Sau Khi Từ O Giả Trang B, Hắn Mang Thai Con Của Lão Nam Nhân Hào Môn

Chương 20: Chương 20






Lâm Ngộ An cắn chặt môi dưới, nắm thật chặt cánh tay Bùi Yến Chu, cả người cũng co lại sau lưng hắn.
Ánh mắt Bùi Yến Chu hơi trầm xuống, tay vỗ đầu tóc rối nhưng mềm mại của cậu, nghiêng người chắn trước mặt cậu cho cậu cảm giác an toàn.
Tâm trạng Lâm Ngộ An có chút không ổn định, ngượng ngùng mở miệng: "Bùi tiên sinh.."
"Yên tâm.." Mí mắt Bùi Yến Chu buông xuống, ngón tay thon dài vén phần tóc rối bên tai cậu, cảm xúc ấm áp là hắn cang thêm quyết tâm: "Để tôi giải quyết."
Phương Đức Minh đứng đối diện nhìn động tác của hai người, mồ hôi lạnh đã sớm ứa ra, lại nghe Bùi Yến Chu nói như vậy, hắn càng hoảng sợ.

Hắn lắp bắp nói: "Bùi..

Bùi tổng.."
Ánh mắt Bùi Yến Chu chậm rãi nhìn hắn, sâu thẳm trong con ngươi là cảm xúc sâu không lường được, ngữ điệu hơi trầm xuống, kì dị khó giải thích: "Khởi Hoan..

Phương phó tổng?"
Trong lòng Phương Đức Minh run lên, hắn đưa tay ra, nửa khom người lấy lòng nói: "Vâng vâng, là tôi.

Ngưỡng mộ đại danh Bùi tổng đã lâu, không nghĩ tới nay lại được gặp ở chỗ này, thật là khéo, thật là khéo mà."
Bùi Yến Chu cụp mắt nhìn lướt qua tay hắn, trong mắt có mấy phần ý lạnh: "Không khéo, tôi đưa đứa nhỏ tới ăn cơm." Hắn chậm rãi ngước mắt, ánh mắt lạnh lẽo, nguội lạnh nhìn mặt Phương Đức Minh, ngữ khí u ám: "Phương phó tổng và đứa nhỏ nhà tôi có quen biết à?"
Đứa nhỏ nhà hắn?
Phương Đức Minh hồi hộp, nhìn thiếu niên đang đứng sau lưng Bùi Yến Chu, trong lòng thầm mắng ba mẹ Lâm không phải là người! Đã ôm được cái đùi vàng lớn như vậy, như thế nào còn muốn đến trêu chọc hắn?
Hắn chỉ có thể nghiêm mặt cười: "Gặp, gặp mặt hai lần, cũng, cũng không phải là rất quen."

"Không quen?" Ngữ khí Bùi Yến Chu cao lên: "Không quen, Phương phó tổng thấy một người liền tùy tiện đi sờ người ta như vậy sao?"
Một giọt mồ hôi lạnh trên mặt Phương Đức Minh rơi xuống, vội vã sửa lời nói: "Không không, tôi và ba mẹ cuae An An có chút quen biết.

An An xem như là vãn bối.

Ha ha, là vãn bối."
Bùi Yến Chu cau mày nói: "An An?"
"Không đúng, không đúng.

Lâm tiên sinh, là Lâm tiên sinh!".

Phương Đức Minh khóc không ra nước mắt.
Bùi Yến Chu: "Nguyên lai Phương phó tổng đối với vãn bối đều là như vậy?".

Hắn tận lực tăng thêm hai chữ "vãn bối" này, ngữ khí nhàn nhạt nói: "Tôi nhớ không sai thì trong nhà Phương phó tổng cũng có con trai là Omega mà nhỉ? Làm sao? Thường ngày, chính là thương con trai như thế sao?"
Ánh mắt Bùi Yến Chu như có như không mà nhìn vào cái tay vừa nãy định gác lên vai Lâm Ngộ An, Phương Đức Minh cắn răng, đột nhiên vỗ tay của mình một chút, ha hả cười: "Là lỗi của tôi, là lỗi của tôi! Mới vừa thấy An..

Lâm tiên sinh, tôi nhất thời vội quá làm việc không suy nghĩ.

Lâm tiên sinh, cậu xem, chú Phương nhất thời hồ đồ, cậu đừng để ý nhé?"

Lâm Ngộ An mím môi, không muốn tiếp lời.
Trên mặt Phương Đức Minh hơi lúng túng, hắn vắt hết óc nghĩ: "Cậu xem, trước là chú Phương không đúng.."
"Không phải chú Phương." Hắn còn chưa nói xong thì Lâm Ngộ An đã ngắt lời.
"Không phải chú Phương." Lâm Ngộ An cắn môi dưới, thanh âm thật thấp rồi lại kiên định mà lặp lại lần nữa.
Người xung quanh đều đang nhìn, vẻ tươi cười trên mặt Phương Đức Minh suýt nữa không duy trì nổi: "Vâng, vâng, là lỗi của tôi, Bùi tổng cũng xem như là cùng thế hệ, dĩ nhiên không phải là chú rồi."
Tay Bùi Yến Chu để phía sau Lâm Ngộ An, vỗ vỗ trấn an cậu.
Phương Đức Minh cười nịnh nọt lấy lòng, cùng vẻ ngoài hòa ái hiền lành trên thực tế lại đầy mờ ám lúc trước trong sảnh là hoàn toàn khác nhau.

