Sau Khi Trọng Sinh Thành Long Vương Tôi Dựa Vào Hải Sản Làm Giàu

Chương 64-65




Chương 64


Ba người vất vả lắm mới giải quyết xong 2 lưới cá, ở bên ngoài nướng cá ăn xong, trời cũng sắp tối.
Ngỗng nhà Lục Áo "cạc cạc " bơi kiếm ăn từ hạ nguồn lên thượng du, vây quay Lục Áo.
Lục Áo cho chúng nó vài con cá rô phi nhỏ, chúng nó lập tức đập cánh liều mạng tranh giành.
Lâm Cống Thương nhìn đàn ngỗng này, trong mắt toát ra sự hâm mộ, "Ngỗng nhà cậu ngoan thật!"
"Tạm được."
"Chỗ nào tạm được chứ, chúng nó coi cậu như ngỗng mẹ rồi, quả thực là cậu đi đến đâu chúng nó theo sau đó." Lâm Cống Thương ngồi xổm xuống, đưa tay sờ sờ cổ của con ngỗng nào đó, "Ai da, đáng yêu quá đi, nhìn thôi tôi cũng muốn nuôi rồi."
Lâm Tê Nham đứng bên cạnh dọn đồ, nghe vậy hỏi:" Nuôi rồi để khi nào cậu đám cưới thì lừa làm ngỗng quay chứ gì?"
"Cút!"
Lục Áo vừa đi vừa nghe bọn họ ở phía sau đấu võ mồm, trong mắt dần hiện ra ý cười.
Lâm Tê Nham buổi tối không có chuyện gì làm, đặc biệt cùng Lục Áo về nhà, giúp cậu lùa ngỗng vào chuồng, vừa định ra ngoài giúp đổi thức ăn và nước, Tống Châu nghe thấy tiếng động liền từ trong sân đi tới, "Về rồi sao?"
Lục Áo quay đầu nhìn anh, "Ừm, hôm nay hơi trễ một chút, anh có đói không?"
"Không đói lắm."
Lâm Tê Nham nghe hai người nói chuyện, biết điều chào tạm biệt đi về.
Tống Châu hỏi:" Tê Nham cậu không ở lại ăn cơm tối sao? Vào nhà ăn chút gì đi?"
Lâm Tê Nham vội vàng xua tay, "Không không không, tôi về nhà ăn, bà nội tôi làm xong cơm tối rồi, hai người ăn đi."
"Được, cậu đi về cẩn thận."

"Được, tôi về trước, hẹn gặp lại sau."
Lâm Tê Nham đeo theo thiết bị vội vàng rời đi.
Tống Châu quay lại, giúp Lục Áo đem cá hôm nay bắt được bỏ vào trong túi nhựa lớn, sau đó cho vào tủ đông.
Hôm nay ngỗng đã ăn no, mấy con cá này sáng mai làm nát rồi cho chúng nó ăn.
Đựng xong cá, Lục Áo ngáp một cái, mang theo lưới cá ra sân nhỏ, "Lưới này phải đem chôn."
"Hửm?"
"Hôm nay đi ao hoang thả lưới, trong ao có rất nhiều rong rêu." Lục Áo lấy cái lưới xanh mơn mởn triển lãm cho Tống Châu xem."Lưới cá kia thì không sao, không dính rêu xanh, còn có thể dùng tiếp, nhưng tấm này thì không được, bên trên dính đầy rêu xanh, không bắt được cá.

Phải đem chôn xuống đất, chờ khi rêu xanh trên lưới rụng xuống sau đó mới có thể tiếp tục dùng."
Tống Châu cười:" Làm vậy được sao?"
"Có thể chứ, trí tuệ của ngư dân."
Lục Áo xoay cái cuốc, hai ba phát là đào ra một cái hố, bỏ lưới cá xuống chôn, "Lưới cá này sẽ được chôn khoảng 1 tuần, chất lượng lưới không tồi, một tuần hẳn sẽ không bị mục nát."
"Được, đến lúc đó giúp cậu đào lưới cá ra." Tống Châu hỏi, "Các cậu ở ngoài ăn thịt nướng?"
"Tính là vậy đi?" Lục Áo ăn ngay nói thật, "Cứ vậy ăn một chầu náo nhiệt, thực ra có hơi khó ăn."
Tay nghề của Lâm Cống Thương và Lâm Tê Nham cũng thường thôi, cậu lại vội thả lưới, nên không rãnh trông chừng.
Cuối cùng đồ nướng ra miễn cưỡng coi như cao cấp hơn đồ nấu chín 1 chút, đừng nói là món ăn nhà hàng, ngay cả món gia đình bình thường nhất cũng không bằng.
Tống Châu nghe cậu nói vậy hai mắt cong cong, "Vậy có muốn ra ngoài ăn không?"
"Đi đâu ăn."
"Đi đâu cũng được."
Lục Áo động lòng.

