Sau Khi Ly Hôn

Chương 26




Trái tim Lý Thiều Hoa giống như bị búa đập, anh hoảng loạn cúi đầu xuống, không dám nhìn Chu Hành Chi.

Hai người đều im lặng, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở nghẹn ngào của Chu Hành Chi cùng với tiếng kim đồng hồ trên tường.

Mặt trăng ngoài cửa sổ bị mây đen che lấp, toả ra ánh sáng mờ ảo, không thể chiếu rõ lòng người.

Chu Hành Chi nắm lấy tay Lý Thiều Hoa, đặt lên bên miệng, nhẹ nhàng hôn một ngụm, sau đó sờ sờ đầu tóc của anh, hắng giọng nói, “Đã trễ rồi, anh ngủ trước đi.”

Nói xong cậu mang theo sắc mặt ảm đảm đứng dậy, nhưng lại bị Lý Thiều Hoa túm chặt, Chu Hành Chi quay đầu lại nhìn anh, Lý Thiều Hoa cắn chặt môi dưới đến trắng bệch mới nhả qua, thấp giọng nói, “Đừng đi.”

Chu Hành Chi nở một nụ cười nhợt nhạt, chậm rãi xoay người lại nhìn Lý Thiều Hoa, thật cẩn thận hỏi, “Sau này cũng sẽ không rời đi nữa được chứ?”


Lý Thiều Hoa hoảng sợ gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu, sau đó anh cảm thấy chính mình thay đổi thất thường, tính cách kỳ quái nên quơ quơ tay, dáng vẻ trông vô cùng bất lực.

Chu Hành Chi ngồi xổm trước mặt anh, nắm lấy tay anh vuốt ve, nói, “Em yêu anh. Cùng anh ở bên nhau chính là toàn bộ hạnh phúc của em.”

Lý Thiều Hoa không biết tim mình sẽ đau đớn như vậy, rõ ràng anh đã trải qua nhiều đau đớn như vậy, chịu nhiều khổ cực như vậy, nhưng giờ phút này cơ thể lại run rẩy giống như không thể chịu đựng thêm được nữa. Sau khi phẫu thuật, miệng vết thương bị nhiễm trùng sinh mủ anh đều có thể chịu đựng, phản ứng bài xích làm cho cả người anh khó chịu đến ngất xỉu anh cũng có thể chịu đựng, khi đáy huyệŧ nhân tạo bị lấy ra khỏi cơ thể, ảo tưởng tan biến anh cũng chỉ cắn răng cố gắng chịu đựng. Nhưng anh không biết rằng sau khi trải qua những chuyện đau khổ nhất thì anh lại còn có thể đau đớn đến nhiều như vậy.


Chu Hành Chi đỡ cơ thể anh rồi ôm anh vào trong lòng ngực, ghé vào bên tai anh, nói, “Thiều Hoa, đừng khẩu thị tâm phi được không? Tuy rằng em nên cầu hôn anh một lần nữa, nhưng ít ra, ít nhất cũng làm em an tâm được chứ?”

Đau buồn, oán hận, tủi thân trong lúc nhất thời tràn ngập trong lòng Lý Thiều Hoa, anh rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, nói, “Được.”

Chu Hành Chi gắt gao ôm anh vào trong lòng ngực, mà đau đớn trong lòng Lý Thiều Hoa cũng giống như tìm được thuốc giải, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi ở trong vòng tay Chu Hành Chi.

Anh nghĩ rằng anh quá ỷ lại vào Chu Hành Chi.

Chu Hành Chi cảm thấy mọi thứ đêm nay không chân thật, cậu sợ tất cả đều là ảo tưởng, hoặc chỉ là một giấc mơ, khi mở mắt ra thì lại chỉ có một người.

Cậu đành phải nhìn chằm chằm Lý Thiều Hoa, đi theo phía sau anh, một lát cũng đều không rời đi, nhìn anh rửa mặt, nhìn anh nằm lên giường.


Lý Thiều Hoa nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì trong lòng ê ẩm nhưng lại nhịn không được thúc giục cậu đi rửa mặt.

Chu Hành Chi cứ đi một bước thì quay đầu lại nhìn, sau khi đánh răng rửa mặt liền đi đến giường, ôm Lý Thiều Hoa vào trong lòng ngực.

Chu Hành Chi liên tục hôn lên đầu tóc Lý Thiều Hoa, miệng thì nói những lời âu yếm già cỗi, nhưng đều là những lời Lý Thiều Hoa thích nghe. Lý Thiều Hoa nghĩ chính mình mấy năm nay thật sự đã bị cậu thay đổi rất nhiều, anh không còn yêu những thủ đoạn ái muội nữa mà chỉ yêu những lời tỏ tình chân thành của Chu Hành Chi. Rõ ràng trước đây anh không thích nghe nhất là câu nói “Em yêu anh”.

Không biết từ khi nào tay Chu Hành Chi đã đặt lên trên người Lý Thiều Hoa, đôi bàn tay to ấm áp vuốt ve cánh tay anh, sau đó đặt lên cúc áo sơ mi trước ngực anh giống như muốn cởi ra.
Lý Thiều Hoa liền thoát khỏi lòng ngực Chu Hành Chi, anh nắm lấy tay Chu Hành Chi. Trong lòng anh thấp thỏm lo âu. Anh vừa lo lắng Chu Hành Chi sẽ nhìn thấy vết sẹo thật dài kia, vừa sợ hãi đối mặt với áy náy và thương tiếc của Chu Hành Chi.

Chu Hành Chi hiển nhiên có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy phản ứng này của anh, trong nháy mắt liền ngây ngẩn cả người, hai người lâm vào trầm mặc quỷ dị.

