Sau Khi Xuyên Sách Tôi Trở Thành Mẹ Bia Đỡ Đạn Của Nam Chính

Chương 26: Chương 26





Bạch Kiều Kiều ngủ quên trong xe và lại có một giấc mơ khác.Trong giấc mơ cô chỉ là người ngoài cuộc.Quay lại lần đầu tiên cô bị bắt cóc đến nhà kho nhỏ, lần này Bạch Kiều Kiều hay là nguyên chủ, đã không thể tự cứu mình và bị bọn cặn bã dụ dỗ, khi Trần Ngôn và cảnh sát đến nơi, cô đã bị xâm hại.Nguyên chủ chết một cách thảm hại, bị c**ng bức làm ô nhiễm rồi bị siết cổ đến chết.Cuối cùng, Bạch Kiều Kiều sợ hãi tỉnh lại, phát hiện mình vẫn còn ở trong xe, dựa vào vai Trần Ngôn, không biết đã ngủ bao lâu.“ Tỉnh rồi à?” Cảm nhận được trên vai nhẹ nhàng, Trần Ngôn quay đầu nhìn cô."Ừ, tôi ngủ bao lâu rồi?" Bạch Kìêu Kiều vừa mới tỉnh lại, thanh âm có chút khàn khàn.Liếc nhìn thời gian trên đồng hồ, Trần Ngôn trả lời: "Mười phút, nhưng chúng ta sắp về đến nhà rồi."Cô nhìn chằm chằm vào đồng hồ của anh một lúc lâu, tặc lưỡi trong lòng, mặc dù không biết nhiều về đồng hồ, nhưng khi còn trẻ, cô đã viết tiểu thuyết về các tổng tài độc đoán, vì vậy cô đặc biệt tìm kiếm những chiếc đồng hồ đắt tiền.Đồng hồ trên tay Trần Ngôn có lẽ là một ngôi nhà, ngôi nhà khi đeo trên tay sẽ có cảm giác như thế nào?“Ngôi nhà loại nào?” Trần Ngôn nghi ngờ nhìn cô.Bạch Kiều Kiều vô thức hỏi ra lời và chỉ vào chiếc đồng hồ trên tay.“Cái này?” Anh giơ tay lên và vẫy chiếc đồng hồ trước mặt cô.Bạch Kiều Kiều trong lòng chấn động, nàng buột miệng nói: "Cẩn thận."Nhìn thấy nỗi ám ảnh về tài chính của cô, Trần Ngôn nhẹ nhàng mỉm cười: "Đây đã là cái gì? Những bộ ngọc lục bảo mà bà nội để lại cho cô mới thực sự là đồ tốt."“Ngọc lục bảo?” Bạch Kiều Kiều chớp mắt, sau đó cô mới nhớ ra hình như mình có thứ như vậy.Một chiếc vòng cổ bằng ngọc bích của hoàng gia, được cho là đồ cổ, ban đầu thuộc về bà nội của Trần Ngôn, sau đó được trao cho Bạch Kiều Kiều.Chiếc vòng cổ ngọc lục bảo đó hình như có giá trị hàng trăm triệu? Bạch Kiều Kiều che đậy trái tim nhỏ bé của mình.Trang sức trị giá hàng trăm triệu, của cô?Hạnh phúc đến quá đột ngột."Mấy ngày nữa sẽ có buổi đấu giá từ thiện.

Đi theo tôi." Trần Ngôn đột nhiên cắt ngang màn kịch nội tâm của Bạch Kiều Kiều."Đấu giá, đấu giá cái gì?" Bạch Kiều Kiều nghe xong hưng phấn hỏi.Nói chung, những bữa tiệc và đấu giá trong truyện của các vị tổng tài độc đoán và những âm mưu mà ai đó tạo ra để nữ chính nổi bật.Nghĩ tới đây, Bạch Kiều Kiều có chút hưng phấn.Trần Ngôn cho biết: “Quỹ từ thiện do bà nội thành lập nhằm mục đích hỗ trợ trẻ mồ côi không có gia đình”.Nhìn thấy vẻ mặt của Bạch Kiều Kiều có gì đó không ổn, anh cho rằng là sợ có người không cho cô mặt mũi, liền nói tiếp: "Cô là Trần phu nhân, sẽ không có người dám cô xấu hổ.""Ừ," Bạch Kiều Kiều đương nhiên hiểu rằng với địa vị của Trần Ngôn, là bà Trần, không ai dám làm khó cô.Bạch Kiều Kiều: Trương sĩ quan hỏi anh cái gì?”"Chỉ để kiểm tra xem tôi có kẻ thù nào không?" Vẻ mặt của Trần Ngôn ngay lập tức trở nên khó coi."Kẻ thù? Hai kẻ buôn người đó không phải tùy hứng mà ra tay, mà là đặc biệt theo dõi chúng ta?" Bạch Kiều Kiều nhanh chóng hiểu được ý trong lời nói của Trần Ngôn.“Ừm.” Anh gật đầu, nhớ tới câu hỏi của Trương sĩ quan."Ai, thù hận lớn như vậy." Bạch Kiều Kiều có chút kinh ngạc, cô tập trung vào vụ bắt cóc Hiên Hiên, nếu lần này cô không gọi vệ sĩ thì sao?"Tạm thời tôi không biết, còn phải xem cảnh sát điều tra." Trần Ngôn trấn an, "Đừng lo lắng, lần này rất nhiều vụ buôn người sẽ được giải quyết.

