Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính

Chương 17: 17: Cậu Chủ Cậu Đẹp Trai Quá






“Đối phó với bọn trộm, tầng hầm dưới đất vừa rồi chỉ là phiên bản sơ cấp thôi, chúng ta còn có thể dùng phương pháp cầu thang ngoại vi.”
Ngón tay An Nhu lướt bản vẽ xây dựng, xây dựng mô hình cầu thang ba tầng ở bên ngoài: “Tinh hoa của phiên bản này ở chỗ lợi dụng bug*, ở trong một căn phòng gần cầu thang, đặt ghế dựa hoặc là ghế sô pha.

Lúc bạn lên cầu thang có thể nhìn thấy lựa chọn “ngồi xuống” ở bên ngoài phòng, bạn chỉ cần nhấp vào ngồi xuống là sẽ phát hiện bạn từ bên ngoài phòng dịch chuyển vào trong phòng luôn.”
(*: ý chỉ lỗi chương trình trong game hoặc máy tính)
“Kẻ trộm không có quyền hạn ngồi xuống, chúng ta có thể lợi dụng bug này, giữa tầng hai và tầng ba không có cầu thang, thậm chí có thể không lắp đặt cửa.

Khiến cho kẻ ăn trộm không tìm thấy điểm đột phá, vất vả cay đắng phá vỡ tường tiến vào, nhưng lại phát hiện không có cách nào khác để lên tầng hai và ba cả.”
“Mọi người có thể tưởng tượng được tâm trạng lúc ấy, chính là cảm giác cả thế giới bỗng chốc sụp đổ đó!”
Góc dưới bên phải của màn hình nhảy ra hai con cá khô nhỏ.

An Nhu lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp: “Cảm ơn ‘Một vầng trăng sáng rọi hiên Tây’ tặng cá khô nhỏ, cảm ơn đã quan tâm.”
Quà tặng của livestream Mễ Trảo rất đa dạng, đủ để có thể liệt kê ra năm trang.

Mua cá khô nhỏ cần năm viên kim cương, tương đương năm đồng nhân dân tệ, nền tảng và streamer chia năm năm, hai con cá khô nhỏ thì An Nhu có thể kiếm năm tệ.
Tiền cho một thỏi pho mát cho thằng nhóc con.
Có thể khiến cho thẳng nhỏ vui vẻ rất lâu.
Màn đạn lục tục bay qua, phần lớn người xem đều tới từ Weibo.
Giọng nói của anh giai nhỏ thật trong trẻo nha, tiếng chó con đấy à?
Mị luôn cảm thấy thấy khuôn mặt của streamer là loại khiến cho người ta không nhịn được mà bắt nạt.

Thật xin lỗi, mị háo sắc quá.
Streamer là người mới thật đấy sao? Cảm giác là người chơi rất lâu năm rồi
Không học hành cho tốt, livestream cái gì chứ!
“Là người mới, hôm nay lần đầu livestream.” An Nhu nuốt nước bọt, ngước mắt nhìn số người đang xem phòng livestream đã sắp tới năm nghìn.
Có lưu lượng kéo đúng là đỉnh.

Kiếp trước An Nhu livestream lần đầu tiên, tổng cộng cũng chỉ có hơn 40 người xem.
“Được rồi, livestream hôm nay đã kết thúc.

Nếu mọi người còn muốn chơi đùa vui vẻ với streamer, nhấp vào quan tâm để không bị lạc đường.”
“Ngày mai là cuối tuần nên sẽ livestream sớm, chín giờ chúng ta không gặp không về.”
An Nhu vẫy vẫy tay với camera, nghiêng đầu nháy mắt một cái.
Livestream bình thường ít nhất cũng phải mất ba tiếng đồng hồ.

Nhưng thời gian hôm nay của An Nhu thật sự rất gấp gáp, cậu vội vàng dọn dẹp xong mọi thứ, tạm biệt với Tề Trừng sau đó chạy nhanh như bay về biệt thự.

Sắc trời đã tối sầm lại, trong biệt thự chỉ có đèn phòng sách đang bật, từ xa nhìn lại trông y như một căn nhà có ma trong phim kinh dị.

Chú tài xế nhìn thấy cũng không ngừng nuốt nước bọt.
Ông cụ Mạc sợ Mạc Thịnh Hoan bị làm phiền khiến bệnh tình nặng hơn nên tìm nơi này vốn tương đối vắng vẻ, xung quanh cũng không có bao nhiêu tòa nhà.