Chu Hành Chi suy nghĩ một lát, sau đó ngập ngừng hỏi, “Thiều Hoa, em không có ý đó.”

Lý Thiều Hoa cũng ý thức được phản ứng của mình có chút mãnh liệt nên nhấp nhấp miệng chui vào trong lòng ngực Chu Hành Chi.

Chu Hành Chi vuốt ve bờ vai của anh, thật cẩn thận nói, “Cho dù làm hay không làm thì em đều yêu anh.”

Lý Thiều Hoa không biết tại sao lại buột miệng thốt ra, “Vậy không cần làm, sau này đều không cần làm, em cũng có thể tiếp nhận sao.”
Chu Hành Chi ngẩn người, hiển nhiên không hiểu ý của anh, một lúc sau mới hiểu được lời nói Lý Thiều Hoa, cậu nhíu nhíu mày, thuận theo nói, “Có thể. Chỉ cần anh cảm thấy vui vẻ thì liền có thể.”

Lý Thiều Hoa khẽ thở dài, cả người đột nhiên thả lỏng.

Sau một lúc lâu, tay Chu Hành Chi lại lướt qua bụng anh rồi ngừng lại ở trên cúc áo sơ mi, Lý Thiều Hoa hoảng loạn nắm lấy tay cậu, trong mắt đều là hoảng sợ.

Chu Hành Chi có chút nghi hoặc, nói, “Anh làm sao vậy? Thay bộ quần áo ngủ thôi mà.”

Lý Thiều Hoa ngồi thẳng dậy, cầm lấy quần áo ngủ ở trên đầu giường, sau đó “Bang” một tiếng, ấn tắt đèn trong phòng.

Chu Hành Chi nhìn thấy anh cởϊ qυầи trong bóng đêm, lại nhanh chóng thay quần ngủ, sau đó cởϊ áσ sơ mi, ngay khi anh chuẩn bị mặc áo ngủ thì Chu Hành Chi liền bật đèn lên.
Lý Thiều Hoa theo bản năng kéo chăn lên nhưng một cánh tay gầy guộc của Chu Hành Chi đã nắm chặt lấy tay anh.

Chu Hành Chi gắt gao nắm chặt tay anh, ánh mắt nhìn lướt qua cơ thể anh.

Một vết sẹo xấu xí uốn lượn phồng lên ở trên bụng nhỏ của người yêu cậu, giống như con giun đất đang di chuyển khiến cho đôi mắt cậu đau đớn.

Nước mắt Chu Hành Chi thi nhau rơi xuống, hỏi, “Thiều Hoa, anh nói cho em rốt cuộc sao lại thế này, tại sao lại như vậy.”

Lý Thiều Hoa quay đầu nhìn sang chổ khác, nói, “Không có gì, chỉ là một tiểu phẫu.”

Giọng nói Chu Hành Chi đột nhiên lớn tiếng, không thuận theo không buông tha, “Tiểu phẫu sao lại có vết sẹo lớn như vậy? Rốt cuộc là chuyện như thế nào.”

Lý Thiều Hoa để mặc cho cậu hỏi nhưng anh chỉ nhấp nhấp miệng, cái gì cũng không chịu nói.
Trong đầu Chu Hành Chi đột nhiên hiện ra hình ảnh quảng cáo trên xe buýt và TV, cậu hoảng sợ nhìn chằm chằm Lý Thiều Hoa, nói, “Anh đi làm phẫu thuật đáy huyệŧ nhân tạo!”

Lý Thiều Hoa ngốc ngốc quay đầu lại nhìn Chu Hành Chi, ngượng ngùng cười cười nói, “Thật ra cũng không phải đặc biệt khó chịu.”

Chu Hành Chi mở to hai mắt.

Phải kíƈɦ ŧɦíƈɦ nội tiết tố trước khi phẫu thuật, miệng vết thương sau khi phẫu thuật vô cùng đau đớn, xác suất thành công chỉ có 50%, phản ứng bài xích, các di chứng ······

Từng cái một hiện ra trong đầu Chu Hành Chi, cậu còn chưa kịp tiêu hóa thì liền nghe tâm can đang nói, “Anh không quá may mắn, nên sau khi phẫu thuật thì bài xích quá nghiêm trọng nên lại lấy ra.”

Chu Hành Chi nhìn chằm chằm vết sẹo vặn vẹo kia, cậu có thể tưởng tượng được cái bụng trơn nhẵn của người yêu cậu bị dao phẫu thuật lạnh như băng cắt như thế nào, và được bác sĩ đưa vào một cơ quan sinh học như thế nào, sau đó khâu lại miệng vết thương. Trải qua nhiều đau khổ như vậy, nhiều đau đớn như vậy, nhiều tra tấn như vậy, sau khi thành một khối da thịt thì lại lần nữa bị cắt ra rồi sau đó khâu lại·····
Tay trái cậu ấn ấn trái tim mình, tay phải run rẩy vươn tay về phía vết sẹo của Lý Thiều Hoa, muốn chạm vào nhưng lại không dám nên ngập ngừng ở giữa không trung, khi ngẩng đầu lên thì gương mặt đều là nước mắt, cậu nhìn chằm chằm vào mắt Lý Thiều Hoa, nghẹn ngào hỏi, “Có đau hay không? Còn đau hay không?”

Lý Thiều Hoa nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì nhịn không được bật cười, anh nắm lấy tay Chu Hành Chi rồi đặt lên trên vết sẹo của mình, dịu dàng nói, “Có ngốc không chứ? Cũng đã hơn nửa năm rồi, sao lại còn đau chứ?"