Sau Khi Ở Cùng Ngự Tỷ Pháp Y Ta Cong Mất Rồi !!!

Chương 29: Chương 29





“Chuyện tếp theo giao cho tôi là được.

Cậu về làm việc trước đi.”
Nhìn người nổi danh trong Cục với cái tên Diêm Vương Mặt Lạnh, Dương Trạch Giai cười khổ không thôi, bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

“Hạ pháp y, không phải tôi không muốn nghe chị, nhưng mà chính đội trưởng Chu yêu cầu tôi bảo hộ cho bạn học Tống.

Nếu vậy làm sao giải thích với đội trưởng Chu đây?”
Mặt Hạ Lam vô biểu tình như cũ, đợi một lúc mới mở miệng.

“Cậu trở về nói với Chu Đồng rằng tôi đưa người trở về, cô ấy sẽ tự hiểu.”
“Này……” Dương trạch giai có chút khó xử.
Mắt thấy bầu không khí xung quanh hai người kia trở nên quái gở, Tống Tư Âm đành đứng ra hòa giải.

“Hai người đừng cãi cọ nữa, em hiện tại đã có thể ra ngoài làm thực tập sinh, biết tự mình đặt xe, hai người cũng không cần lo lắng như vậy.”
Lời này vừa nói ra, đôi mắt Hạ Lam theo đó mà trầm xuống.

Mang ánh mắt đánh giá khó chịu liếc mắt nhìn hai người kia, ngay sau đó đi qua chiếc xe quen thuộc mở cửa ra.

“Bước lên đi, chúng ta cùng đi.”
“Cảm ơn chị ạ!” Tống Tư Âm ngọt ngào tươi cười, ngựa quen đường cũ ngồi lên ghế phụ xe Hạ Lam.

Bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn.
Giây tiếp theo, hai người đồng thời đem ánh dời về phía Dương Trạch Giai.
Tống Tư Âm chớp chớp đôi mắt, có chút tò mò mở miệng.

“Cảnh sát Dương, tại sao anh chưa lên xe?”
Cái này......!nụ cười trên miệng Dương Trạch Giai càng thêm chua xót.

Song cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Lam hắn theo bản năng nuốt nước miếng.

“Không.....không cần, đưa em về trường học thôi không cần nhiều người đi như vậy.

Hạ đại pháp y đưa đi là được, tôi trở về báo cáo với đội trưởng Chu.”
Vui đùa cái gì vậy?
Hạ Lam có thói quen ở sạch nghiêm trọng, ở trong toàn Cục cảnh sát có thể gọi là tiếng tăm lừng lẫy.

Ai dám tùy tùy tiện tiện ngồi lên xe đó chứ?
Ngay cả đội trưởng Chu Đồng, có một lần vì có nhiệm vụ khẩn cấp nên phải mượn xe Hạ Lam.

Lúc trở về hận không thể thay đổi hết trong ngoài xe mới được Hạ Lam buông tha.

Chuyện này ngay cả bộ đội đặc chủng được đào tạo bài bản như Dương Trạch Giai còn không hold được a!
Chẳng qua, hôm nay nhìn Hạ đại pháp y có chút kì quái a, đối với bạn học Tống hình như rất......!phá lệ bao dung?
Nhưng hắn tự nhận bản thân không có mặt mũi hỏi Hạ Lam vấn đề này lập tức im lặng chống tự ngược.
Nhàn nhạt lướt qua gương mặt Dương Trạch Giai, Hạ Lam gửi cho hắn ánh mắt “tự biết thức thời”, sau đó dẫm mạnh chân ga, khởi động xe rời khỏi.
Tới trường học, Hạ Lâm cũng chẳng đi vào, chỉ im lặng nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, dặn dò một câu.

“Hiện tại hung thủ thật sự còn chưa bắt được, em vào trường học đừng đi lại lung tung.

Mặc kệ tình huống gì cũng không được đơn phương độc mã, nghe chưa?”
Lời dặn dò ấy làm Tống Tư Âm cảm thấy nhẹ nhàng ấm áp.

Chị ấy dường như không còn lạnh nhạt như lúc trước nữa, chị ấy vẫn còn quan tâm mình, chị ấy......!hẳn là không còn tức giận nha!
Trong lòng cô vô cùng cao hứng, mau chóng nhanh nhẹn đáp ứng.

“Dạ, chị ơi, em đã nhớ, chị không cần phải lo lắng cho em, sớm về nghỉ ngơi chút đi ạ!”
......
Trong nháy mắt bước chân vào phòng học, Tống Tư Âm cảm nhận được vô số ánh mắt khác thường chiếu thẳng lên người mình, bỗng dưng sởn tóc gáy.
Cô......!trên mặt cô có dính thứ gì sao?
Tống Tư Âm không tự tin sờ qua sờ lại gương mặt mình, chẳng cảm thấy có bất luận cái gì khác thường.

Chỉ có thể trong trạng thái căn da đầu trở về chỗ ngồi của mình.
Bên đó, Điền Hiểu Manh sớm đã chờ đợi.

“Uầy, tối hôm qua cậu đã đi đâu? Tại sao không đến khách sạn tìm tớ a?”
Tống Tư Âm nghĩ đến điểm mất mặc rằng bản thân bị ác mộng dọa đêns xuýt phát khóc, không có tiền đồ đòi ôm Hạ Lam ngủ hết một đêm, mặt liền đỏ lựng.

“Tớ......!thời điểm tớ trở về tương đối trễ cho nên đã đến nhà bạn ngủ nhờ một đêm.”
“Nhà bạn?” Điền Hiểu Manh kéo dài từng tiếng một.

Chế nhạo nói tiếp.

“Không phải là vị mỹ nữ tỷ tỷ pháp y lúc trước cách ly chung với cậu a? Thật lòng mà nói, tớ cảm thấy hai người có hơi ám muội nha.

Bạn học tiểu Âm Âm, tớ nhớ rõ dấu vết thảm chẳng nhìn nỗi trên cổ cậu lần trước, chẳng lẽ cậu thật sự cong......”
Tống Tư Âm nhanh tay che bạn chị em nhà mình lại, nhỏ giọng xin tha.

“Cậu đừng nói hưu nói vượn, chúng tớ chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, tớ......!chúng tớ ở chung là vì hợp tác điều tra, đúng, chỉ là hợp tác điều tra, tớ cần vẽ tranh qua bên đó.”
Vừa nghe đến việc phải hỗ trợ cho vụ án Điền Hiểu Manh trong nháy mắt đã dời lực chú ý, nhịn không được hiếu kì hỏi.

“Vụ án thế nào rồi? Bắt được hung thủ chưa? Quả thực quá đáng sợ! Hiện tại trong trường chúng ta đủ thứ thể loại tin đồn.

Tính ra bây giờ cậu chính là nhân vật lớn nha.”
Nghe vậy, Tống Tư Âm cau mày.

“Cậu có ý gì? Tớ thì làm sao có thể trở thành nhân vật lớn trong trường được?”
Lần này đến phiên Điền Hiểu Manh kinh ngạc.