"Hay là chúng ta đi tỉnh Nguyên Nam ăn thịt nướng? Thịt nướng chỗ họ không tồi."
"Được." Tống Châu cười, "Cậu đi thay quần áo đi, chúng ta xuất phát."
"Tôi đi tắm trước."
Lục Áo chạy nhanh vào phòng tắm hung hăng rửa mặt một phen, khi trở ra lại biến trở về cậu thanh niên đẹp trai nhẹ nhàng khoan khoái.
Cậu mặc áo thun quần đùi, chân mang giày thể thao, cả người đẹp trai đến mức như sắp phát sáng.
Tống Châu đi qua, đặt tay lên vai cậu, đem cậu đến con hẻm nhỏ bên cạnh con đường mỹ thực nào đó của tỉnh Nguyên Nam.
Ra khỏi hẻm nhỏ, Lục Áo quay đầu nhìn khắp nơi.
Bảy giờ tối, đèn hoa rực rỡ, xung quanh rất tưng bừng náo nhiệt, rộn ràng người đi đường.
"Chúng ta chọn một quán ăn nào đó rồi vào?"
"Muốn chọn quán nào?"
"Ừm, đợi một chút, tôi xem thử, chọn quán thịt nướng có nhiều người nhất." Lục Áo nhìn hai ba lần đã ưng ý một quán thịt nướng, lôi kéo Tống Châu đi tới.
Cô phục vụ trông thấy bọn thì hai mắt sáng rực, nhiệt tình mời họ đến xếp hàng.
Lục Áo đã lâu không gặp phải tình huống phải xếp hàng này, có hơi sửng sốt một chút.

Cô phục vụ nhiệt tình nói:" Nhanh lắm, hai vị trước tiên bấm theo dõi đến trang web của chúng tôi, khi sắp đến lượt hai vị trang web sẽ tự động nhắc nhở.

Hai vị có thể đi dạo chơi xung quanh, nếu như sắp đến lượt mình mà vẫn chưa về thì ở trên trang web của chúng tôi kéo số thứ tự của mình ra sau một chút, rất tiện."
Công năng này đúng thật tương tối có tình người, Lục Áo giương mắt nhìn Tống Châu.
Tống Châu nhận được ánh mắt cậu, "Cậu quyết định đi, tôi không đói."
"Vậy chúng ta thử xem sao?"
Lục Áo nhanh nhẹn theo dõi trang web của họ rồi lấy số thứ tự, nhìn thử một chút, thời gian xếp hàng gần 2 tiếng, trong khoảng thời gian này bọn họ hoàn toàn đủ cho họ xem một bộ phim.
Tống Châu không ý kiến.
Hai người mua đồ uống và bắp rang đi xem phim.
Lục Áo sau khi về quê đã rất lâu không đi rạp xem phim, nghĩ tới có chút hoài niệm.
Phim mà họ xem là một bộ phim hài, nội dung cũng không tệ lắm, rất buồn cười.
Xem phim xong vừa khéo sắp tới số của họ, hai người lười đi dạo ở ngoài, trực tiếp quay về quán thịt nướng.
Khi về còn phải đợi ở quán thêm 1 lúc, hôm nay Lục Áo mệt không chịu nổi, ngồi trên ghế híp mắt muốn ngủ.
Tống Châu thấy cậu không nơi tựa đầu, dứt khoát để cậu tựa lên vai mình.
Lục Áo cũng không để ý, trước đây cậu mệt, cũng hay tựa vào vai bạn cùng phòng hay Cát Nhiễm Châu để ngủ.
Tóm lại là tìm một công cụ hình người.
Cậu nhắm mắt lại, yên tâm đem sức nặng của cơ thể giao cho Tống Châu chống đỡ.
Khi cậu sắp ngủ say, một giọng nam kinh ngạc vui mừng vang lên, "Đại thần, thực sự là ngài!"
"Ừ."
Giọng nói kia có chút ngập ngừng, lại hỏi:" Ngài là....!Đang đi ăn cơm tối với bạn trai sao?"
Lục Áo nghe vậy có chút muốn tỉnh, nhưng mà vẫn không thoát khỏi cơn buồn ngủ.
Cậu mơ mơ màng màng chợt nghe Tống Châu nói:" Không phải, đi ăn một bữa với bạn nhỏ."
Bạn nhỏ?!
Lục Áo tỉnh táo ngay lập tức, mở to mắt nhìn về phía đối diện.
Một người thanh niên cao lớn trẻ tuổi đang đứng đối diện cậu, người này trông rất đẹp trai, chỉ là mang theo một chút cảm giác không đứng đắn, anh ta đang cung kính theo sát nói chuyện với Tống Châu.
Ngoài ra còn có một cô gái đi theo bên cạnh, chiều cao đại khái tới ngực anh ta.
Cô gái này xinh đẹp khác thường, trông như búp bê, đúng lúc đang tò mò nhìn Lục Áo.
Đối diện với tầm mắt của Lục Áo, cô gái run lên một chút, "Hưu" một phát lùi về phía sau lưng người thanh niên kia.
Người thanh niên thấy cậu tỉnh, vội hỏi:" Chào cậu."
"Chào anh." Lục Áo mặt không biểu cảm.
Người thanh niên cảm thấy không đúng lắm, không tiếp tục chào hỏi, vội nói:" Chúng tôi không làm phiền các ngài dùng cơm."
Nói rồi, giống như sợ cái gì đó, anh ta vội vàng kéo cô gái phía sau mình rời đi.
Lục Áo nhìn chằm chằm bóng lưng họ, "Bọn họ là?"
"Phi nhân loại, thấy tôi nên đặc biệt đến chào hỏi." Tống Châu quay đầu nhìn cậu, mang theo đôi mắt cười, "Cậu không mệt?"

