Sau Khi Xuyên Sách Tất Cả Mọi Người Bắt Đầu Yêu Quý Tôi

Quyển 2 - Chương 52




Edit: Dii

______________

"Lâm Sơ Đông, cậu thích Diệp Lệnh Úy lắm ư?"

"Phí Lan chẳng qua chỉ thấy cậu ta đẹp mà thôi. Cậu không giống thế, cậu thích cậu ấy thật lòng, đúng không? Nếu như cậu ấy gặp chuyện, bi.ến thành kẻ đần độn, trở thành người thực vật, bị tất cả mọi người vứt bỏ, cậu sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu ấy, đúng không?"

"Chỉ có cậu mới là người thích cậu ấy nhất, không phải sao?"

"Nếu làm thế, cậu ấy sẽ không bao giờ có thể nói những câu khiến người ta tức giận như vậy nữa."

Lâm Sơ Đông đứng trong phòng Phương Khả Mông. Sắc mặt cậu ta tái nhợt, nhưng trông không có vẻ sợ sệt mà giống như thiếu sức sống hơn. Phương Khả Mông nhìn cậu ta, nhất thời không biết phải hỏi từ đâu.

"Em cho thầy một lý do." Phương Khả Mông nói, "Ít nhất em phải nói được lý do."

Có điều, cho dù Lâm Sơ Đông có nói lý do ra đi nữa, Phương Khả Mông vẫn sẽ không bao che cho cậu ta. Một là vì không cần thiết, có một học sinh như thế ở trong lớp, hôm nay cậu ta kéo Diệp Lệnh Úy xuống nước, ai biết ngày mai lại kéo ai đi chết, Phương Khả Mông không dám mạo hiểm như thế, hai là vì anh không gánh nổi.

Hiện giờ Phương Khả Mông biết rất rõ, sau khi về Thân Thành, Lâm Sơ Đông phải đối mặt với chuyện gì.

Lâm Sơ Đông ngẩng đầu lên, ánh mắt âm u chết chóc: "Thầy, cậu ấy chết rồi à?"

"Ai chết..." Phương Khả Mông không phản ứng lại kịp, sau khi ý thức được Lâm Sơ Đông nói gì, anh nhìn đối phương bằng vẻ mặt khó tin: "Lâm Sơ Đông! Em nghĩ cho kỹ rồi nói chuyện! Suýt chút nữa em đã giết người rồi đấy em có biết chưa?"

Suýt chút nữa?

Lâm Sơ Đông cau mày: "Cậu ấy không bị gì sao?"

Với thể chất của Diệp Lệnh Úy, vừa bị sợ hãi tột độ vừa bị ngâm vào trong nước lạnh, cho dù không chết thì cũng sẽ ảnh hưởng tới nội tạng. Ví dụ như tim đột nhiên ngừng đập, hay tỷ như cậu bị thiếu dưỡng khí dẫn tới việc trở thành người thực vật, hoặc trở nên ngu dại. Tất cả những điều này đều có khả năng, nhưng không thể nào mà không xảy ra việc gì được.

Không đúng.

Chuyện này không đúng.

Không thể được!

Phương Khả Mông uể oải ngồi trên ghế, ngữ điệu nặng nề: "Xe đang trên đường tới, thầy cũng không bao che cho em, mọi chuyện sẽ được báo cáo lại cho trường và..."

Dù gì cũng là học sinh mà mình dẫn dắt hai năm, lại còn là học sinh ưu tú, Phương Khả Mông nhắm mắt lại: "Thầy sẽ báo cảnh sát, tính chất của việc này quá nguy hiểm. Trừ em ấy ra, ba mẹ em cũng phải đi tới tìm người nhà họ Diệp để nói chuyện."

Nghe hai chữ ba mẹ, Lâm Sơ Đông mới bừng tỉnh lại, vẻ kinh hoảng đột nhiên hiện lên trong đáy mắt.

"Thầy, em không có, là Hạ... không phải, em không cố ý..." Lâm Sơ Đông nhỏ giọng giải thích lộn xộn. Phương Khả Mông không nghe rõ, cũng không trả lời. Anh cúi đầu, rõ ràng là không muốn nghe Lâm Sơ Đông nói.

