Sau Khi Ta Đi, Vương Gia Đau Đớn Muốn Chết

Chương 26: 26: Đó Là Đồ Vật Thuộc Về Hắn





Nơi mà Bạch Lạc quỳ nguyên bản là phố xá sầm uất.
Nơi đây xe đến xe đi, người đi lại nhiều.
Mọi người vốn còn đang mải làm việc của mình.
Nhưng mà không ngờ, bỗng nhiên có một người đi đến, quỳ trên mặt đất.

Sau đó dập mạnh đầu xuống đất, lớn tiếng hét:
"Ta đã câu dẫn người không nên câu dẫn.

Ta là một tên kỹ tử thối tha, là thứ ti tiện không biết xấu hổ...!Vương gia, xin lỗi."
Bạch Lạc dập đầu rất mạnh, gạch đá trên mặt đất cứa rách trán của y.
Huyết sắc đỏ thắm chảy xuống theo thái dương y.
Y thống khổ nhắm lại hai mắt chính mình, toàn thân đều đang phát run...
Thống khổ trước giờ chưa từng có bao phủ khắp cả người Bạch Lạc.
Y đã từng cho rằng, lúc ngồi ở bên trong bồn dược, bị vô số cổ độc cắn xé, là thời khắc thống khổ nhất cuộc đời y...
Cảm giác da tróc thịt bong, bị truyền vào độc tố kia, quả thực đau đến mức khiến y cảm thấy chính mình không cách nào chống đỡ tiếp được nữa.
Nhưng mà chế tác dược cổ hà khắc, nhất định phải cam tâm tình nguyện, cần dùng ý chí cực kỳ mãnh liệt để bản thân không bị ngất đi.
Nếu không dược cổ thất bại, y liền sẽ chết...
Lúc ấy, Bạch Lạc cường ngạnh chống đỡ, y chỉ cần nghĩ đến chính mình làm như vậy, có thể trị khỏi cổ độc trên người Xích Viêm, liền cảm thấy có thống khổ hơn nữa, đối với y mà nói cũng không tính là gì.
Y cũng nhất định có thể chống đỡ qua được...

Nhưng mà, cho đến bây giờ y mới biết, hóa ra y lại không thể chống đỡ được hết tất cả thống khổ.
Giống như bây giờ vậy, bị người mình yêu hủy hoại tất cả tôn nghiêm, đem trái tim xé rách, sau đó hung hăng giẫm đạp dưới chân...
Muốn y làm thế nào chống đỡ được đây?
Nhất thời, tất cả mọi người đều dồn qua chỗ Bạch Lạc.
Ở thời đại này, ai ai cũng khinh thường loại người Bạch Lạc nói.
Nếu như có người đã thành hôn rồi còn vụng trộm ở bên ngoài, thì sẽ bị nhốt vào lồng heo dìm xuống sông.
Đăc biệt là câu nói cuối cùng của Bạch Lạc, còn nói: "Vương gia, xin lỗi."
Thụy vương là hoàng trữ được hoàng thượng chọn, uy vọng của hắn trong dân gian cực cao.
Bởi vì hắn thường xuyên làm những việc thiện như phát cháo, khiến cho bách tính trong thành đối với hắn đều tràn ngập kính yêu.
Bạch Lạc bây giờ đắc tội Thụy vương, đồng nghĩa với đắc tội người cả hoàng thành này.
Những lão bách tính nhìn y, quả thực giống như đang nhìn một tội nhân tội ác tày trời.
"Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có người quỳ ở đây nói chính mình là kỹ tử ti tiện đấy, y phải tiện cỡ nào mới sẽ nói ra những lời như vậy?"
"Thụy vương không thể nào vô duyên vô cớ để hắn như vậy, hắn nhất định đã làm chuyện vô cùng ghê tởm."
"Kỹ tử không biết liêm sỉ, cho dù ngươi quỳ ở đây nhận tội, cũng sẽ không có ai tha thứ cho ngươi..."
"Đúng vậy, ta nhìn tướng mạo hắn liền biết hắn nhất định không phải người tốt lành gì.
Vừa nhìn liền biết là một kẻ ti tiện!"
Nhất thời mọi người xung quanh lớn tiếng ồn ào, mọi người đều vây xung quanh Bạch Lạc.
Ánh mắt tất cả mọi người đều mang theo kinh thường cùng chán ghét.

