Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Chương 11: Đến thăm




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Điện thoại lại một hồi nữa vang lên, Tề Duyệt quyết định lựa chọn bắt máy.

"Cô đang ở tầng mấy?"

Tề Duyệt cũng không muốn cho Thẩm Mục Thâm biết chính xác tầng mình ở là tầng mấy, cho nên nói: "Có chuyện gì chờ tôi xuống dưới rồi nói."

Ai biết đối phương hỏi càng cụ thể hơn: "Tầng nào, phòng bao nhiêu?"

Trong giọng nói mang theo phần thiếu kiên nhẫn.

Tề Duyệt dám cá chắc chắn rằng nếu cô không nói địa chỉ thì không cần đến nửa giờ đồng hồ, Thẩm Mục Thâm cũng có thể tra ra được cô đang ở tầng nào, phòng nào.

"Tầng bảy, số phòng 708..."

Rất nhanh, chuông cửa liền vang lên, vừa mở cửa chỉ thấy Thẩm Mục Thâm với dáng người cao lớn rắn rỏi, kết hợp tây trang phẳng phiu đứng ngoài cửa. Sau đó ngay cả giầy cũng không thay, liền trực tiếp đi vào.

Từ điều này có thể thấy được hiện tại hắn đang rất gấp.

"Có chuyện gì vậy?" Tề Duyệt lần đầu tiên thấy Thẩm Mục Thâm gấp gáp đến vậy, có điểm không giống hắn thường ngày.

Thẩm Mục Thâm nhìn lướt qua căn phòng "tiện nghi" của Tề Duyệt, sau đó hỏi: "Vali hành lý của cô ở đâu."

"Anh trước cũng phải giải thích cho tôi đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?". 'Mặc danh kì diệu' xuất hiện, cô cũng đâu phải con giun trong bụng hắn, làm sao có thể biết hắn muốn làm cái gì.

"Còn ba mươi phút nữa mẹ tôi sẽ đến chung cư."

Tề Duyệt sửng sốt, hỏi: "Vậy hiện tại anh muốn phải làm sao bây giờ?"

"Tìm vali hành lý của cô, cho cô năm phút đồng hồ thu thập quần áo và đồ dùng cá nhân."

Nghĩ ngợi một phút, Tề Duyệt đại khái biết ý định của Thẩm Mục Thâm muốn làm gì, liền đáp ứng "Được".

Theo sau đó cô xoay người đi tìm vali hành lý, khẩn cấp đem một số đồ vật cần thiết để vào bên trong vali. Có lẽ do thời gian quá gấp gáp, không có nhiều thời gian cho Tề Duyệt chậm rãi thu thập nên khó tránh khỏi vali bị cồng kềnh.

Thẩm Mục Thâm đi đến bên cạnh sườn cô, đem đồ trên tay cô bỏ vào trong tay mình.

"Lúc cô làm việc, đã có ai từng ghét bỏ cô quá chậm chạp chưa?"

...

Miệng Thẩm Mục Thâm thật sự độc.

"Đứng ở một bên quan sát."

Cứ như vậy, Tề Duyệt đứng một bên quan sát Thẩm Mục Thâm trong tích tắc đem đồ đạc thu dọn vào bên trong vali, bao gồm bàn chải đánh răng, khăn mặt. Cuối cùng đi đến tủ quần áo Tề Duyệt, tùy ý cầm hai bộ lấy ra.

Đến cuối cùng, khi nhìn đến Thẩm Mục Thâm chuẩn bị kéo ngăn tủ đựng đồ nội y, Tề Duyệt cuống quýt đi qua, đem năm phần sức lực nhân sinh mạnh mẽ đẩy tủ lại.

"Nhiêu đó là đủ rồi." Sắc mặt Tề Duyệt có chút nóng lên.

Có lẽ căn cứ vào động tác cũng như ngữ khí của Tề Duyệt, Thẩm Mục Thâm cũng đoán ra được bên trong ngăn kéo đựng cái gì. Không thu thập nữa, Thẩm Mục Thâm ép vali đang chồng chất đồ vật xuống, nâng một tay kéo vali lên.

