Sau Khi Nhà Giàu Tìm Ta Về

Chương 3: 3: Ngươi Xem Địch Ý Của Hắn Sâu Như Vậy





Hôm nay vẫn là biểu tiểu thư Lâm gia Tô Dạng Dạng mười sáu tuổi đến đây, khách khứa sôi nổi tiến đến chúc mừng.Người ra vào liên tục không dứt, vô cùng náo nhiệt.Lâm phủ tất nhiên là không rộng lượng như vậy, phần lớn đều nể mặt Tô Dạng Dạng.

Dù sao thì vị biểu tiểu thư này y thuật không tồi lại kiêm tâm tư tinh xảo, thường có rất nhiều điểm làm người ta cảm thấy mới mẻ.Mà hôm nay, khách nhân được chú ý nhất là Tín Vương Thẩm Trọng Tiêu, cùng với nhị công chúa của hắn sau khi chết đã ở goá.Khí độ của hậu duệ quý tộc, hoặc là nói đến từ quyền lực uy áp, tất nhiên là không giống với người khác.Lâm Khê để đội thị vệ kia chờ ở bên ngoài, nàng vào Lâm phủ cũng chỉ mang theo một mình Đan Võ.Tuy nàng tới để tìm kiếm, nhưng cũng không thể thoạt nhìn giống như tới để tìm kiếm.Lão thái thái Lâm gia thống trị nội trạch rất có thủ đoạn, trong nhà ngoại trừ nàng sinh hai trai một gái ra thì chỉ có một thiếp.Sinh con.Con của vị thiếp sinh không được ưa thích kia chính là phụ thân của Lâm Khê.Hiện tại, chưởng sự trong nhà chính là trưởng tử của cánh rừng lương thực.Lâm gia nhiều thế hệ từ thương, cuối cùng cũng thi đậu công danh ở đây.


Chẳng qua xuất thân từ thế gia lương phi trong cánh rừng nên mới không thể coi thường.Tuổi tác cũng chỉ là ngũ phẩm thượng thư lang trung, nếu không có cơ hội thì sau này rất khó lại lên chức.Cánh rừng nhìn thấy thị vệ ngoài cửa, trong lòng có chút nhút nhát, nhíu mày hỏi:- Vì sao ngươi lại mang theo nhiều người như vậy? Chuyện này làm cho láng giềng của ngươi thấy thế nào?Hơn nữa hôm nay trong phủ còn có rất nhiều khách quý!Lâm Khê:- Đại bá thứ lỗi, bọn họ tới là để bảo vệ an toàn cho ta.- Hồ nháo, ý của ngươi là nơi này không an toàn?Lâm Khê vẻ mặt vô tội:- Ta không biết, nhưng mà lo trước khỏi hoạ à.Mọi người:…Trong rừng lương thực nghĩ đến Lâm Khê cữu, lại nghĩ đến rất nhiều khách quý trong phủ, cố nén lửa giận xuống.bày ra một bộ dáng trưởng bối giáo huấn.- Ngươi từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, không ai coi chừng mới không biết lễ nghĩa, đáng tiếc cha mẹ ngươi đi sớm...Lâm Khê cắt đứt lời hắn nói:- Cha mẹ không thể thường xuyên ở bên cạnh là phúc của ta, đại bá nói rất đúng, ta nên đi đến chỗ bọn họ thương tiếc.Vừa dứt lời, nàng lập tức đi về phía trước, không đợi người khác phản ứng lại, đã biến mất ở chỗ rẽ của hành lang dài.Cánh rừng lương thực:- ...Hắn giống như chưa nói gì đi, sao người lại đi rồi?Vốn là hắn muốn ra oai phủ đầu với Lâm Khê, chất vấn vì sao ngày hôm qua nàng không tới.Không ngờ đối phương lại giống như không hiểu tiếng người.Cánh rừng nghẹn một bụng tức, mang theo một đám hạ nhân vội vàng đi theo.Lâm Khê dừng bước lại, đánh giá sân trước mắt.Sân ở phía tây Lâm phủ, vị trí không tốt.

Nhưng cũng bởi vì một góc thiên cư nên rất khó có được sự yên tĩnh.Mọi nơi nhìn lại, cây cối được xử lý rất xinh đẹp, ở giữa có cây đào.