Mặc dù đang ở bên trong thành phố nhưng vẫn có một loại cảm giác biệt thự trong núi rừng.
Ban ngày còn đỡ, chim hót hoa thơm.

Nhưng vừa đến buổi tối là khắp nơi một mảnh tối đen, chỉ có thể nhìn thấy ánh đèn của trung tâm thành phố ở xa xa.
“Thím Dương?” An Nhu đi vào biệt thự, bật đèn phòng khách lên.
“Ây!” Thím Dương trả lời một tiếng, từ trong phòng chạy ra, nhìn thấy An Nhu trở về, cả người đều thả lỏng không ít.
“Tại sao hôm nay không bật đèn vậy ạ.” An Nhu thay dép lê: “Thím đã ngủ chưa?”
Thím Dương có hơi xấu hổ cười cười: “Không cẩn thận ngủ gật mất, biệt thự ít người, cậu chủ Thịnh Hoan đi ngủ sớm nên cũng sẽ không bật đèn nhiều.

Trước kia cậu tới đây, nơi này vẫn như vậy.”
An Nhu chợt giật mình, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.
Ban đêm tối đen, chỉ có một ngọn đèn sáng lên ở phòng sách, giống như một chiếc thuyền duy nhất lênh đênh trên biển rộng mênh mông.

Ánh sáng nhỏ bé chỉ sáng le lói trong đêm khuya, bị bóng tối nuốt gọn, cảm giác cực kỳ cô đơn.
“Cậu An.” Thím Dương hơi ấp úng nói: “Sau này cậu...!có thể về nhà trước khi dùng cơm không?”
“Làm sao vậy ạ?” An Nhu không hiểu sao lại chột dạ, cậu đang mở phòng livestream rồi, ngoại trừ cuối tuần, sau này sợ là cậu đều sẽ về nhà muộn một chút.
“Hôm nay cậu không ở đây, cậu chủ Thịnh Hoan ăn cực kỳ ít.” Thím Dương khéo léo ra dấu: “Không phải cậu chủ cầu kỳ kiểu cách đâu, có thể là bởi vì trong khoảng thời gian này, cậu chủ đã quen với hoàn cảnh có cậu cùng ăn cơm rồi.

Bây giờ đột nhiên xảy ra thay đổi, khiến cho cậu chủ có chút không yên.”
“Sao có thể nói là cầu kỳ kiểu cách được ạ.” An Nhu lập tức mở điện thoại ra, nhưng mà trên màn hình hoàn toàn không có thông báo từ đồng hồ cảm ứng.
Cả ngày An Nhu đều mang điện thoại bên người.

Nếu có thông báo, cho dù lần đầu livestream rất quan trọng, nhưng An Nhu cũng sẽ bỏ qua mà lập tức trở về.
“Sao anh ấy lại không gọi con.” An Nhu có hơi hoài nghi: “Có phải đồng hồ phản ứng không nhanh nhạy không?”
“Có khi thế đấy, thím nói cậu bận việc.” Thím Dương thở dài: “Cậu chủ sợ làm phiền đến cậu.”
An Nhu lại ngước mắt nhìn về phía tầng hai, trong lòng cảm xúc hỗn loạn.
Sở dĩ cậu livestream ở trường học mà không nói thẳng cho hai người là bởi vì có rất nhiều lo ngại.
Mẹ chồng cũ và chồng cũ từ trước đến nay luôn chê bai sự nghiệp streamer của An Nhu, hơn nữa còn có thành kiến rất lớn với chuyện này.
Ở trong mắt mẹ chồng cũ, streamer chỉ là mấy người ăn mặc mát mẻ, giọng nói ngọt chán ngấy, từng câu từng câu “Cảm ơn quà tặng của anh trai”, ở trước màn hình gãi đầu làm tư thế trai gái sa ngã.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ khăng khăng không cho mình lộ diện, sợ An Nhu làm ô uế danh tiếng của nhà họ Mạc.
Nếu như bây giờ cậu nói chuyện làm streamer cho Mạc Thịnh Hoan và thím Dương, bọn họ sẽ nghĩ về cậu như thế nào đây.


Có phải cũng sẽ cảm thấy cậu đã làm mất mặt mũi của nhà họ Mạc hay không?
“Thím Dương...” An Nhu muốn nói lại thôi, trên mặt tràn ngập vẻ bối rối.
“Cậu An.” Thìm Dương dường như đã nhìn ra sự chần chừ của An Nhu, giọng nói nhẹ nhàng chậm hơn không ít.
“Thím kể cho cậu một chuyện của phu nhân nhé.”
An Nhu ngẩng đầu, nhìn về phía thím Dương.
“Phu nhân từng nhặt được một con chó nhỏ ở ven đường.” Thím Dương lấy tay ra dấu một chút: “Chỉ lớn bằng giày của thím như vậy thôi.