"Tàm tạm." Lục Áo muốn nói vừa rồi tôi nghe thấy anh gọi tôi là bạn nhỏ, nghĩ rồi nghĩ, cảm thấy cũng không có gì đáng nói, có thể chỉ là một cách gọi mà thôi.
Trong lòng Lục Áo mang theo sự buồn bực không rõ mạnh mẽ chuyển đề tài, "Sắp tới lượt rồi."
Giây tiếp theo, quả thật đã đọc tới số của bọn họ.
Lục Áo đưa giấy ra, hai người liền được nhân viên phục vụ niềm nở mời vào trong.
Quán thịt nướng này thực sự rất ngon, vừa mềm lại nhiều nước, phối với nước chấm đặc chế thơm cay, làm cho thực khách ăn ngon vô cùng.
Lục Áo lại không ăn bao nhiêu, trong lòng luôn cảm thấy có thứ gì đó đè nặng trong lòng.
Tống Châu cho cậu một ly nước ô mai, thấp giọng hỏi:" Có phải không thoải mái?"
"Không phải, chỉ là chưa tỉnh ngủ." Lục Áo che dấu nói:" Có hơi mệt."
"Vậy ăn nhiều chút, ăn xong sẽ đưa cậu về ngủ."
Lục Áo ngẩng đầu nhìn anh một cái, nửa nói thật nửa nói giỡn, "Tôi thấy không thôi anh dọn qua nhà tôi ở luôn, dù sao trong nhà tôi cũng có rất nhiều phòng."
Tống Châu nghĩ nghĩ, "Gần đây công việc hơi nhiều, bên chỗ cậu tình huống cũng đã ổn định hơn rồi, hẳn là không cần tôi bất cứ lúc nào cũng trông chừng."
Lục Áo dừng đũa lại, "Trước đây tôi cần phải bị trông chừng sao?"
"Gần giống vậy, tốt xấu gì cũng là con rồng cuối cùng của vị diện này, nếu như tin tức này vô ý bị để lộ ra ngoài, sẽ có không ít người để mắt đến cậu." Tống Châu nắm chặt cơ hội dạy cậu phải biết giữ an toàn, "Có rất nhiều phi nhân loại tin rằng ăn thịt rồng sẽ có thể gia tăng sức mạnh, cậu ở trong mắt họ chẳng khác gì thịt Đường Tăng, phải cận thận một chút."
"......!À." Lục Áo không nghĩ tới thì ra nguyên nhân là vậy.
Dừng vài giây, cậu thấp giọng nói:" Tôi còn tưởng bởi vì chúng ta hợp tính, anh mới thường tìm tôi chơi."
"Đương nhiên cũng là vì hợp tính." Tống Châu cong cong hai mắt, "Nếu không tôi chỉ cần kêu cấp dưới nhìn chằm chằm chỗ cậu được rồi, sao phải tự mình làm?"
Cảm giác ấm áp quay trở về, trong lòng Lục Áo vô cùng phức tạp.
Bỗng nhiên cậu nhớ lại khi đi đọc, một bạn học gay đã nói với cậu, chỉ có gay mới cẩn thận dè dặt, những người mà hơi thân một tí đã có thể làm ra những loại động tác ôm hôn thân thiết đa số đều là ung thư thẳng nam, trong đầu bọn họ căn bản không hề xuất hiện ý nghĩ nam với nam cũng có thể yêu nhau.
Hiện tại Lục Áo cuối cùng cũng hiểu rồi, nếu đều là gay, đối phương sẽ không dưới tình huống không quen sẽ lựa chọn tị hiềm, mà sẽ không dịu dàng ấm áp đến mức như thể đó là điều hiển nhiên.
Cậu nghĩ thông chuyện này, càng ăn càng cảm thấy không ngon.
Tống Châu nhìn cậu ăn ít như vậy, trong mắt lộ ra sự lo lắng, "Không thoải mái sao?"
"Không, chỉ là mệt." Lục Áo giả vờ như không có gì, "Tôi ăn thêm một chút."
Trên thực tế, tâm tình không tốt, ăn gì cũng khó tiêu.
Từ khi Lục Áo biến thành rồng tới nay, đây là lần đầu tiên cảm nhận được thức ăn nặng trịch nhét trong dạ dày, làm người ta cảm thấy khó chịu.
Về đến nhà, Lục Áo lấy viên thuốc tiêu hóa sắp hết hạn ra, nhai hai viên, nằm ở trên giường tìm một bạn gay nào đó nói chuyện.
Lục Áo đem chuyện này hơi sửa lại một chút, sau đó đem câu chuyện kể lại, "Cậu nói xem anh ấy có ý gì?"
Bạn gay do dự một chút, "Có thể không có ý gì cả? Chỉ đơn giản là người tốt?".

