Sau Khi Sống Lại Trở Thành Omega Thiên Mệnh Của Chú Của Tra Công

Chương 106: Phiên ngoại: Nhà trẻ Độc xà (1)




Tô Lương – 21 tuổi tốt nghiệp loại ưu đại học Tinh Xuyên, nhưng lại cự tuyệt hết lời mời của những tập đoàn lớn, đi làm giáo viên ở nhà trẻ tinh khu đệ nhất……

Hơn nữa còn trở thành thầy giáo được hoan nghênh nhất trong nhà trẻ liên tục tận trong ba năm.

Mỗi một sinh viên tốt nghiệp đại học chữ to này (bọn nhóc 5 tuổi) đều tỏ vẻ “Thầy tiểu Lương, sau này nhất định em sẽ quay về kết hôn với thầy!”, cho nên đồng nghiệp đều gọi cậu là “thầy Tân nương.”

……

Đôi khi Tô Lương còn nghĩ, chắc là mình đã xuôi gió xuôi nước lâu lắm đến mức ông trời cũng ngứa mắt, vì thế cố ý ban cho cậu một chút thử thách nho nhỏ trong cuộc đời.

“Ờm, thầy Tô Lương, cậu xem đó, từ khi cậu về công tác ở nhà trẻ tới nay vẫn luôn là thầy giáo nổi tiếng nhất. Cái lớp Hoa Hồng Nhỏ kia vẫn luôn là vấn đề khó khăn nhất trường, thế mà từ khi cậu chủ nhiệm thì sao, chẳng phải vô cùng thuận lợi sao? Chứng tỏ năng lực của cậu rất tốt đó! Giờ có thêm em học sinh mới này, nhưng tôi tin cậu nhất định vẫn có thể chăm sóc tốt, ha ha ha ha.”

Sáng sớm hôm nay, Tô Lương mang bánh kem tới muốn chia cho các bạn nhỏ, đang muốn vào lớp thì bị hiệu trưởng gọi lại.

Hiệu trưởng trước mặt cậu đang nói vô cùng trôi chảy, chẳng hiểu trong lòng đã nháp bao nhiêu lần rồi, nhưng nếu trên trán không có mồ hôi lạnh, ánh mắt cũng không đảo đảo thì có khi còn đáng tin được một tẹo……

Tô Lương cũng không để ý tới tên cáo già xảo quyệt trước mặt, ánh mắt cậu thấp xuống, dừng bên cạnh ông ta.

Hoàn toàn không giống mấy đứa nhóc luôn bám chặt lấy phụ huynh ngày đầu tới trường, dáng đứng của đứa bé này thẳng tắp. Rõ ràng không hề có phụ huynh đi cùng, nhưng khuôn mặt tròn tròn nho nhỏ kia cũng không hề có nước mũi nước mắt gì hết.

Rõ ràng bằng tuổi các bạn nhỏ khác trong nhà trẻ, nhưng mắt và tóc bạn nhỏ này lại đen hơn, hơn nữa…… còn xinh đẹp hơn nhiều nữa. Dù là ngôi sao nhí nổi tiếng nhất trên Tinh Võng hiện tại cũng hoàn toàn không đẹp đẽ tinh xảo như bé trai trước mặt cậu này, còn chưa trưởng thành nhưng vẫn có thể nhìn ra sau này vẻ ngoài của bạn nhỏ sẽ cực kỳ xuất chúng. Nhưng nét mặt bé con đáng yêu này chẳng có chút biểu cảm chi cả, thần sắc càng vô cùng trầm tĩnh.

Y như ông cụ non vậy……

Mà quan trọng nhất là trên mặt đứa bé này còn có miếng chặn cắn nho nhỏ được chế tạo từ hợp kim đặc thù, nhìn thứ đó đeo chặt trên mặt đứa bé này như vậy, có vẻ vô cùng chói mắt.