Đoạn camera kia còn ở đó, Lâm Sơ Đông không thể biện hộ cho hành vi của mình.

Không biết Lâm Sơ Đông lại nghĩ linh tinh gì, Phương Khả Mông nghi ngờ giương mắt. Anh nghĩ không biết tâm lý của Lâm Sơ Đông có vấn đề gì hay không.

Nhưng anh vừa ngẩng đầu lên, trước mắt chợt tối sầm lại, đầu bị thứ gì đó nặng đập lên đầu một cái. Trời đất quay cuồng, anh ngã từ trên ghế xuống đất.

Phương Khả Mông bị đau bèn ôm đầu. Lâm Sơ Đông giơ bình hoa lên, thấy Phương Khả Mông chưa ngất đi hoàn toàn bèn cắn răng đập thêm cái nữa. Sau khi chắc chắn người kia đã ngất, cậu ta bỏ bình hoa lại, chạy đi mất.

"Đệch, lớp trưởng làm gì thế?" Cao Lâm Hạo đi từ nhà vệ sinh ra, bị Lâm Sơ Đông đột nhiên xông tới dọa cho hết hồn. Cậu còn tưởng là Pokémon nữa chứ, nếu bị bắt tội hút thuốc, e là Pokémon sẽ đánh toi mình luôn.

Lâm Sơ Đông làm lơ cậu ta, tiếp tục chạy vội xuống cầu thang. Cao Lâm Hạo trợn mắt nhìn, mẹ nó, có phải thằng này bị điên rồi không?

Lâm Sơ Đông chạy ra khỏi khách sạn. Cậu ta cầm theo điện thoại di động. Bây giờ chắc chắn không thể về Thân Thành, cũng không thể dùng chứng minh thư được, Lâm Sơ Đông tính toán trong đầu. Cậu ta bèn ở trong một nhà nghỉ gần đó, thủ tục của nhà nghỉ rất đơn giản, không cần dùng chứng minh thư, có thể trốn được.

Đóng cửa lại, Lâm Sơ Đông mới cảm thấy an toàn. Chuyện đầu tiên sau khi ngồi xuống là gọi một cuộc điện thoại ra ngoài.

Điện thoại vang lên một lúc rồi mới kết nối. Lâm Sơ Đông thấy bên kia đã bắt máy, liền gào ngay vào điện thoại: "Cậu nói không có sơ hở? Đây là không sơ hở mà cậu nói ư?"

"Cậu cuống gì chứ?" Bên kia vẫn bình tĩnh, "Không có sơ hở với điều kiện tiên quyết là cậu làm việc đáng tin cậy, nhưng cậu vô dụng quá, còn trách được ai?"

Lâm Sơ Đông cắn răng, "Nếu Phí Lan không..."

"Tôi bảo cậu đợi Phí Lan đi xa rồi mới ra tay." Người bên kia có hơi mất kiên nhẫn.

"Tôi biết chứ!" Lâm Sơ Đông tức đến nổ phổi, rống lên, "Nhưng nó kéo Diệp Lệnh Úy lên, không chịu buông tay ra!"

"Sao mà nó buông tay cho được?" Cậu trai bên kia khẽ cười một tiếng, lẩm bẩm, "Dù có biế.n thành xác chết đi nữa, nó cũng sẽ không để Diệp Lệnh Úy rơi vào tay kẻ khác."

"Vậy mà cậu còn bảo tôi..."

"Tôi muốn nhìn thử xem, trái tim của cậu và Diệp Lệnh Úy có phù hợp không, chỉ vậy mà thôi." Cậu trai vẫn nói bằng giọng chân thành.

Lâm Sơ Đông sửng sốt, đờ ra cả một lúc lâu mới nói thật chậm: "Hạ Hoán, mày có ý gì?"

"Diệp Lệnh Úy sẽ không chết, nhưng nếu cậu ta xảy ra chuyện gì, tốt xấu gì cậu cũng nên bồi thường chút gì đó, đưa trái tim của mình cho cậu ta chẳng hạn, thế là hòa nhau rồi," Hạ Hoán nói xong còn tặc lưỡi, "Hợp tình hợp lý ghê đó."

"Tao không đồng ý thì sao?"