Chương 65


Trò chuyện với bạn gay hơn 2 tiếng, bạn gay đã không ít lần than phiền với Lục Áo về những lần trông thấy mấy người bạn ung thư thẳng nam, nào là đánh mông sờ đùi còn đỡ, khi hứng lên còn hôn môi tɧẩʍ ɖυ còn được.

Tính cách Lục Áo tương đối lạnh nhạt, bạn bè không nhiều, đương nhiên sẽ không có loại bạn bè thân mật như vậy.

Bạn gay rất tán thành nói:" Nếu như anh ta thực sự giống như cậu nói, có thể anh ta không có ý nghĩ về phương diện kia đối với cậu, có thể thiên về phần chăm sóc cậu nhiều hơn, giống như chăm sóc em trai vậy."

Lục Áo thấp giọng đáp.

Bạn gay cười, "Đừng nói về anh ta nữa, cậu cũng không hẳn muốn quen anh ta mà."

"Ừm?"

"Nếu như cậu thật sự thích ai đó, nhất định sẽ có h@m muốn với người đó." Bạn gay nói, ""Cậu có mộng xuân về anh ta không? Bình thường trông thấy anh ta, có theo bản năng nhìn ngực hay mông này nọ của anh ta không?"

Cái nào cũng không.

Lục Áo chưa từng hồn hết tâm trí nhìn hai bộ phận kia của Tống Châu, bình thường trông thấy, trong lòng cũng không suy nghĩ gì, tối thiểu chưa từng nghĩ tới phương diện tính dục.

Cậu trầm ngâm.

Bạn gay cười, "Tôi đã nói kiểu như cậu không phải mà, ngay cả h@m muốn đối với anh ta cũng không có, làm sao mà yêu đương?"

"Tôi hiểu rồi."

"Tôi đoán cậu vẫn chưa hiểu." Bạn gay nói thẳng: "Về sau cậu yêu đương sẽ biết thôi. Đáng tiếc cậu là thụ, nếu không chúng ta có thể thử xem, kỹ thuật của tôi tốt lắm nha."

Lục Áo nói:" Chú ý an toàn."

