Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính

Chương 3: 3: Phân Rõ Giới Hạn






Thím Dương thấy thiếu niên nghi hoặc thì không nhịn được hỏi: “Cậu không biết sao? Cụ Mạc không nói với cậu à?”
“Cháu chỉ biết là có một tai nạn khiến cậu Mạc Thịnh Hoan bị tàn tật thôi.” An Nhu nhớ tới nụ cười như ý của bà An, liệu có phải bà ta biết cái gì nên mới cười vui vẻ đến vậy không?
“Chuyện tàn tật…” Thím Dương gian nan nói: “Ban đầu là tàn tật trên cơ thể, nhưng lâu như vậy đã điều dưỡng tốt hơn nửa rồi.

Điểm chính là tinh thần có vấn đề… Bác sĩ nói cậu Thịnh Hoan bị kích thích mãnh liệt dẫn tới tự kỷ, bệnh này… đôi khi có khuynh hướng bạo lực.”
An Nhu nhìn thím Dương, ánh mắt hơi dại ra.
Đã tê dại rồi, thật sự đã tê dại.
Đây chính là cái gọi là vừa thoát khỏi ổ sói đã rơi vào hang hổ sao, lúc nãy mình nên nhảy xe dọc đường mới phải!
Sơ suất rồi!
“Nhưng hành vi có tính bạo lực cũng chỉ có lần ấy thôi.

Phần lớn thời gian khác cậu Thịnh Hoan đều rất an tĩnh.” Thím Dương định cố gắng cứu vãn, nhưng ánh mắt An Nhu đã dần trượt về phía cửa ra.
“Thím Dương, xin hỏi phòng vệ sinh ở đâu ạ?” An Nhu che bụng, hàng lông mày nhíu chặt: “Cháu hơi khó chịu.”
Thời điểm nhắc đến phòng vệ sinh rất không thích hợp, thím Dương liếc mắt là nhìn ra thiếu niên muốn chạy trốn.
Nhưng thấy đôi mắt trong suốt lại thuần khiết của cậu, thím Dương có phần không nỡ.

Chỉ nhìn mặt là biết đứa nhỏ này khôn khéo làm người vui, không nên bị ba mẹ đưa tới liên hôn với một người hơn mình rất nhiều tuổi ở ngay độ tuổi đẹp nhất của mình như vậy.
Nhưng cậu chủ cũng khổ, sau khi gặp phải những chuyện kia đã thành một người cô đơn quá lâu rồi.

Nếu có thể có người bầu bạn đi nốt quãng đời còn lại thì dù mình có chết cũng có thể giao phó cho mẹ cậu ấy nơi cửu tuyền.
“Bên kia.” Trong lòng thím Dương bối rối thật lâu, chỉ một hướng cho An Nhu.

