Sau Khi Ma Giáo Giáo Chủ Tẩu Hỏa Nhập Ma

Chương 19: - 20 - 21




【 Mười Chín 】


Tiêu Bạch cứ như vậy tiếp tục ở tổng bộ của ma giáo trên đỉnh Vân Phù.


Một mặt là để chữa trị cho bé con, một mặt là để hòa giải với giáo chủ.


Nhưng giáo chủ không thèm để ý.


Vậy là biến thành Tiêu Bạch với bé con giống như một đôi phụ tử đầy đáng thương bị vứt bỏ.


Giáo chúng ai cũng thương cảm.


Nhưng trên giá trị sức mạnh, Tiêu Bạch dù sao cũng hơn giáo chủ.


Lâu lâu lại dùng sức mạnh áp chế, cộng với vài thủ đoạn vô lại vẫn có thể thu được một ít tiến bộ nho nhỏ.


Buổi tối khi ngủ, Tiêu Bạch không tới ngủ với bé cưng như thường lệ.


Mà đi đến phòng giáo chủ.


"Ngươi tới đây làm cái gì?" Giáo chủ lạnh lùng hỏi.


"Tới làm ấm giường cho ngươi." Tiêu Bạch khẽ cười.


"Cút đi."


"Cút lên giường ngươi được chứ?"


"Ngươi cút ra ngoài cho ta! Đừng có để ta nói đến lần thứ ba!"


"Vậy thì cút lên giường ngươi vậy, ta sẽ không bắt ngươi phải nói đến lần thứ ba."


Nói xong thân ảnh Tiêu Bạch nhoáng một cái, một giây sau đã ở trên giường rồi.


Giáo chủ tất nhiên là sẽ ra tay đánh lại, nhưng bị Tiêu Bạch điểm huyệt thu phục.


"Ngươi cũng chỉ biết dùng điểm huyệt để chế ngự ta?" Giáo chủ lạnh lùng chế giễu.


"Aissss..." Tiêu Bạch nghiêng người nằm xuống bên cạnh giáo chủ, giả vờ bất đắc dĩ nói, "Thực ra ta có rất nhiều thủ đoạn, chẳng qua là không muốn dùng với Tiểu Tử mà thôi."


"Đừng có gọi ta là Tiểu Tử!"


"Vân Túc."


Tiêu Bạch dịu dàng gọi một tiếng, lưng của giáo chủ bất giác trở nên cứng ngắc.


"Vân Túc." Tiêu Bạch lại gọi thêm một tiếng, càng thêm dịu dàng.


Giáo chủ nhắm mắt không đáp.


Trong ấn tượng của y, chưa từng có người nào gọi tên y dịu dàng như thế.


Ngay cả người đàn bà đã sinh ra y cũng không.


Người đàn bà kia vô cùng cường thế, rồi cuối cùng vẫn chỉ là một kẻ đáng thương bị một nam nhân vứt bỏ.


Hận ý của nàng đối với nam nhân tất nhiên là trút cả lên người giáo chủ, thế cho nên trước năm giáo chủ mười tuổi, y vẫn luôn bị nhốt nơi suối băng trong hầm băng của ma giáo.


Ở nơi đó, nước đóng thành băng.


Y vĩnh viễn chỉ có một bộ quần áo.


Người đàn bà kia sẽ đến dạy y tập võ, cũng sẽ có người đến dạy y tập viết.


Nhưng tất cả đều là những trao đổi lạnh như băng.


......


Bị người khác vứt bỏ là ác mộng cả đời của người đàn bà kia. Giáo chủ cũng là một người chịu tội vô tội trong cơn ác mộng đó.


Cho dù sau đó y đã tự tay kết thúc sinh mệnh của người đàn bà ấy, cho dù y trở thành giáo chủ ma giáo.


Vẫn có một vài thứ cứ quấn lấy y, khiến y không được giải thoát.


