Sau Khi Nhà Giàu Tìm Ta Về

Chương 11: 11: Cung Yến





Trong lòng Lâm Khê thở dài.Gia gia của ngươi, ta thoạt nhìn là thằng ngốc sao?Thấy nàng không hé răng, Bình Ninh công chúa cười không thấu đáy mắt:- Cha mẹ của chế nữ năm 17 không gả giả, nếu như sử trưởng lại xứng, ngươi đã có mười sáu tuổi, không phải là trẻ con.Lâm Khê:...Nghe lời này nói, ta rõ ràng vẫn là một bảo bảo!Còn không có mấy tháng nữa, các ngươi đã không chờ nổi đẩy ta vào hố lửa rồi à?Bình Ninh công chúa khuyên Hoàng hậu tứ hôn với Lâm Khê Thái Tử cũng không phải là lòng tốt.Thân là công chúa của hoàng gia, nàng chỉ nuôi mấy con trai lơ, không đáng nhắc tới so với Thái Tử.Lâm Khê tuy tư tưởng không tồi.


Nhưng từ trước đến giờ Thái Tử có nhiều mỹ nhân, mà rất nhiều người không phải là người lương thiện.Đến lúc đó đều có người dạy nàng quy củ.Không cần hai năm, Lâm Khê gặp lại công chúa như nàng sẽ cúi đầu nghe theo, không làm càn nữa.Lâm Khê hơi ngẩng đầu:- Tạ công chúa quan tâm, nhưng ngày trước cữu phụ gửi thư, nói hắn đã giúp ta tìm kiếm hôn phu.

Ta tất nhiên là toàn bộ dựa vào hắn làm chủ.Bảo tinh đến giống khỉ!Nếu xét về trên, nàng phú quý này không phải bởi vì bản thân nàng có bản lĩnh, cũng không phải bởi vì gả cho người khác.Hơn nữa trưởng bối trong nhà có bản lĩnh thì tránh đi!Cho nên cho dù đối mặt với hoàng hậu thì cũng chỉ cần trên mặt có lệ, không cần mọi chuyện thuận theo.Dù sao thì ta cũng không cầu xin ngươi cái gì, có chuyện nói chuyện thì ngươi cũng không dám giết ta một cách dễ dàng chứ?Hai người kia muốn đùa giỡn nàng, không bằng đi hỏi trước xem tình hình lúc ấy Đao Sắc không, Thiết Nhân sẽ không bịa chuyện!Hai người đối diện nghe nàng nói như vậy, vẻ mặt đều ngẩn ra.Các nàng đương nhiên không dám đắc tội vị kia chiến công hiển hách, giết người như ma tặc.Huống chi, Công Quốc Công còn được bệ hạ sủng hạnh, lại là công cao chấn chủ không kinh!Lúc này, có cung nhân thông bẩm, Tiêu phu nhân mang theo nữ nhi tiến vào bái kiến.Trăm năm thế gia thường có thông hôn, kết thành đồng minh, củng cố quyền thế trong tay mỗi người.Tiêu phu nhân Thôi Tuấn Minh là biểu tỷ của hoàng hậu, nàng là con gái của đại phòng Thôi gia, mười mấy năm trước gả cho bào đệ của Tiên Hoàng hậu, hiện tại Hộ Bộ thượng thư Tiêu Xuân Hạc, bản thân cũng có mệnh lệnh nhị phẩm.Trong mắt hoàng hậu, biểu tỷ này tất nhiên là không giống với những người khác, vội vàng làm cung nữ tiến cử người tới.Tiêu Văn Ngọc, nữ nhi của Thôi Mỹ tiến vào, thấy Lâm Khê đến thì quay đầu lại, liền cười chào hỏi:- Lâm cô nương cũng ở đây.Nàng vừa tiến vào đã phá vỡ bầu không khí vi diệu trong phòng vừa rồi, công chúa Bình Ninh cũng không thể tiếp tục nâng giá nữa.Lâm Khê:- Gặp qua Tiêu phu nhân, phu nhân nhìn khí sắc tốt, chắc là gần đây thân thể an khang, mọi chuyện đều hài lòng.Ánh mắt Thôi Mỹ rất có thâm ý:- Ngươi nói đúng.Giọng nói dừng lại, nàng nói với nữ nhi bên cạnh:- Ngươi và Lâm Khê đi hoa viên một chút, ta và Hoàng hậu nương nương cũng yên lặng nói chuyện một lát.Thấy nàng nói như vậy, Hoàng Hậu cũng không để lại người nữa, phất tay để các nàng đi ra ngoài.- Nghe Ngọc.