"Chạy nhanh đi."

Sau khi lên xe, Thẩm Mục Thâm yêu cầu Tề Duyệt đeo tai nghe vào, sau đó mở âm nhạc, kêu cô nhắm mắt lại. Ngay từ đầu Tề Duyệt còn không hiểu rõ ý tứ của hắn, nhưng sau khi xe chạy, mỗi bước không khác gì đang bay. Tề Duyệt vẫn là an phận đeo tai nghe, nhắm mắt hưởng thụ âm nhạc.

Thẩm phu nhân đánh úp bất ngờ, khiến cho con người ta trở tay không kịp.

***

Cả đoạn đường không khác gì đang đua xe tốc độ cao, Tề Duyệt cảm thấy được Thẩm Mục Thâm đã dạo một vòng "trái pháp luật".

Tề Duyệt toàn bộ quá trình đều nhắm mắt lại, nghe âm nhạc, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của Thẩm Mục Thâm. Nếu không phải biết hắn đang lái xe, Tề Duyệt còn nghi ngờ là người khác lái.

Sau khi đến bãi đỗ xe của chung cư, dừng xe lại, Thẩm Mục Thâm hạ cửa xe xuống, từ sau cốp xe lấy vali Tề Duyệt ra.

Kéo vali, bước nhanh đến thang máy, có lẽ cảm thấy Tề Duyệt đi quá chậm chạp, Thẩm Mục Thâm trực tiếp kéo tay Tề Duyệt đi.

Tay Tề Duyệt cứng đờ, theo phản xạ có điều kiện giật tay lại.

Thẩm Mục Thâm quay đầu nhìn cô một cái, Tề Duyệt cảm thấy hơi xấu hổ: "Tự tôi có thể đi được."

Thẩm Mục Thâm cũng không để ý đến cô, đi lên phía trước, hai người một trước một sau đi vào thang máy. Thị lực của Thẩm Mục Thâm vô cùng tốt cho nên vừa vặn thấy xe của Thẩm phu nhân đi vào bãi đỗ xe, vội vàng bấm nút đóng thang máy.

Không khí khẩn trương này thật giống như gián điệp đang ẩn núp, động tác hơi chậm một chút có khả năng bị quân địch phát hiện.

Trong lòng bàn tay của Tề Duyệt đã bắt đầu muốn đổ mồ hôi.

Thang máy dừng lại ở tầng hai mươi lăm, Thẩm Mục Thâm không có nửa điểm dừng lại, trực tiếp đi nhanh ra khỏi thang máy, bước nhanh đến cửa thang máy bấm mật mã.

[Truyện được đăng tại duy nhất tại truyenwiki1.com @packha03. Những trang đăng tải khác đều là ăn cắp.]

Động tác lưu loát liền mạch.

Tề Duyệt cũng đi theo Thẩm Mục Thâm từ phía sau đi vào, chuyện thứ nhất sau khi Thẩm Mục Thâm về nhà chính là mở vali hành lý, lôi dép lê của Tề Duyệt ra.

"Thay vào!"

Trong nhà không có người ở nên dép lê vẫn còn nguyên seal, Tề Duyệt ngoan ngoãn đeo dép lê vào, đem đôi giày của bản thân đến giá để giày dép.

Sau khi thay đổi dép lê xong, Tề Duyệt liền đứng ở cửa nhìn Thẩm Mục Thâm cấp tốc đem từng món đồ đạc của cô lấy ra.

Tề Duyệt nhìn xung quanh căn phòng của Thẩm Mục Thâm , trang trí đơn giản, lấy hai màu trắng đen làm chủ đạo. Nơi duy nhất có sắc thái màu sắc bình thường chính là những cây cảnh để ở bên ngoài ban công, cẩn thận quan sát, đó chính là cây lục la* không cần người chăm sóc thường xuyên.

