Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ

Chương 45: 45: Điện Ảnh





Giải Biệt Đinh không thể ăn cay thật, sau khi lấy miếng ớt cay thì anh lập tức buông Mộc Dương ra, đặt miếng ớt cay trong miệng lên bàn, màu môi so với ngày thường đậm hơn chút.

“Khụ khụ……”
Mộc Dương bị sặc bởi nước miếng của mình, còn mang theo cả vị cay, Giải Biệt Đinh vừa vỗ nhẹ sau lưng cậu vừa lấy ly nước đặt bên đôi môi mềm mại của Mộc Dương, rót nước vào để giảm độ cay.

Mộc Dương túm chặt lấy ống tay áo của Giải Biệt Đinh, từ trong hai tròng mắt màu đen có thể thấy ảnh ngược của pháo hoa phía sau, tiếng “bùm bùm” trước đó là do nó.

Cậu quay đầu nhìn lại, ở ban công bên kia của du thuyền đang biểu diễn tiết mục bắn pháo hoa, pháo hoa với đủ mọi màu sắc nổ vang giữa không trung, theo sự di chuyển của du thuyền mà để lại hình cung trên bầu trời, mặt biển màu xanh đen cũng trở nên bắt mắt vì sự tồn tại của pháo hoa.

Mộc Dương chần chờ một giây, cầm lấy camera nhắm vào sườn du thuyền, điều chỉnh máy chờ đợi pháo hoa tiếp theo buông xuống.

Tiếng đếm như ẩn như hiện vì khoảng cách xa: “Năm, bốn…… hai, một!”
Pháo hoa long trọng nhất đêm nay đã bởi vậy mà nở rộ, một tiếng “tanh tách” vang lên, ảnh chụp đã ghi lại khoảnh khắc này.

Mộc Dương quay người lại, há mồm ăn thịt bụng mà Giải Biệt Đinh đút, cúi đầu nhìn chằm chằm ảnh mới chụp.

Màn đêm, pháo hoa lộng lẫy chiếu sáng nửa không trung, du thuyền tiến lên trên mặt biển thâm thuý, nhóm người trên sân thượng giơ chén rượu cười vui, mọi thứ đều rất tốt đẹp.

Có vẻ như trang trí cũng thừa.

Tuy trong màn ảnh không có Mộc Dương cùng Giải Biệt Đinh, nhưng đây cũng coi như là hồi ức chung của bọn họ.

Giải Biệt Đinh nghiêm khắc tuân thủ lời dặn dò của người phục vụ, chỉ nấu mười lăm giây rồi vớt thịt bụng ra, đặt vào bát của Mộc Dương.

“Buổi tối muốn chơi gì không?”
Mộc Dương rũ mắt nhìn chân mình, thật ra cậu không tiện để chơi gì lắm.

Ban đêm du thuyền vẫn bật đèn đuốc sáng trưng, dù là trong nhà hay ngoài nhà đều có vô số phương tiện giải trí, bên ngoài có xiếc thú, sân khấu nhạc nước, trong nhà thì có các tiết mục biểu diễn, rạp chiếu phim, phòng tập thể thao, quán bar……
Hầu như là những trò giải trí mà mọi người nghĩ đến đều có hết trên thuyền.

Nhưng ngoại trừ theo dõi tiết mục, Mộc Dương gần như không thể tham dự.

“Em muốn ngắm biển.


“Được.


Phòng của bọn họ cũng có thể ngắm biển với khoảng cách gần, nhưng tóm lại cảm giác vẫn khác khi đứng trên boong tàu.

Gió biển rất lớn, hai người chậm rãi đi tới boong tàu ở đuôi thuyền, du khách ở đây không nhiều lắm, chủ yếu tụ tập ở mũi tàu cùng bên trong thuyền, nhưng tính ra khá an tĩnh.

Mộc Dương ngơ ngẩn nhìn sóng biển mà du thuyền tạo nên, trước mắt là biển rộng mênh mông vô bờ, những ký ức làm người ta khổ sở, đau đớn trên đại lục dường như đều cuồn cuộn trôi xa theo sóng biển, ngoại trừ buồn bã còn khiến tim đập nhanh một cách khó hiểu.

“Giải Biệt Đinh.

” Mộc Dương nắm lấy tay anh, hai người một ngồi một đứng, cùng nhìn một phương hướng.

