Sau Khi Phân Hoá, Tôi Đánh Dấu Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 5: 5: Tin Tức Tố Của Lộ Dao Y Sẽ Còn Ngọt Đến Mức Nào





Khương Hựu Lễ cùng với Trần Hoài An vừa ra khỏi lớp đã gặp ngay hai đàn anh khối 12, đều là những vị hảo hán thường xuyên trốn học cùng bọn họ.
"Anh Thâm, anh Tông." Khương Hựu Lễ gật đầu một cái coi như chào hỏi, "Sao không thấy chị Huân đâu?"
Kiều Nghệ Huân là trùm trường nhất trung Giang Thành.
"Cậu ta còn bận đi du lịch nước ngoài tán tỉnh mấy Omega ngoại quốc." Đàn anh Omega Trần Thâm cười bất lực, "Chắc tuần sau mới chịu về."
Khương Hựu Lễ: "Wow..."
Đàn anh Beta Vương Tông ngập ngừng: "A Hựu, mày với cả Lộ Dao Y......"
Khương Hựu Lễ giờ chỉ cần nghe thấy tên Lộ Dao Y đều vô thức đau đầu, hôm nay thực sự đã tốn không ít sức hàm oan cho bản thân, "Em với nàng ta toàn bộ là hiểu lầm thôi."
Cô bất đắc dĩ mà thở dài: "Anh Tông, anh đừng hỏi thêm nữa."
"Rồi rồi" Vương Tông rất thức thời, "Không hỏi không hỏi."
Bốn người cùng nhau đi đến sân thể dục, trong góc sân có một cái cây cao được trồng bên cạnh bức tường, bọn họ bình thường trốn học sẽ dùng đường này trèo lên rồi nhảy sang bên kia ra ngoài.
Trên đường có đi ngang qua nhà để xe.
Khương Hựu Lễ nhìn liếc qua một cái lập tức trông thấy xe đạp của mình trong trạng thái rất thảm thương, bên cạnh là chiếc xe hồng nhạt còn nguyên vẹn của Lộ Dao Y, hình ảnh tương phản, bèn nghĩ nghĩ gì đó mà đứng lại.
Ba người phía trước khó hiểu nhìn cô.
"Đại tỷ sao vậy? Mày tự nhiên đứng lại làm gì?" Trần Hoài An nhìn theo tầm mắt Khương Hựu Lễ, quay đầu về phía nhà xe, "Nhà xe có gì sao?"
Cậu nói xong mắt trái khẽ giật, "Đừng bảo là có ma?"
Khương Hựu Lễ: "Ừ ừ ừ ừ."
Cô nhìn chằm chằm xe đạp của Lộ Dao Y, hơi hơi nheo mắt, trên môi xuất hiện nụ cười quỷ dị, bước nhanh đến vị trí để xe của Lộ Dao Y.
"Anh em, muốn làm tí chuyện tốt không?"
Trần Hoài An theo sau, "Chuyện tốt gì cơ?"
Khương Hựu Lễ cười càng bi3n thái, "Chính là chuyện tốt nhất trên đời."
Lấy độc trị độc!
Lộ Dao Y hôm nay làm cô cay cú như vậy, thù này không trả đời không nể.
-
Không biết qua bao lâu, tiếng chuông du dương ngân vang tận mây xanh.
Giờ tự học kết thúc.
Toàn trường đang yên tĩnh nháy mắt liền xôn xao cả lên.

Lộ Dao Y thu dọn sách vở rồi cùng bạn thân ngồi bàn trên Cận Như Băng sóng vai đi xuống nhà xe.