* 绿萝《Edit - Nữ Phụ》Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện - Mộc Yêu Nhiêu - Chương 11 - Đến thăm

Tên hán việt: Lục la

Tên thuần việt: Cây trầu bà leo cột =)))

Tên khoa học: Epipremnum aureum - là một chi của lá kỳ lân, nó là một cây xanh lớn mọc ở các vùng nhiệt đới, thường mọc trên các tảng đá và thân của rừng mưa nhiệt đới.

Phong cách lạnh lùng yên tĩnh, quả thật chính là tác phong của Thẩm Mục Thâm.

Đột nhiên, chuông cửa trong nháy mắt vang lên, Tề Duyệt hoảng thần* một lát, Thẩm Mục Thâm đã đem một vali hành lý giờ còn trống không, hướng tới Tề Duyệt thấp giọng nói: "Cô đi mở cửa, đừng nói là tôi ở nhà."

*Hoảng hốt + thất thần

Nói xong cầm lấy vali hành lý trốn vào phòng để quần áo.

Loại hành động lén lút này, vậy mà khiến Tề Duyệt sinh ra ảo giác hoang đường cô đang cùng Thẩm Mục Thâm vụиɠ ŧяộʍ yêu đương.

***

Tề Duyệt đứng thật lâu bên cạnh cửa công nghệ trí tuệ cao cũng chưa tìm được cách mở cửa, thiếu chút nữa đã đem toàn bộ tính nhẫn nại của Thâm Mục Thâm quét sạch.

Công nghệ phòng trộm công nghệ cao, không phải ai nhìn qua một lần có thể áp dụng được, chẳng lẽ đạo lý đơn giản ấy mà Thẩm Mục Thâm hắn không hiểu được?!

Đại khái là đợi hồi lâu không thấy Tề Duyệt mở cửa, Thẩm Mục Thâm từ trong phòng bước nhanh ra, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Tề Duyệt, trong ánh mắt mang theo tia "khinh bỉ".

Từ ánh mắt của Thẩm Mục Thâm , Tề Duyệt có thể đọc được suy nghĩ trong ánh mắt ấy, cảm giác được chỉ số thông mình của bản thân bị vũ nhục.

Thẩm Mục Thâm đem khóa thông minh mở nắp lên, chỉ thấy sau khi mở nắp, mặt sau hiện lên bàn phím để ấn mã mở cửa.

Tề Duyệt: ......

Ai biết là cái khóa ấy còn phải mở nắp lên nữa cơ chứ!

Đợi một lúc sau khi Thẩm Mục Thâm trốn đi, Tề Duyệt đi ra mở cửa.

Ngoài cửa, Thẩm phu nhân nhìn về phía Tề Duyệt, mái tóc dài mềm mại tùy ý được buộc lên, váy liền áo màu trắng, điểm xuyết một vài hoa hồng nhạt, nhìn qua trông rất quý phái.

Thẩm phu nhân từ cửa bước vào, lúc ở cửa thay đôi giầy liền hỏi: "Các con thay đổi mật mã sao? Không làm sao lại lâu như vậy mới mở cửa."

Đương nhiên là không mở được cửa, tuy nhiên lời này Tề Duyệt không dám nói ra. Nhu thuận tiếp đồ vật trong tay Thẩm phu nhân mang tới.

"Mục Thâm nói muốn thi thoảng thay đổi mật khẩu mới an toàn. Vừa nãy con ở trong toilet nên không có nghe thấy âm thanh chuông cửa." Lời nói dối xuất sắc quá mà.

Miễn cưỡng đối đáp qua, Thẩm phu nhân cũng không có tiếp tục làm khó cô. Ở cửa thuận tiện đem giày thay qua, đeo dép lê lúc trước vào.

Thuận miệng hỏi: "Mục Thâm không có trở về à con?"

Tề Duyệt nhớ tới hiện tại Thẩm Mục Thâm còn trốn trong phòng để quần áo, bèn trợn mắt nói dối, trả lời: "Anh ấy sáng sớm nay đã đi làm, giờ vẫn chưa trở về ạ."

Thẩm phu nhân gật đầu, một lần nữa đem túi to trên tay Tề Duyệt cầm lên tay mình. Bà nhìn cách bài trí trong phòng, khi nhìn đến mặt trên ngăn tủ để ảnh chụp Tề Duyệt, tầm mắt tạm dừng lại.