Trên người bị bệnh ngoài da, lông rụng không còn mấy sợi, trông không khác nào một con quái vật nhỏ.”
“Vừa nhìn đã biết là mắc bệnh nên bị vứt bỏ, phu nhân tốt bụng, mang con chó về trong nhà, luôn giúp đỡ nó, chữa bệnh cho nó, bôi thuốc, chơi cùng với nó.”
“Qua một tuần, mặc dù bệnh của con chó nhỏ đó không tốt, nhưng ánh mắt rất sáng, sẽ bám dính lấy phu nhân, sẽ rất vui vẻ vẫy cái đuôi.”
“Qua hai tháng nữa, con chó nhỏ đó và nó trước kia thật sự là hai con chó khác nhau, lông trên người mọc dài ra, không ngày nào là không ồn ào.

Mỗi lần gặp được phu nhân sẽ làm nũng, cả ngày cứ đi theo phu nhân, đi đâu cũng không đi.”
“Nhưng mà sau đó, ông chủ xảy ra chuyện ở nước ngoài, phu nhân lập tức chạy qua.

Chuyện xảy ra đột ngột, hoàn toàn không kịp dẫn nó theo.”
“Kể từ khi phu nhân rời đi, con chó nhỏ đó nằm sấp ở cửa cả ngày, không ăn cũng không uống.

Thím chỉ trơ mắt nhìn, ánh sáng trong đôi mắt nó dần dần biến mất.”
“Trong thời gian này, thím đã tìm rất nhiều tay nuôi chó già đời đến vỗ về nó, nhưng mà nó chỉ cần phu nhân thôi.

Cuối cùng nó không đợi được phu nhân trở về, chết ở cửa.”
“Sau khi phu nhân trở về, khóc lóc cả một hồi, đau khổ mấy ngày ăn không nuốt trôi.

Nhưng mà chuyện đã xảy ra rồi, người chết không thể sống lại, huống chi là một con chó.”
An Nhu cắn chặt môi, có chút khó chịu cúi đầu.
“Cậu An, có lẽ cậu cảm thấy cậu chỉ giúp đỡ một chút cho cậu chủ Mạc Thịnh Hoan thôi.

Nhưng mà đối với cậu chủ Mạc Thịnh Hoan, mỗi một việc cậu làm đều cực kỳ quan trọng, cậu ấy sẽ rất để ý.”
“Khiến một người đang sống tại địa ngục sụp đổ rất dễ dàng.

Chỉ cần cho anh ta đến thiên đường mấy ngày, tưởng lầm rằng chính mình vẫn có thể đứng ở nơi đó.”
Lời của thím Dương rất chậm, nói cũng rất súc tích, nhưng An Nhu có thể nghe hiểu ý trong lời nói của bà.
Cậu không thể khiến cho Mạc Thịnh Hoan quen với sự tồn tại của mình rồi lại đột nhiên thay đổi được, như vậy thật sự rất không có trách nhiệm.
“Con...!đi xem anh Mạc.” An Nhu bước từng bước lên tầng.


Cậu đứng ở trước cửa phòng sách sắp xếp lại lời nói, vừa mới cố lấy dũng khí đẩy cửa thì đột nhiên cửa lại mở ra.
An Nhu đứng ở cửa, ngửa đầu đối diện với ánh mắt của Mạc Thịnh Hoan.
“Xin lỗi, hôm nay tôi về muộn.” Trong mắt An Nhu tràn ngập áy náy.
Mạc Thịnh Hoan cụp mắt nhìn cậu thiếu niên một lát, giơ tay làm đồng hồ cảm ứng Tiểu Thiên Tài trên cổ tay sáng lên.
An Nhu còn tưởng rằng đồng hồ cảm ứng thật sự bị trục trặc, nhấn vào “SOS” trên đồng hồ, điện thoại trong túi quần lập tức rung lên, cách nhau không quá ba giây.
“Vẫn còn tốt mà.” An Nhu oan ức ngước mắt lên, chỉ thấy đôi mắt lạnh nhạt của Mạc Thịnh Hoan, vẫn nhìn mặt đồng hồ như cũ.
An Nhu cúi đầu tiếp tục nhìn, lúc này mới phát hiện thời gian đã đến chín giờ, đúng theo thời gian biểu sắp xếp, ông chú nên đi ngủ rồi.
Đi theo Mạc Thịnh Hoan đến phòng ngủ, An Nhu chuẩn bị tâm lý rất lâu.