“Cảm ơn thím.” An Nhu đi nhanh tới, định nhảy cửa sổ hoặc là bò qua lỗ chó cũng được, nhưng không ngờ vừa đẩy cửa ra đã thấy một mảnh vườn hoa, cách đó không xa còn có cửa sau.
Đây là chỉ một đường sống đấy à!
Người tốt một đời bình an!
An Nhu đi nhanh về phía cửa sau, trên đỉnh đầu lại bất ngờ truyền tới một tiếng ‘a’ ngắn của ông cụ Mạc trên tầng hai, An Nhu sợ đến giật bắn.
“Cháu đi đâu thế!” Ông cụ hùng hồn vô cùng, tiếng gào này hoàn toàn bại lộ hành tung của An Nhu, mấy vệ sĩ nhanh chóng chạy tới chặn cửa sau lại.
An Nhu không hoảng hốt chút nào, thả chậm bước chân, xoay tròn chín mươi độ, bình tĩnh bứt một cành hoa từ bụi hoa bên cạnh ra, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn ông cụ Mạc.
“Sao vậy ông?”
Ông cụ Mạc nheo mắt, ngoắc tay với An Nhu: “Lên đây đi.”
An Nhu nắm hoa đi từng bước quay lại biệt thự, cứng ngắc bước lên tầng hai dưới ánh nhìn thương hại của thím Dương.
Ông cụ Mạc đi tới quan sát nét mặt thiếu niên, ánh mắt rơi vào đóa hoa trong tay An Nhu.
“Cháu bứt hoa làm gì thế?”
“Lần đầu tiên gặp mặt, đi tay không thì không hay lắm ạ.” An Nhu cười vẻ áy náy, diễn ra ba phần ngượng ngùng ba phần khẩn trương, còn bốn phân tay chân luống cuống.
Gian xảo khỏi nói!
“Cháu có lòng quá.” Ông cụ Mạc cười đầy thâm ý, chỉ vào căn phòng đối diện: “Ông nói với Thịnh Hoan rồi, cháu đi vào ngồi với nó một chút.”
Ánh mắt cụ Mạc cứ như gai trên lưng, An Nhu nhắm mắt, từng bước một đi về căn phòng được chỉ, nắm lấy tay nắm cửa như cầm vận mệnh của mình, từ từ đẩy ra.
Cửa phòng mở ra, mùi mực thoang thoảng ập tới, rèm trắng treo bên cửa sổ bị gió thổi hất lên nhẹ nhàng bay múa, dẫn theo hương vị mát mẻ của cây cỏ trong vườn hoa.
An Nhu đóng cửa phòng lại, nhìn rèm chậm rãi rơi xuống.
Đây là một gian phòng sách, hai kệ sách cao lớn bày đầy sách, bàn đọc sách gỗ thô không nhiễm một hạt bụi, nhưng bên cạnh bàn cũng không có người.
Tiếng lật sách nhẹ nhàng truyền tới từ sau lưng, An Nhu xoay người, vừa thấy cảnh tượng phía sau thì cứng người như bị điểm huyệt, hoàn toàn không thể rời mắt.
Trà trên bàn thủy tinh không bị người dùng chút nào, chiếc bàn tròn phản xạ ánh mặt trời, rọi lên mái tóc người đàn ông ngồi cạnh đó một tầng chói lọi màu vàng nhạt.
Ánh mắt đối phương hơi nhạt màu, tập trung nhìn quyển sách trên tay, hoàn toàn không để ý tới vị khách vừa đến.


Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng đặt trên bìa sách da mềm màu đen mạ vàng, hình ảnh cực kỳ hút mắt.
Ông chú công cụ hình người chỉ tồn tại trong miệng người khác như bước ra từ bức họa.

Góc nghiêng cực kỳ đẹp mắt, mi dày như mực, sống mũi thẳng thớm, màu môi rất nhạt.

Bởi vì gầy gò mà cổ tay dưới ống tay áo sơ mi đen càng có vẻ thanh thoát cứng cỏi.
Giữa hè mà người này còn mặc áo sơ mi dài tay, cúc áo cài đến cúc trên cùng không chút cẩu thả, lạnh nhạt hờ hững, có thể khiến người đối diện lạnh thấu toàn thân.
Đối phương tản ra khí chất lạnh nhạt trời sinh, tựa như một con bướm phượng cánh đuôi nheo đen trắng lạc bầy, đuôi cánh thật dài lay động, lướt qua thế tục, không để trong lòng hoa nở hoa tàn, trong trẻo lạnh lùng mà xuất trần.
Không thể không nói, chú còn dễ nhìn hơn cháu trai kia nhiều.