Miệng cô hơi nhếch lên, mở miệng thể hiện sự giật mình này.

“Không thể nào, cậu vậy mà không biết thật?”
Chỉ thấy Điền Hiểu Manh lấy di động ra, loạt soạt lướt lướt tìm kiếm cái gì đó, vừa định đưa qua cho Tống Tư Âm xem thì một giọng nói ngượng ngùng của nam sinh vang lên gần đó.
“Xin chào, xin hỏi cậu là bạn học Tống Tư Âm à?”
Theo bản năng quay đầu Tống Tư Âm nhìn thấy người nam sinh có làn da ngăm đen, đàn thập phần ngượng ngùng tiến đến trước mặt mình.
“Tôi là.....!xin hỏi cậu tìm tôi có chuyện gì? Chúng ta có quen nhau sao?”
“Tôi ở lớp sinh viên bên cạnh, tên là Trần Khoa, rất vui được làm quen.”
(Rinn: À......)
Tống Tư Âm vươn tay, lẽ phép bắt tay với nam sinh mới gặp sau đó thẳng thắng hỏi chủ đề chính.

“Cho nên......!có chuyện gì không? Chút nữa chúng tôi còn phải đến lớp học, tốt nhất có chuyện gì thì nên nói thẳng đi.”
Trần Khoa hơi hơi gãi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng mở miệng.

“Kì thật......!tôi chính là rất tò mò rằng những gì được nói trên diễn đàn tường có phải sự thật hay không.

Bạn học Tống, là người đầu tiên có mặt tại hiện trường vụ án, cậu thật sự có nhìn thấy diện mạo hung thủ sao?”
Lời này mới nói ra, chuông cảnh báo trong lòng Tống Tư Âm bỗng nhiên vang lên dữ dội.

Nhớ rõ cả Chu Đồng và Hạ Lam đều đã nhắc nhở cô đừng bao giờ tiết lộ chi tiết điều tra vụ án.
Còn chuyện bàn luận trên diễn đàn trường là sao nữa?
Liếc mắt một cái nhìn ra Tống Tư Âm đang vô cùng hoang mang, Điền Hiểu Manh vội vàng đem điện thoại của đưa tới trước mặt bạn tốt, chậm rãi mở miệng giải thích.

“Nha, hôm qua sau khi vụ án phát sinh đã có người viết ra bài viết này, tính đến hôm nay đã có tận mấy ngàn bình luận.

Cậu bây giờ chính là nhân vật phong vân trong trường rồi a! Tất cả mọi người đều đang mong chờ cậu online kể tỉ mỉ từng chi tiết lúc phát hiện ra vụ án đó!”
Thuận tay lướt lướt nhìn nội dung được đăng tải trên diễn đàn, càng xem càng kinh hãi.
Các lại tiên đoán suy luận đều có, hoa hoè loè loẹt, thật thật giả giả, nhưng nếu nhìn kĩ thì bên trong mấy cái bình luận cũng có người kể đoán ra tình huống tương đối giống sự thật.
Khoan đã.

Chẳng lẽ hung thủ cũng đã đọc mấy cái này rồi?
Vô số nghi hoặc xoay xung quanh đầu, nhìn qua Tống Tư Âm đầy tâm sự nặng nề, cau mày nhăn mặt.


“Chuyện kia......”
Âm thanh nhẹ nhàng của nam sinh lần nữa vang lên bên tai Tống Tư Âm, Trần Khoa lại lần nữa mở miệng dò hỏi.

“Bạn học Tống, tôi thích nhất đọc tiểu thuyết trinh thám, đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến qua một vụ trọng án hình sự.

Cho nên tôi có thể hỏi cậu tình huống cụ thể tại hiện trường được chứ?”
Hơi mấp máy môi, Tống Tư Âm đắn đo một lúc rồi mới từ từ mở miệng trả lời.

“Chuyện này......!tôi thật sự không tiện trả lời chi tiết cho lắm.

Bởi vì tôi đã kí hiệp ước với Cục cảnh sát rằng không thể tiết lộ thông tin vụ án.”
“Không có việc gì không có việc gì, tôi cũng chỉ là tò mò mà thôi.

Thật ngại quá, làm phiền rồi.” Trần Khoa nhìn qua có chút sợ hãi, cúi đầu vội vàng nói lời xin lỗi với Tống Tư Âm.
Nghe vậy, Tống Tư Âm liền tỏ ý từ chối.

“Không sao không sao, cũng chưa tính là phiền toái.

Nên đi học thôi, chuyện này chẳng có gì nên thảo luận.

Hy vọng cảnh sát sớm bắt được hung thủ.”
“Ừm, bạn học Tống nói đúng.” Trần Khoa tar lời một câu xong liền xoay người rời khỏi.
Nào có ai phát hiện, trong khoảng khắc Trần Khoa xoay người lại, từ ánh mắt của hắn có một tia kì dị, cử chỉ nhìn vào Tống Tư Âm cũng tối tăm không rõ.
Việc Trần Khoa xuất hiện chẳng gây ra bao nhiêu gợn sóng bởi vì lòng dạ Tống Tư Âm vô cùng chung thủy mà dựng ra không gian riêng.

Thỉnh thoảng nhàn rỗi lại suy nghĩ về pháp y Hạ.

Đôi khi trên khóe miệng còn bất giác cong lên nụ cười ngại ngùng, toàn thân được bao phủ chìm đắm bởi bong bóng màu hồng.
Một màn này khiến Điền Hiểu Manh không nhìn được nữa, phẫn nộ nhéo nhéo mặt chị em nhà mình.

“Bạn học Tống Tư Âm, đừng ngẩn người cười ngây ngô một mình nữa.

Tan học, dì nhỏ với dượng sẽ tới đón tớ tại cổng trường, tớ phải đi trước đó.”
Nghe câu này Tống Tư Âm mới phản ứng lại, nghi hoặc hỏi.

“Tại sao cậu lại phải đến ở nhờ nhà dì nhỏ vậy? Không ở khách sạn hả?”
Điền Hiểu Manh bất lực xù lông nói.

“Cậu cho rằng trường học có thể coi tiền như rác mỗi ngày đều thuê phòng khách sạn cho sinh viên à? Sáng nay đã có thông báo xuống, bây giờ hiện trường vụ án đã được xử lí xong xuôi, sinh viên có thể trở về kí túc xá ngủ.

Tưởng tượng đến khung cảnh khủng bố khi sắp phải ngủ bên cạnh nơi phát hiện thi thể làm sao tớ dám ngủ lại a! Dì nhỏ của tớ đồng ý cho tớ đến ở nhờ vài ngày.