Trước mắt hoa đào nở rộ, một mảnh ửng đỏ, trong không khí có mùi hoa.Tuy nhiên trong viện đứng đầy người, lịch sự tao nhã cũng chỉ dư lại hai phần.Hiện tại sân này là chỗ ở của Tô Dạng Dạng, nàng thích yên tĩnh, cố ý chuyển đến bên này, đủ loại hoa cỏ.Hôm nay là sinh nhật của nàng, trong viện đứng đầy khách khứa.Giờ phút này, bọn họ đều nhìn về phía cô nương.Ánh mắt mọi người khác nhau, có kinh diễm, có tò mò, càng nhiều là không đổi sắc mặt nhìn kỹ.Lâm Khê không thể không thừa nhận tầm quan trọng của việc tạo hình chuyên nghiệp, trải qua buổi sáng nha hoàn làm như vậy, nàng thật sự rất giống mỹ nhân ngu ngốc có túi da.Hôm nay nàng mặc một bộ váy dài màu xanh lục, áo choàng màu xanh biếc, trên đầu cài một chiếc lắc thanh phỉ.Thật sự là từ đầu đến chân thay đổi thành người khác.Tô Dạng Dạng là kim chi ngọc diệp mọc dưới hoàng thành, tươi đẹp tươi đẹp.Mà sát khí mà nàng thu hồi lại rất giống như là nước hoa, trong trẻo và đạm nhạt, rất dễ dàng bị hâm mộ và khinh mạn....!Là thật không phù hợp với diện mạo của Tiểu Bạch Hoa mà nàng đang diễn xuất.Được rồi, nếu mặt không thể nhìn, sao xứng với hai nhân vật chính là công cụ yêu đương chứ.Tác giả đã tự mình chứng thực, nhan sắc của nàng và Tô Dạng Dạng không phân cao thấp, chỉ là khí chất hoàn toàn bất đồng.Thẩm Trọng Tiêu nhìn thấy Lâm Khê, nghĩ đến hai người ở cùng nhau mấy ngày trên thuyền kia...!Có chút không được tự nhiên.Không ngờ ánh mắt của đối phương lại lướt qua mình, giống như không quen biết.Hắn hơi kinh ngạc, sau đó càng không được tự nhiên.Lâm Khê một tay đỡ áo choàng:- Nếu đây là trước sân của cha mẹ ta thì sau này ta sẽ ở đây.Mọi người nghe nàng nói như vậy, lập tức hiểu rõ thân phận của đối phương.Thì ra đây là tiểu thư tứ phòng mà vị kia mới tìm được sau khi lưu lạc bên ngoài nhiều năm.Nghe đồn nàng nói việc làm vô tình, không biết lễ nghĩa, hôm qua lão thái thái phái người đi mời cũng không tới...Hôm nay vừa thấy, hắn đã không còn thô lỗ như trong tưởng tượng của hắn nữa.Vừa rồi váy của nàng gần như không động, cái lắc trên đầu cũng chỉ là nhẹ nhàng lắc một cái, mặt khác không nói, ít nhất dáng vẻ không tệ.Lâm Khê tuy nhìn gầy gò, nhưng lực lượng trung thành của nàng rất ổn, đi đường đương nhiên cũng rất ổn.Lễ nghi với những thế gia kia, xem như trăm sông đổ về một biển.Cánh rừng lương thực vừa mới tới đã nghe thấy câu này, có chút tức giận.- Nơi này quá thiên, ta sắp xếp cho ngươi một sân khác.Vốn hắn muốn ngầm nói với Lâm Khê, nhưng không còn không kịp mở miệng.Lâm Khê biết rõ nên cố hỏi:- Vì sao ta không thể ở đây?Lâm phu nhân đứng bên cạnh Tô Dạng Dạng, sợ nàng làm loạn, vội mở miệng nói:- Hiện tại nơi này là chỗ ở của Hình dạng, hơn nữa nơi này cũng quá trật, không tiện lắm.Những người khác hai mặt nhìn nhau, cô nương này gần đây muốn cướp sân của người khác à?Không khỏi có chút không ánh mắt.Tiêu Nhàn cười lạnh một tiếng:- Giống như ở đây mười năm.

Ngươi từ đâu chui ra vậy? Dựa vào cái gì mà muốn cho ngươi?Lâm Khê yên lặng ghi nhớ trong lòng.