“Hửm?”
“Nếu anh có thể trở lại 5 năm trước, anh muốn làm điều gì nhất?”
“……”

Rất lâu sau mà Giải Biệt Đinh vẫn không nói gì, Mộc Dương đang sững sờ không nhìn thấy Giải Biệt Đinh khẽ chạm vào trái tim, sau đó vội buông xuống, nhẹ nhàng hỏi lại: “Em thì sao?”
Anh không có gì muốn làm, chuyện duy nhất phải làm thì đang tiến hành ——
Muốn thanh niên đang ngồi trên xe lăn bên người sẽ bình an hỉ nhạc.

“Em á?” Mộc Dương nắm chặt tay Giải Biệt Đinh, “Nếu chỉ trở lại 5 năm trước, có lẽ em không làm được gì.


Đúng là cậu chưa hoàn thành tốt việc gì, chuyện gì cũng hỏng bét.

Nhưng nếu trở lại rất nhiều năm trước, đến lúc cậu còn chưa sinh ra, cậu sẽ đi tìm Lộ Uyển, nói với bà rằng: “Giết tôi đi.



Nếu nhất định phải đổi cậu thì đừng làm cho sinh mệnh trong bụng bà được chào đời.

Đỡ cho nhiều người phải thống khổ vì sự tồn tại của cậu.

“Không.

” Giải Biệt Đinh phủ nhận cách nói của cậu, “5 năm có thể thay đổi rất nhiều chuyện.


Ngữ điệu Giải Biệt Đinh hơi kỳ lạ, Mộc Dương nghiêng mắt nhìn qua, Giải Biệt Đinh đang nhìn về chân trời xa xa, ống tay áo tơ lụa màu đen bị gió thổi phấp phới, trong mắt lập loè vẻ tối tăm mà cậu không hiểu.

Mộc Dương muốn trở về.

Bởi vì Giải Biệt Đinh quá thu hút sự chú ý, một người đẹp ngoại quốc tóc vàng đã quay đầu lại nhìn Giải Biệt Đinh ít nhất sáu lần.

Một người phục vụ bưng khay rượu vang đỏ đi qua đám người, sau khi chạm mắt Mộc Dương thì lập tức đi tới: “Hai anh có gọi rượu vang đỏ không?”
Giải Biệt Đinh trực tiếp từ chối: “Xin lỗi, em ấy không thể uống rượu.


Mộc Dương nhìn chất lỏng đong đưa trong chén rượu, đột nhiên trong miệng hơi khô.

Dù đã lâu cậu chưa uống rượu, tuy cậu không rượu nghiện, nhưng trong một tháng sẽ uống khoảng hai ba lần.

Mộc Dương: “Giải Biệt Đinh, em khát.


Giải Biệt Đinh: “Trở về uống nước ấm.


Mộc Dương: “…… Muốn uống đồ lạnh cơ.


Giải Biệt Đinh không dao động: “Trong phòng có nước khoáng lạnh.


Mộc Dương: “……”
Nhất thời người phục vụ không biết có nên đi hay không, chỉ có thể đứng tại chỗ mỉm cười.

Giải Biệt Đinh nghiêng mắt nói với cậu: “em ấy chưa tròn 18 tuổi, không thể uống rượu.


Người phục vụ mang vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, khung xương của Mộc Dương không lớn, ngồi ở trên ghế cũng không nhìn ra chiều cao, hơn nữa mặt vừa nhỏ vừa trắng, rất dễ nhầm lẫn tuổi.

Người phục vụ lập tức nở nụ cười xin lỗi với Giải Biệt Đinh, phóng khoáng xoay người rời đi.

“……?” Mộc Dương u oán mà nhìn chằm chằm Giải Biệt Đinh.

“Chờ thân thể em tốt rồi thì uống như nào cũng được.

” Giải Biệt Đinh rũ mắt nhìn cậu.

“Anh uống cùng em nhé?”
“…… Được.


Mộc Dương móc điện thoại ra: “Anh nói lại đi.


Giải Biệt Đinh: “…… Gì cơ?”
Mộc Dương: “Nói lại câu sẽ uống cùng em đó.


Chờ Giải Biệt Đinh nói lại xong thì Mộc Dương tắt ghi âm: “Nói chuyện phải giữ lời, nói dối là heo.


“……”
Gió biển ở đuôi thuyền quá lớn, Mộc Dương mặc rất mỏng, Giải Biệt Đinh nhíu mày một cách khó thấy, bởi vì là ngày đầu nên Đàm Giác nghĩ có thể bọn họ sẽ nghỉ ngơi hoặc tự do hoạt động, nên chưa chọn hoạt động gì cho họ.

Giải Biệt Đinh nhớ tới danh sách tiết mục trên du thuyền đêm nay, nghĩ đến một điểm đến —— rạp chiếu phim.

Mộc Dương dựng thẳng một ngón tay.

Giải Biệt Đinh hiểu ngay lập tức, khom lưng hôn một cái lên môi cậu.