Tầm mắt khác thường của Thẩm phu nhân khiến Tề Duyệt run như cấy sậy, cô lo sợ bà sẽ phát hiện ra điều gì bất thường.

"Trong nhà vẫn cần có một người phụ nữ lo toan mọi chuyện trong nhà, căn nhà sẽ không trở nên lạnh lẽo như vậy nữa. Chờ sau khi con sinh đứa nhỏ ra, mẹ sẽ kêu người đến chụp ảnh một nhà ba người."

Hóa ra là chuyện này, làm cô hết hồn.

Tề Duyệt dưới đáy lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười gật đầu. Nhưng trong lòng cô nói thầm, cô nguyện ý chụp, Thẩm Mục Thâm khẳng định sẽ không đồng ý. Vừa nói cô mới để ý, trong căn nhà cửa Thẩm Mục Thâm , đến một bức ảnh kỉ niệm cũng không có.

Thẩm phu nhân đi tới trước bàn ăn, đem túi to để xuống bàn, từ bên trong lấy ra một cặp lồng giữ nhiệt.

"Mẹ cố ý để cho nhà bếp hầm cho con một bát canh, một hồi nữa con nhớ uống không kẻo nguội."

Nhìn đến cặp lồng giữ nhiệt trong tay Thẩm phu nhân, Tề Duyệt bèn ngẩn người. Cố ý đi đến đây chỉ vì muốn mang canh cho cô? Cô từ khi nào lại trở nên được ưu ái như vậy?

"Cái này là canh dưỡng thai, con liên tục uống trong vòng một tháng. Mỗi ngày ta sẽ mang canh đến cho con, phải tận mắt thấy con uống hết mới yên tâm."

Tề Duyệt cả kinh: "Một tháng lận á mẹ?!"

Thẩm phu nhân đang đổ canh ra bát, nghe được âm thanh kinh ngạc của Tề Duyệt, giương mắt nhìn về phía cô, hỏi: "Canh nào rất khó uống sao?"

"Dạ...Dạ không đâu ạ. Con chỉ không ngờ là phải uống lâu như vậy thôi ạ." Muốn cô uống một tháng, vậy không phải là mỗi ngày đều muốn cô như gián điệp, não luôn phiên căng thẳng chạy đến chung cư của Thẩm Mục Thâm sao?

"Mẹ à, nếu không mẹ nói cho con cách hầm canh này đi. Tự bản thân con hầm là được rồi."

Thẩm phu nhân đem bát canh đã đổ ra đến trước mặt Tề Duyệt, sau khi Tề Duyệt tiếp nhận bát canh bèn nhàn nhạt nói: "Mẹ nghe bác sĩ nói lần trước con ngất xỉu do thiếu dinh dưỡng, bữa ăn không đúng giờ giấc. Ngay cả ăn cơm con còn không giống người bình thường, con nghĩ mẹ sẽ tin tưởng để con hầm canh này?"

......

[Đọc truyện ở trang chính chủ chính là tôn trọng công sức của dịch giả]

Tề Duyệt vậy mà không có gì để phản bác được.

"Về phần buổi sáng hay buổi chiều, khi nào mẹ có thời gian sẽ qua."

Thẩm Mục Thâm tại sao lại có tính tình "tùy tâm sở dục" như vậy quả nhiên là có lý do. Tính cách hai mẹ con người này thực sự là quá giống nhau.

"Thực đơn của con nhất định phải giống như mọi người, không chỉ vậy còn phải nhiều chất dinh dưỡng nữa. Mẹ sẽ kêu Mục Thâm cho mời một dì giỏi nấu nướng đến. Nếu thật sự không được thì cả hai con cùng chuyển về nhà cũ ở."

Tề Duyệt quýnh lên: "Không cần đâu mẹ, tự bản thân con cũng có thể nấu cơm, Mục Thâm lại không có thói quen trong nhà có người xa lạ. Tự bản thân nấu cũng đảm bảo vệ sinh nữa."