Cậu cũng mau chóng gọi cho mỹ nữ pháp y nhà cậu đến đón về ở đi!”
“Cái gì mỹ nữ pháp y nhà tớ......!khoan, cậu cứ vậy mà....” ném tớ đi luôn?
Nói đến nửa lời Điền Hiểu Manh liền bấm nhận cuộc gọi sau đó vội vội vàng vàng vẫy tay chào tạm biệt mà chạy ra ngoài.
A! Tống Tư Âm hoàn toàn hóa đá tại chỗ!
Căn bản chị Hạ Lam không có nói sẽ đến đón cô a!
Phải làm sao bây giờ? A a a aaaaaa!
Mấy tháng này người bạn cùng phòng còn ở lại kí túc xá chung với Tống Tư Âm chỉ có duy nhất Điền Hiểu Manh thôi.

Chẳng lẽ bây giờ cô phải trở về ngủ phòng kí túc đáng sợ?!
Không không không! Cô không muốn, đánh chết cũng không muốn.
Hay là bây giờ lại phải ngượng ngùng tìm Hạ Lam xin ở nhờ.

Nhưng mà cô cũng chẳng phải đồ ngu ngốc, lời ngoài lời trong Hạ Lam đều đã phân rõ giới hạn của hai người.

Cô làm sao có thể mặt dày tiếp tục quấy rầy người ta được.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tống Tư Âm quyết định gọi điện thoại qua cho ông anh già nhà mình.

Thử nghiệm gọi Tống Tư Trác đến đón xem sao.

“Anh, đã tan làm hay chưa? Tới trường học đón em đi, trường học của em xảy ra chuyện......”
“Em gái tôi ơi! Hiện tại anh đang đi công tác, không thể nào đến được.

Trường của em rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hay là anh gọi đồng nghiệp đến giúp nha?”
“Haizz, anh sao lúc nào cũng hố em vậy? Mỗi lần cần đến anh đều như rớt giây xích, có người anh giống anh rốt cuộc có lợi ích gì đây?”
Tống Tư Âm thở phì phì mắng thêm một câu anh trai không đáng tin cậy cho Tống Tư Trác rồi tắt điện thoại.

Cuối cùng chẳng tìm ra biện pháp nào đành đi đến lớp khác tìm Đường Tiêu Tiêu.
Vừa hay lúc này Đường Tiêu Tiêu cũng chẳng biết nên ngủ ở đâu.

Phòng kí túc của cô chính là hiện trường vụ án đó, làm sao dám trở về chứ.
Thế là hai kẻ xui xẻo thương lượng với nhau một phen, quyết định cùng nhau trở về kí túc xá.
Thật ra mà nói, hai người cũng đắn đo nghĩ tới nghĩ lui dữ lắm rằng không muốn trở về, mãi đến khi chốt lại về tới phòng đã là 9 giờ tối.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong cả hai rất ăn ý rút lên một cái giường cũng rất ăn ý không đề cập đến vấn đề vụ án hôm qua.

Liều mạng nhắm mắt muốn nhanh ngủ, nhưng dù cố thế nào đều vô ích.
Đường Tiêu Tiêu nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Âm Âm, cậu ngủ rồi sao?”
“Vẫn chưa.” Tống Tư Âm ai oán nói: “Tớ một khi nhắm mắt lại đều nhìn thấy thi thể đó mở to đôi mắt nhìn chằm chằm về phía mình, miệng kéo rất to, bôi màu đỏ tươi như vai hề, nhìn về phía tớ quỷ dị cười cười.....”
“Âm Âm, cậu đừng nói nữa.” Đường Tiêu Tiêu sợ tới mức ôm chặt Tống Tư Âm, run bần bật, “Làm sao bây giờ? Nghĩ làm sao tớ cũng không ngủ nổi.

Sớm biết sẽ như vậy chi bằng lúc đầu tụi mình không nên trở về nơi này, đi đến mướn khách sạn còn hơn.”
Tống Tư Âm run run nói tiếp.

“Tiêu Tiêu, thêm nửa tiếng đồng hồ nữa kí túc xá có quy định bắt buộc phải tắt đèn.

Nếu chúng mình vẫn chưa ngủ được mà xung quanh còn tối đen như mực thì phải làm sao đây?”
A a a!!! Cô muốn gặp chị ấy!!
Cô không nên trọng sĩ diện, ‘tử khí bạch liệt’* cũng phải ở lại bên cạnh chị ấy.

Bây giờ hai người nhát gan tiến đến ở chung với nhau chẳng khác nào đang tự hù mình vậy a!
(*’tử khí bạch liệt’.

Rinn: thiệt ra tui không tra được nghĩa với cả hông hiểu là gì.

Cíuuuuuuuuuu)
Hu hu hu, làm sao bây giờ?
Hay là nêb mặt dày gọi điện thoại cho chị ấy? Dù sao hình tượng hay mặt mũi gì đó trước mặt chị ấy sớm đã không còn.
Tống Tư Âm đang do dự, đột nhiên nghe được Đường Tiêu Tiêu nhỏ giọng đề nghị: “Âm Âm, nếu không chúng ta uống rượu đi! Uống say sẽ không sợ hãi nữa.

Hình như dưới giường Hiểu Manh còn dư lại rượu lúc trước.”
“Như vậy có thể được không?”
Đường Tiêu Tiêu gật đầu.

“Được, cậu chưa nghe người ta nói qua một câu rằng tửu tráng túng nhân đảm sao?”
(* 酒壮怂人胆 (tửu tráng túng nhân đảm): Nghĩa là uống rượu vào thì người yếu đuối nhút nhát cũng to gan hơn.)
Tống Tư Âm cuối cùng cũng bị lí lẽ đó thuyết phục.

“Ừm, chi bằng tụi mình lấy ra uống một ít, uống xong liền đi ngủ ha?”
“Được, nhân lúc còn chưa tắt đèn, tớ đi lấy rượu.”
Điền Hiểu Manh chạy qua tìm kiếm dưới đáy giường Điền Hiểu Manh lấy được bốn lon bia xong nhanh chóng về giường.

Hai người chui vào chăn, chỉ lộ ra hai cái đầu nhỏ bắt đầu uống bia.
Đại khái bọn họ đều mong uống say vào có thể ngủ nhanh hơn cho nên rất ăn ý giữ im lặng, uống ừng ực liên tục như đang uống nước.
Đợi hồi lâu vẫn chưa có cảm giác say, Đường Tiêu Tiêu sốt ruột bền quay sang hỏi.

“Âm Âm, cậu đã say chưa?”
‘Tách’ vài tiếng, tất cả đèn trong kí túc xá đều tắt hết, giờ quy định đã đến.

Toàn bộ kí túc xá cũng an tĩnh hẳn.


“Âm Âm, cậu say......”
“Ai ở cửa?”
Tống Tư Âm đột nhiên hô to một tiếng.
“Ai? Bước ra đây! Tôi......!chúng tôi không sợ đâu!”
Đường Tiêu Tiêu sợ tới mức giọng nói đầy run rẩy.

“Âm......!Âm Âm, cậu đừng làm tớ sợ, cậu nhìn thấy cái gì?”
Tống Tư Âm - người luôn nhát gan đột nhiên lấy đâu ra dũng khí đẩy Đường Tiêu Tiêu sang một bên, loạng choạng đứng thẳng trên giường, chỉ vào cửa hô to.