Nếu không gặp vụ tai nạn kia, có lẽ bây giờ nhà họ Mạc đã là thiên hạ của anh rồi.
An Nhu nhanh chóng tỉnh hồn lại, không thể tưởng tượng được người như vậy sẽ làm tổn thương một sinh mạng khác.
“Anh Mạc?” An Nhu cẩn thận lên tiếng phá vỡ yên lặng, nhưng không thấy đối phương có bất kỳ phản ứng gì.
An Nhu lấy ghế tới ngồi xuống đối diện Mạc Thịnh Hoan, một tay cầm hoa, cúi đầu lấy di động ra dùng Baidu* tìm kiếm triệu chứng của người tự kỷ.
(*: công cụ tra cứu thông tin trên internet của Trung Quốc, giống như Google)
Không thể tiến hành giao lưu bình thường, cô độc khép kín, ưu tư chướng ngại, hành vi rập khuôn, có lúc sẽ còn tự làm mình bị thương.
Trên mạng giới thiệu về người chứng tự kỷ không nhiều lắm, An Nhu len lén ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Thịnh Hoan, phát hiện đối phương an tĩnh như pho tượng, hoàn toàn không chút phản ứng với hoàn cảnh xung quanh biến hóa thế nào.
Không cảm giác được sự rực rỡ xung quanh, cũng không cách nào đáp lại, giống như một mình mắc kẹt ở trên đảo hoang, không có điểm cuối.
An Nhu nghiêng đầu nhìn bìa sách trong tay Mạc Thịnh Hoan, bên trên là một chuỗi ký tự lưu loát, là loại ngôn ngữ An Nhu chưa tiếp xúc qua bao giờ.
Ông cụ Mạc nói “ngồi một chút” là thật sự ngồi một chút, An Nhu ngắm nhìn bốn phía, phát hiện trong phòng sách còn có một phòng nhỏ, có phòng vệ sinh và phòng tắm riêng.
Hoa trong tay thiếu nước nên viền cánh hoa hơi khô héo, An Nhu vào phòng vệ sinh tìm được chai tinh dầu sắp hết, cầm đến trước mặt Mạc Thịnh Hoan lắc lắc trưng cầu ý kiến, thấy anh không chút phản ứng thì liền dốc cạn tinh dầu còn lại ra ngoài, cọ rửa một hồi rồi cắm hoa vào, đặt lên bàn tròn thủy tinh, đối diện với đồ ngọt trên bàn, rất đặc biệt.

“Ông nội Mạc muốn tôi nói chuyện với anh.”
An Nhu dè đặt cầm một miếng bánh ngọt dưới ánh mắt của anh: “Có thể tôi sẽ gả cho anh, liên hôn với anh.

Nhưng anh có thể yên tâm, tôi sẽ không chiếm tiện nghi anh đâu.

Anh xem như làm cho xong chuyện, giúp tôi thoát khỏi bể khổ, để báo đáp thì tôi sẽ vừa học vừa chăm sóc anh.”
Mạc Thịnh Hoan giơ tay lật trang sách, ánh mắt hơi lạnh.
“Anh đừng thấy tôi không lớn lắm, tôi có kinh nghiệm một lúc chăm sóc hai đứa bé đấy, vú nuôi kim bài thấy tôi cũng phải quay đầu bước đi, trên có bú sữa tắm rửa thay tã, dưới có dỗ ngủ mớm thuốc làm đồ ăn vặt, tôi cái gì cũng biết hết!”
An Nhu nuốt một miếng bánh ngọt giòn: “Anh không nói lời nào tôi coi như anh đồng ý nhé.”
Mạc Thịnh Hoan giữ yên lặng nhìn quyển sách trên tay, vẻ mặt hờ hững.
Không thể không nói, công cụ hình người an tĩnh lại xinh đẹp như vậy là thích hợp để liên hôn nhất.
Liếc nhìn thời gian, An Nhu giải quyết đồ ngọt trong tay, tạm biệt đối phương rồi ra khỏi phòng sách.

Khi cậu đóng cửa có gió nhẹ lướt qua, một cánh hoa lìa xuống, rơi lên bàn kính, chiếu ra màu hồng nhàn nhạt.
An Nhu đứng lặng trước cửa phòng một hồi, điều chỉnh xong biểu cảm rồi mới xuống lầu, thấy được ông cụ Mạc đang đi qua đi lại dưới phòng khách, vẻ mặt thoáng căng thẳng.
“Ông nội Mạc.” An Nhu gọi ông cụ, đáy lòng âm thầm suy nghĩ, lúc nào nên đổi sang gọi ba đây.
Ít nhất phải chờ đến khi nhận tiền mừng mới thích hợp.
Ông cụ Mạc sải bước tiến lên như sao xẹt, đáy mắt dẫn theo chút phức tạp mong đợi: “Cháu cảm thấy… Thịnh Hoan thế nào?”
“Tình hình của anh ấy hình như không được tốt lắm.” An Nhu chân thành nhìn ông cụ Mạc: “Lúc bắt đầu ông nên nói thêm tình hình của anh ấy cho cháu.”
Tin tức để lộ trong lời này khiến nét mặt ông cụ Mạc không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.