Ngươi dẫn theo cô nương Lâm gia đi dạo ở ngự hoa viên đi.Trong lòng Lâm Khê hiểu rõ, Tiêu phu nhân là thừa dịp nàng tình này mới ra tiếng giải vây, thi lễ xong sau đó xoay người đi ra ngoài.Trong lòng hoàng hậu rất là bội phục, biểu tỷ của nàng từ nhỏ đã ổn trọng đoan trang, là điển hình của nữ tử thế gia.Mấy ngày trước, phu quân của nàng bị ám sát trọng thương, làm cho triều đình khiếp sợ, vẻ tươi đẹp nhưng thật ra trầm ổn, một người khởi động cạnh cửa.Bây giờ trên mặt hắn lại càng không nhìn thấy nửa điểm manh mối.Hoàng hậu nghĩ nghĩ, nếu đổi lại là nàng thì tất nhiên sẽ không làm được như thế.Trong lòng nàng rất là cảm khái, quả quyết không được, người ám sát đúng là do Thôi Mỹ phái đi...Hoàng cung điện mái cong phản xạ ánh mặt trời, uy nghiêm túc mục.Cung nhân vội vàng quay lại, đều đang vì lễ tắm Phật hôm nay mà bận rộn.Các gia nữ đều chờ ở thiên điện, đảo Ngự Hoa Viên cực kỳ yên tĩnh, chỉ có điện phủ xa xa mơ hồ truyền đến tiếng tụng kinh.Tiêu Văn Ngọc thở dài nói:- Nói vậy ngươi cũng nghe nói gần đây trong phủ xảy ra chuyện, ta thật không biết làm thế nào cho phải.Phụ thân bị ám sát trọng thương, nhưng mẹ lại giống như không có chuyện gì xảy ra.Lâm Khê đang thưởng thức lâm viên của hoàng gia, đi vài bước đã đổi cảnh trí, thật là xa hoa lộng lẫy.Nàng hỏi từ phía bên cạnh:- Ngươi lo lắng phụ thân ngươi sẽ xảy ra chuyện gì?Tiêu Văn Ngọc gật đầu, lại lắc lắc đầu.Làm con cái đương nhiên phải có cha mẹ, chỉ là mấy năm nay, cha vẫn luôn rất lãnh đạm với nàng, khi còn nhỏ đã không để ý đến nàng, càng ngăn cách với tuổi tác của nàng.Cô càng bất an hơn là vì không thích ứng kịp với việc đột biến gần đây.Lâm Khê vỗ vỗ vai của nàng:- Đừng nghĩ quá nhiều, vui vẻ của mình quan trọng nhất.