【 Hai Mươi 】


Tiêu Bạch khẽ hôn lên môi giáo chủ, khiến cho y từ trong hồi ức hồi tỉnh lại.


Trong bóng đêm, y ngẩng đầu lên, đối diện với Tiêu Bạch, có lẽ đây là lần đầu tiên tâm tình y yên bình như thế.


Sự thật là, dung mạo của Tiêu Bạch giống như thanh phong minh nguyệt (gió mát, trăng sáng), vô cùng trấn an lòng người.


"Đứa bé đó không phải của ngươi." Đôi mi giáo chủ buông rũ xuống.


"Ta biết." Hắn đáp lại vô cùng bình tĩnh


"Ngươi biết, vì sao còn muốn dùng hết sức để cứu nó?"


"Bởi vì như thế có thể khiến ngươi nguôi giận." Tiêu Bạch thản nhiên cười cười, ghé sát vào bên tai giáo chủ nói, "Đứa bé bị ngươi làm bị thương nặng như vậy, vì cứu nó, ta quá thật đã tổn hao không ít nội lực."


Còn nữa, đó cũng là một sinh mạng con người.


Nếu có điều gì không hay xảy ra, lại thêm một mạng người đeo trên lưng Vân Túc.


Điều này, Tiêu Bạch không muốn chứng kiến.


Giáo chủ không nói gì, Tiêu Bạch liền kéo y vào lòng, giải huyệt.


Nhưng giáo chủ vẫn không chịu nhúc nhích.


Chỉ tùy ý cho bản thân tìm lấy một tư thế vô cùng dịu ngoan dựa vào ngực Tiêu Bạch.


Mái tóc dài của hai người quấn lấy nhau, rớt trên tấm áo ngủ bằng gấm, giống hệt như những đêm của quãng thời gian kia.


Rồi cũng chuyện trò thêm.


Nhưng đêm nay dường như chỉ có một mình Tiêu Bạch lên tiếng.


Tiêu Bạch nói cho giáo chủ, hắn lớn lên trong một sơn cốc.


Hắn ghét cái sơn cốc đó.


Bởi vì trong sơn cốc đó có hai lão già điên.


Từ khi có thể ý thức được, hai lão già điên ấy đã buộc hắn luyện võ bất kể ngày đêm.


Bọn họ dạy hắn rất nhiều võ công, cũng mang rất nhiều bí tịch đến bắt hắn tự học.


Nhưng đó không phải là coi trọng hắn.


Hắn sẽ không bao giờ quên hai thứ võ công chí âm cùng chí dương hung hăng tra tấn hắn khi hắn còn nhỏ.


Cho đến năm mười sáu tuổi, hắn tự tay giết chết hai lão già đó, rồi tự phế võ công thuộc âm mới giành lại được sự sống.


Ra khỏi sơn cốc, hắn trở thành một kẻ không hiểu tình cảm, cho dù là tình bạn, tình thân hay tình yêu.


Rồi sau gặp gỡ nhiều hơn, hắn mới dần được cải biến.


Nhưng thay đổi đó vẫn chưa hoàn toàn.


Vậy nên hắn mới có thể rời bỏ giáo chủ, hắn nghĩ điều này cũng là bình thường.


Thuộc hạ của giáo chủ tìm đến núi, không cần hắn nữa, hắn cũng không phải không có giáo chủ thì không sống được.


Vì muốn tiếp tục những ngày tháng bình yên mà rời đi, có gì không đúng?


Vậy nhưng đến khi chỉ còn lại một mình, lại luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.


Dương Mạn đến một nơi gần bờ sông tìm được hắn, nói cho hắn biết, Vân Túc đang tìm hắn.


Tiêu Bạch vẫn không hiểu được cảm giác của mình lúc này, liền nói cho lão hữu (bạn tốt, bạn lâu năm) nghe.


Không ngờ sau khi nghe xong Dương Mạn cười phá lên.