Nam nhân mặt mày tuấn lãng, tự mang ba phần tà khí này, nói vậy chính là sư huynh thường bồi ở bên cạnh nữ chủ trong sách.Tiêu Nhàn trời sinh lạnh nhạt vô tình, khắc nghiệt âm ngoan, duy chỉ có một mình hắn có khuynh tâm với sư muội.Ngoại trừ Tô Dạng Dạng ra thì không còn ai khác để lo lắng.Mặt sau càng làm mù hai mắt nữ nhân này, mang Lâm Ngạn đi làm dược nhân.Bọn họ làm chuyện sai, ừm, chính là làm sư muội yêu mến của hắn rơi lệ...Giọng nói của Tô Dạng Dạng Bóng sáng ngời, mang theo vài phần ý cười:- Ta có thể cho ngươi cái sân này, chỉ là có chút không nỡ ta đã nhìn rất nhiều năm cây đào.Lâm Khê nhìn về phía cây đào kia.- Nghe nói cây này là do phụ thân ta trồng vào sinh nhật ta năm thứ nhất.Sân của con vợ lẽ ở Lâm phủ vốn đã hẻo lánh lại hoang vắng.

Sau đó cha mẹ của nàng cũng không còn nữa.Sau khi kết hôn.sửa chữa nhà cửa, phô đá cuội, một lần nữa hợp với quy tắc.Lúc này mới có sân rộng rãi như hiện tại.Trước kia mỗi người ghét bỏ hẻo lánh, biến thành nói ngoa tương tán lịch sự tao nhã.Tiêu Nhàn cười lạnh một tiếng:- Cha mẹ ngươi chỉ trồng cây này, giống như từ nhỏ đã lớn lên ở dưới tàng cây này, mùa xuân lấy đào hoa ủ rượu, mùa hè lấy nhựa đào làm thuốc, mùa thu làm mứt, mùa đông thưởng cành khô!Những người khác cũng nhao nhao tán đồng.- Tô cô nương ủ đào hoa rượu hương vị rất không tồi.- Chỉ là một cái sân, hà tất phải làm như vậy chứ.- Nếu Tô cô nương đã quen thì không tốt ép người đổi chỗ khác.- Chỉ là một cây đào!Mặc dù Tô Dạng Dạng là biểu tiểu thư, nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở Lâm phủ, thực khiến cho lão thái thái rất hài lòng.Một người khác là thiếp sinh con trai ở bên ngoài nhiều năm, hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với lão thái thái.Cái nào nặng cái nào nhẹ không khó phân biệt.Lâm Ngạn cọ xát nửa ngày vẫn không yên tâm đi theo.Không cần lo lắng mình đang rùng mình với Lâm Khê.Lâm Ngạn vừa đi vào đã bị Lâm phu nhân kéo đến bên cạnh.Lâm phu nhân có ý chỉ hỏi:- Biểu tỷ của ngươi ở đây không thành vấn đề chứ? Dù sao trước kia nàng vẫn luôn ở đây.So với con gái mới trở về thì Lâm Ngạn này nói chuyện có phân lượng khác nhau.Chỉ cần hắn gật đầu, vậy chuyện này sẽ thành Lâm Khê vô cớ gây rối.- Nơi này là do cha mẹ ta sửa chữa, nếu tỷ của ta muốn cái sân này thì chỉ có thể để nàng ở.