Cũng đúng, nào có ai nguyện ý gả cho một người gỗ có vấn đề tâm lý nghiêm trọng chứ.
“Nhưng mà…” An Nhu chuyển ngoắt: “Cháu đã nghĩ nghiêm túc rồi, cháu muốn chăm sóc anh ấy.

Một mình anh ấy rất cô độc.”

Cậu vừa dứt lời, ông cụ Mạc trợn tròn hai mắt, ngực phập phồng mãnh liệt, lui về phía sau mấy bước ngã ngồi trên ghế sô pha, vệ sĩ bên cạnh thấy vậy lập tức cầm ra thuốc trợ tim cấp tốc, để ông cụ Mạc ngậm dưới lưỡi.
An Nhu sợ hết hồn, không ngờ lời này của mình lại có uy lực lớn như vậy, nhân vật có thể rung trời chuyển đất như ông cụ Mạc mà chỉ cần đụng tới chuyện liên quan đến đứa con trai Mạc Thịnh Hoan thì lại yếu ớt dị thường.
Nếu cậu không nhớ lầm, đời trước sau khi Mạc Thịnh Hoan qua đời không lâu thì ông cụ Mạc bắt đầu bị ốm, vẫn luôn không khỏe lên được, cầm cự được một năm rưỡi thì cưỡi hạc về Tây.

Khi đó Mạc Thành Hoàn mới bắt đầu chủ sự.
“Được, tốt!” Ông cụ hòa hoãn thật lâu mới run rẩy lên tiếng, hai mắt loang loáng nước: “Con là một đứa bé ngoan.”
An Nhu cười ngượng nghịu, che giấu cảm giác không biết làm sao trong lòng.
Nếu không có chuyện liên hôn thì sao cậu phải cưới chồng lúc trẻ thế này? Lười biếng sống cả đời không thích à?
“Ông biết Thịnh Hoan không phải một người bạn đời đúng chuẩn, con chịu ấm ức là nhà họ Mạc nợ con, ông già này nợ con.” Ông cụ Mạc thở hắt ra một hơi dài, giơ tay lên lau khóe mắt.
“Thịnh Hoan thành như bây giờ, ông có trách nhiệm rất lớn.” Ông cụ Mạc phất phất tay, mấy vệ sĩ lui ra, đóng cửa phòng lại.
“Thế nên, chỉ cần con có thể thành hôn với Thịnh Hoan, ông nguyện cho con một chút bồi thường.” Ông cụ Mạc nhìn về phía An Nhu.
“Con có yêu cầu gì cứ việc nói ra.”
Bồi thường?
Còn có chuyện tốt bực này à?
Phải biết đời trước trừ ông cụ Mạc ra, đa số những người khác nhà họ Mạc đều rất bất mãn với hôn nhân của Mạc Thành Hoàn.

Ai nấy đều cảm thấy An Nhu trèo cao, hận không thể moi xương tủy An Nhu ra bù đắp, đương nhiên càng không có ai khen nổi vài câu.
Bây giờ có thể đưa ra yêu cầu với cụ Mạc, trong đầu An Nhu lập tức hiện lên vô số xấp tiền mặt màu đỏ, kéo dài suốt ba giây, sau đó trước mắt An Nhu thay thế thành hình ảnh bà An vênh váo hống hách.
Chỉ cần không thoát khỏi nhà họ An, bi kịch đời trước vẫn sẽ tái diễn, có bao nhiêu tiền cũng không thoát khỏi tâm tình hỏng bét, rõ ràng thoát khỏi gia đình nguyên thân càng quan trọng.
Tuy ông nội An có ân với nhà họ Mạc, nhưng chỉ cần mình liên hôn với Mạc Thịnh Hoan là chuyện này xem như xong.

Như vậy nếu mình nói muốn rời khỏi nhà họ An cũng không xem như làm khó ông nội Mạc.
An Nhu quyết ý, ngước mắt nhìn về phía ông cụ Mạc.
“Cháu muốn phân rõ giới hạn với nhà họ An.”.