“Nha......!là ai ở đó mau bước cho tôi, tôi không sợ đâu! Nói cho mà biết......!tôi chính là Tống Tư Âm, không sợ trời không sợ đất, ngay cả khi thi thể có ở trước mặt tôi......!chị ấy rất lợi hại, rất rất lợi hại, chị ấy sẽ không sợ thi thể.

Mau ra đây! Có gan thì bước ra đây cho tôi!”
Giờ phút này Đường Tiêu Tiêu đã hoàn toàn Sparta (?).

Cô đem toàn bộ sức mạnh nội tại chui hết cả người vào trong chăn, tuyệt vọng hướng Tống Tư Âm hô to.

“Âm Âm, cậu đừng làm tớ sợ, mau nằm xuống đây!”
Lúc này tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, màn hình bừng sáng như cọng cơm cứu mạng khiến Đường Tiêu Tiêu hạnh phúc không thôi, cô vội vàng bắt máy.
“Tống Tư Âm......”
“Xin chào, tôi là Đường Tiêu Tiêu bạn cùng phòng với Tống Tư Âm, Âm Âm cậu ấy......”
“Em ấy làm sao?” giọng nói bên kia lập tức lạnh xuống vài độ.
Đường Tiêu Tiêu muốn khóc đến nói.

“Cậu ấy không cẩn thận uống say, còn nói linh tinh......” làm tôi sợ.

Đường Tiêu Tiêu thấy sự lạnh lùng trong lời nói của đối phương bèn đem ba chữ này nuốt trở vào.
...........
Hạ Lam nhìn chằm chằm vào màn hình di động dù đã tắt, thần sắc u ám.

Ngay sau đó lập tức đứng dậy, mặc áo khoác, lái xe đến trường đại học.
Được nha, Tống Tư Âm.
Hay lắm, còn dám uống rượu?
(Rinn: thực tế bả uống bia mà.)
Hạ Lam tức tốc chạy như bay dênds trường, đưa ra thẻ cảnh sát cho người gác cổng rồi đi thẳng đến kí túc xá của Tống Tư Âm.
Cô nóng nảy gõ cửa phòng, mãi lâu sau mới truyền đến âm thanh bên trong vọng ra.

Và một nữ sinh với vẻ mặt khiếp đảm đẩy cửa, cảnh giác đánh giá cô.
“Tôi là cảnh sát, Tống Tư Âm ở đâu?”
Đường Tiêu Tiêu nhẹ nhõm thở hơi dài, chỉ chỉ vào phòng.

Trên giường, nữ sinh ghé nửa người trên thành, di động còn mở chiếu ánh sáng nhè nhẹ lên gương mặt phiến hồng, vẻ mặt mộng mị mông lung, nghiễm nhiên là bộ dáng người đang say xỉn.
Hạ Lam đi qua đó, nhỏ giọng gọi.

“Tống Tư Âm? Tỉnh tỉnh?”
Tống Tư Âm híp mắt nhìn cô một cái, đôi mắt ướt đầm đìa liền bừng sáng lên, nhẹ nhàng dùng đầu cọ cọ vào tay cô, giọng nói nức nở mà làm nũng.

“Chị ơi......!chị ơi, em biết ngay chị sẽ không bỏ rơi em mà, sẽ không bỏ rơi em......”
Hạ Lam dùng ánh mắt sâu thẳm đánh giá đối phương, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ, nắm tay cô kéo cả người ôm lên.
Thấy Hạ Lam định ôm Tống Tư Âm ra ngoài, Đường Tiêu Tiêu vội vàng đi theo mang dáng vẻ vô cùng đáng thương hỏi.

“Em ......!em phải làm sao bây giờ? Em không thể một mình ở lại chỗ này.”
Hạ Lam lãnh đạm trả lời.

“Tôi có thể đưa em đến phòng kí túc xá khác.

Hoặc đến khách sạn gần đây.”
Ý ngoài lời, cô sẽ không dẫn người này đi chung.
Đường Tiêu Tiêu nghe qua đã biết đối phương không phải kiểu người nhiệt tình, rụt rụt cổ nói.

“Em ......!em đi đến lầu ba tìm phòng kí túc của bạn cũng được.”
Hạ Lam ôm ngang Tống Tư Âm đi cùng Đường Tiêu Tiêu xuống lầu.

Sau khi đã chắc chắn Đường Tiêu Tiêu bước vào cửa phòng bạn, Hạ Lam mới yên tâm lái xe mang Tống Tư Âm cùng trở về nhà.
Dọc xuốt đường đi, Tống Tư Âm không hề say rượu nói nhảm hay quậy phá mà rất ngoan ngoãn ngồi im trên ghế, ngẫu nhiên mở đôi mắt đậm nước nhìn qua Hạ Lam đang lái xe, trông hệt như chú cún nhỏ đợi chủ nhân vuốt đầu.
Hạ Lam đậu xe xong manh Tống Tư Âm đỡ ra ngoài xe, thời điểm ôm người lên trên lầu, Tống Tư Âm đột nhiên ôm lấy cổ cô, ghé đầu qua vành tai bắt đầu làm nũng.
“Chị ơi.....!chị thật xinh đẹp!”
“Chị ơi, chị thạt xinh đẹp, chị là người đẹp nhất mà em từng thấy, em muốn cùng chị về nhà.”
“Chị ơi, da của chị tốt quá đi, chị có dôi mắt đẹp quá, giọng của chị cũng thật dễ nghe......”
“Chị ơi, em có thể ôm ôm chị không? Em có thể thân với chị không? Em có thể......”
Ánh mắt Hạ đại pháp y càng thêm âm trầm, tấm băng khắc chế dần dần nứt nẻ, trực tiếp đem Tống Tư Âm ném thẳng lên sô pha, đề thẳng lên người cô, đem cơ thể mình thành lồng giam, trói chặtc hung hăng gặm lên đôi môi đỏ.
Nóng ấm, tê dại......
Máu nóng trong người phảng phất muốn sôi trào, Hạ Lam phải cố gắng kéo hết lý trí tới đè nén dục vọng trong người song vẫn trừng phạt ngậm lấy đầu lưỡi nóng nóng ẩm ẩm hung hăng cắn xuống.
Tống Tư Âm thống khổ nhướng mắt, ủy khuất nức nở vài tiếng, hệt cún nhỏ bị người ta bắt nạt.

Tuy nhiên thân thể vẫn thuận theo thói quen tìm nơi ấm áp bắt đầu cọ cọ tìm nơi mình cảm thấy an toàn.
Khoang miệng hai người đột nhiên truyền đến mùi máu tươi càng thêm kích thích tinh thần.
Đáy mắt Hạ Lam hoàn toàn tối tăm, dục vọng bị ấp chế giống như muốn cuộn trào ra bên ngoài, muốn đem người này đặt dưới thân, chọc đến khóc, xé nát, tiến vào cơ thể đó, làm đối thương thút thít xin tha......!nói bản thân là của cô, vĩnh viễn thuộc về cô, sẽ không bao giờ rời khỏi......
Lực đạo quấn quít không ngừng tăng lên, con dã thú tận hầm băng trong lòng rất nhanh thức tỉnh.