Giọng điệu của Hạ Hoán rất dịu dàng nhưng lại khiến người ta sởn cả tóc gáy: "Chỉ cần tim phù hợp, tôi sẽ khiến cậu biến mất khỏi thế giới này, đừng lo."

"Mày không sợ tao báo cảnh sát ư?"

"Chứng cứ đâu?" Hạ Hoán cười rồi nói, "Hơn nữa, đâu phải tôi nhất quyết phải lấy tim của cậu, chỉ là dọa mấy người, tôi thấy rất vui."

Lâm Sơ Đông chưa từng tức đến mức này. Cậu ta không ngờ Hạ Hoán là loại biế.n thái như thế. Đang định mắng, đối phương lại nói một câu "bye bye nhá" để kết thúc cuộc nói chuyện.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Lâm Sơ Đông ngồi trong căn phòng mờ tối, có cảm giác ngỡ ngàng chưa từng thấy.

Cuối cùng cậu ta cũng ý thức được, cậu ta đã bị Hạ Hoán lợi dụng. Cậu ta chỉ là công cụ để Hạ Hoán thăm dò Diệp Lệnh Úy và Phí Lan, bởi vì từ giây phút bắt đầu, Hạ Hoán đã biết cậu ta sẽ không thành công. Hắn làm như thế là có hai lý do:

Loại bỏ chướng ngại của bản thân và dọa Phí Lan.

Lâm Sơ Đông muốn tố cáo Hạ Hoán nhưng chợt phát hiện ra, hắn không để lại bất kỳ chứng cứ nào, hắn cũng không có động cơ để tổn thương Diệp Lệnh Úy, trái lại, cậu ta mới là kẻ có động cơ.

Bởi vì Diệp Lệnh Úy từ chối lần nữa khiến cậu ta thẹn quá hóa giận, có ý muốn đồng quy vu tận. Cậu ta có động cơ gây án rất hoàn chỉnh và hợp lý.

Điện thoại di động rung lên. Tóc Lâm Sơ Đông ướt rượt, cậu ta mở màn hình, ánh sáng màu lam hắt lên gương mặt trắng bệch của cậu ta, làm lộ rõ vẻ mặt tuyệt vọng đau lòng. Tuyệt vọng vì bản thân, đau lòng cho Diệp Lệnh Úy.

Cậu ta như bị ma ám vậy, nhẹ dạ đi tin Hạ Hoán rồi làm ra chuyện như thế, còn làm thầy giáo bị thương, cuối cùng phải trốn trong căn phòng tối tăm này, trở thành giòi bọ không thấy được ánh sáng.

[Không thể tin được không thể tin được mẹ ơi trời ơi ông nội ơi!]

[Tôi muốn gặp cục cưng của tôi!]

[Hứa Vị quên giấu tên kìa.]

[Đậu má lại nữa rồi đúng không? Tôi vò mẻ lại sứt đó không được hả?]

*Vò mẻ lại sứt: 破罐子破摔 ý rằng vò đã mẻ rồi, không cần phải giữ gìn nữa, chỉ người bất cần, không có chí cầu tiến. Ở đây ý nói Hứa Vị đã bị lộ một lần nên không thèm giấu tên nữa.

[Đừng có gây lộn nữa, giờ là lúc cãi nhau hả? Tìm ra kẻ kéo Diệp Lệnh Úy xuống nước mới là chuyện quan trọng nhất, đúng là quá ác độc, dù cho giỡn cũng không thể chấp nhận nổi, không có ai giỡn kiểu đó hết!]

[Sao mà giỡn được? Thằng ngu nào giỡn kiểu đó?]

[Nhưng thầy Phương không nói thì chúng ta biết làm sao?]

[Hỏi thôi, đi hỏi xem. Chúng ta tới phòng của Mộng Mộng, khóc lóc giãy nảy lên với thầy, chắc chắn thầy sẽ nói.]

[+1]

[...]

Lâm Sơ Đông thoát khỏi giao diện hiện tại, tìm trang web chính thức của bệnh viện ở Thân Thành, điền đơn đồng ý hiến tạng. Cậu ta đã thành niên nên có thể tự quyết định được, ở mục ghi chú còn ghi thêm: Nếu tim phù hợp, chỉ định hiến cho Diệp Lệnh Úy ở Trung học số ba Thân Thành.