Nàng và ta đều không ở được, mới đến lượt người khác.Lâm phu nhân có chút ngoài ý muốn, dù sao thì từ trước đến giờ Lâm Ngạn cũng không thèm để ý những chuyện này.Lại nói, hắn hẳn là không thân cận với tỷ tỷ mới bị tìm về, không nên nói giúp đối phương.Vẻ mặt nàng không tán đồng:- Ngày thường thì dạng dáng đối với ngươi không tệ, ngươi cũng không thể làm người thất vọng buồn lòng.Lâm Ngạn không dao động:- Đây là hai việc khác nhau.Lâm Khê cảm thấy có chút buồn cười.Nữ phối hợp trong sách lúc đầu cũng biểu thị quá muốn ở lại chỗ ở cũ của cha mẹ.Sau đó bị một đám người khinh thường, chất vấn nàng rắp tâm như thế nào, bị cười nhạo không biết tự lượng sức mình, không hiểu lễ nghĩa.Giống như là tội lớn, nhưng nàng chỉ muốn ở lại sân sau đó trở về trước, cả nhà ở lại.Lâm Khê lấy ra tay chủy bên hông, lập tức đi đến trước cây đào.Nàng chọn nhánh cây xinh đẹp, giơ tay chém xuống, lưu loát mà chặt xuống.Tiêu Nhàn nhíu mày:- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi đang cố ý gây chuyện?Lâm Khê:- Ta muốn lấy nhánh cây này về để làm kỷ niệm.Một thân cây cao lớn như vậy không mang đi được thì nhổ cây cũng không thể tồn tại.Sân này rất tốt, nhưng nàng không muốn ở lại Lâm gia, uổng cho nàng ở lại không nhanh.Tô Dạng Dạng sửng sốt, lấy lại tinh thần khuyên giải nói:- Sư huynh của ta nói chuyện ngay thẳng, ngươi đừng để trong lòng, hắn không phải cố ý.Vẻ mặt Tiêu Nhàn không đồng ý và đau lòng:- Tính khí của ngươi thật quá tốt.Lâm Khê không nói gì, cúi đầu nhìn đào chi trong tay.Mọi người đều có chút ngoài ý muốn, cô nương này nhìn thì sợ hãi yếu đuối, nhưng lại có loại sinh mệnh trầm tĩnh.Nàng đứng ở dưới gốc cây đào, một tay cầm nhánh cây kia, giống như Quan Âm tay cầm dương liễu chi.Cả khuôn mặt đều sáng ngời.Nhưng nói ra lại không dễ nghe lắm.- Đan Võ, đi chặt cây này.Lâm Khê vừa nói xong thì phía sau nàng cũng đã động.Đao ra khỏi vỏ, thế như chẻ tre, từ giữa cây bị cắt đứt, run rẩy mà bắt đầu lắc lư.Đan Võ sợ động tác của mình chậm một bước, đại tiểu thư nhà hắn sẽ tự tay làm!Hơn nữa chuyện này cũng thật sự làm cho người ta tức giận.Mọi người trong viện kinh hô ra tiếng, tất cả đều lui ra phía sau một bước.- Vì sao?- Thật là điên rồi, cây này quá xinh đẹp.- Thật chém rồi!Lâm Khê vẫn luôn rõ ràng, cậy mạnh chưa chắc đã mạnh thật sự, yếu thế chưa chắc cũng chính là yếu.Năng lực càng cường thì sống càng tốt, nhưng làm người khác biết năng lực của ngươi cường thì có thể chết càng nhanh.Nhưng mà hắn lại không cần những người này.Nhìn đi, tuy nàng là tiểu thư của Lâm gia, mặc kệ nha hoàn hay là những người khác, cũng không có nửa điểm tôn trọng nàng.Vẻ mặt Tô Dạng Dạng không thể tin được nhìn về phía nàng:- Nếu ngươi có lòng bất bình, ta có thể bồi ngươi một cái sân, ngươi cần gì phải làm như vậy?Lâm Khê nói:- Vì ta thích?Vừa rồi còn nói "Đúng vậy là cây đào, hiện tại đã thành cây!Trong sách, sau cây này lại bị Thẩm Trọng Tiêu chặt, bởi vì bất mãn nên Tô Dạng Dạng và nam nhân phối hợp dưới tàng cây hàn huyên một đêm.Bọn họ yêu đương, chẳng những muốn bắt người tế thiên bên cạnh, mà cây cối cũng không thể may mắn thoát khỏi.Vậy không bằng nàng tự mình động thủ, tóm lại là cha mẹ trồng cho nàng.Thẩm Lăng Vi là công chúa được hoàng đế thích, không ngờ lại có người làm càn ở trước mặt nàng như vậy.Nghĩ đây là cháu gái của Lương Cảnh An nên hắn cũng không nói chuyện.Cô hiểu rõ sự nể trọng của Hoàng huynh đối với Lương Cảnh An, không cần phải đắc tội đối phương.Thẩm Trọng Tiêu cũng không ngờ Lâm Khê lại ương ngạnh không nói lý như vậy, giống như đã thay đổi thành người khác.Mọi người đều kinh ngạc, ngày thường cho dù bọn họ có mâu thuẫn thì trên mặt vẫn phải giả bộ quân tử.Cô nương này...!Thật đúng là không quan tâm.Cây đào đường kính vượt qua 10 tấc, cao khoảng 3 trượng, chậm rãi đi về phía trước.Kinh thành mà quý, phố này càng là tấc đất tấc vàng, phòng ốc xây dựng dày đặc.Cái cây này đè hư sân vây quanh tường, làm cho tường sân hàng xóm cũng bị đè nát một mảnh.Lục Diễm đang phơi nắng ngủ, thuận tiện nghe vài câu nói náo nhiệt bên kia.Hai bức tường bị đè ép, mọi người trong viện đồng thời nhìn về phía lỗ hổng trên tường.Dưới hành lang có người nằm, tư thế phong lưu không nói lên lời.Mọi người nhìn chăm chú, hắn giơ tay lấy mảnh vải che mắt đi.Mắt kiếm mày sáng, mũi cao thẳng, tóc tai có chút hỗn loạn, nhưng bằng vào đó lại thêm vài phần không kềm chế được.Rõ ràng là diện mạo đa tình, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo.Làm cho người ta không rời mắt được, lại nhìn giống như ngón tay lại cắt vào giữa lông mày của hắn.Nam tử đi trở về phòng, lúc này mọi người mới thu hồi tầm mắt.Không ai không thích xem mỹ nhân.Thẩm Lăng Vi nhìn nha hoàn đưa mắt ra hiệu.Người tuấn mỹ lại mang theo lạnh lẽo như vậy, nàng rất thích, so với những người nàng gần đây coi trọng thì cũng tốt hơn, cũng càng làm người ta động lòng.Hôm nay lại có thu hoạch ngoài ý muốn.Nha hoàn hiểu ý gật đầu: Xem ra công chúa sắp có tân nhập mạc rồi.Cánh rừng lấy lại tinh thần, vẻ mặt khiếp sợ hỏi:- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?- Hôm qua cha mẹ báo mộng cho ta, nói cây đào này đã trồng mười lăm năm, nếu không chặt xuống sẽ phá hư phong thuỷ của sân.Mọi người:Lâm Khê:- Hôm qua lão thái thái đã phái người báo cho ta muốn an phận thủ thường...!Hôm nay ta còn làm cho tâm sinh của đại bá không nhanh.