Hạ Lam cầm lòng chẳng đặng duỗi tay vào chỗ sâu khó nói.
“Ức.......!đừng mà, đau!”
Tống Tư Âm khó chịu giãy giụa, mê mang mở mắt nhìn về hướng người đối diện nức nở cầu xin.

“Đừng mà......!chị ơi đừng mà, đừng làm như vậy, em rất sợ!”
Cô nép thân dưới ngực Hạ Lam, run bần bật sợ hãi, gương mặt hồng hồng, lông mi như cánh bướm điên cuồng vẫy vẫy.
Rốt cuộc lí trí Hạ Lam cũng được phục hồi, cô bỗng dưng đứng dậy, lui xuống một bước, có chút chật vật chạy vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh xối thẳng lên người thì sự xao động trong đáy lòng khó khăn lắm mới áp xuống.
Nhìn chằm chằm gương mặt đọng nước phảng chiếu từ tấm gương, khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng, lãnh đạm giờ phút này đầy dục vọng chiếm hữu cố chấp, con ngươi sâu thẳm muốn đạt được thứ mình mong muốn.
Hiện tại còn chưa phải thời điểm thích hợp, phải nhịn xuống.
Không được dọa em ấy chạy.
Muốn em ấy thuộc về mình vĩnh viễn, chỉ thuộc về mình.
Sẽ không chờ lâu đâu.
Hạ Lam cong môi cười, chỉ là nụ cười rất nhanh kết thúc, thay vào đó là gương mặt lãnh đạm ngày thường và bình thường.

Cô đi ra ngoài ôm Tống Tư Âm vào phòng tắm, cởi quần áo đối phương ra, nghiêm túc giúp người kia tẩy rửa từng tấc da tấc thịt.

Lực độ nhẹ nhàng ôn nhu khiến Tống Tư Âm nằm trong ngực thoải mái ‘hừ hừ’ vài tiếng, khuôn mặt nhỏ đo đỏ.
Hạ Lam hài lòng nhìn người trong ngực, trân trọng nâng niu như đang giữ trong tay ‘hi thế trân bảo’.

Xong xuôi, cô đem bảo vật kia vào phòng ngủ, đặt nghiêm chỉnh trên giường sau đó nằm xuống xùng, ôm chặt lấy, nhắm mắt lại.
Tống Tư Âm là của cô, mỗi một tấc da thịt thực mau đều sẽ trở thành của cô, đáy mắt hay trong lòng đều chỉ có cô, muốn gì cũng có thể.....
......
Thời điểm Tống Tư Âm mở mắt dậy nhìn thấy bản thân nhẵn nhụi nằm trong chăn xuýt chút nữa đã thét to kinh hãi.

Trùng hợp lúc ấy Hạ Lam đang bưng ly sữa bò tiến vào phòng, cô mới đem tiếng thét chói tai của mình nuốt vào.
“Chị ơi......!chị chị chị, em em em......”
Nửa ngày vẫn chưa nói được một câu hoàn chỉnh, Tống Tư Âm chỉ hận không thể đào ra cái hố chui xuống đó.

Hình ảnh xấu hổ này phảng phất rất giống sáng đầu tiên khi hai người mới gặp mặt.

Cũng trơn bóng nhẵn nhụi như thế nhưng mà lúc đó cố chưa biết tính hướng người ta, tốt xấu gì cũng không xấu hổ như bây giờ.
Nhưng Hạ Lam chỉ nhàn nhạt nhìn đối phương, đem ly sữa bò trên tay đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói.

“Tỉnh rồi thì uống sữa bò đi.


Về sau đừng uống say nữa.”
“Dạ.” Tống Tư Âm ngoan ngoãn đem ly sữa uống, đầu lưỡi đau rát khiến cô giật mình kinh ngạc.
Thật sự đau quá, rát quá, chẳng lẽ tối hôm qua uống say đến nỗi tự cắn lưỡi?
Cô căn bản không dám hỏi, nghiêng đầu nhìn trộm Hạ Lam một cái, nhỏ giọng hỏi.

“Chị ơi, quần áo của em......”
“Đã giặt, không sao.”
Tống Tư Âm không dám nói tiếp nữa, trong đầu điên cuồng hồi tưởng lại sự tình tối hôm qua.

Chỉ nhớ rõ lúc đó cô với Đường Tiêu Tiêu vì sợ hãi nên quyết định uống bia, những chuyện khi say đều không nhớ rõ.
Cô vì sao lại ở nhà của Hạ Lam? Tối hôm qua chị ấy là vì lo lắng nên mới chạy đi tìm cô hay sao? Hoặc có thể vì cô uống say nên gọi điện thoại kêu chị ấy đến?
Nhìn bộ dạng chị ấy hình như đang tức giận.

Cô uống say xong quậy phá sao? Khiến chị ấy phải mệt mỏi chăm sóc mình?
Rụt rụt cái đầu ngốc ngếch của mình lại, Tống Tư Âm căn bản chẳng dám hỏi.
Hạ Lam từ tủ quần áo lấy ra một bộ đồ sạch sẽ ném qua cho cô.
“Trước tiên mặc quần áo đi, chuẩn bị một chút, lát nữa tôi đưa em đến trường học.”
Tống Tư Âm ngoan ngoãn gật đầu, mau chóng xốc chăn lên định mặc quần áo vào, kéo được phân nửa, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Lam chưa có ý định rời khỏi.

“Chị ơi, chị có thể......” tránh ra ngoài một chút.
Hạ Lam khoanh tay trước ngực, ngữ khí nhàn nhạt.

“Tối hôm qua tôi cái gì cũng đã thấy.”
Ý ngoài lời, đừng lãng phí thời gian, nhanh thay đồ đi.
Mặt Tống Tư Âm lập tức đỏ au một mảng song vì bản thân đuối lý nên chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể ngượng ngùng xoắn xít dùng chăn che lên người mà mặc quần áo.

Chỉnh tới chỉnh lui bỗng nghe được giọng nói lạnh nhat.
“Yên tâm, tôi không có hứng thú đối với thẳng nữ.”
Động tác mặc quần áo lập tức khựng lại, Tống Tư Âm cảm thấy trong lòng hôi dao động nhưng không rõ rốt cuộc đó là tư vị gì tiếp tục kéo chăn lên mặc quần vào.
Trong lúc cúi đầu hờn dỗi, Tống Tư Âm hoàn toàn không phát giác, ánh mắt Hạ Lam khẽ lướt qua hõm eo và đùi cô, theo hành động di chuyển của bàn tay, ánh mắt đó càng sâu thẳm đen nhánh.
“Đi thôi.” Ngữ điệu Hạ Lam trở nên trầm thấp hơn bình thường.
Tống Tư Âm ngoan ngoãn đi theo Hạ Lam ra cửa.