Làm xong mọi việc, cậu tắt điện thoại, cúi đầu ngồi bên giường, bình tĩnh chờ đợi phán quyết được đưa xuống.



"Mộng Mộng ơi Mộng Mộng, Mộng cục..." Cửa không khóa, Hứa Vị vừa hô vừa đi vào, giọng nói của cậu im bặt đi ngay khi thấy Phương Khả Mông ngã trên đất. Những người phía sau đi vào cũng nhìn thấy.

Cả đám chạy tới: "Mộng Mộng, Mộng Mộng!"

"Thầy ơi..." Có một bạn nữ sắp khóc lên. Chuyện gì thế này, bọn họ chỉ ra ngoài chơi có một chuyến thôi, sao lại xảy ra lắm chuyện như vậy?

"Đừng kêu, đừng kêu..." Phương Khả Mông bị Hứa Vị lay đến mức sắp xuống chầu ông bà. Anh chống cánh tay ngồi dậy, dựa lên chân ghế, anh vẫn còn muốn giữ lại chút danh dự cho Lâm Sơ Đông trước những bạn học này.

"Mộng Mộng ơi, sao thầy lại ngã dưới đất?"

"Báo cảnh sát đi, mau báo cảnh sát đi, tôi thấy bất thường quá, hu hu..."

"Tôi muốn về nhà."

"Mộng cục cưng, thầy biết là ai làm đúng không?"

"Mộng Mộng nói cho tụi em biết, để tụi em báo cảnh sát!"

Phương Khả Mông thở dài: "Mấy em sẽ biết nhanh thôi."

Mọi người nhìn nhau, sao trông Mộng Mộng thất vọng với đau lòng quá vậy?

Lúc điểm danh và chuẩn bị kỹ càng mọi thứ để về trường mới phát hiện lớp trưởng của bọn họ biến mất rồi. Phương Khả Mông im lặng một lúc rồi nói: "Chúng ta về trước thôi."

Anh đã báo cảnh sát và thông báo cho phụ huynh của hai bên. Mọi chuyện còn lại để cảnh sát và phụ huynh giải quyết, điều này vượt quá quyền hạn xử lý của một giáo viên.

Phương Khả Mông tỏ ra rất nghiêm túc, không ai dám nói gì.

Trên đường về có một nhóm người đoán ra được là Lâm Sơ Đông làm, nhưng bọn họ vẫn buồn lòng. Suy đoán ấy đáng sợ quá, lớp trưởng bình thường luôn ngay thẳng tỏa sáng, có đôi lúc còn biết xấu hổ của lớp họ, không giống kẻ có thể làm ra chuyện hại người như này.

"Phí Lan, em buồn ngủ quá." Diệp Lệnh Úy dựa lên vai Phí Lan, cậu mặc hoodie của Phí Lan bên trong, ở ngoài mặc áo khoác của Cao Lâm Hạo, che kín cả người.

Cao Lâm Hạo nhoài người lên lưng ghế, đưa tay ra sờ trán cậu: "Không sốt, vẫn ổn."

Diệp Lệnh Úy vẫn cứ chui đầu* vào cổ của Phí Lan. Phí Lan nghiêng rồi lại né, thực sự đã hết đường lui rồi. Hắn buồn cười, nói: "Em đang khoan* cái gì hả?"

(*) Raw ở 2 chỗ này đều là 钻, có nghĩa là khoan, cũng có nghĩa là chui vào:))))

Diệp Lệnh Úy mở mắt: "Em sợ mà."

Phí Lan hơi giật mình, sau đó giơ tay ra nhẹ nhàng đỡ đầu của Diệp Lệnh Úy đặt lên bả vai mình: "Không sao nữa rồi."

Lâm Sơ Đông không lên xe, chứng minh rằng cậu ta vẫn còn ở thị trấn.

Phí Lan buông hàng mi, lấy điện thoại ra.

Hắn không phải học sinh ngoan, kết quả học tập hồi cấp 2 tốt nhưng vẫn đánh nhau, chuyện tốt chuyện xấu gì hắn cũng từng làm rồi. Người được hắn đánh giá cao đương nhiên cũng không kém cỏi.