Nàng nói: "Khi mới biết ngươi, ta đã biết tình cách của ngươi không hoàn chỉnh, sau khi trải qua rất nhiều việc, mặc dù đã khiến ngươi thay đổi, nhưng mà ta vẫn cảm thấy ngươi còn thiếu một cái gì đó. Ngươi nha, thoạt nhìn thì hoàn mỹ, tiếp xúc qua thì cũng hiểu được tương đối, nhưng mà ngươi vẫn chưa từng buông đề phòng sâu nhất trong lòng ngươi xuống, muốn ngươi thừa nhận đã khó, muốn chân chính thổ lộ tình cảm với ngươi còn khó hơn. Mà vị giáo chủ ma giáo kia, có lẽ là vì y mất trí nhớ nên ngươi cảm thấy y vô hại, liền không tự giác mà buông lơi đề phòng! ~ Tiêu Bạch, ngươi cảm thấy ta nói có đúng không?"


Dương Mạn nói xong liền bước đi.


Tiêu Bạch ở lại bên bờ sông mấy tháng, càng ở càng phát hiện những tình cảm nhớ nhung chỉ có tăng, không có giảm, mới hiểu được tâm ý chân chính của mình.


Sau đó hắn liền xuất phát, đi tới ma giáo.


......


【 Hai Mươi Mốt】


Sáng sớm hôm sau, sau khi tỉnh lại, Tiêu Bạch ngủ ngay bên cạnh.


Tia nắng ban mai nhảy nhót tiến vào phòng, hơi lạnh nhàn nhạt, ánh sáng ấm áp.


Giáo chủ bỗng nhiên cảm thấy mình thực sự quá vô dụng.


Chỉ nghe Tiêu Bạch nói một đêm, hôm sau lòng y đã yên ả.


Phải hiểu là, Tiêu Bạch cam tâm tình nguyện tổn hao nội lực, lại kể lại thân thế đáng thương của hắn để y thông cảm.


Điều hắn muốn chính là sự mềm lòng của y.


Nhưng mà chết tiệt, y thật sự đúng là còn có chút lương tâm, mềm lòng luôn, hết giận luôn.


Bây giờ thì sao đây? ...


"Tiểu Tử, tối qua ngủ ngon không?" Tiêu Bạch mở mắt, cười tít mắt hôn lên tai giáo chủ.


"Không ngon." Giáo chủ lạnh lùng, "Có một con ruồi cứ vo ve bên tai ta."


"Ai... Tiểu Tử thật sự là rất đáng yêu nha, lúc nào cũng lạnh lùng như thế làm nũng với ta."


"Ngươi nói cái gì?! Đáng yêu cái gì! Làm nũng cái gì!"


"Ai... Chính là ngươi hiện tại này."


...


– HOÀN –


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hành văn của tôi không được tốt lắm, mong mọi người bỏ qua cho.


Thực ra là tôi rất muốn viết H văn (cười đáng khinh)... Quả nhân háo sắc... Vô cùng sắc tính... Nếu giáo chủ bề ngoài thì ngạo kiều lại lạnh như băng, trên giường lại là nữ vương dâm loạn... Tưởng tượng thôi đã chảy máu mũi rồi... Nhưng mà đến khi viết thật thì trong đầu chẳng có chữ nào... Nói tóm lại chính là không viết được, càng miễn bàn đến việc tôi dùng cảnh H để đẩy mạnh tưởng tượng vĩ đại của truyện... Đây là thanh thủy văn nha... Tôi sẽ không nói thêm về tưởng tượng đáng khinh của mình đâu...


Editor cũng nói ra suy nghĩ của mình: Lại thêm một bộ nữa hoàn. Chỉ là truyện ngắn, các tình tiết không quá đặc sắc, nhưng cũng là một câu chuyện không tồi, đúng không? ^^~ Hẹn gặp lại mọi người ở một bộ truyện ngắn khác ☆*:.。. o(≧▽≦)o .。.:*☆