Trên đường hai người mua bữa sáng, Tống Tư Âm ngồi trên xe ăn xong cũng là lúc chiếc xe dừng lại trước cổng trường cô.
Hạ Lam nhìn người kia chuẩn bị xuống xe dặn dò.

“Khi nào tan học gọi cho tôi, tôi đến đón em.”
Đôi mắt Tống Tư Âm sáng lên.

“Cảm ơn chị ạ.

Em đã biết, chị đi đường chú ý an toàn.”
Sự buồn bực buổi sáng thoáng chốc bốc hơi mất, Tống Tư Âm vui vẻ bước vào trường.

Nhưng cô không trực tiếp đến thẳng phòng học mà trước hết đến tìm Đường Tiêu Tiêu hỏi sự tình đêm qua.
Đường Tiêu Tiêu giận hờn rưng rưng lên án hôm qua cô uống say còn nháo, về sau nhất quyết không chịu uống cùng cô nữa.

Tống Tư Âm ngượng ngùng xin lỗi.

Bây giờ cô mới có thể nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Có lẽ đêm qua hẳn là cô không làm chuyện gì khác người đâu nhỉ?
Chắc là không có đâu ha?
Chị ấy còn đồng ý cho cô qua nhà ở nhờ thêm chắc là chưa thực sự tức giận.

Nghĩ vậy cô mới yên tâm trở về phòng học của mình.

Ngoại trừ lúc ra nghỉ giải lao có mấy bạn học đến hỏi cô sự tình vụ án còn lại chẳng có chuyện gì khác thường cho lắm.

Thời điểm gần tới lúc tan học, Tống Tư Âm đã bắt đầu tính toán.

Lát nữa nếu chị ấy đến đón cô, cô nên mời chị ấy đi ăn cái gì đây?
Nếu cô nhớ không lầm, ở lầu 3 nhà ăn trường có một tiệm cơm Tây, hương vị không tồi, giá cả phải chăng nhưng mà bầu không khí có hơi......
“Reng reng!”
Tiếng chuông tan học vang vọng khắp không gian trường học.

Vừa nghe thấy Tống Tư Âm đã vội vã chạy ra khỏi lớp học.
Động tác nhanh nhẹn đó làm Điền Hiểu Manh giật mình sửng sốt.

“Âm Âm, cậu không đợi tớ đi ăn chung hả?”
Tống Tư Âm cách đó thật xa tựa hồ mới nhận thức được Điền Hiểu Manh gọi, quay lại phất phất tay.

“Không được không được, hôm nay tớ có hẹn người khác, cậu đi ăn chung với Đường Tiêu Tiêu đi!”
Bóng dáng chị em tốt nhà mình bỗng dưng rời đi chẳng chút lưu luyến khiến Điền Hiểu Manh rất rất hụt hẫng, trong miệng hừ lạnh một tiếng, nói thầm.

“Thật là, người nào còn quan trọng với cậu hơn chị em tốt là tớ nha? Không được, lần tới nhất định phải dò hỏi cho rõ rang mới được!”
Đi vào ngõ góc không người, Tống Tư Âm vội vàng từ túi lấy ra điện thoại di động, gọi cho người kia.

“Alo, chị ơi, em đã tan học.

Lát nữa chúng ta có thể cùng đến chỗ kia ăn cơm không? Hôm nay chị chở em đến trường cho nên em muốn mời chị đi ăn cơm.”
Đầu dây bên kia trầm mặc lúc lâu, sau đó mới truyền đến tiếng đáp nhàn nhạt.

“Ừm, chờ tôi, 10 phút nữa.”
Hạ Lam là kiểu người gương mẫu, thập phần đúng giờ, nói 10 phút sau 10 phút liền trực tiếp đứng trước mặt Tống Tư Âm.
Vừa mới mặt đối mặt Tống Tư Âm đã không chờ nổi mở miệng.

“Hôm nay em sẽ mời chị ăn cơm nha! Chỗ này cực kì đặc sắc, chị nhất định không được từ chối!”
Bộ dạng kia thành khẩn nghiêm túc chẳng giống làm bộ, Hạ Lam chẳng nghĩ gì nhiều, gật gật đầu biểu thị đồng ý.
Nhưng mà, thời điểm Tống Tư Âm dẫn đường cho Hạ Lam đến tiệm cơm Tây ở lầu 3, cô mới ẩn ẩn nhận thức điều sai sai.

Tiệm cơm Tây khắp nơi được bao phủ trong tiếng âm nhạc du dương, trên đài còn có người phối hợp tiếng nhạc mà chơi dương cầm.

Tất cả bàn ăn, cơ hồ đều là hai người một bàn, liếc mắt để ý kĩ thì rõ ràng họ đều là những đôi tình nhân.

Chưa hết đâu, trên mỗi chiếc bàn còn được trang trí bởi mấy ngọn nến tinh xảo, cho dù là ban ngày cũng toát lên bầu không khí lãng mạn ăn uống dưới ánh nến.
Hơi hơi nhướng mày, Hạ Lam ý vị thâm trường mà nhìn Tống Tư Âm.

“Đây là thứ đặc sắc mà em muốn cho tôi thấy? Nơi này hẳn là nhà ăn tình nhân đi?”
Ánh mắt nghi hoặc kia khiến Tống Tư Âm có hơi chột dạ, tròng mắt đảo đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Lam, có chút quật cường thẳng cổ ra.

“Ai quy định tiệm cơm cho tình nhân thì nhất định phải là tình nhân tới? Em nghe nói bò bít tết chỗ này hương vị không tồi, cũng chỉ là ăn cơm thôi mà, ăn chỗ nào mà chả giống nhau?”
Hạ Lam khoanh tay trước ngực, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm Tống Tư Âm.

Ánh mắt đó giống như muốn xuyên thấu xem rốt cuộc trong đầu đối phương chứa gì.

Mãi trầm mặc lúc lâu, cô mới chậm rãi mở miệng.

“Chính là......!tôi chỉ có thể cùng bạn gái của mình ăn tối dưới ánh nến, bây giờ chúng ta như thế này, vạn nhất người khác thấy liền hiểu lầm thì phải làm sao bây giờ?”
Lại là bạn gái......
Trong mắt Tống Tư Âm hiện lên tia ảm đạm.

Cô có cảm giác, bây giờ Hạ Lam rất hay dùng lí do bạn gái để trả lời qua loa lấy lệ với mình.
Bạn gái có gì đặc biệt hơn người?
Thật là, hiện tại không phải còn chưa có bạn gái sao!
Hít sâu một hơi, Tống Tư Âm chớp chớp mắt đáng thương hề hề nhìn về phía Hạ Lam.

“Chị ơi, chị cũng đã thấy rồi, nơi này toàn bộ đều là các cặp nơi đến.

Em học đại học 4 năm rồi vẫn chưa một lần đến nơi này, đơn độc đến ăn thì rất rất ngại.