[Anh Lan, sao đấy?] Bên kia trả lời rất nhanh.

[Giúp một chuyện.]

Lúc xe sắp vào địa phận thành phố, Diệp Lệnh Úy bị sốt. Xe buýt đổi đích đến từ trường học thành bệnh viện, bẻ lái một cú làm Cao Lâm Hạo suýt ngã tại chỗ.

Trong khoa cấp cứu của bệnh viện.

Lần đầu tiên ở đây náo nhiệt như thế. Một đám học sinh còn mang balo đứng chen nhau ở hành lang, vịn vào cửa phòng mà ngó. Một chị điều dưỡng cầm chỉ định của bác sĩ bước ra ngoài, bị cảnh tượng này dọa cho hết hồn. Cô lập tức nói trêu: "Trong đó là bạn học của mấy đứa nhỉ? Chắc là cậu bé được lòng mọi người lắm."

"Không đâu ạ, đó là cục cưng của tụi em." Hứa Vị nói ngay.

Cao Lâm Hạo giơ tay đập cậu ta một cái: "Có biết xấu hổ không hả hả hả?"

"Người nhà đi nộp viện phí, sau đó cầm thuốc về." Nhìn đám học sinh cấp ba láo nháo nên cũng hơi đau đầu. Cô vừa đưa tờ đơn ra, cả đám đều đưa tay ra lấy.

"Em đi em đi, em là người nhà."

"Cậu không biết xấu hổ thiệt mà, cậu á? Cậu là người nhà á?"

"Em đi em đi cho, em là chị cậu ấy."

"Cút cút cút, tôi đi, tôi có tiền."

Điều dưỡng bị ồn tới nỗi đau đầu, may là bây giờ không bận lắm, nếu không chắc phải đuổi hết ra ngoài.

"Em đi."

Tờ đơn trong tay được lấy đi. Cậu trai buông mắt, tiếng nói không to lắm, quần áo không quá nổi bật. Hắn đứng ở đó, cả đám đang lao nhao bất chợt im lặng như bị cấm khẩu.

Phí Lan ngẩng đầu nói cảm ơn với điều dưỡng, sau đó đi đóng tiền.

Điều dưỡng còn phải chờ lấy thuốc được cầm về. Lúc cô đứng chờ ở cửa, bọn Hứa Vị liền nhắm vào cô mà hỏi đông hỏi tây.

"Cậu ấy không sao chứ chị?"

"Em có thể vào trong xem không?"

"Chị đẹp ghê đó."

"Không vào được nha," Điều dưỡng cười, nói: "Thầy của mấy đứa vào là đủ rồi, mấy đứa ngoan ngoãn đứng đợi ở ngoài, đừng làm ồn nhé."

Sau khi lấy được thuốc thì cô vào trong, cửa từ từ đóng lại, tầm mắt của Phí Lan bị cắt đứt.

Phương Khả Mông cũng đi ra, mọi người liền xông lên như ong vỡ tổ. Phương Khả Mông bảo im lặng, bọn họ liền nói nhỏ lại.

"Vẫn ổn, đã làm kiểm tra xong, chỉ là hơi thiếu oxy, thở oxy một lúc rồi hạ sốt là được." Phương Khả Mông cũng thở phào, may là không bị sao.

Phương Khả Mông nói xong thì nhìn về phía Phí Lan: "Phí Lan, em ở lại đây, những bạn khác theo thầy về trường, thầy còn việc phải xử lý."

Cảnh sát gọi tới, phụ huynh của Lâm Sơ Đông cũng đã đến, còn có thêm Diệp Sầm. Diệp Sầm nhận được điện thoại là chạy tới trường ngay, chuyện Diệp Lệnh Úy vào bệnh viện Phương Khả Mông vẫn chưa kịp báo cho Diệp Sầm.

"Em cũng phải ở lại."

"Em cũng thế em cũng thế!"

"Mộng Mộng em muốn ở lại!"

Phương Khả Mông hơi chần chừ: "Theo thầy về đi, bình thường có thấy mấy em đoàn kết thế này đâu. Mấy đứa ở đây cản đường lắm, mau, về thôi."