Trước khi đi, Mộc Dương còn quay đầu lại liếc người đẹp tóc vàng mơ ước Giải Biệt Đinh kia, âm thầm hừ một tiếng.

Mười lăm phút sau, Mộc Dương ngồi ở đại sảnh, yên lặng nhìn poster khủng bố trên màn hình lớn.

Cậu chỉ muốn trở lại mười lăm phút trước, ngăn việc bị mua chuộc bởi một nụ hôn, quên mất chưa hỏi phim gì đã đồng ý rồi.

Đã là phim ma mà còn 4D.

Giải Biệt Đinh còn cầm hẳn một chai nước đá riêng cho cậu.

Đột nhiên cậu muốn trở về ngủ.

Mộc Dương: “Em……”
Giải Biệt Đinh: “Lần đầu tiên chúng ta xem phim cùng nhau.


“……”
Còn kịp nói “Em mệt” thì đã bị Mộc Dương nuốt lại ngay lập tức.

Đúng thật là lần đầu tiên.

Kiếp trước Mộc Dương đã hy vọng vô số lần được cầm tay Giải Biệt Đinh đi trên đường như những cặp đôi bình thường, không kiêng nể gì mà hẹn hò, xem phim, vào khách sạn tình thú……
Nhưng chưa kể đến việc Giải Biệt Đinh là nhân vật của công chúng, chỉ riêng chuyện Giải Biệt Đinh không thích cậu cũng đã đủ để từ chối tất cả yêu cầu của cậu.

5 năm đó, Giải Biệt Đinh quay năm bộ phim điện ảnh, mỗi một lần đều chỉ có Mộc Dương ôm bắp ngô một mình, nhìn người bên gối mỗi đêm của cậu qua màn hình lớn.

Nghe thì có vẻ rất khổ sở, nhưng dường như cũng may mắn hơn rất nhiều người.

Người thích Giải Biệt Đinh nhiều đến vậy, những kẻ có người trong lòng nhưng không thể không đi tới phương xa cũng nhiều như vậy, ít nhất cậu còn có thể bắt lấy Giải Biệt Đinh, dù cho chỉ nắm được một chút.

Trên thế gian nào có nhiều cuộc tình khiến cho người ta phải hâm mộ đến vậy.

【 “A!!!” 】
Mộc Dương không chú ý bộ phim bắt đầu từ khi nào, mở đầu chính là tiếng kêu sợ hãi của người phụ nữa, Mộc Dương sợ tới mức run rẩy, cơn lạnh xuất phát từ lòng bàn chân nhảy vọt l3n đỉnh đầu.

Ghế dựa trên du thuyền không giống như trong rạp chiếu phim thông thường, mà là sô pha to rộng.

Đèn trong phòng rất mờ, vừa riêng tư cũng vừa public.

Mộc Dương còn chưa kịp bình tĩnh lại thì csuaj đã thoáng nhìn thấy cặp đôi đang thân mật ở góc dưới bên phải.

Lại nhìn Giải Biệt Đinh đang đeo mắt kính thờ ơ xem phim ở bên cạnh thì cậu càng thấy lạnh hơn.

Mộc Dương cùng Giải Biệt Đinh ngồi trên sô pha hai người ở vị trí trong góc, cậu lặng lẽ nhích lại gần Giải Biệt Đinh, chân đặt trên xe lăn.

Giải Biệt Đinh thuận tay ôm lấy cậu: “Sợ à?”
“…… Vâng.


Mộc Dương vốn không định thừa nhận, nhưng tỏ ra yếu thế vào lúc thích hợp có lẽ sẽ có thể khơi gọi mong muốn bảo vệ của đàn ông……
“Xem nhiều thì sẽ không sợ, đều là giả hết.

” Giải Biệt Đinh nói.

Mộc Dương: “……”
Khơi gọi cái rắm.

Ai mà chẳng biết là giả, nhưng thứ gì trông sợ thì vẫn sợ thôi.

Bộ phim ma này hơi hướm phương đông, tình tiết cũng chẳng mới mẻ độc đáo, nhưng thắng ở chỗ ngồi đa chiều cùng màn hình đa hướng, cảm giác khi lạc vào trong phim rất tuyệt.

Mộc Dương ngồi trên sô pha, dường như cậu cũng ở trong căn phòng này với nữ chính,cậu có thể nhìn thấy tủ quần áo đằng sau, đi phía trước thì là chiếc giường nữ chính đang nằm, ở bên có phòng toilet đang hơi hé cừa, bên trong đen thui.