Dường như thấy Tô Lương để ý, hiệu trưởng móc khăn tay ra xoa xoa mồ hôi trên cái đầu trọc của mình, sau đó nhanh chóng giải thích: “Cậu đừng lo chuyện này, đây chỉ để phòng ngừa vạn nhất thôi, dù sao gen của đứa nhỏ này cũng là…… khụ khụ, thôi cậu tự tìm hiểu đi, tóm lại không phải chuyện quá lớn đâu. À đúng rồi, tôi đã gửi tư liệu của bé này cho cậu, giờ sẽ giao em ấy cho cậu luôn. Thầy Tô Lương, cứ thế nhé.”

Giống như sợ Tô Lương từ chối, hiệu trưởng nhanh chóng chuồng mất, chỉ để lại bé trai lẻ loi đứng bên cạnh thanh niên xa lạ.

Nhưng bé trai chỉ mặt vô biểu tình ngẩng đầu nhìn Tô Lương một cái, sau đó liền rũ mắt.

Nhóc này quá an tĩnh, thực sự chẳng giống mấy đứa bé tuổi này chút nào —— đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Tô Lương. Cậu nhìn thoáng qua thiết bị đầu cuối cá nhân của mình, trên màn hình đã có tư liệu của bé trai này.

“Thì ra em tên là Lục Tiểu Phàn nha…… Gen của em là rắn Taipan sao?”

Xem tới đây, Tô Lương không nhịn được hơi hơi nhíu mày.

Cho đến ngày nay, theo sự phát triển của nền văn minh tinh tế, trình độ khoa học kỹ thuật của Liên bang Địa cầu đã phát triển rất cao rồi.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, nhân loại đã cải tạo gen của mình để có được sức mạnh càng cường đại hơn.

Tỷ như có người sẽ dùng gen của loài gặm nhấm để tăng tuổi thọ bản thân; dùng gen của mèo để có khả năng giữ thăng bằng; dùng gen của chó để phát triển khứu giác cấp tốc……

Đương nhiên, sau khi tiến hành nhổ rồi trồng gen mới thì ngoại hình cũng sẽ thay đổi chút. Ví dụ như vẻ ngoài của người dùng gen loài gặm nhấm thực sự là không nỡ nhìn thẳng, nhưng không phải gen của loài nào cũng vậy; ví dụ như gen mèo lại rất được hoan nghênh, vì họ sẽ có đôi tai và cái đuôi rất đẹp.

Ờm, tỷ như cha mẹ của Tô Lương chẳng hạn.

Có lẽ vì vậy nên đời sau của họ cũng chẳng cần phối hợp với gen nào cả, nhưng Tô Lương vẫn có đôi tai mèo và cái đuôi rất đẹp.

Nhưng từ vài thập niên trước, lúc người Canaan bắt đầu phát động chiến tranh xâm chiếm địa cầu tới nay, càng ngày càng nhiều người lựa chọn gen mãnh thú cường hãn cho bản thân, bởi vì như vậy sẽ tăng khả năng sống sót trên chiến trường.

Nhưng dù vậy, những người có gen của rắn Taipan vẫn vô cùng hiếm có.

Vì gen cũng sẽ ảnh hưởng đến tính cách và……đặc thù của thân thể. Rắn Taipan chính là loại rắn độc nhất trên lục địa, nếu bị cắn, tỷ lệ tử vong sẽ là 100%, căn cứ theo luật pháp của Liên bang, quả thực là yêu cầu họ phải đeo miếng chặn cắn.

Càng nhìn bối cảnh tư liệu của đứa bé tên “Lục Tiểu Phàn” này, trong lòng Tô Lương càng trầm xuống. Bảo sao hiệu trưởng lại ném đứa bé này cho mình. Tuy nói một đứa bé như này thì hơi quá, nhưng rõ ràng, nó chính là một phiền toái lớn. Lục Tiểu Phàn không chỉ chỉ là “Rắn Taipan”, nó đồng thời còn có được tinh thần lực vô cùng cường hãn.