Bất thình lình, không biết từ đâu ra một Alpha xa lạ chạy đến cản đường các nàng.
Nam Alpha trong tay cầm một lá thư, nhìn qua cũng biết đây là thư tình.
Học sinh tan tầm rất đông, cảnh này tức khắc thu hút không ít người muốn hóng hớt.
Khương Hựu Lễ và Lộ Dao Y hôm nay lên hotsearch toàn trường nguyên một ngày, bây giờ lại xuất hiện một Alpha công khai tỏ tình Lộ Dao Y, Lộ Dao Y lại nổi tiếng là nữ thần băng lãnh anti human số 1 nhất trung Giang Thành, một dịp hiếm hoi thế này không thể không ở lại xem náo nhiệt.
Cận Như Băng là Omega, nàng mơ hồ ngửi được tin tức tố của Alpha này có gì đó không đúng, cảnh giác mà nhìn anh ta hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
Khuôn mặt anh ta lập tức đỏ bừng.
Nam Alpha ngượng ngùng mà đưa phong thư cho Lộ Dao Y, "Tôi......!Lộ Dao......"
Lời còn chưa dứt.
Lộ Dao Y điềm nhiên đi lách qua anh ta, mặt không cảm xúc.
Lạnh nhạt đến mức anh ta không kịp phản ứng, đứng chôn chân tại chỗ.
"Dao Y," Cận Như Băng chạy nhanh đuổi kịp bước chân Lộ Dao Y, "Chờ tớ."
Xung quanh mọi người bụm miệng cười nhạo.

Nam Alpha quay đầu lại nhìn Lộ Dao Y đã đi xa chỉ để lại bóng lưng thẳng tắp, tay vô thức nắm chặt phong thư, trực tiếp vò nát nó.
-
Chỉ chốc lát sau, Lộ Dao Y cùng Cận Như Băng đã đi đến nhà xe.
Hai người đột nhiên dừng lại.
Cận Như Băng nhìn vào chiếc xe đạp, cả kinh: "Dao Y......!Xe của cậu......"
Chỉ thấy chiếc xe của Lộ Dao Y đã bị ai đó dỡ mất hai bánh, chỉ còn phần thân trên đang ngã rạp ra đất.
Cận Như Băng bất bình, "Rốt cuộc là ai làm?"
Lộ Dao Y trái lại không chút hoảng loạn, nhàn nhạt nhìn chiếc xe đã hỏng của mình, không cần động não cũng biết đây là chuyện tốt của ai.

Nàng không cảm xúc trả lời: "Ngoài cô ấy ra, còn có ai sẽ nghĩ đến vài ba cái trò mèo này."
Cận Như Băng lập tức hiểu ý, "Khương Hựu Lễ thần kinh rồi sao?"
Lộ Dao Y không có ý kiến gì.

"Dao Y," Cận Như Băng thật sự nhịn không được, "Cậu với Khương Hựu Lễ không phải cùng nhau lớn lên sao? Vì cái gì luôn làm khó cậu như vậy chứ?
Lộ Dao Y chỉ chú tâm vào chiếc xe đạp, môi mỏng khẽ mở nhàn nhạt mà nói.
"Cô ấy ghét tớ."
"Cái gì mà ghét...." Cận Như Băng tức khắc giận sôi máu, "Cô ta mới là cái loại đáng ghét ấy!"
-
Khương Hựu Lễ trốn học thành công thì về thẳng nhà.
Nếu không phải ba nhỏ Lễ Hạc Niên là luật sư vẫn chưa tan làm, ba lớn Khương Khê Viễn là giám đốc vẫn đang đi công tác, gan to đến mấy cô cũng sẽ không dám quay về giờ này.
Các hộ gia đình nơi Khương Hựu Lễ sống đều ở trong biệt thự không dưới 300m2, mỗi căn biệt thự có một khoảng sân nhỏ trước cửa để trồng hoa.
Nhưng cô chưa vội vào nhà, vẫn muốn trên đường trượt ván một lúc.
Không biết qua bao lâu, bóng dáng thiếu nữ xuất hiện từ xa khiến cô chú ý.