Ngươi đều lớn lên xinh đẹp, còn có tiền như vậy.Tiêu Văn Ngọc:- ...Tuy Lâm Khê không khuyên người khác nhiều nhưng ở một khắc này, nàng thật sự giống như được an ủi.So với rất nhiều người trên thế gian thì nàng đã rất may mắn rồi.Không biết vì sao, nàng cảm thấy trên người Lâm Khê có loại khí thế rất kiên định, so với nam tử càng làm cho người ta an tâm hơn.Phía trước truyền đến một loạt tiếng bước chân.Cung nhân lãnh quan viên nam quyến, con cháu thế gia đi Thái Cực Điện chào hỏi.Thái tử điện hạ vì bà con sau, càng là vì lung lạc lòng người, tự mình dẫn đường ở phía trước.Nhìn thấy trong hoa viên có người, thế gia tử đều nhìn qua.Tiêu Văn Ngọc thẹn thùng, lấy quạt hương bồ che nửa khuôn mặt lại, lui ra phía sau một bước.Lâm Khê không để bụng, thoải mái hào phóng đánh giá trở về.Hắc, trước mắt những người này là phong cảnh, chờ ba năm sau hoàng đế vừa chết thì tám chín phần là xong đời rồi.Có người bị chém đầu, có người bị lăng trì, có người bị diệt chín tộc.Dưới gối thiên tử hiện tại chỉ có ba người.Thái tử tầm thường không có gì để xem, lại còn háo sắc, tuy Đoan Vương thông minh lại thích xa xỉ, tâm tư toàn dùng để cướp đoạt mồ hôi nước mắt nhân dân, ngày hoa vạn tiền không nói, càng làm ra hành vi dùng tơ xuyên tiền đồng, vây quanh trại nuôi ngựa của hắn mười vòng hoang đường.Vẫn là phải có đối lập, Thẩm Trọng Tiêu so với hai vị huynh trưởng của hắn cũng rất bình thường.Dù sao thì hắn cũng chỉ là bất nhân bất nghĩa, thủ đoạn âm ngoan...- Vị áo trắng kia là tiểu thư của Lâm gia, ta nói không sai, khí chất của nàng thập phần xuất trần.Có nam tử thấp giọng nói.Những lời này vừa nói ra, một đám người đều tập trung tầm mắt vào một mình Lâm Khê.Nữ tử trước mắt này xinh đẹp, một đôi mắt trong trẻo lạnh như băng, giống như tiên trong tranh.Bởi vì ở trước mắt, không có cảm giác khoảng cách với tiên tử, càng giống như một giấc mộng vô cùng trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại có thể giơ tay lên được.Thái tử điện hạ nghỉ chân, trong mắt có mấy phần kinh diễm.Hôm qua hắn đi vào trong cung của Hoàng hậu, Bình Ninh công chúa đề nghị để hắn nạp cháu gái của Công chúa Anh Quốc vào Đông Cung, cũng hứa hẹn sẽ lấy vị trí trắc phi.Lúc ấy hắn không quá để ý đến nữ nhi của Võ Tướng gia ít nhiều cũng có chút nhu tình.Vì để củng cố quyền thế trong tay, Thái Tử cũng không để ý hậu viện nhiều người.Hôm nay vừa nhìn thấy đã rất là ngoài ý muốn, hậu viện của hắn có mỹ nhân đủ mọi màu sắc, còn chưa từng thấy qua một khoản này.Nhất thời hắn cảm thấy đề nghị của Bình Ninh công chúa rất tốt.Lâm Khê nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng dừng ở trên người Lục Diễm.Một đám người có kết cục thê thảm trong mộng kia không bao gồm hắn.Nhưng mà...!Suy nghĩ vừa chuyển, trong ánh mắt Lâm Khê lộ ra vài phần u oán.Nàng nghĩ đến hôm nay Bình Ninh công chúa làm khó dễ, càng cảm thấy ngày đó hắn cho năm lượng bạc thật là quá ít!Người này, khuôn mặt này, làm sao cũng không giống như chỉ đáng giá chút tiền ấy.

Nàng mệt lớn rồi.Bình tĩnh mà xem xét, tuy rằng Bình Ninh công chúa ương ngạnh, nhưng phong hoa chính Mậu, sinh ra cũng không dễ chịu.