"Ha ha ha, tôi biết ngay cậu sẽ nói như vậy. Cậu quá đứng đắn, thoạt nhìn chẳng gay chút nào."

"Cũng có gay đứng đắn như tôi mà."

"Giống cậu thì thường giấu sâu lắm. Ài, không thèm nói với cậu nữa, tôi tiếp tục làm luận văn đây, lần sau cậu còn gì không rõ, cũng có thể tìm tôi, bất cứ lúc nào cũng được."

"Đã biết, cảm ơn."

Lục Áo cúp máy, nằm ở trên giường, nỗ lực nghĩ tới phương diện tính dục.

Suy nghĩ chưa tới 2 phút, cậu chịu thua.

Dù cho chỉ suy nghĩ trong đầu, ngấp nghé cơ thể bạn bè thật kỳ lạ, thật là thấp hèn.

Sáng sớm hôm sau Lục Áo đi đánh cá, ai náy cũng trông thấy bọng mắt đen thui của cậu.

Lâm Cống Thương đặc biệt đưa chai nước uống thể thao của mình cho cậu, "Hôm qua cậu không ngủ được sao? Hay đừng đánh cá nữa, sắc mặt cậu kém lắm."

"Không sao, tôi nghỉ ngơi một chút." Lục Áo xoa xoa mặt, hỏi:"Mua móc câu cá sạo chưa?"

"Chưa mua, anh Đại Vũ và chị dâu chưa mở tiệm, lại không tiện đi chỗ khác mua."

Tình trạng của Lâm Quan Thần và bạn gái nhóc đã đỡ hơn nhiều rồi, những cần thêm mấy ngày nữa mới xuất viện.

Trong lòng Lâm Cống Thương đã quen mua ở cửa tiệm Lâm Đại Vũ, đi chỗ khác luôn cảm thấy như mình là kẻ phản bội.

Lục Áo ngáp một cái, "Qua vài ngày rồi mua cũng được."

"Thật ra cũng không cần đợi mấy ngày, tôi đang làm nè, chắc sẽ xong trước buổi chiều. Muốn bao nhiêu móc câu, giờ tôi đã làm đại khái 30 cái."

"Một người 20 cái, chúng ta 3 người, làm khoảng 60 là được." Lục Áo nói: "Nếu cậu có thể làm xong hết trong hôm nay, đợi lát nữa tôi đi bán cá sẽ tiện thể mua chút tôm làm mồi."

"Có thể, trưa nay tôi sẽ không ngủ, tranh thủ làm cho xong."

Lục Áo về đây lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu câu cá sạo, nghe cậu ta nói buổi chiều có thể làm xong, bán cá xong thì mua 2,5kg tôm.

Cá sạo thích thức ăn tươi sống, chỗ họ khi câu cá sạo, thường sẽ dùng tôm biển hoặc rết biển, đầu tôm biển bị móc vào lưỡi câu vẫn có thể sống 1-2 ngày, là mồi câu tốt nhất.

Buổi chiều, Lâm Cống Thương làm xong móc câu liền tag Lục Áo và Lâm Tê Nham trong nhóm wechat.
Lâm Tê Nham lập tức đi mượn thuyền.

Mọi người hẹn nhau sẽ tập trung ở bờ biển thôn Lâm Ốc, dọn hết dụng cụ bắt đầu ra biển.

Lục Áo lái xe 3 gác chạy tới, không bao lâu đã tới nơi.

Khi Lâm Cống Thương đang dọn móc câu cá sạo, quay đầu lại trông thấy Lục Áo đem tôm lên thuyền, nhịn không được nói:" Có phải cậu mua hơi nhiều không?"

"Dùng không hết thì tôi sẽ mang về luộc ăn."

"Cũng được, đại gia cứ tùy ý. Đi đi đi, lái thuyền chuẩn bị xuất phát, hôm nay cậu lái hay tôi lái?"

"Tôi lái cho."

Hôm nay Lục Áo học qua mạng, không đi huyện thành, cũng không đυ.ng tới thuyền, tay có chút ngứa muốn thử.

Lâm Cống Thương không bị nghiện lái thuyền nên không giành với cậu, chỉ nói:" Tôi cảm thấy, cậu thích lái thuyền như vậy chẳng bằng mua một con thuyền nhỏ, thuyền hơn 20 mét quá lớn rồi."
"Thuyền lớn tương đối an toàn, có thể lênh đênh trên biển."

