của mình mà nghĩ xem muốn có học thì không có trình độ, muốn có khí chất cũng không có khí chất. Nói một cách thẳng thừng chỉ là một kẻ nhà quê ra thành phố làm công, không phải cô sống chết quấn lấy tôi thì tôi phải cưới cô sao? Cô nên biết điều đó!”

Hàn Dĩnh chịu không nổi lời châm chọc của Trịnh Vĩ liền ba máu sáu cơn nhào tới:

"Trịnh Vĩ, hôm nay tôi liều mạng với anh….Anh là đồ khốn kiếp, vô sỉ, hạ lưu….”

Miệng hùng hổ cả người nhào đến y hệt một người đàn bà điên căn bản là mất hết lý trí vồ lấy hắn. Móng tay dài xẹt qua mặt mặt Trịnh Vĩ một đường tứa ra máu.

Trịnh Vĩ rên một tiếng ôm lấy mặt túm lấy tay Hàn Dĩnh rống to:

"Hàn Dĩnh, mẹ nó, cô điên rồi phải không?”

Vừa theo bản năng đẩy ra khiến Hàn Dĩnh bị đẩy ra lảo đảo hai bước ngồi phịch dưới đất. Máu nhanh chóng từ thân dưới chảy ra khiến cả hai choáng váng. Đêm tân hôn trôi qua ở bệnh viện.

Con không còn như cũng đã kết hôn, hơn nữa còn chưa ly hôn, Triệu Hồng cố khuyên bảo Hàn Dĩnh:

"Nói thế nào thì công việc của Trịnh Vĩ cũng cần thể diện lại là ở thành phố lớn nữa. Con nữa, giận dỗi nên bớt đi, chuyện này cũng nên cho qua, cố mà sống tốt đi!”

Nói thì nói như thế nhưng Hàn Dĩnh rất nhanh phát hiện mình đã tính sai hoàn toàn rồi, cũng lần đầu phát hiện nghèo vợ hèn chồng thì trăm sự bi ai, những lời này thật chí lý.

Sau khi kết hôn Hàn Dĩnh cũng không đi làm, cảm thấy làm thu ngân ở nhà ăn tuy nói không mệt mỏi nhưng dù sao cũng mất mặt. Cả người toàn mùi thức ăn mà tiền lương cũng không cao, đang định ở nhà sống dựa vào Trịnh Vĩ nuôi nhưng tiền nhà còn chưa trả xong. Chút tiền lương của Trịnh Vĩ không trả nổi thì lấy đâu mà nuôi cô. Chỉ qua một tháng thì hai người đã không còn gì nữa.

Trịnh Vĩ đã nói mấy lần bảo Hàn Dĩnh ra ngoài tìm việc nhưng Hàn Dĩnh không chịu. Ngại việc này không tốt, ngại việc này ít tiền, nói thì như rồng leo mà làm như mèo mửa. Việc nhà dọn dẹp nấu nướng lại càng không, Trịnh Vĩ về nhà đều dùng đồ ăn sẵn, ăn mãi cũng thấy chán, hơn nữa bản mặt Hàn Dĩnh hắn đã sớm chán không còn muốn về nhà nữa rồi.

Không phải đi nhà cha mẹ hắn thì ra ngoài xã giao, căn bản là không có ở nhà. Đến ngày trả tiền phòng cả bóng dáng tìm không thấy. Hàn Dĩnh thấy dùng tiền Triệu Hồng đưa cho trả cũng cảm thấy không hợp lý lắm bèn trực tiếp tìm đến cơ quan Trịnh Vĩ mới biết hắn đã phạm sai lầm gì đó nên đã dùng lương để giữ chức rồi.

Hàn Dĩnh vừa nghe thì lòng cũng lạnh, giờ có theo Trịnh Vĩ thì cũng chỉ hít gió Tây Bắc mà sống không hơn, mấy ngày nay Hàn Dĩnh cũng thông suốt, đi theo Trịnh Vĩ căn bản là không có đường ra, gây chuyện thường xuyên đến cơm cũng không ăn nổi thì ly hôn tốt hơn. Cô tìm người đàn ông khác, Hàn Dẫn Tố có thể tìm được một sỹ quan quân đội thì cô chẳng lẽ không được sao?