Nếu Lục Diễm nguyện ý tiếp thu công chúa, công chúa sẽ ban thưởng rất nhiều quay đầu lại bồi thường cho mình.Vậy thì tốt!Nhưng cũng chỉ có thể ngẫm lại, hắn trinh liệt như vậy, tất nhiên sẽ không chịu, Lâm Khê tiếc nuối thu hồi tầm mắt, bước chân nhanh hơn đi về phía trước.Mọi người đồng thời nhìn về phía Lục Diễm.Bọn họ kinh hãi nhìn tiểu thư Lâm gia lạnh lùng như tiên tử, những người khác đều giống như không khí, nhưng khi dừng lại trên người Lục Diễm thì lại có rất nhiều cảm xúc rất nhỏ.Lục Diễm:- ...Những người khác không rõ nguyên do, nhưng hắn lại đã hiểu.Đó rõ ràng là đang lên án mình nghèo đến mức có thể chọc vào phiền toái.Tầm mắt Thái Tử điện hạ nhìn Lục Diễm càng mang theo vài phần lạnh lùng và khinh thường, hắn quăng ống tay áo:- Đi thôi.Lục Diễm cúi đầu, làm bộ không phát hiện mọi người bất mãn, không nhanh không chậm đi theo cuối cùng.Lâm Khê và Tiêu Văn Ngọc tìm một đình nghỉ ngơi trong chốc lát, đã có cung nhân tới thông bẩm.Tất cả các hiến tế đã chuẩn bị tốt, các nàng có thể đi đến đại điện cầu phúc trước.Đứng ở đằng trước là hoàng đế, sau đó là thân thích của hoàng tộc, lại là đại thần của triều đường.Cuối cùng mới là những nữ quyến như các nàng.Lâm Khê cảm thấy rất tốt, nàng đứng ở phía sau cùng sẽ không bị người khác nhìn thấy, cũng không cần bị khói thơm xông vào mắt.Cách rất xa mấy cái đầu, nàng lại một lần nữa nhìn thấy đại sư Hoài Nguyệt ngồi trên đài sen cao.Rất nhiều nữ quyến trẻ tuổi ở đây vẻ mặt thành tâm nhìn hắn, mang theo vài phần si mê nghe hắn giảng kinh Phật.Lâm Khê mím môi, trong miệng hoà thượng này niệm tứ đại giai không, sẽ chỉ làm cho rất nhiều nữ tử ở đây nghĩ sắc không thôi.Chẳng trách Ngọc Vân tự lại tràn đầy hương khói như vậy, người cuối cùng vẫn phải xem mặt.Đặc biệt là những phu nhân và các quý nữ chưa bao giờ phiền não vì củi gạo mắm muối này, đương nhiên là rất đa tình.Cũng không chỉ là nữ nhân, hoàng đế tìm hắn trừ chuyện kinh Phật ra thì có đôi khi chính vụ cũng sẽ tìm hắn để nói chuyện.Lâm Khê nhìn chằm chằm gương mặt kia đang âm thầm chửi thầm, tên hoà thượng này thật sự có thể lăn lộn, hâm mộ.Một ánh mắt sắc bén nhìn qua, Lâm Khê vội cúi đầu, chắp tay trước ngực làm bộ thành tâm niệm kinh.Nàng kinh ngạc, chẳng lẽ trên đỉnh đầu của hoà thượng kia còn có một đôi mắt, phát hiện dụng tâm của nàng không thành sao?Lễ tắm Phật kết thúc, thiên tướng đen hết sức, cuối cùng cũng đến đại yến cung đình.Hôm nay nam nữ tách ra mở tiệc, nữ quyến từ trong cung người đi cung điện của hoàng hậu.Nơi này cũng có rất nhiều quy củ, hoàng hậu, công chúa, các vị hoàng tử, Vương gia có thể ngồi ở trong điện.