Bây giờ em đã năm cuối rồi, không còn nhiều cơ hội lắm, chị ơi......”
Có trời mới biết ngay lúc này Tống Tư Âm làm nũng tột cùng là có bao nhiêu thuận tiện.

Chỉ thấy cô nhẹ nhàng lôi lôi kéo kéo ống tay áo Hạ Lam, biểu cảm hơi ngượng ngùng mở to đoi mắt ngập nước nhìn đối phương.

Ừm, khá giống cún nhỏ chờ chủ nhân xoa đầu âu yếm.
Nhìn mái tóc xù xù, Hạ Lam hơi cảm thấy mềm lòng.

Song vẫn hít một hơi kìm nén.

“Em có thể gọi bạn thân tới ăn cùng em, như vậy thì không phải đi một mình rồi.”
“Chính là vì cậu ấy không xinh đẹp được như chị a!” Tống Tư Âm thốt lên một câu nghe có vẻ rất có đạo lý.
“Loại bầu không khí này, nhất định phải trải qua chung với người xinh đẹp như chị thì mới đúng! Dù chỉ chụp nhẹ tấm hình lên vòng bạn bè thôi cũng rất có mặt mũi rồi.

Chị ơi, chị lớn lên xinh đẹp như vậy, tâm địa cũng thiện lương.

Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, chẳng phải chỗ nào cũng được hay sao?”
Cái mày nhíu chặt theo từng tiếng ‘chị ơi’ của Tống Tư Âm liền dãn dần.

Không thể không thừa nhận, Hạ Lam lại mềm lòng.

Nhưng vì kế hoạch dụ dỗ săn mồi của mình, cô vẫn giữ thái độ cũ nhàn nhạt đưa ra yêu cầu.

“Có thể.

Nhưng không cần thắp nến, đơn thuần ăn cơm thôi.”
Thoáng chốc biểu tình Tống Tư Âm lại ảm đạm xuống, cả người uể oải như cà tím phơi sương.
Đáng tiếc, Hạ Lam không lung lay.
“Sao? Nếu không được thì đổi chỗ khác ăn.”
“Được được được! Tại sao không được!” Tống Tư Âm tựa hồ buột miệng thốt ra.
A a a, chị ấy thật lạnh nhạt vô tình!
Bất quá, ăn cơm đơn thuần như vậy mới đúng a! Chỉ cần có thể cùng chị ấy ăn chung, thì không còn gì quan trọng nữa.
Nhưng mà, đang lúc Tống Tư Âm cùng Hạ Lam sắp ngồi xuống bàn, một giọng nam sinh vang lên bên tai.
“Bạn học Tống, trùng hợp vậy sao?”
Âm thanh đã từng nghe qua khiến nét tươi cười trên mặt Tống Tư Âm phút chốc cứng đờ.

Cả người hiện vẻ bất đắc dĩ ngước mắt nhìn nam sinh.

“Trần Khoa, sao cậu lại ở đây?”
Trần Khoa gãi gãi đầu, ngượng ngạo mở miệng nói.

“Lúc nãy tôi vừa tính đi tìm xem ở tiệm cơm trên này có thứ gì đặc biệt để ăn không ai ngờ gặp các cậu.

À, các cậu muốn ăn cái gì? Tôi mời!”
Tựa hồ bản năng mách bảo, Tống Tư Âm ôm chặt lấy cánh tay Hạ Lam, bình bình mở miệng nói.

“Không cần, tôi ăn chung với chị ấy là được.”
Tống Tư Âm tự nghĩ bản thân từ chối đã thực rõ ràng.

Tuy nhiên nói với Trần Khoa chẳng khác nào nước đổ đầu vịt, hắn ha ha cười, không có ý định rời đi, kiên định muốn mời cơm.
“Dù sao cũng chỉ là ăn cơm, chúng ta ba người ăn chung đi.

Vị này cũng là người trong trường chúng ta sao? Lớn lên thật xinh đẹp, vậy mà sao lúc trước tôi chưa từng nghe nói qua?”
Trần Khoa vừa dứt lời, cả người Tống Tư Âm đều cảm thấy khó chịu, hơi thở cũng tỏa khí khó chịu hơn.

Cô cố gắng áp xuống sự tức giận trong lòng, khóe miệng cong lên nụ cười miễn cưỡng, gằn từng chữ nhấn mạnh.

“Thật sự không được! Tôi với chị ấy có chuyện quan trọng muốn nói, một mình cậu là nam sinh ở chỗ này thật sự vô cùng không tiện!”
Giờ phút này, nhìn Tống Tư Âm cực kì giống mèo con tức giận xù lông.

Có thể nói cả lông tơ cũng dựng thẳng, mặt đầy khó chịu nhìn Trần Khoa trước mặt.
Bộ dạng như thế trùng hợp lại lấy lòng Hạ Lam.
Hạ Lam hơi hơi nhướng mày, đánh giá nam sinh có khuôn mặt ngâm đen, có vẻ thẹn thùng, bất ngờ mở miệng.

“Vậy ăn cùng nhau đi.

Dù sao cũng là bạn học, nếu nhiều thêm một người cũng không sao cả, nhưng mà tôi trả.”
Khóe miệng khẽ nhếch, Trần Khoa vừa định mở miệng nói gì đó, đôi mắt ngập tràn áp bách của Hạ Lam nhanh chóng quét qua.

“Hai người hẳn không có ý kiến gì đi?”
Hai người vô cùng nhất trí lắc đầu biểu thị.
Cứ như vậy, ba người ngồi trên một cái bàn tiệm cơm Tây, ba phần bít tết thịt bò, im lặng.
Hiện trường không khí có chút xấu hổ.
Phục vụ bàn mang salad với trái cây khai vị lên.

Tống Tư Âm cầm lấy nĩa hung hăng đâm vào trái cây trên dĩa.

Mớ trái cây vừa nãy trong ngon lành đã sớm bị nát bấy, ngay cả salad cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Hai mắt Tống Tư Âm đầy u oán, chửi thầm 180 câu.
Thứ gây mất hứng này, thật đáng ghét!
Người ta đã từ chối rõ ràng như thế chẳng lẽ nghe không hiểu tiếng người hả?
Phát tiết một hồi, Tống Tư Âm quay ra gửi cho Hạ Lam ánh mắt u ám không kém nhìn Trần Khoa.