Sau khi hai người tắt đèn nằm yên, An Nhu vẫn thấp thỏm mở miệng.
“Anh Mạc, hôm nay trở về muộn là bởi vì tôi muốn làm streamer game, hôm nay...!là lần đầu tiên tôi livestream.”
An Nhu khựng lại một chút.
Bên cạnh yên lặng không tiếng động.
“Nghề nghiệp này, thật ra là chơi trò chơi tôi thích cho mọi người xem, đương nhiên kiếm tiền cũng là một mục đích.” An Nhu nghiêng người, nhìn về phía sườn mặt của Mạc Thịnh Hoan.
“Hôm trước ở Đại hội Thể thao của trường, tiết mục nhỏ mà tôi tham gia đã nổi tiếng một chút.

Tôi muốn tận dụng cơ hội này bắt đầu livestream.” An Nhu mím môi, lấy điện thoại mở Mễ Trảo ra, đưa qua phía Mạc Thịnh Hoan.
“Hôm nay tôi livestream lần đầu tiên, có hơn năm nghìn người xem.

Thủy hữu tặng quà cho tôi, mặc dù miễn phí chiếm đa số nhưng tôi rất vui vẻ.”
“Hôm nay nhận được tổng cộng một hộp mèo và mười hai con cá khô nhỏ, kiếm được bốn mươi tệ, thế này đối với streamer mới đã là rất tốt rồi.”
Nương theo ánh sáng điện thoại, An Nhu len lén nhìn về phía Mạc Thịnh Hoan, ông chú bình tĩnh nhìn màn hình điện thoại, không hề tức giận, cũng không sốt sắng.
“Tôi muốn tiếp tục làm, nhưng sợ làm phiền đến anh, cho nên tôi sẽ livestream ở trường học.” Một tay An Nhu chống người, nhìn về phía Mạc Thịnh Hoan: “Tôi cũng có thể livestream ở nhà, nhưng tôi như vậy, đối với danh dự của nhà họ Mạc, có phải có chút không tốt hay không?”
Mạc Thịnh Hoan bình tĩnh liếc mắt nhìn An Nhu một cái, giơ tay lên, nhẹ nhàng ấn lên màn hình đồng hồ, ảnh đại diện của An Nhu.
Sau đó nâng cổ tay lên, chạm nhẹ vào “SOS” trên đồng hồ cảm ứng.
Điện thoại bắt đầu rung lên, An Nhu cầm điện thoại qua, tắt cảnh báo, đại khái cũng hiểu được ý của anh.
Làm streamer và ở cùng với anh, không có mâu thuẫn.
“Vậy tôi...!livestream ngay tại trong nhà hhes?” An Nhu cẩn thận nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Mạc Thịnh Hoan.

Ông chú hơi nghiêng người, chớp mắt một cái với An Nhu, giống như con bướm nhẹ nhàng vỗ cánh.
Đồng ý.
Chàng tiên chớp mắt!
An Nhu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đáy lòng không nhịn được bắt đầu sôi trào, điện thoại trong tay cũng không cầm vững: “bịch” một tiếng rơi xuống dưới.
Mũi cậu hơi đau, cũng thấy hơi mất mặt.
An Nhu lặng lẽ lấy điện thoại rơi trên mặt mình xuống, im lặng xoay người, giả vờ như vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì.
Chàng tiên nhỏ rõ ràng không có thành kiến thế đời với streamer, thậm chí còn đồng ý An Nhu livestream ở biệt thự.

Sáng sớm hôm sau, An Nhu cố lấy dũng khí nói chuyện này với thím Dương.
Thím Dương hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
“Cậu An, có lẽ cậu tìm đúng rồi đấy.”
“Tìm đúng cái gì cơ ạ?” Vẻ mặt An Nhu khó hiểu.
“Trong căn biệt thự này có một căn phòng đã trải qua xử lý cách âm đặc biệt, cực kỳ thích hợp cho cậu dùng để livestream!” Tinh thần thím Dương sáng láng: “Hôm nay thím sẽ dọn dẹp xong cho cậu!”

An Nhu dừng một chút, cũng phải khâm phục khả năng chấp nhận cực nhanh này của thím Dương.
“Thím không cảm thấy, làm streamer sẽ phá hỏng danh tiếng của nhà họ Mạc sao ạ?”
“Có cái gì đâu chứ.” Thím Thẩm che miệng cười vui vẻ: “Thím có một chị em cũ, bởi vì đứa con chuyển ra nước ngoài mà cũng đang làm livestream, làm cũng khá tốt, còn livestream bán hàng nữa.