Đại thần phu nhân và nữ nhi chỉ có thể ngồi ở ngoài điện, Lâm Khê đương nhiên bị phân ở ngoài điện.Sau đó ít nhất phải có quan viên nhị phẩm là phu nhân, Thái Tử, Hoàng Tử, trắc phi mới có tư cách hiến tế cho mệnh phụ.Cũng chính là bưng mâm, chia thức ăn cho hoàng hậu và công chúa trong nội điện.Lâm Khê nhìn xa xa, trong lòng cảm thán, tên sai vặt của Quỳnh lâu này cũng không chu toàn như các nàng.Những người cung kính nhìn về phía nữ quyến của ngoại điện, vẻ mặt rất là kiêu căng...Hoàng hậu và công chúa cũng thường thường nhìn về phía nàng.Giống như đang nói, gả cho Thái Tử ngươi có thể có tư cách bưng nước cho chúng ta ở yến hội!Lâm Khê:...Thật sự thì cũng không cần.Nàng không muốn đối với đồ ăn chay nhạt nhẽo đầy bàn mà còn phải đứng hầu hạ người khác.Cái gì mà Thái Tử đoản mệnh, nhưng đánh cược, cả đời này nàng cũng không muốn có quan hệ với Vương Công và quý tộc.Ai nếu muốn hại nàng thì nàng sẽ không khách khí.Sau một ngày lăn lộn, Lâm Khê trở lại phủ Quốc Công thay đổi quần áo thoải mái, làm cho Đạp Tuyết bưng lên đồ ăn ngon.Lâm Ngạn cũng ở trong hoàng cung một ngày, tỷ đệ hai ngồi cùng nhau dùng bữa.Lâm Ngạn vừa mới bắt đầu không muốn đi thư viện trong thành, hiện tại lại không cần người thúc giục, mỗi ngày tích cực đi báo danh!Vốn dĩ hắn cho rằng thư viện này rất là buồn tẻ và vô vị, không ngờ lại còn rất là vui mắt!Trong kinh thành có rất nhiều thương nhân đưa hài tử đến thư viện đọc sách biết chữ, còn có tiểu quan bổng lộc thấp, không đủ tiền mời danh sư tới nhà dạy học, đành phải đưa hài tử đến thư viện.Cũng có một ít con cháu Võ Tướng cùng đến đây cùng nhau!Bọn họ cũng sẽ không khinh thường Lâm Ngạn, ngược lại rất thích vị đồng môn bề ngoài tuấn lãng, ra tay rộng rãi lại trượng nghĩa này.Việc học không tiến bộ nhanh, nhưng hắn kết giao rất nhiều bằng hữu! Tóm lại là hắn rất thích Thư Viện!Lâm Ngạn buông đũa:- Tỷ, hôm nay mấy vị đồng môn hẹn ta đi Kim Ngọc lâu, ta có nên vào hay không?Trong Kim Ngọc lâu nổi danh là phường bài lâu, mỗi khi trời tối ánh đèn Huỳnh Hoàng, trên dưới tương chiếu, tiếng đàn sáo đan xen.Càng có rất nhiều nữ tử giả dạng xinh đẹp tụ tập trên lầu để tiếp đón khách nhân.Là nơi nam tử tìm vui ở kinh thành.Lâm Khê nhìn hắn một cái:- Bây giờ ngươi mới mười bốn tuổi, ta khuyên ngươi trước mười tám tuổi cũng không cần có ý niệm này, nếu không thì hội trưởng không cao thì ngược lại có thể biến thành lùn.Lâm Ngạn kinh ngạc:- Đây là vì sao?Lâm Khê cười rất ôn nhu:- Bởi vì ta sẽ đánh gãy chân của ngươi.- Ta cũng chỉ hỏi một câu, ta sẽ không đi.Hắn lạnh cả người, giơ tay lên lại nói:- Ta thề!- Không cần phải giơ tay lên thề.Giọng nói dừng lại, Lâm Khê cười nói:- Hẳn là ngươi đã thề rồi.Trước mặt huynh trưởng là muội muội, tiểu vương bát đản trước mặt nàng nhất định là tỷ tỷ.Hai người bên này vừa mới ăn xong, trong cung lại có người tới, hoàng hậu nương nương thưởng cho nàng một khối ngọc bội.Ngày khác nàng lại đi hoàng cung một chuyến, cảm ơn..