"Thuyền lớn hao xăng dầu."

Lục Áo lắc đầu.

Khi đó cậu đã cẩn thận suy nghĩ rồi, nếu như ra biển, một lần cậu đánh cá không dưới mười kg.

Thuyền không đủ lớn, cá bắt được chưa chắc đã có thể chứa hết.

Thuyền nhỏ khó ra biển, nếu như cậu muốn ra biển chơi, lái thuyền nhỏ sẽ bất tiện.

Tổng kết lại, không bằng cứ mua một con thuyền lớn.

Thuyền lớn đúng là có hơi mắc, phí bảo trì hằng ngày cũng tương đối cao, những những điều đó so với tình hình kinh tế hiện tại của cậu mà nói, chút tiền ấy với cậu chẳng là bao.

Lâm Cống Thương than thở hai câu, vội vàng chỉ phương hướng, "Bên này bên này, chúng ta đi khu hàu biển."

Điều kiện đầu tiên để câu cá sạo chính là có một thứ có thể cố định móc câu cá sạo.
Nói là cậu cá sạo, nhưng thực ra là đem móc câu buộc một đầu vào cọc và thả đầu có mồi xuống biển, ngày hôm sau mới đi thu hoạch.

Thôn của họ không ai nuôi trồng thủy hải sản, đành phải đi thôn khác.

Vì vậy, bọn họ phải lái thuyền đi một quãng đường khá xa mới tới nơi cần đến.

Lục Áo mở động cơ, thuyền cá thình thịch chạy về phía trước, đạp gió rẽ sóng mà đi.

Mấy người nửa đường không dừng lại, cứ thể mà chạy đến chỗ đã định.

Thuyền lái hơn nửa tiếng mới tới khu hàu biển, Lục Áo hỏi:" Trực tiếp đậu ở đây có được không? Chủ khu hàu biển không nói gì sao?"

Lâm Tê Nham nói:" Không sao, tôi đã hỏi thăm trước rồi, chủ khu không ý kiến, chỉ nói chúng ta cẩn thận một chút, đừng làm chết hàu giống của nhà họ là được."

Khi gần đến khu hàu biển, Lâm Cống Thương tiếp nhận phần lái thuyền.
Cậu ta sợ kỹ thuật Lục Áo không tốt sẽ đυ.ng trúng hàu biển của người ta.

Nếu như đυ.ng hư thiết bị nuôi trồng của người ta, đền tiền là thứ yếu, nhất định sẽ bị mắng.

Lâm Tê Nham bê máy quay, "Tôi bắt đầu quay phim đây."

"Quay đi." Lâm Cống Thương nói, "Quay đẹp chút nha, đừng có quay sao mà nhìn tôi đen như châu phi."

"Được rồi, hậu kỳ tôi giúp cậu chỉnh lại."

Lâm Tê Nham gần đây hay tìm Lục Áo và Lâm Cống Thương để quay video, sau đó có gửi lại tiền.

Lục Áo trước giờ không xuất hiện trực diện trước ống kính, không đòi tiền, cậu ta liền giúp cậu nuôi ngỗng, coi như một loại đền bù.

Lâm Cống Thương nói:" Vậy tôi tới gần sào tre đây, Lâm Tê Nham cậu cẩn thận đừng để bị đυ.ng trúng."

Lâm Tê Nham ở phía sau ống kính ra hiệu OK.

Khu hàu biển mà bọn họ chọn là dùng phương phát cắm cây tre và buộc dây thừng để làm giàn nuôi trồng.
Cây tre thô to trải qua quá trình xử lý c ắm vào trong biển, trên cơ bản cứ 6 cây tre có thể cấu thành một cái phễu to cắm sâu trong bùn biển, phần dưới sẽ có dây thừng cố định thân cây tre.

Hàu biển sẽ được nuôi trên cái phễu.

Ngoại trừ những cái phễu này, xung quanh còn buộc rất nhiều dây thừng thô to, dây thừng cố định trên đá ngầm.

Buộc dây thừng một mặt là để cho cây tre càng thêm vững chắc kiên cố, một mặt khác còn là vì mở rộng phạm vi nuôi trồng.

Hiện tại bọn họ chỉ buộc móc câu trên dây thừng.

Móc câu cá sạo có chút giống cần câu, nhưng lại không có cần câu, chỉ cần dây và lưỡi câu là được. Sau khi dây thừng được buộc chắc, trực tiếp để qua đêm, ngày thứ 2 là có thể thu.

