Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Chương 6-1: Đàm phán (1)




Sau khi tách khỏi Thẩm Mục Thâm  và tạm biệt những người Thẩm gia. Mấy ngày hôn nay, Tề Duyệt đều vừa vặn đúng chín giờ tối đi thăm Thẩm lão gia. Thẩm lão gia chín giờ rưỡi là phải đến giờ nghỉ ngơi, ban ngày cũng có người đến thăm, buổi tối cũng có người đến gặp, cũng chỉ có thời điểm chín giờ này là vừa vặn thời gian cô có thể đến thăm được.

Có mấy lần Thẩm lão gia  cũng hỏi cô tại sao lại một mình đến, Thẩm Mục Thâm  đâu? Tề Duyệt ấp úng không nói rõ được nguyên nhân, ông liền đoán là vợ chồng son lại giận dỗi cãi nhau. 

Tối nay, khi Tề Duyệt đến thăm ông, Thẩm lão phu nhân đã về nhà cũ lấy đồ ăn cũng chưa tới. Mà bên trong phòng cũng chỉ có Tề Duyệt với Thẩm lão gia.

Tề Duyệt tự tay cắt những rễ cây dư thừa cho những bông hoa cắm vào bình, Thẩm lão gia  thấy vậy cũng không ngoại lệ hỏi một câu: “Các cháu giờ vẫn còn đang cãi nhau?”

Tề Duyệt với Thẩm Mục Thâm  là một đôi vợ chồng lãnh đạm* không phải ai không biết. Khi đại gia tộc tổ chức bữa cơm gia đình, hai người ngồi cạnh nhau nhưng cũng không nói chuyện, trao đổi với nhau một lời. Người sáng suốt đều nhìn ra được quan hệ của bọn họ có bao nhiêu mặn nồng.

*冷淡[lěngtán] - nhạt nhẽo; lạnh nhạt

Thẩm lão gia  thở dài một cái, ngữ khí bất đắc dĩ: “Ông làm sao cũng không biết được, tên nghịch tử Thẩm Mạnh Cảnh là người như thế nào. Vốn ở buổi tối hôm ấy, ông còn muốn tuyên bố, trong hai đôi vợ chồng các con, ai mang thai trước liền có thêm 5% cổ phần công ty. Ai biết nó ngược lại thì tốt rồi, đòi ly hôn.”

Thẩm lão gia cũng bởi vì chuyện của chú nhỏ - Thẩm Mạnh Cảnh, thật giống như càng thêm già so với trước đây.

Tề Duyệt im lặng đem hoa tươi đã bỏ đi phần rễ thừa, để vào trong bình hoa.

Mấy ngày nay bị thúc giục mang thai quá mức thường xuyên giống như chuyện cơm bữa, thường xuyên đến mức giờ cô cũng không biết nói cái gì cho phải.

“Con với Thẩm Mục Thâm  cùng nhau sống hạnh phúc, cũng coi như an ủi lão già này.”

Tề Duyệt xoay người lại, tự mình rót một ly nước ấm đưa cho Thẩm lão gia 

“Ông nội, người trước tiên chớ có suy nghĩ nhiều như vậy. Phải dưỡng tốt thân thể của mình, những chuyện khác sẽ từ từ tốt lên thôi.”

Ngồi trên giường bệnh, Thẩm lão gia  từ từ nhận lấy ly nước: “Ông cũng không sống được mấy năm nữa, nguyện vọng duy nhất trước khi nhắm mắt là được bế một đứa cháu trai.”



Vì sao lại quay lại vấn đề ma quỷ này?!

Tề Duyệt bất đắc dĩ cười cười một tiếng: “Ông nội…”

Trò chuyện một hồi, Tề Duyệt liếc nhìn đồng hồ, thấy đã sắp chín rưỡi liền cùng Thẩm lão gia  nói lời tạm biệt: “Cháu không quấy rầy ông nội nghỉ ngơi nữa, cháu về trước đây ạ.”

“Trước tiên chờ một chút.” Thẩm lão gia  nhìn đồng hồ treo trên tường: “Mục Thâm rất nhanh đến rồi.”

Tề Duyệt hơi kinh ngạc.

“Anh ấy cũng tới ạ?”

“Là ông kêu nó đến đón cháu.”

Ông à!!! Ông thật xác định là đứa cháu trai đích tôn của ông là tới đón chứ không phải băm vằm cô chứ?

Chín giờ rưỡi, Thẩm Mục Thâm  đúng giờ xuất hiện trong phòng bệnh Thẩm lão gia. Vẫn như mọi khi,mỉ một thân tây trang ti mỉ, từ khi quen biết Thẩm Mục Thâm  đến bây giờ, Tề Duyệt vẫn chưa thấy hắn mặc gì khác ngoài tây trang.

Dĩ nhiên là mặc quần áo và không mặc quần áo không cùng một khái niệm.

Sau khi Thẩm Mục Thâm  đến đây, một phút trước phòng bệnh ấm áp tựa như lò sửa nháy mắt như đóng băng. Điều đáng buồn là dường như chỉ có mỗi Tề Duyệt cảm nhận được điều đó.

Mặt không biểu cảm nhìn Tề Duyệt, sau đó hướng Thẩm lão gia kêu một tiếng: “Ông nội.”

Thẩm lão gia  nhìn về phía Thẩm Mục Thâm  nhíu mày, rất không vui vẻ hỏi: “Giờ đã muộn, Tề Duyệt về một mình không an toàn. Gọi cháu đến đón nó về, cháu có ý kiến?”

“Cháu không có ý kiến.”

Mặt Thẩm lão gia  trầm xuống, nguy hiểm nhìn về phía Thẩm Mục Thâm: “Không có ý kiến thì cháu trưng cái gương mặt ấy cho ai coi !?” 

Có nhiều lúc Tề Duyệt có cảm giác cô mới là cháu gái của Thẩm lão gia, còn Thẩm Mục Thâm  chính là người ở rể. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.