Nội tâm càng khó chịu.
Chị ấy cũng thật là, sao lại có thể tùy tùy tiện tiện để kẻ không thân không quen này ăn chung chứ?
Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Tống Tư Âm biểu tình đa dạng dựa vào bàn.
Nếu cô là bạn gái của chị ấy thì tốt rồi, như vậy có thể danh chính ngôn thuận đem cái kẻ đáng ghét kia đuổi đi, còn có thể lén thắp ngọn nến......
Ý tưởng này mới nảy ra, nội tâm Tống Tư Âm rơi ‘lộp bộp’ vài tiếng, cả người lâm vào tình trạng hoang mang.
Cô rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì a?
Tại sao tự nhiên bản thân lại nảy sinh cái phương hướng suy nghĩ này?!
Trong vô thức, Tống Tư Âm vỗ vỗ mặt mình, ý đồ muốn dùng cảm giác đau đớn này đánh thức lí trí, tự thôi miên chính mình rằng nhất định là do Hạ Lam luôn đề cập đến chuyện bạn gái cho nên khiến cô bất giác cuốn theo.
Không được không được!
Vỗ vỗ thêm hai cái, Tống Tư Âm tự ngược càng ngày càng nhanh.
Cô cứ đắm chìm trong suy nghĩ mà không để ý đến tình huống thực tế trên bàn.
Đúng vậy, mình không nên suy nghĩ miên man nữa!
Chẳng phải lúc trước đã nói rồi sao, chị ấy chỉ luôn xem mình là bạn bè thôi.
Suy cho cùng, chắc chắn chính là nam sinh kia sai!
“Cái kia.....!bạn học Tống” Trần Khoa có chút xấu hổ sờ sờ gương mặt bản thân.

“Trên mặt tôi có dính thứ gì sao? Cậu.....!vì sao cứ nhìn tôi chằm chằm thế?”
“Không, không có gì.” giọng nói chuyện của Tống Tư Âm có hơi cứng đờ.

Dừng một lúc cô đứng lên, hướng đến toilet.
“Tôi có điểm không thoải mái, đi toilet rửa mặt đây.”
Lúc này Tống Tư Âm nào chú ý đến, Hạ Lam một tay chống tay lên má, khóe miệng cong lên nụ cười ý vị thâm trường nhìn cô.
“Cái kia......Hạ......Hạ tiểu thư.

Lúc trước chưa từng gặp qua, hẳn là hôm qua cô mới tới nơi này vì vụ án tối hôm qua sao? Tôi có nghe nói, khi đó tới điều tra có hai vị cảnh sát phi thường xinh đẹp, Hạ tiểu thư chính là một trong số đó nhỉ?” sau khi Tống Tư Âm rời khỏi Trần Khoa giống như ăn được gan hùm mật gấu quay qua hỏi Hạ Lam.
“Ừ” Hạ Lam nhàn nhạt đáp môth tiếng, căn bản không muốn nói gì nữa, cầm dao nĩa bắt đầu thưởng thức, động tác thập phần ưu nhã.
Thấy đối phương tựa hồ không muốn trò chuyện với mình, Trần Khoa chỉ có thể xấu hổ cười cười.
Không khí xung quanh lập tức trở về quỷ dị.
‘Reng reng’ vài cái, tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh vỡ sự trầm mặc.
“Nghe, ừ, được, đã biết.”
Hạ Lam bắt máy, nhàn nhạt trả lời mấy tiếng sau đó liền tắt máy, thu dọn đứng dậy.
“Hạ tiểu thư bây giờ phải đi à?”
“Ừ, có việc.”
Hạ Lam thu hồi điện thoại, chẳng biết vô tình hay cố ý, bỗng nhiên nhắc thêm một câu.

“Một công nhân viên trong trường đã nhận tội, hiện đang ở Cục cảnh sát lấy lời khai.

Cậu giúp tôi nói với Âm Âm một tiếng, tôi đi trước.”
Nói xong, Hạ Lam không chút lưu tình xoay người rời đi.
Trần Khoa bỗng nhiên đứng dậy, sắc mặt không quá tốt.

“Hạ tiểu thư đi thong thả, lần tới có cơ hội, tôi có thể mời cô ăn cơm không?”
Hạ Lam từ chối trả lời, lạnh lùng rời khỏi.
“Ủa? Người đâu?” Đúng lúc này, Tống Tư Âm rửa mặt sạch sẽ xong bước ra WC , quay qua quay lại mới trùng hợp nhìn thấy bóng dáng Trần Khoa đang đuổi theo bóng dáng Hạ Lam xuống lầu.
Trước khi tới đại sảnh phải qua hai bậc cầu thang, Trần Khoa dứt khoát nhảy xuống.
Một cổ cảm giác quỷ dị nảy sinh trong lòng, đôi mắt Tống Tư Âm hiện lên tia hoảng hốt, cô ngồi yên một chỗ, thuận tay lấy từ balo cuuar mình cây bút chì và notebook khẩn trương phác họa cái gì đó.
“Bạn học Tống, cậu hiện tại đang vẽ cái gì a?”
Âm thanh kia thình lình vang lên bên tai Tống Tư Âm.

Cô theo bản năng thu hồi notebook, tầm mắt có chút mơ hồ.
“A......!không có gì, tại vì đi ra không nhìn thấy ai hết nên tùy tay lấy giấy bút ra vẽ vài cái, chờ hai người.”
Tầm mắt gắt gao bám lên người cô, Trần Khoa nhàn nhạt cười.

“Quên nói cho cậu, Hạ tiểu thư đột nhiên có việc nên phải rời đi.

Lát nữa cơm nước xong, tôi đưa cậu trở về kí túc xá, thế nào?”
“Không......!không cần.” Tống Tư Âm thực tình không phải người am hiểu cách che giấu cảm xúc cá nhân, cô đương nhiên chẳng muốn tiếp xúc với Trần Khoa nữa.

Trong đầu chỉ sót lại ý niệm phải mau chóng rời đi.
“Tôi bây giờ có chuyện khác cần phải làm, đi trước nha.”
Nói xong, Tống Tư Âm liền xách balo lên vai, đứng dậy xoay người rời đi.

Đồ ăn trên bàn hiển nhiên vẫn chưa được ăn mấy.
Vừa mới ra khỏi cửa nhà ăn, Tống Tư Âm liền nhẹ nhõm thở ra một hoi dài.

Cô hơi do dự chốc lát rồi lấy ra điện thoại di động, đem trang notebook đã vẽ chụp gửi thẳng cho Hạ Lam.

Cuối cùng còn không yên tâm, suy nghĩ vài cái bổ sung vài câu.
Như vậy ......!hẳn là được rồi?
Môi hơi mấp máy, Tống Tư Âm cầm di động trên tay, sắc mặt trắng bệch.

Do dự chốc lát, cô vươn tay lên, đem trang notebook vừa rồi xé đi thành từng mảnh từng mảnh nhỏ, ném vào thùng rác gần đó.

Sau đó mới vội vội vàng càng chạy nhanh về kí túc xá của mình.
Toàn bộ quá trình như nước chảy mây trôi, diễn ra chỉ có vài phút tựa hồ chẳng thể khiến cho bất kì ai qua đường chú ý.
Nhưng mà Tống Tư Âm nào biết được, một bóng đen đợi cô rời đi chậm rãi đến trước thùng rác, nhặt lên những mảnh giấy nhỏ Tống Tư Âm vừa xé nát, cẩn thận ghép từng mảnh.
Dần dần, một bóng dáng rất quen thuộc hiện lên trước mắt hắn.
Sắc mặt hắn hoảng hốt, sau đó biến thành nét tàn nhẫn nhìn về hướng Tống Tư Âm rời đi.