Như vậy sẽ tiện hơn câu cá rất nhiều, không cần ngồi canh trước cần câu, có thể tiết kiệm nhân công.
Dây của móc câu cũng rất bền, buộc chắc xong, dù là cá sạo hơn 5kg cũng không thể giãy đứt được.

Có thể câu được cá hay không, ngày thứ hai đến xem là biết, không cần rối rắm.

Lục Áo và Lâm Cống Thương mỗi người tự buộc gần xong hơn nửa giàn, Lâm Tê Nham quay tới đây cũng đã đủ dữ liệu, vội nói:" Còn lại để tôi."

Cậu ta cẩn thận để máy quay trên giá đỡ bạch tuộc, chậm rãi bước qua quay cảnh của mình.

Khác với Lâm Cống Thương và Lục Áo, cậu ta không phải ngư dân, tay chân không đủ linh hoạt, quay loại cảnh này có chút khó khăn.

Lục Áo thấy bộ dạng sợ máy quay bị rớt, lại sợ bản thân bị ngã của cậu ta, nói:" Để tôi quay cho."

"Được! Cảm ơn." Lâm Tê Nham nhanh chóng đưa máy quay cho cậu, "Cậu quay tùy ý, đến lúc đó tôi cắt nối lại là được, có bao nhiêu cái dùng được thì dùng bấy nhiêu."
"Được."

Sau khi không cần lo máy quay bị rớt xuống biển, tay chân Lâm Tê Nham linh hoạt hơn rất nhiều, cậu ta còn không ngừng giải thích nguyên lý của móc câu cá sạo.

Bọn họ đem theo tổng cộng là 60 cái móc, buộc vào 2 giàn to.

Buộc xong hết, ba người cũng không ở lại mà lái thuyền đi về, ngày mai đánh cá xong thì ghé đến xem thành quả là được.

Lúc lái thuyền, Lâm Cống Thương nhìn hai giàn đầy móc câu, trong lòng tràn đầy mong chờ, "Cũng không biết câu được bao nhiêu con nữa?"

Lâm Tê Nham đang xem lại nội dung đã quay trong hôm nay, nghe vậy nói:" Cũng không yêu cầu bao nhiêu, có thể bắt được 10 con tôi đã thấy đủ rồi."

Hiện tại cá sạo hoang dã nửa kg hơn 40 tệ.

Cá sạo biển con nào cũng khá lớn, 1 con tối thiểu 1-1.5kg, to thì 3-3.5kg, có 10 con tương đương thu hoạch được 25-30kg cá.

Nhiều cá như vậy, đưa lên trấn trên bán, trừ đi tiền thuế và phí tổn, mỗi người có thể được chia 200-300 tệ, thu nhập vô cùng khả quan.
Lâm Cống Thương nghe vậy cười hắc hắc, "Nếu như người khác thả móc câu, có 8-10 con cá cũng đều bụm miệng cười thầm. Lục Áo mà thả móc câu ha, ngày mai chỗ này tối thiểu cũng có 20-30 con."

Lục Áo:" Cũng chưa chắc."

"Chắc chắn, khẳng định, 100% là 20-30 con, tôi tin cậu." Lâm Cống Thương vỗ vỗ vai cậu, "Cậu yên tâm, chúng tôi tin cậu hơn chính bản thân cậu."

Lâm Tê Nham hiếm khi đồng ý, "Với vận may của cậu, ngày mai nhất định sẽ bắt được 20-30 con. Nói mới nhớ, ngày mai khi thu hoạch nhớ đem theo máy bơm oxy."

Lâm Cống Thương nói:" Tiện thể mang theo cái thùng lớn, tôi cảm thấy thuyền cá sẽ không chứa hết."

"Cũng phải, hoặc ngày mai trực tiếp lái thuyền đến bến tàu bán cá đi, đừng để mấy chuyện râu ria làm chết cá sạo."

"Được, nếu như thương lái không mua hết bao nhiêu đó cá, chúng ta cứ live stream đi, coi thử fan của cậu có muốn mua không."
Hai người họ kẻ hát người hò mắc sức tưởng tượng, càng nghĩ càng sướиɠ.

Lục Áo ngồi ở đuôi thuyền lái thuyền, nghe tiếng động cơ thình thịch, híp mắt, tâm tình cũng vô cùng thả lỏng.