Có nghĩa là gì, nghĩa là đối với những đứa bé cùng tuổi khác, nó tương đối nguy hiểm.

Mà kể cả với một người trưởng thành như Tô Lương cũng vậy.

Hơn nữa, có lẽ cấp bậc của người giám hộ của đứa bé này cũng rất cao. Tô Lương nhìn thoáng qua dòng “Cấp bậc của giám hộ” chỉ đề hai chữ “Tuyệt mật”, không tiếng động thở dài một hơi, chỉ sợ cũng vì cấp bậc của người giám hộ này, cho nên hiệu trưởng không có cách nào từ chối đứa bé này tới trường đây.

Sau đó ném một đứa bé khó giải quyết như vậy cho một người không hề có bối cảnh chống lưng là mình.

Tô Lương nhanh chóng tắt màn hình, ngay lúc này, cậu bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt thâm trầm. Cúi đầu xuống, lập tức trông thấy tròng mắt đen nhánh của Lục Tiểu Phàn, trong nháy mắt, đứa bé này quả thực không giống một đứa bé nữa mà y hệt như một người trưởng thành, khí chất cùng vẻ bề ngoài vô cùng mâu thuẫn lại hợp nhất bên nhau khiến nó có vẻ vô cùng âm trầm và lạnh nhạt.

…… Nhưng mà…… cũng rất đáng yêu nha.

Cũng hiểu vì sao, vừa thấy đứa bé trước mặt, Tô Lương vốn sợ nhất phiền toái liền có cảm giác mềm lòng đến tê tê dại dại.

Chính là cảm giác khi thấy một chú mèo con siêu cấp đáng yêu liền không nhịn được muốn thò lại gần cọ cọ ấy, bé trai nhìn có vẻ lạnh lùng tới mức chẳng ai thích nổi này lại khiến Tô Lương cảm thấy đáng yêu vô cùng.

Chỉ nhìn thôi mà trái tim đã muốn tan chảy rồi.

Nếu không, cậu cũng không dễ thoả hiệp với hiệu trưởng để ông ta ném Lục Tiểu Phàn cho mình dứt khoát như vậy.

Thấy Lục Tiểu Phàn đang nhìn trộm mình, Tô Lương vô thức mỉm cười với nó, sau đó liền thấy bé trai hơi hơi sửng sốt, như thể không ngờ Tô Lương sẽ có phản ứng như vậy.

“Chào em, thầy là Tô Lương, em có thể gọi thầy là thầy Tiểu Lương nha.”

Tô Lương lúc này đã ngồi xổm xuống rồi, còn vươn tay với Lục Tiểu Phàn.

Chần chờ một hồi lâu, Lục Tiểu Phàn mới chậm rãi giơ tay đặt trong lòng bàn tay Tô Lương. Tô Lương có thể cảm giác được ánh mắt cẩn thận của đối phương, dường như bé trai này đang suy xét tính uy hiếp của cậu.

Phản ứng đề phòng này khiến trong lòng thầy Tô Lương được yêu thích nhất ở tinh khu đệ nhất càng thêm bủn rủn.

Nếu đứa trẻ được chăm sóc kỹ càng, vậy nó sẽ không có phản ứng như vậy đâu.

“Đừng sợ nha, từ hôm nay trở đi, em chính là học sinh của thầy, tới đây, thầy dẫn tới gặp các bạn nhỏ khác, được không nha.”

Giọng Tô Lương càng thêm dịu dàng.

Một tay cậu cầm bánh kem, tay kia dắt tay Lục Tiểu Phàn vào lớp học.

Trong lớp học màu trắng sữa, đám củ cải nhỏ béo béo lùn lùn đã ngồi kín mấy chiếc ghế nhỏ sặc sỡ.

Nhưng nếu có phụ huynh nào tinh ý vào đây, có lẽ sẽ phát hiện, lớp Hoa Hồng Nhỏ của Tô Lương không quá giống các lớp khác. Tất cả học sinh lớp này của Tô Lương đều có những vẻ ngoài của thú săn mồi đỉnh cấp.