Nghĩ liền trực tiếp tìm Trịnh Vĩ vui vẻ nhất phách lưỡng tán xong rồi thu xếp đồ đạc về nhà mẹ đẻ luôn. Triệu Hồng nào có biết trong mấy tháng ngắn ngủi lại xảy ra nhiều chuyện như vậy còn cố tận tình khuyên bảo. Hàn Dĩnh nghe nói nóng nảy đứng lên trách móc:

"Mẹ! Con và Trịnh Vĩ đã ly hôn, mẹ có nói gì cũng muộn rồi, con mệt chết đi được nên đi ngủ trước đây, lát nữa ăn cơm thì gọi con.”

Uốn éo cái mông đi vào nhà trong, Triệu Hồng sửng sốt nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần bước mấy bước đuổi theo lay lay Hàn Dĩnh đang nằm trên giường:

"Tiểu Dĩnh, còn nói rõ cho mẹ! Sao lại ly hôn?”

Hàn Dĩnh phất tay:

"Ý gì nữa, ly hôn rồi, từ nay về sau không quan hệ gì với Trịnh Vĩ. Mẹ yên tâm, tiền con mang về đây hết!”

Triệu Hồng thở phào nhẹ nhõm, vỗ vào trên lưng cô:

"Nha đầu này quả là kém cỏi, mẹ nói cho con hay, hôm nay Hàn Dẫn Tố mang vị quân nhân kia về nhà. Hai đứa đó đã kết hôn. Lần này Hàn Dẫn Tố bản lĩnh lớn bay lên cành cao rồi….”

Triệu Hồng thao thao bất tuyệt đem gia thế Phương Chấn Đông nói cho Hàn Dĩnh. Hàn Dĩnh ngồi dậy quên hết cả mệt nhọc, trên mặt trầm ngâm. Mặc dù biết vị quân nhân kia không tầm thường nhưng biết rõ về lai lịch quả thật khiến Hàn Dĩnh kinh hãi. Từ nay về sau cô có chết cũng sẽ thua kém Hàn Dẫn Tố. Ghen tỵ trong lòng như dã thú lồng lộn lên muốn xé toang cả lồng ngực.

Trong đầu chợt xẹt qua hình ảnh cao ngất của Phương Chấn Đông, ngũ quan anh tuấn cùng với khí thế bức người so với Trịnh Vĩ quả là mây với bùn. Người đàn ông như vậy sao có thể coi trọng Hàn Dẫn Tố, thật đúng là trời già không có mắt.

Triệu Hồng nhìn thần sắc con gái có vẻ không đúng lắm phất tay một cái:

"Tiểu Dĩnh, về sau khôn ngoan một chút, đừng cố đối nghịch với Hàn Dẫn Tố. Nói thế nào hai đứa cũng là chị em, con nói vài lời có ích về sau tương lai sẽ tốt hơn. Công việc con cũng không cần phải lo lắng nữa, chuyện con và Trịnh Vĩ xem như là chưa từng có, ly hôn thì ly hôn. Sau này có công việc tìm chồng sau cũng được.”

Trong mắt Hàn Dĩnh ánh sáng bập bùng, trong lòng cô nghĩ: “Tìm được người có thể tốt hơn Phương Chấn Đông sao?” Cô cũng không tin mình có thể đấu lại với Hàn Dẫn Tố, ban đầu nếu không phải Trịnh Vĩ dễ dàng câu dẫn thì cô cũng khó đoạt rồi. Đàn ông nào mà chẳng vụng trộm, cô cũng không tin Phương Chấn Đông là ngoại lệ.

Trong lòng đã quyết định liền kéo lấy tay mẹ cô nghe ngóng:

"Mẹ, mẹ bảo ngày mai gặp mặt Phương gia ở khách sạn Phương Nam sao?”

Triệu Hồng gật đầu sau đó uất ức nói:

"Nhưng cha con không cho mẹ đi, nói là sợ khó ăn nói với Phương gia.”

Hàn Dĩnh bĩu môi thì thầm vài câu vào tai mẹ cô. Mắt Triệu Hồng sáng lên gật đầu một cái:

"Cách này được đó, nói thế nào thì mẹ ghẻ cũng là mẹ, chúng ta nên đi mới đúng. Cô ta có thể đuổi chúng ta ra ngoài sao?”