Bất đắc dĩ phải rời đi, Phương Khả Mông nhìn Cao Lâm Hạo đang bám lên khung cửa như loài bò sát thì thấy tức cười, đưa tay ra kéo cậu ta về: "Suýt nữa quên em."

Lúc Phí Lan đi vào, điều dưỡng và bác sĩ đứng trong phòng đều bất ngờ.

Hắn nhẹ nhàng ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh, trong hơi tủi thân. Cậu con trai trên giường nghe tiếng bèn từ từ mở mắt ra, giơ tay muốn nắm. Phí Lan bắt lấy tay Diệp Lệnh Úy, xoa xoa ngón tay cậu như đang vỗ về.

Hai đứa trẻ này, trông đẹp trai thật đấy.

"Là Lâm Sơ Đông làm đúng không anh?" Diệp Lệnh Úy nhỏ giọng hỏi.

Phí Lan còn chưa nói, Diệp Lệnh Úy đã xụ mặt: "Bắt cậu ta."

Phí Lan nhếch miệng: "Không thích nữa à?"

Diệp Lệnh Úy lắc đầu: "Em vốn đâu có thích cậu ta, chỉ cảm thấy cậu ta giống anh hồi trước thôi."

"Đều giỏi như nhau, đối xử với em cũng tốt." Nhưng sau đó cậu phát hiện, Lâm Sơ Đông đối xử với ai cũng tốt như thế, còn Phí Lan chỉ tốt với một mình cậu.

"Vậy em xem cậu ta là anh trai mà thích à?" Phí Lan hỏi sâu xa. Bàn tay nắm lấy tay Diệp Lệnh Úy của hắn hơi gồng lên, tựa như đã quyết định việc gì đó.

Không hiểu sao tự dưng Phí Lan lại hỏi thế, Diệp Lệnh Úy bảo không phải.

"Vậy tại sao?" Trong câu nói của Phí Lan pha một chút khó hiểu, cũng pha thêm một chút không cam lòng: "Tại sao anh chỉ là anh trai?"

Diệp Lệnh Úy sửng sốt, trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm giác tim mình như ngừng đập. Cậu há miệng, đón nhận ánh mắt của Phí Lan, hỏi bằng giọng lắp bắp: "Cái... cái gì?"

Phí Lan nhìn Diệp Lệnh Úy, một lúc lâu sau, hắn cười: "Không có gì, giỡn với em đó."

Vẫn còn quá vội vàng, chờ thêm chút nữa, sắp thu lưới được rồi.



Trong phòng họp hơi hẹp của trường học hiện đang rối bời.

Thật ra chủ yếu là do Lý Lam cự cãi.

"Các người có ý gì? Xảy ra chuyện là đẩy lên đầu con trai tôi?"

Lý Lam vỗ bàn một cái thật to, nước bọt văng tung tóe. Chỉ cần là chuyện liên quan tới con trai mình, thân là mẹ, cô ta sẽ trở thành một con sư tử cái bị chọc giận: "Giết người? Ai tin? Bình thường con trai tôi gặp ăn mày trên đường cũng sẽ bỏ tiền ra giúp, các người lại bảo nó giết người!! Sao nó có thể giết người được cơ chứ!"

Lý Lam không tranh luận mà cô ta thật sự cảm thấy Lâm Sơ Đông không thể nào giết người được.

"Cô Lý, cô bình tĩnh lại đi," Phương Khả Mông nói, "Thân là giáo viên chủ nhiệm của Lâm Sơ Đông, tôi cũng hiểu rõ con người em ấy. Tôi biết em ấy là đứa bé ngoan, nhưng mà camera không thể nào dối người được. Tôi là giáo viên chủ nhiệm, tôi cũng thấy rất đau lòng."

Lý Lam run rẩy: "Camera, camera gì?"

Cảnh sát mở đoạn camera lên. Trong hình thể hiện rõ quá trình Lâm Sơ Đông xuống ao như thế nào, sau đó kéo Diệp Lệnh Úy xuống nước ra làm sao, xong lại chạy trốn, cả đoạn phim ngắn sau khi cậu ta hoảng hồn chạy ra khỏi phòng của Phương Khả Mông đến một nhà nghỉ gần đó.