Dưới gần giường dường như có thứ gì đoa, nữ chính run rẩy ghé vào trên giường, chậm rãi dịch ra mép giường, sau đó nhìn xuống gầm giường……
Màn ảnh chuyển động, trực tiếp quay tới một bên gầm giường khác, bên trong không có thứ gì ——
Mộc Dương vừa thở phào một hơi thì đột nhiên thấy khuôn mặt tái nhợt đang đảo ngược của nữ chính, mái tóc đen dài rơi xuống đất.

“Đệt!”
“Bốp ——”
Trên tay tê rần, nhưng cũng xua đi chút sợ hãi trong cậu.


Giải Biệt Đinh: “Đừng nói bậy.


Mộc Dương: “……”
Không thể nói bậy, không thể uống rượu, không cho hút thuốc, còn phải ngủ sớm dậy sớm, Giải Biệt Đinh tới để rèn nam đức cho cậu à?
Mộc Dương: “Đều tại anh đấy.


Giải Biệt Đinh nghiêng đầu nhìn cậu.

Mộc Dương không đủ tự tin, vừa lúng túng vừa quật cường: “Nếu không phải anh dẫn em đi xem phim ma thì em đã không nói bậy.


“Xin lỗi.


Mộc Dương sửng sốt, không ngờ Giải Biệt Đinh sẽ xin lỗi.

“Anh cho rằng em thích xem.


Kiếp trước mỗi một lần anh làm xong công việc rồi về nhà lúc 7-8 giờ đều thấy Mộc Dương đang ngồi trong phòng khách một mình xem phim ma.

Mộc Dương không biết Giải Biệt Đinh đưa ra kết luận từ đâu, cậu nhớ trước khi tốt nghiệp đại học mình cũng không thích xem phim ma.

Chỉ có lúc sau khi kết hôn trong kiếp trước, cậu tin vào lời đồn trên internet, nói gì mà khi bạn thấy cô độc thì hãy xem phim ma, lúc nào bạn cũng sẽ thấy náo nhiệt hết, dưới giường, trong WC, phòng để đồ đen thui, trần nhà, tủ quần áo……
Từ đó về sau là không thể vãn hồi được nữa, rõ ràng cậu sợ đến run cả tay chân nhưng vẫn muốn xem.

Đại khái là cậu thật sự quá cô đơn.

Cậu không ngờ là sau khi kết hôn sẽ nhàm chán đến vậy, sẽ bị hạn chế đi lại rất nhiều, bởi vì sợ bị chụp lại sẽ ảnh hưởng tới Giải Biệt Đinh nên cậu ít đi quán bar hơn, cũng từ chối các hoạt động với mấy anh em cây khế.

Về lâu về dài thì cũng chẳng còn ai hẹn cậu đi chơi.

Vì thế chuyện phải làm mỗi ngày là ăn cơm một mình, chơi game một mình, nếu buôur Giải Biệt Đinh về nhà thì cậu sẽ chờ anh về, nếu Giải Biệt Đinh ở đoàn phim thì cậu tắm rửa rồi ngủ, lúc buồn bực thì có thể chơi điện thoại suốt đêm.

“Trông em gan lắm hả……” Mộc Dương lẩm bẩm, thấy Giải Biệt Đinh thật sự định đưa cậu rời đi thì ngăn lại, “Xem xong hẵng đi.


“……” Giải Biệt Đinh đưa ra một định nghĩa trong lòng: Khẩu thị tâm phi.

Nói không thích thì là thích.

Ừm, giống như nói không cần vậy.

Tiết tấu của phim rất nhanh, chưa được một lúc mà cô đã chạy từ phòng ngủ ra phòng khách, cô vốn định chạy ra bên ngoài nhưng trên đầu hình như có thứ gì hạ xuống.

Cô cứng đơ, chậm rãi ngẩng đầu, màn ảnh quay mặt cô từ phía trên xuống.

Mộc Dương không rõ nguyên do, cũng ngẩng đầu nhìn phía trên màn hình, “Tí tách” một tiếng, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống, như đang muốn rớt vào trong mắt cậu.

Dù biết rõ đây là giả nhưng cậu vẫn né tránh theo bản năng, nếu không phải bị Giải Biệt Đinh kịp thời ôm lấy thì cậu đã ngã trên mặt đất.

Giải Biệt Đinh thay đổi tư thế cho Mộc Dương, nửa người trên hoàn toàn dựa vào trong lồng ngực anh, ít nhất cũng an toàn.

Mộc Dương trực tiếp nắm lấy tay Giải Biệt Đinh đặt lên mắt mình, coi phim kinh dị qua khe hở ngón tay của Giải Biệt Đinh.

Giải Biệt Đinh: “……”.