Sau này ta ở phủ Quốc Công sẽ ít tới Lâm phủ, đó là tẫn hiếu.Nàng nói xong thì tay cầm đào nhanh bước đi ra ngoài.Một đám người trong sân đều nhìn về phía mọi người Lâm gia.Khó xử một cô nương mới trở về, có phải có chút không thể diện hay không?Cánh rừng lương thực:- Ta không có!Quả thực là nói hươu nói vượn! Hắn đã từng phái người đi báo cho chúng ta à? Nhiều nhất cũng chỉ là ra oai phủ đầu!Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.À, chẳng trách lại náo loạn thành như vậy.Cánh rừng lương thực:- Không thể nào, thật sự không có, chỉ là làm cho nàng nhanh hơn một chút mà thôi.Mọi người hiểu rõ trước ngực, thật đúng là phái người đi, vậy thì chứng thực rồi.Phát hiện mọi người trong Lâm phủ đã không giải thích rõ:Trên xe ngựa hồi phủ, Lâm Khê đang chơi ngọc bội trong tay.Nàng và Tô Dạng Dạng đều có cùng một khoản ngọc bội, nguyên là một đôi, đều là của mẹ Tô Dạng Dạng.Mẹ của Tô Dạng Dạng là cháu gái của Lâm lão thái thái, năm đó trong nhà gặp nạn, lúc này mới mang theo con gái tới nương nhờ cô mẹ họ hàng.Vừa vặn gặp lúc ấy phụ thân của Lâm Khê bởi vì có một đại ca nhiều lần lập chiến công nên địa vị ở kinh thành nước lên thì thuyền lên.Mẹ của Tô Dạng Dạng đã tặng một khối ngọc bội trong đó cho Lâm Khê đang nằm ở tã lót.Nói hy vọng hai nữ hài tử thân như tỷ muội, nâng đỡ lẫn nhau.Lúc trước Lâm Khê không biết chuyện này, tưởng mẹ hắn thường xuyên đeo vật cũ.Lúc này mới bất hạnh bị Thẩm Trọng Tiêu ám thị đúng sai.Lâm Khê ném ngọc bội chơi:- Sư huynh của biểu tiểu thư, mới gặp mặt lần đầu đã rất hung ác rồi.Đan Võ nghĩ đến đối phương nói năng lỗ mãng, có chút bất mãn:- Tiểu thư không cần để loại người này ở trong lòng.- Sao ta có thể không sợ, ngươi xem hắn có địch ý sâu như vậy, không bằng ta...!Giọng nói của nàng dừng lại, giọng nói của nàng càng ôn nhu hơn:- Giết hắn được không?Đan Võ:...Tác giả có chuyện nói:Lâm Khê: váy càng thuần, giết người càng tàn nhẫn.Nam chủ: Đúng đúng đúng, nhưng ngươi liên lụy ta làm gì?.