Có đứa có vằn nhàn nhạt trên da, có đứa lại có hàm răng nhòn nhọn, còn có đứa có đuôi sói xám cực kỳ rõ ràng. Nhưng đám tiểu đậu đinh hung hăng này cứ thấy Tô Lương là cười toe toét.

“Chào buổi sáng thầy Tiểu Lương!”

“Hôm nay thầy Tiểu Lương đến muộn nha.”

“Thầy Tiểu Lương, hôm nay em chuẩn bị quà cho thầy đó nha!”

……

Một đám tiểu đậu đinh tròn trịa, bụ bẫm vừa thấy Tô Lương đẩy cửa tiến vào liền không chút nào che giấu nhiệt tình yêu thương của mình đối với Tô Lương, bọn nó sôi nổi lăn lăn tới.

Nhưng khi Tô Lương nghiêng người, để lộ đứa bé mang hơi thở lành lạnh, vẻ mặt cũng lạnh nhạt kia, toàn bộ đám nhóc đều lập tức dừng chân.

“Tê ——”

Nhóc báo đốm thậm chí còn mở miệng theo bản năng, mặt nhíu lại, sau đó phát ra một tiếng rít.

Tô Lương: ……

…… Được rồi, dù mới chỉ là đám nhóc, nhưng gen trong người vẫn có thể giúp chúng nhận biết nguy hiểm.

Tô Lương dở khóc dở cười, vội vàng ngăn giữa Lục Tiểu Phàn và các bạn nhỏ.

“Các bạn nhỏ đừng sợ, đây là bạn mới của chúng ta nha, từ nay trở đi, chúng ta sẽ hoà thuận với bạn ấy!”

Cậu nghiêm túc nói với các bạn nhỏ trong lớp Hoa Hồng Nhỏ.

“Em không muốn!”

Nhóc lùn nhất lớp nhưng lại có “uy nghiêm” tối cao nào đó lập tức ồn ào.

“Tiết Hoàn Hoàn, không thể như vậy nha. Mỗi một bạn học trong lớp Hoa Hồng Nhỏ đều là một phần của tập thể!”

Tô Lương nhắc nhở Tiết Hoàn Hoàn.

Tiết Hoàn Hoàn phụng phịu nhìn Tô Lương, lỗ tai cũng cụp xuống, nhưng nó vẫn cao giọng.

“Nó không phải bé ngoan đâu, thầy Tiểu Lương, nó sẽ bắt nạt thầy. Hôm nay em còn trông thấy nó doạ thầy giáo Bạch ở lớp Chuối Nhỏ khóc luôn ó!”

Thầy giáo Bạch cách vách ư…… ờm, hình như thầy ấy có gen chuột……

Cho nên mình cũng không phải cái trứng xui xẻo đầu tiên sao.

Tô Lương ngẩn ra, ngay sau đó liền thấy cái đuôi của Tiết Hoàn Hoàn đang lớn giọng xổ tung ra, lỗ tai cũng ép chặt xuống đầu.

Cậu chợt nghĩ tới gì đó, liền hơi hơi nghiêng đầu.

Có vẻ Lục Tiểu Phàn vẫn y như cũ, nó chỉ ngẩng đầu liếc Tiết Hoàn Hoàn một cái thôi.

Lần này Tiết Hoàn Hoàn tạc mao thật rồi, mặt nó nhăn dúm dó, sau đó, thật cẩn thận trốn sau lưng một đồng bạn nhỏ da ngăm đen.

“Thầy Tiểu Lương, nó, nó đe doạ kìa!”

Tiết Hoàn Hoàn nhô đầu ra từ sau lưng đồng bọn méc thầy.

Mà lúc này Lục Tiểu Phàn cũng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Tô Lương.

Khuôn mặt nhỏ banh chặt, môi cũng mím lại.