Cô dừng động tác, nhìn Lộ Dao Y dần đi đến trước mặt, trên môi nở nụ cười lạnh, chân đặt lên tấm ván trượt về phía nàng.
Thừa lúc hai mẹ của nàng không có nhà, tính sổ với Lộ Dao Y một chút.
"Ấy, bạn Lộ hôm nay về muộn vậy sao?"
Lộ Dao Y lẳng lặng mà đi, coi Khương Hựu Lễ như người vô hình.
"Bạn Lộ đi về bằng cách nào đấy ạ?" Khương Hựu Lễ tiếp tục ngả ngớn, "Xe đạp màu hồng của bạn đâu sao không thấy?"
Lộ Dao Y ngay cả một ánh mắt cũng đều không cho Khương Hựu Lễ.
Khương Hựu Lễ biết rõ còn cố hỏi: "Ô, đừng bảo là xe mày hỏng rồi nha?"
Lộ Dao Y chăm chăm đi thẳng về nhà mình, thản nhiên bơ đẹp Khương Hựu Lễ, không buồn đoái hoài.

Khương Hựu Lễ cứ như cái đuôi nhỏ biết trượt ván, dí nàng không tha, luôn miệng nói ra những câu khó nghe để châm chọc nàng.
Lộ Dao Y lười phản ứng.
Nàng vừa đặt chân về đến nhà, định đẩy cửa bước vào.
Khương Hựu Lễ đột nhiên dùng chân đạp ván trượt trượt qua chỗ Lộ Dao Y đang đứng, lướt qua chân nàng rồi đâm thẳng vào bức tường đối diện.


Nhân lúc Lộ Dao Y còn dõi theo cái ván trượt, cô nhanh chóng bước về phía nàng, tay trái vươn ra đè Lộ Dao Y lên tường, không cho nàng chạy thoát, "Lộ Dao Y, mày đừng tưởng cứ im lặng là tao sẽ bỏ qua chuyện sáng nay."
Lộ Dao Y bình tĩnh mà nhìn Khương Hựu Lễ, "Mày rốt cuộc muốn gì?"
Khương Hựu Lễ định tiếp lời liền bị một hương thơm ngọt ngào vương quanh chóp mũi chặn họng, dĩ nhiên là đến từ trên người Lộ Dao Y.

Trong vô thức liền tưởng bản thân mình ngửi thấy tin tức tố của Omega, nhưng cô vẫn là một Beta, hẳn sẽ không có khả năng này.

Đây có lẽ là mùi hương từ cơ thể Lộ Dao Y.
Mùi cơ thể thôi đã ngọt đến như vậy.....!Tin tức tố của Lộ Dao Y sẽ còn ngọt đến mức nào...
Một lát sau, cô hồi thần: "Đương nhiên là tính sổ với mày."
Lộ Dao Y mặt không đổi sắc: "Giữa chúng ta có tư thù gì sao?"
"Hôm nay trước lớp mày công khai sỉ nhục tao như vậy." Thân hình Khương Hựu Lễ cao ráo, cô từ trên cao nhìn xuống Lộ Dao Y thấp hơn mình một cái đầu, "Giờ liền không nhớ, muốn trở mặt sao?"
Lộ Dao Y: "Là mày tự thừa nhận."
Nàng dừng một chút, nói tiếp: "Tao chỉ nói là quấy rối, chưa câu nào bảo mày quấy rối tình d*c tao, sao lại trách tao được?"
"Mày điêu." Khương Hựu Lễ giận tím người, "Rõ ràng là mày..."
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên cảnh trong lớp sáng nay, hình như đúng là cô tự nhận mình quấy rối tình d*c trước...!
Cho nên là, tự làm bậy không thể sống?
Nhưng mà Lộ Dao Y tại sao không chịu giải thích? Ngược lại còn giống như là ngầm đồng ý chuyện này?
Cô nghĩ đến đây càng thêm tức giận, "Vậy sao lúc đấy mày không nói gì?"
Lộ Dao Y đáp lại: "Tao không thích?"
Khương Hựu Lễ: "?"
Không thích?
Lộ Dao Y môi mỏng khẽ mở không nhanh không chậm mà nói, "Khương Hựu Lễ, có câu hoạ từ miệng mà ra, giờ mày đã hiểu rồi chứ?"
Khương Hựu Lễ: "......"
Vãi, nhỏ này cãi lý không lại liền muốn thao túng tâm lý cô sao?
Cô thật sự sắp tức chết rồi, "Cứ coi như là tao lỡ mồm đi, mày cũng chẳng có một lời đính chính? Mày có biết là toàn trường ai ai cũng nói tao cưỡng....."
Cô bất chợt im lặng.
Vẫn là không thể trước mặt Lộ Dao Y nói ra tin đồn chết tiệt kia.
Lộ Dao Y nhìn thẳng vào đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Khương Hựu Lễ, tia sáng lấp lánh ánh lên từ đồng tử nàng nhất thời không giấu được: "Cưỡng gì?"
Khương Hựu Lễ chợt nghĩ có phải Lộ Dao Y thật sự không biết hay là đang giả vờ, nhưng chuyện đã đến nước này thì không còn gì phải ngại nữa, "Bọn họ đồn nhau tao nhân kì nghỉ hè, đã c**ng bức mày."
Lộ Dao Y im lặng nhìn nàng.
Nàng trực tiếp đẩy ra Khương Hựu Lễ ra, dứt khoát đi vào nhà.