Trong chớp mắt, địa vị thay đổi.
Lâm Ngộ An không muốn nhìn Phương Đức Minh, liền nghiêng đầu sang chỗ khác, kéo kéo ống tay áo của Bùi Yến Chu, thanh âm mềm mại nói: "Bùi tiên sinh, chúng ta đi thôi?"
Bùi Yến Chu nhìn đỉnh đầu của thiếu niên, sắc mặt hòa hoãn lại, liền liếc mắt nhìn Phương Đức Minh, vẫn chưa nói thêm cái gì, nắm tay Lâm Ngộ An, quay người rời đi.

Nhìn thân ảnh của hai người dần dần đi xa, Phương Đức Minh đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó sắc mặt liền khó coi.

Bùi Yến Chu không nói gì.

Bằng thân phận và địa vị của Bùi gia, Bùi Yến Chu chỉ cần nói một câu thì việc Phương Đức Minh không thể tiếp tục ở lại Khởi Hoan nữa là chuyện không hề khó.

Nhưng hắn không nói gì, cũng không cần thiết phải nói.


Chuyện ngày hôm nay người xung quanh đều nhìn ở trong mắt, nơi này người có thể tới đều là ở trong cái vòng kia, không cần Bùi Yến Chu nói cái gì, chưa tới nửa ngày tin tức cũng có thể truyền đi.

Chỉ cần còn muốn cùng Bùi thị hợp tác, liền sẽ không cùng Khởi Hoan tiếp xúc.

Người xung quanh đã chậm rãi tản đi, trên mặt Phương Đức Minh lại là một mảnh tro tàn.

Hắn suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thể tàn nhẫn mà chửi bới vợ chồng Lâm Thành!
Mẹ tiện nhân! Hại hắn không ít a!
Nếu hắn biết sau lưng con thứ hai của Lâm gia có một vị đại phật như thế, hắn làm sao mà dám động tâm cơ chứ!
* * *
Tài xế đã chờ trước cửa quán ăn từ sớm, Lâm Ngộ An ngơ ngác bị Bùi Yến Chu nắm tay kéo một đường đi tới trên xe, mãi đến khi xe khởi động, cậu mới chậm rãi lấy lại tinh thần.
"Cảm ơn Bùi tiên sinh.."
"Cảm ơn cái gì?" Bùi Yến Chu thấp giọng hỏi ngược lại: "Tôi đưa cậu tới đây ăn cơm, làm cậu lại gặp phải chuyện như vậy, đây là lỗi của tôi mới phải."
Lâm Ngộ An sững sờ ngẩng đầu, Bùi Yến Chu xoa xoa tóc của hắn, thanh âm êm dịu động viên, mang theo ma lưc khó giải thích được: "Không cần vì loại người như vậy ảnh hưởng đến tâm trạng của mình."
Lâm Ngộ An trầm thấp đáp một tiếng, tay nắm chặt, tâm tình vẫn chưa thấy tốt lên.
Bùi Yến Chu cụp mắt nhìn cậu: "Còn đang suy nghĩ chuyện lúc nãy?"
"Không phải.." Lâm Ngộ An lắc đầu một cái, một lát sau lại do dự gật gật đầu: "Tôi lo lắng là hắn có thể hay không nói chuyện này với ba mẹ tôi.."
Xem Phương Đức Minh là tiểu nhân, Lâm Ngộ An cũng không lo lắng chỉ cần tránh hắn một chút là được.

Chỉ là ba mẹ cậu..
Hàm răng trắng noãn của cậu cắn môi dưới, Bùi Yến Chu nhìn thấy lông mày không khỏi nhíu lại.
"Đừng cắn." Hắn không thích cậu ngược đãi môi mình như thế liền giơ tay nắm lấy cằm Lâm Ngộ An khiến cho đôi môi đỏ cánh hoa của cậu chậm rãi mở ra.

Lâm Ngộ An mờ mịt nhìn hắn.
Bùi Yến Chu bất đắc dĩ mở miệng: "Đừng cắn hỏng."
Lâm Ngộ An sững sờ.

Làm sao có thể? Làm sao cắn hỏng đâu? Cậu cũng đâu phải không biết đau.

Lực đạo trên cằm không nặng không nhẹ nên Lâm Ngộ An có thể tránh thoát bất cứ lúc nào.
Bùi Yến Chu nói: "Yên tâm đi, hắn sẽ không nói ra đâu."
Lâm Ngộ An ngơ ngác mà "ồ" một tiếng, cũng không hỏi tại sao.
Một lát sau, Bùi Yến Chu mới cảm thấy động tác của mình có chút không ổn, nói xin lỗi một tiếng liền muốn thu tay về.
Lâm Ngộ An cũng cảm thấy bên tai có chút nóng lên, theo bản năng cúi đầu, đúng lúc này, xe xóc nảy một cái, thân thể Lâm Ngộ An run lên, đôi môi cảm giác như chạm vào một vật thể ấm áp xẹt qua..

Ý thức được đó là cái gì, sắc mặt Lâm Ngộ An trong nháy mắt đỏ bừng, cũng không dám liếc nhìn Bùi Yến Chu nữa mà trực tiếp núp ở bên trong góc của chính mình.
Bùi Yến Chu cũng sừng sờ, trong lòng hắn sinh ra ý nghĩ liền ngước mắt nhìn về chỗ điều khiển.

Tài xế đeo kính đen, nghiêm túc nhìn thẳng phía trước, hai tay đánh vô-lăng, ngồi vững như thái sơn.

Chỉ là cái tay đang để trên vô-lăng của tài xế lại lặng lẽ làm cái thủ thế vui mừng.
Trong con người của Bùi Yến Chu chợt lóe lên ý cười.

.