Tô Lương ho nhẹ một tiếng.

Có hơi bất đắc dĩ.

“Không thể như vậy nha, bạn học mới của chúng ta tên là Lục Tiểu Phàn, sau khi vào lớp, bạn ấy sẽ trở thành một phần của lớp mình rồi. Thầy Tiểu Lương tin là sau này các em sẽ trở thành bạn rất tốt rất tốt nha!”

Tô Lương đối xử với mấy tiểu đậu đinh có gen dã thú rất khác với các giáo viên khác, cậu không hề dỗ dành chúng quá mức, trái lại, cậu thực nghiêm túc, thực trịnh trọng nói chuyện.

Cũng chính vì vậy mà lớp Hoa Hồng Nhỏ trong tay các giáo viên khác cứ loạn cào cào, nhưng vừa vào tay cậu đã thành lớp ưu tú nhất trường.

“…… Gen của bạn nhỏ Lục Tiểu Phàn là rắn, thầy Bạch chỉ không quá quen nên mới phản ứng như vậy thôi.”

Nói xong, cậu dẫn bạn nhỏ Lục Tiểu Phàn bước hai bước tới chỗ đám nhóc.

Sau đó, cậu liền thấy tất cả bọn nhóc đồng thời lui vài bước.

Tô Lương cố gắng nhớ lại, hình như gen của rắn Taipan đứng top 3 trong toàn bộ kho gen thì phải? Lực uy hiếp cùng tính nguy hiểm quả nhiên không giống bình thường.

Tình huống này khá đặc thù nên Tô Lương cũng không ép đám nhóc lớp Hoa Hồng Nhỏ lập tức tiếp nhận Lục Tiểu Phàn.

Nhưng cậu cũng không để mặc Lục Tiểu Phàn một mình, mà tạm thời xếp nó ở nơi gần mình nhát.

Cũng may cảm xúc của Lục Tiểu Phàn trầm mặc ít lời, nhìn có vẻ vô cùng thành thục này vẫn luôn rất ổn định.

Dù các bạn nhỏ khác không chào đón, nhưng nó vẫn rất thản nhiên.

Lúc đám nhóc chơi đùa, nó chỉ hờ hững đứng một bên nhìn, có vẻ thật sự không định tham dự, mà nhìn dáng vẻ này, vốn có mấy đứa nhóc đặc biệt tin tưởng thầy Tiểu Lương cũng chần chừ, hoàn toàn không dám tiến lại rủ nó chơi cùng.

Đến giờ dạy học, Tô Lương liền ngồi xổm bên cạnh Lục Tiểu Phàn.

“Bạn nhỏ Lục Tiểu Phàn, có muốn chơi với thầy không?!”

Thầy giáo trẻ tuổi nghiêng đầu, lỗ tai cũng hơi hơi nghiêng về phía trước, cái đuôi vui vẻ dựng lên sau người, khe khẽ đong đưa.

—— Một hơi thở ấm áp, giống như còn có vị ngọt từ trên người thanh niên lan tràn lại đây.

Rất thích.

Lục Tiểu Phàn chớp chớp mắt, tay nắm chặt lại.

“Em…… sức lực rất lớn.”

Nhóc rắn độc cố ý thô thanh nói.

“Hơn nữa em là rắn Taipan, có khả năng móng tay và mồ hôi cũng sẽ có độc.”

Hình như lúc ban ngày, thầy giáo có mùi khó ngửi kia đã phàn nàn với hiệu trưởng như vậy. Hắn còn tưởng khoảng cách xa nên Lục Tiểu Phàn không thể nghe thấy mình nói gì, nhưng nó đâu giống những đứa nhóc khác, dù chỉ nói rất nhỏ rất nhỏ, dù chỉ là một hơi thở cực nhẹ, nhưng đối với rắn độc đều vô cùng rõ ràng.

Cho nên, khi thầy giáo kia tới gần, nó liền thả hơi thở của mình ra.