Dường như muốn từ chối nói đề tài này cùng với Khương Hựu Lễ.
"Lộ Dao Y, chuyện bất lợi hay chuyện không bất lợi cho mày mày đều không đứng ra biện giải, chẳng lẽ một chút cũng không quan tâm người khác nói gì về mình sao?" Khương Hựu Lễ quay đầu lại nhìn Lộ Dao Y, đầu nhớ đến Lộ Dao Y hôm nay đã cười nhạo cô ra sao, nhếch miệng nói, "Hay là, mày thực sự muốn một Beta chưa phân hoá như tao làm như vậy...."
Lộ Dao Y nghe vậy, chân đang bước chợt dừng lại.
Gương mặt cô thoáng ửng hồng một mảng, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Nếu thật là như vậy thì sao?
Mày cũng có biết mẹ đâu?
Nàng ở trong lòng yên lặng trả lời Khương Hựu Lễ, sau đó quay đầu lại mặt không đỏ tim không đập mà nhìn cô, điềm nhiên nói
"Khương Hựu Lễ, mày đập đá ít thôi."
Khương Hựu Lễ: "......"
Thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ vô song quay lại nhìn cô, tựa như một thước phim quay chậm, đẹp đến thiên địa đều thất sắc
Làm cô suýt nữa thì hỏi "Chị này có thật không ạ?".

Dù có ghét Lộ Dao Y đến mấy, Khương Hựu Lễ vẫn phải thừa nhận quả nhan sắc này nếu quay về thời cổ đại thì chỉ có thể dùng câu hồng nhan hoạ thuỷ mới miêu tả hết được.

Cơ mà, chuyện nào ra chuyện nấy, "Lộ Dao Y mày đừng ảo tưởng.

Cứ nghĩ bản thân là Omega cấp S thì cả thế giới sẽ thích mày sao? Tao thà thích Beta không có kỳ ph@t tình không có tin tức tố còn hơn là thích mày."
Lộ Dao Y ánh mắt thâm trầm: "Thế mày dựa vào đâu mà nói tao muốn bị mày c**ng bức?"
Khương Hựu Lễ: "......"
Dựa vào cái bàn được không?
Lộ Dao Y không đợi Khương Hựu Lễ mở miệng liền trực tiếp xoay người vào nhà.
"Ầm" một tiếng, cửa nhà đóng lại.
"Tao không nghĩ là mày muốn thế được chưa?" Khương Hựu Lễ gằn giọng với cánh cửa, "Tại mày không thèm giải thích, để bọn họ nói vớ vẩn tung tin bậy bạ bôi nhọ tao, tất cả là tại mày!"
Tất nhiên cái cửa không thể đối thoại với cô.

Xung quanh văng vẳng tiếng quạ kêu.
"......"
Khương Hựu Lễ tức tối lấy ván trượt trượt về nhà mình.
"Tao mà thích mày thì tao là con lợn!".