Lý Lam xem xong thì không thể cãi lại được, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu không thể nào.

Vẻ mặt của Diệp Sầm lạnh lẽo. Anh nhìn thấy Diệp Lệnh Úy bị kéo xuống, thấy cậu giãy giụa, anh đau lòng đến mức nghẹt thở.

Chuyện này chẳng cần điều tra nữa, camera đã nói rõ mọi chuyện.

Diệp Sầm dựa lưng vào ghế ngồi, cất giọng lạnh lùng nhưng rất đúng mực: "Tôi hy vọng chuyện này sẽ được giải quyết bằng pháp luật."

Ý là từ chối giải quyết riêng.

"Đây là chuyện dĩ nhiên. Việc này được tính vào phạm tội, người bị hại có quyền truy cứu trách nhiệm."

Lý Lam bấy giờ mới lấy lại tinh thần. Cô ta đi vòng qua bàn họp, nhào tới dưới chân của Diệp Sầm, ôm lấy chân anh: "Tôi biết, tôi biết rồi, tôi thay nó xin lỗi cậu, tôi dập đầu với cậu, tôi cũng có thể lạy Diệp Lệnh Úy! Van xin cậu niệm tình nó vẫn còn là trẻ con, tha cho nó một lần đi!"

Cô không dám nói rằng dù gì Diệp Lệnh Úy vẫn chưa chết, nếu nói thế, tình hình chỉ có thể chuyển biến xấu hơn.

Phương Khả Mông chưa từng gặp người nào như Lý Lam, nhìn không nổi nữa, anh bèn cố gắng đỡ cô ta dậy. Lý Lam giãy ra, vẫn nhất mực nhìn chằm chằm Diệp Sầm bằng ánh mắt mong mỏi, "Tôi sẽ bắt Lâm Sơ Đông chuyển trường, sau này không cho nó về Thân Thành nữa. Nó sẽ không xuất hiện trước mặt các cậu, có thể tha cho nó lần này không."

Lý Lam nói với vẻ tuyệt vọng: "Nếu thật sự bắt nó, cả đời này của nó sẽ tàn, nó là đứa trẻ có tương lai xán lạn như thế..."

Nói xong, ngay cả hiệu trưởng cũng thấy hơi xiêu lòng. Ông vừa định đứng dậy nói đỡ cho Lâm Sơ Đông một chút, lại nhận được ánh mắt ra hiệu cho ông ngồi xuống của Phương Khả Mông.

"Tôi sẽ không giải quyết riêng." Diệp Sầm thờ ơ không hề bị dao động. Không biết là nghĩ tới chuyện gì, anh cúi đầu nhìn Lý Lam, nói chậm rãi: "Nó là trẻ con, em út của tôi cũng là trẻ con."

Em út của anh chịu nhiều khổ cực như thế.

Anh không thể để cho bất kì kẻ nào bắt nạt cậu nữa, gồm cả anh.

Trong camera, Lâm Sơ Đông trốn trong một nhà nghỉ. Nhà nghỉ này không hợp pháp, chỉ là một căn nhà trong thị trấn do người dân tự cải tạo. Camera ở bên ngoài vẫn đối diện với cửa lớn, Lâm Sơ Đông chưa từng đi ra lần nào, chắc hẳn vẫn còn trốn bên trong. Cảnh sát, Phương Khả Mông và Lý Lam vội vàng chạy tới.

Gõ cửa nhưng không có ai đáp, họ phá cửa mà vào.

Trong phòng mở đèn nhưng lại im ắng, không có lấy một bóng người. Điện thoại Lâm Sơ Đông rơi trên mặt đất.

Lý Lam vội chạy qua, nhặt điện thoại lên: "Không thể nào, nó không thể bỏ điện thoại ở đây, chắc chắn nó xảy ra chuyện rồi!"

Không hiểu sao cửa sổ phòng lại mở ra, trời không nóng, gió thổi vù vù.

"Có camera không?" Cảnh sát hỏi.

Ông chủ thấp thỏm: "Vẫn... vẫn chưa kịp lắp."

Lâm Sơ Đông, biến mất rồi...

Hết chương 52.