Đối phương lập tức sợ phát khóc, sau đó té ngã lộn nhào rồi chạy mất…… Y hệt như những kẻ khác.

Cảm xúc của Lục Tiểu Phàn bỗng hơi hạ xuống.

“Thầy sẽ không thích chơi cùng em. Hơn nữa, có khả năng em sẽ khiến thầy bị thương.”

Nó lẩm bẩm một câu rất nhỏ rất nhỏ.

“Em chỉ là bạn nhỏ, còn thầy chính là giáo viên nha!” Giọng nói thanh thoát của Tô Lương truyền tới, sau đó Lục Tiểu Phàn liền thấy tay mình bị kéo lại.

Thanh niên vô cùng xinh đẹp lại dịu dàng kia ghé sát vào đứa nhỏ, sau đó trịnh trọng khẽ nói: “Đừng lo lắng nha, nói cho em một bí mật nhỏ……thầy Tiểu Lương cũng không phải mèo bình thường đâu nha. Thầy là mèo rừng đó.”

Tô Lương cười tủm tỉm nói.

“Nghiêm khắc mà nói, thầy cũng coi như là có gen động vật săn mồi!”

“Mèo, mèo rừng?”

Lục Tiểu Phàn hơi mờ mịt.

“Ò,” Tô Lương thấy nhóc con ngơ ngác, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cậu dùng ngữ khí nghiêm túc giải thích, “Mẫu gen của thầy là của một mãnh thú, tuy rất nhỏ, nhưng thực tế, mèo rừng có thể trực tiếp tấn công một con hươu cao cổ đó.”

“…… Hươu cao cổ!”

Lục Tiểu Phàn kinh hãi mở to hai mắt.

“Đúng vậy.”

Tô Lương gật gật đầu.

“Cho nên, bạn nhỏ Tiểu Phàn, chúng ta cùng nhau chơi nhé?”

Thầy giáo dịu dàng ấy cười tủm tỉm nắm tay nhóc con.

*

Hôm nay lớp Hoa Hồng Nhỏ có một hoạt động, nội dung là “Dẫm cái đuôi”.

Đương nhiên không phải thật sự phải dẫm đuôi, dù sao cũng là mãnh thú, trên đuôi cũng có rất nhiều dây thần kinh, nếu thực sự bị dẫm, chắc các bạn nhỏ sẽ ngao ngao khóc lớn. Được rồi, dù một người trưởng thành như Tô Lương bị ai đó vô tình đụng vào đuôi cũng sẽ không nhịn được tạc mao chứ đừng nói là các bạn nhỏ.

Cho nên lúc tham gia hoạt động sẽ phải thu đuôi lại. Sau quần sẽ được gắn một chiếc đuôi giả, là loại mà hơi dùng lực sẽ gãy ấy. Nội dung trò chơi cũng rất đơn giản, người tham dự sẽ đứng ở những nơi khác nhau, chờ kêu “Một hai ba” là bắt đầu truy đuổi, chỉ cần ai có thể dẫm lên “Cái đuôi” của đối phương thì thắng.

“Đã hiểu chưa nào?”

Tô Lương giải thích quy tắc một lần, sau đó liền thấy Lục Tiểu Phàn nắm chặt nắm tay, ánh mắt kiên nghị gật gật đầu.

“Đã nhận nhiệm vụ!”

Thật sự đáng yêu ghê……

Tim Tô Lương lại run rẩy một chút.

Cậu đứng lên gắn đuôi giả phía sau mình.

Để công bằng, Tô Lương cố ý chọn cho mình một chiếc đuôi hồ ly dài chạm đất, lại cho bạn nhỏ độc xà một chiếc đuôi thỏ mềm mụp xù lông.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Đứng ở giữa phòng học, Tô Lương mỉm cười hỏi.

“Chuẩn bị xong rồi ạ!”

Lục Tiểu Phàn nãi thanh nãi khí hô lên.