Ngay cả lời nói ra cũng tràn ngập ác độc.
Thân thể Bạch Lạc phát run, y sống chết cắn chặt môi mình, nghe những phát ngôn tự cho là chính nghĩa những người này.
Y thật sự không hiểu, bản thân rốt cuộc đã làm sai cái gì, lại chịu sự đối đãi như vậy...
Y bất quá là yêu một người mà thôi...
Vào lúc này, không biết từ đâu ném tới một quả trứng gà thối đập lên đầu Bạch Lạc.
Lòng trứng màu vàng thuận theo vết thương của y dần dần chảy xuống gò má y.
Một giọt lại một giọt rơi xuống đất, khiến cho bộ dáng y nhìn qua tràn ngập chật vật cùng bất kham.
Giống như là tìm được một biện pháp có thể trừng trị người xấu.
Đủ loại...
Trứng gà thối, lá rau hỏng, thậm chí còn có gạch đá.
Còn có người đổ nước bẩn lên người Bạch Lạc, nước bẩn kia lập tức tỏa ra một mùi tanh hôi.
Bạch Lạc ngẩn ngơ quỳ ở đó, cho dù có đồ vật đập lên người y, y cũng không có bất kì tránh né.
Trong mắt y không có chút thần sắc, phảng phất mất đi linh hồn.
Những đồ vật kia dơ bẩn vô cùng.
Xung quanh một mảnh hỗn loạn, có người ném đồ, có người nhục mạ...

Bạch Lạc nâng mắt nhìn Xích Viêm đứng cách đó không xa, tựa hồ đang nói.
"Việc ngài bảo ta làm, ta đã làm theo rồi.

Xin ngài đừng tổn thương đệ đệ muội muội ta, để chúng cũng lưu lại chút tôn nghiêm làm người đi."
Xích Viêm nhìn sự khẩn cầu trong ánh mắt Bạch Lạc, hai mắt hơi mị lên.
Rất tốt!
Hắn hung ác đập vỡ đi chỗ dựa của tên ti tiện này, khiến y mất đi ý chí phản kháng lại chính mình.
Xem y sau này có còn dám nảy sinh tâm tư rời khỏi chính mình!
Xích Viêm cảm thấy chính mình nên hung hăng xả cơn tức này.
Loại ti tiện không biết xấu hổ này, chính là nên hung ác giáo huấn như vậy mới đúng!
Nhưng mà...!Hắn lại không có được khoái cảm như chính mình tưởng tượng.
Hắn nhìn nhiều người như vậy vây quanh nơi kia bắt khi dễ Bạch Lạc, thế nhưng có một cảm giác trái tim hung hăng co rút đau đớn.
Trên đầu trên người Bạch Lạc đều là nước...!Hai mắt y dần dần trở nên đỏ bừng.
Xích Viêm dùng sức nắm chặt nắm tay, nhìn chằm chằm Bạch Lạc, ngay cả hô hấp đều trở nên có chút khó khăn.
Hắn nhìn thấy Bạch Lạc đơn bạc quỳ ở kia, hình như có nước mắt từ trong mắt y chảy ra.
Trước đây Xích Viêm luôn cho rằng bản thân đã nhìn đủ người này khóc rồi.
Đối với nước mắt rẻ mạt của người này, hắn cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ có nửa điểm thương tiếc.
Nhưng mà bây giờ, nhìn những giọt nước mắt kia chậm rãi chảy xuống, trái tim hắn lại tràn ngập nôn nóng cùng bất an.
Giống như là chính mình cũng bị đám người này đối đãi như vậy.
Những bách tính kia ngoại trừ phát tiết, cũng tồn tại tâm tư lấy lòng Xích Viêm.
Nếu như đã là người mà vương gia trừng phạt, vậy thì đối đãi như thế nào cũng không quá.
Nói không chừng người nào làm quá đáng nhất còn có thể được vương gia khen ngợi.
Vì vậy những người này thế nhưng còn chê không đủ, thậm chí còn có người đi lên đá Bạch Lạc, đánh đập y.
Cũng có người nhổ nước miếng lên người y.
Tình cảnh nhất thời mất đi khống chế.

Bạch Lạc vô lực ôm đầu mình, cả người cuộn tròn lại một cục.
Y cắn chặt môi mình, nức nở rơi nước mắt, trong miệng vẫn còn đang nói "Xin lỗi".
Xích Viêm nghe thấy Bạch Lạc nói như vậy.
Sợi dây căng chặt trong lòng cuối cùng cũng đứt.
Phảng phất đang có một thanh âm nói với hắn.
Đó là đồ vật thuộc về ta, ngoại trừ ta, không có bất cứ ai có thể khi dễ y!
Ai cũng không thể!
"Cút! Các ngươi đều cút cho ta!"
Xích Viêm phẫn nộ gầm lên.
Hắn căn bản đã vô pháp suy nghĩ, giống như mất đi lý trí.

Hắn đi lên phía trước đá một trong những người đang đánh đập Bạch Lạc.

Trực tiếp đem người kia đá ngã lăn trên mặt đất.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều sững sờ.

Bọn họ tự cho rằng sẽ được vương gia khen ngợi, lại không ngờ rằng sẽ phát sinh chuyển biến như vậy.
Hiện trường nhất thời trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị, chỉ còn lại Bạch Lạc nhỏ giọng khóc nức nở thanh âm còn đứt quãng vang lên....