Bình thường khi ra ngoài nhớ gọi vệ sĩ chúng căn bản không dám trả .""Được." Bạch Kiều Kiều cảm thấy nói có lý, mang theo vệ sĩ bao giờ cũng an toàn hơn.Sau khi về nhà, Trần Ngôn ôm Hiên Hiên về phòng, nói với Bạch Kiều Kiều bên cạnh: “Lát nữa tôi phải ra ngoài, cô cứ ở nhà đi.


Nếu Hiên Hiên tỉnh lại, hãy dỗ dành thằng bé và quan sát xem hôm nay thằng bé bị dọa không?."Bạch Kiều Kiều hiểu rằng Trần Ngôn vội vàng đón người trong lúc anh ấy bận, nếu không phải liên lụy đến Hiên Hiên, có lẽ anh ấy sẽ không lao về vội vàng như vậy."Ừ, mau đi đi."Sau khi Trần Ngôn rời đi, Bạch Kiều Kiều không rời khỏi phòng Hiên Hiên mà nhìn Hiên Hiên đã ngủ say.Trong giấc mơ, nguyên chủ vì yêu mà chết thảm như vậy, nghĩ đến cuối cùng nguyên chủ chết không nhắn mắt , Bạch Kiều Kiều không khỏi rùng mình.Đã thay đổi rồi, tất cả điều này đã được thay đổi.Bạch Kiều Kiều bằng cách này tự an ủi mình, rất nhanh liền không còn nghĩ tới chuyện này nữa.Cô lấy sổ tay ra và mở trang web viết tiểu thuyết của mình, cô đã tải lên 10.000 từ ngày hôm qua.Trên Baiyun Reading có một danh mục sách mới, cuốn sách mà cô tải lên chỉ một ngày đã có một chút nổi bật, và một số độc giả đã nhận xét.[Thật là một cuốn tiểu thuyết thú vị, sưu tầm! 】[Đã sưu tầm rồi.

Tôi hiếm khi thấy người ta viết loại tiểu thuyết này.

Văn viết rất hay.

Cố lên.


】[ Ah ah ah, tình yêu thời thơ ấu của nam nữ chính thật ngọt ngào! Trong những cuốn tiểu thuyết khác, tình nhân thuở nhỏ không bằng nam chính từ trên trời rơi xuống, rất ủng hộ tác giả.

】Nhìn thấy những lời bình luận này, Bạch Kiều Kiều hiểu ý mỉm cười, trong lòng cảm thấy tràn đầy động lực.Sau khi mở phần phụ trợ và tải lên một chương khác, Bạch Kiều Kiều phát hiện có biên tập viên đã gửi tin nhắn cho cô.Xin chào, tôi là biên tập viên Yu.

Tiểu thuyết của bạn viết rất hay, nếu bạn muốn ký hợp đồng, vui lòng thêm thông tin liên hệ của tôi.

xxxxxBạch Kiều Kiều bổ sung thêm thông tin liên lạc của biên tập viên, biên tập viên khá bận rộn, Bạch Kiều Kiều cũng không vội ký hợp đồng, chuẩn bị tiếp tục lưu lại một ít bản thảo.Trần Ngôn không quay về công ty mà quay lại đồn cảnh sát để tìm sĩ quan Trương."Anh Trần, anh đến rồi.""Hiện tại tình huống thế nào?" Trần Ngôn trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.Cảnh sát Trương suy nghĩ một lúc, sắp xếp lại bài phát biểu rồi nói: "Ông Trần, ông còn nhớ ba người đã bắt cóc bà Trần lần trước không?""Lần này buôn người cũng có quan hệ với bọn họ?" Trần Ngôn cau mày nói, thanh âm không khỏi trở nên lạnh lùng một chút."Có thể nói như vậy." Cảnh sát Trương lấy ra một bức ảnh và nói: "Đây là mẹ của Trương Viễn Phong, bà ấy chỉ có một đứa con trai này, sau khi biết con trai vào tù, bà ấy đặc biệt tới đế đô.Trần Ngôn cầm tấm ảnh chụp, là một người phụ nữ tầm 50 tuổi."Người đâu?" Ngón tay anh nắm chặt ảnh chụp, một hồi lâu anh nới hỏi." Chúng ta đã kiểm soát được người liên lạc với bọn buôn người.


Theo điều tra, mẹ của Trương Viễn Phong dường như đã hợp tác với bọn buôn người nhiều lần, nhưng chúng tôi cũng biết được một điều.""Cái gì?"Bảo mẫu mà anh mời, Triệu Mộc Tuyết, cũng có một phần.

Theo những gì những kẻ buôn người nói, chúng tôi có thể biết rằng Triệu Mộc Tuyết cũng đã cung cấp thông tin về vợ và con trai của anh." căn phòng hơi lạnh."Anh đã bắt rồi?" Trần Ngôn đè nén tức giận nói."Hiện tại tất cả đều trong tầm kiểm soát." Cảnh sát Trương thận trọng nói.Trần Ngôn hít một hơi thật sâu và hỏi: "Tôi có thể đến gặp cô ấy không?""Anh muốn gặp ai?" Trương cảnh sát lau mồ hôi lạnh."Mẹ của Trương Viễn Phong." Trần Ngôn nghiến răng và nói câu này..