Quả thật gần mực thì đen, ở cùng Thẩm Mục Thâm giờ cô nói dối múa bút thành văn.

Thẩm phu nhân lườm cô một cái: "Con bây giờ cơ thể còn chưa khỏe, chờ qua một hai tuần nữa, đến mùi con còn không ngửi thấy được, chứ nói gì đến nấu cơm."

Điều này quả thật Tề Duyệt không ngờ tới. Trầm mặc một hồi cô còn chưa biết lấy lý do gì để từ chối, Thẩm phu nhân bèn nói:

"Mẹ sẽ cho người xem xét, các con không cần lo lắng."

Thẩm phu nhân hoàn toàn không cho Tề Duyệt cơ hội phản bác.

"Mặt khác..."

Thẩm phu nhân vừa bắt đầu nói đã bị một hồi chuông di động gọi đến đánh gãy, tiếng chuông chính là từ trong phòng truyền đến. Tề Duyệt nhìn theo hướng chuông điện thoại kêu, dưới đáy lòng cầu nguyện ngạn vạn lần điện thoại cô cũng đừng a dua kêu theo.

"Có thể là điện thoại của con. Để con đi nghe điện thoại."

Vừa mới muốn chạy đến chỗ điện thoại, tiếng chuông thứ hai lập tức vang lên. Giống như có ai đó cố ý cắt đứt.

Thẩm phu nhân nhìn về hướng phòng để quần áo, sau đó nói: "Mẹ chỉ muốn nói cho con biết là mẹ đã chuẩn bị cho con một khóa dành về giai đoạn đầu mang thai nhằm làm giảm áp lực và căng thẳng. Mẹ sẽ cho con phương thức liên hệ với bác sĩ, bên cạnh đó mẹ sẽ kêu Mục Thâm đưa con đi, tiện thể hai đứa cùng học chung."

"Mẹ à, Mục Thâm bận đi công tác, con sợ là không được đâu." Tề Duyệt cảm thấy được nụ cười trên mặt đã dần gượng gạo.

Thẩm Mục Thâm cùng cô đi như lời bà nói, xác định không khiến cô trầm cảm hơn chứ?

"Không có chuyện gì cả, nó hiện tại áp lực công việc rất lớn, cho nó đi cũng thuận tiện làm giảm căng thẳng trong công việc. Chuyện này cứ quyết vậy đi, con buổi tối nói cho nó một chút, nếu nó có ý kiến gì cứ bảo nó gọi trực tiếp cho mẹ."

Thật là lão Phật gia*......

* "Lão Phật gia"- từ này xuất hiện từ triều đại nhà Thanh, khi Từ Hy thái hậu trong lúc nhàn rỗi đã hóa trang thành quan âm, bên cạnh có Lý Liên Anh đóng Thiện Tài, Lý Tỉ giả Long nữ, rồi dùng máy ảnh phương Tây để chụp một bức ảnh lớn treo ở tẩm cung. Người trong cung từ đó gọi bà là “lão phật gia”. Bà làm vậy chính là để bản thân ngang hàng với các vị hoàng đế, nắm quyền lực tối cao, thỏa mãn tham vọng “dưới một người mà trên vạn người” của bà từ ngày trẻ. Cho nên ngày nay "lão Phật gia" là từ lóng này được giới trẻ dùng để chỉ những người ngang ngược, độc đoán.

(Nguồn phunuvietnam.vn)

Thẩm Mục Thâm ngang ngược độc tài như vậy, hoàn toàn không khác biệt lắm so với Thẩm phu nhân.

Packha: Chương này mình edit từ tuần trước nhưng đến nay mới có thời gian beta lại :((. Từ giờ đến hết tuần sau mình bận lịch kiểm tra nên không ra chương mới được. Chúc bạn nào sắp thi và đang chuẩn bị thi sẽ thi thật tốt và đạt được kết quả như mong muốn nhé 😊. Cảm ơn các bạn đã luôn theo dõi ủng hộ 💌❤️

~ Hết chương 11 ~