Thím mua đồ của cô ấy, chất lượng không tệ, cô ấy còn tặng cho thím rất nhiều đồ dùng.”
“Hơn nữa, bây giờ có rất nhiều kẻ có tiền đều livestream khoe của.

Cậu An, cậu một không trộm, hai không cướp, làm livestream có thể tổn hại đến danh tiếng của nhà họ Mạc gì chứ?”
An Nhu hơi ngẩn ngơ nhìn thím Dương.

Tại sao một chuyện ngay cả thím Dương cũng có thể suy nghĩ cẩn thận mà ở chỗ chồng cũ với mẹ chồng cũ có bằng cấp cao đó, lại thành tội ác tày trời chứ?
Thấy ông chú và thím Dương cũng không phản đối, ngay ngày hôm đó, An Nhu đã đến trường học, dọn thiết bị livestream lên xe.
Giáo viên luyện tập đang kêu gọi thu trang phục biểu diễn trong nhóm.

An Nhu cầm trang phục biểu diễn của mình, sau khi nhìn một lúc lâu, cậu nhắn một tin cho giáo viên luyện tập, hỏi xem có thể mượn thêm một ngày nữa hay không.
Giáo viên luyện tập luôn có thiện cảm với An Nhu.

Bây giờ tiết mục được hoan nghênh lại càng không có gì để nói, lúc này mới tỏ vẻ mua lại rồi tặng cho cậu luôn cũng được.
Cảm ơn giáo viên luyện tập xong, An Nhu ôm trang phục biểu diễn lên xe.

Sau khi xấu hổ cả đoạn đường, quay về biệt thự len lén mặc trang phục biểu diễn vào.
Mặc trang phục biểu diễn xong, An Nhu mạnh dạn đứng trong vườn hoa, liếc nhìn đồng hồ một cái, bây giờ đúng là lúc ông chú ngủ trưa dậy.
“Anh Mạc!” An Nhu gọi với vào phòng ngủ.
Thím Dương ở tầng một tò mò nhô đầu ra, nhìn thấy cậu thiếu niên đứng trong vườn hoa, màu sắc rực rỡ phối hợp với cậu thiếu niên đẹp đẽ, đúng là cảnh đẹp ý vui.
Chỉ lát sau, cửa sổ ban công phòng ngủ mở ra, Mạc Thịnh Hoan đứng bên cạnh cửa sổ.

Khoảnh khắc nhìn thấy cậu thiếu niên đứng trong vườn hoa, ánh mắt anh chợt khựng lại.
An Nhu cảm thấy trái tim của mình đập “thình thịch”, nhớ lại mỗi một động tác, hít sâu một hơi, bắt đầu biểu diễn lại tiết mục hôm trước.
Bước lên, nhảy lấy đà, xoay tròn, mặc dù không có âm nhạc, trong lòng An Nhu lặng lẽ tự nhẩm nhịp cho mình, nắm chắc nhịp điệu.
Chợt có một đoạn nhấc chân, An Nhu không chú ý đá rụng mấy đóa hoa, cánh hoa bay lên rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống.
Lúc An Nhu múa xong, trên người rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, hơi thở cũng không ổn.

Mặc dù biểu diễn trước mặt chú cảm thấy hơi ngượng, nhưng mà An Nhu muốn để chú nhìn thấy.
“Đây là tiết mục tôi tham gia biểu diễn tại Đại hội Thể thao mà đêm qua tôi đã nói với anh.” An Nhu đỏ mặt ngẩng đầu lên, nói với người ở trên ban công phòng ngủ.
Mạc Thịnh Hoan lặng lẽ đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi trên người cậu thiếu niên.
Thím Dương tươi cười vỗ tay: “Cậu An, cậu đẹp trai quá!”
Nghe thấy thím Dương khen ngợi, An Nhu bật cười, vui vẻ chạy vào biệt thự.
“Bộ quần áo này đẹp, người càng xinh đẹp hơn.” Thím Dương cười rạng rỡ: “Không ngờ cậu An lại múa đẹp như vậy!”
An Nhu được khen đến mức tai đỏ cả lên, trên tầng truyền đến tiếng mở cửa.

An Nhu ngẩng đầu đã nhìn thấy Mạc Thịnh Hoan từ phòng ngủ đi tới, không đi thẳng vào phòng sách mà đứng bên cạnh lan can, lặng lẽ nhìn cậu..