Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công

Chương 29




Tưởng Huy thấy phản ứng của Lâm Nhạc Nhạc, trong lòng lại hối hận. Phản ứng này của Lâm Nhạc Nhạc sẽ mang đến hậu quả gì Tưởng Huy không biết, cậu ta chỉ có thể nghĩ đến hướng xấu nhất, vì thế nháy mắt cảm thấy mình lạnh cả người.


Đại quái thú: Nhạc Nhạc, cậu ngàn vạn lần không được nói cho anh tớ biết tớ nói chuyện này cho cậu.


Lâm Nhạc Nhạc lăn giường hai vòng, thấy tin nhắn của Tưởng Huy, hỏi một câu vì sao.


Đại quái thú: Nếu cậu còn coi trọng thằng bạn này, còn hy vọng tớ có thể thấy mặt trời ngày mai, vậy cậu cứ nghe theo đừng hỏi vì sao.


Nhạc Nhạc muốn lấy màu lam: Được rồi.


Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy mình cũng không có can đảm ngả bài với Tưởng Trạch gì đó, cậu còn phải tự mình ngẫm lại vấn đề về sau, cho nên cậu lại gõ chữ.


Nhạc Nhạc muốn lấy màu lam: Dù sao bình thường tớ cũng không nói chuyện phiếm với anh cả cậu, hơn nữa tớ cũng không biết nói gì.


Tưởng Huy thấy Lâm Nhạc Nhạc nhắn một tin phối hợp ăn ý, hơi chút yên tâm.


Mà Lâm Nhạc Nhạc buông di động nằm trên giường cười ngây ngô, trái lo phải nghĩ lại nhịn không được mặc niệm vài tiếng trong đầu: "Hệ thống? Hệ thống? Hệ thống?"


Đáng tiếc trong não cũng không xuất hiện hồi âm gì, lại càng không nói đến chỉ điểm cho cậu. Lâm Nhạc Nhạc bởi vậy lại trở mình một cái, cảm thấy mình bị ngọt ngào cuốn lấy thân, ha ha ha ha.


Cậu không thể không bắt đầu một lần nữa sửa sang lại mỗi một chi tiết hữu dụng, sau đó đột nhiên hồi tưởng lại tin tức mấu chốt mà hệ thống đề cập với cậu.


Giá trị nhan sắc của Tưởng Thần bị cậu chia đều.


Lời này tuy rằng ngẫm lại vẫn rất không xuôi tai, nhưng phương diện này có liên quan đến một tin tức. Ba anh em Tưởng gia trừ Tưởng Trạch sự thật anh tuấn hơn người, Tưởng Minh và Tưởng Huy kỳ thật đẹp trai ở mức bình thường, muốn bỏ xa Lâm Nhạc Nhạc thì chưa tới mức.


Cho nên suy luận theo tin tức này, Tưởng Trạch mới là đáp án chính xác.


Aiz, đường nhân sinh luôn tràn ngập khúc chiết lại trêu cợt như vậy mà, cũng may mình kiên trì thăm dò rốt cục cho ra kết luận chính xác.


Lâm Nhạc Nhạc không định tỉnh lại, thậm chí nhân cơ hội khoe khoang một phen.


Cơn hưng phấn này chưa qua hết, di động của Lâm Nhạc Nhạc lại rung mấy cái.


Lâm Nhạc Nhạc cầm di động lên nhìn thoáng qua, vẫn là WeChat, nhưng là Khương Hoài nhắn tới, ngữ khí quá kích động, quả thực sắp tràn ra từ chữ trong màn hình.


Khương Hoài: ! ! !


Khương Hoài: Ảnh


Khương Hoài: Cậu quen bọn họ?


Lâm Nhạc Nhạc không rõ ra sao mở ảnh ra nhìn thoáng qua, là bức ảnh mình cap đăng lên vòng bạn bè, số người ấn like cũng giống nhau. Chẳng qua ở trong ảnh của Khương Hoài, nick name của Tưởng Trạch là cái ký hiệu XX.


Cho nên Khương Hoài và anh em Tưởng gia cũng quen nhau.


Lâm Nhạc Nhạc lấy điện thoại gõ chữ, tuy rằng hiểu, nhưng cũng không biết cảm xúc kích động của Khương Hoài từ đâu mà ra.


Lâm Nhạc Nhạc: À, quen, boss PUBG lần trước em nói cho anh đấy, chính là Tưởng Trạch.


Lâm Nhạc Nhạc: Anh cũng quen bọn họ à? Chúng ta cũng có thể xem như quen bắc cầu.


Khương Hoài cầm di động đọc câu trả lời của Lâm Nhạc Nhạc, ngực cơ hồ cảm giác bị đâm một dao. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Lúc trước anh muốn chân chó mua đồ cho thằng Tưởng Trạch kia!


Hồi tưởng lại, Khương Hoài bị mình làm cho buồn nôn, vỗ ngực ho khan vài tiếng. Giờ anh mới thật sự hiểu câu người khác nói chân chó không có kết cục tốt, chân chó làm hai bàn tay trắng.


Khương Hoài: Cho nên boss cậu nói quen lúc nghỉ hè chính là Tưởng Trạch?


Lâm Nhạc Nhạc: Đúng vậy.


Khương Hoài đứng ở ban công phòng mình trông về phía xa xa, thở dài một hơi. Quên đi, ai đoán được thế giới nhỏ như vậy chứ? Một người ghép đôi tùy tiện ở thành phố J lại quen được Tưởng Trạch.


Anh nghĩ, đây thuần túy là ông trời vui đùa mình, chẳng có liên quan gì đến chỉ số thông minh.


Khương Hoài rất nhanh chỉnh sửa lại tâm tình, anh cảm thấy một tin tức như vậy của Lâm Nhạc Nhạc không thể bỏ suông, lại len lén hỏi thăm Lâm Nhạc Nhạc tình huống Tưởng Trạch ở thành phố J.


Khương Hoài: Lúc Tưởng Trạch ở thành phố J thế nào, sống chật vật không?


Chật vật không? Lâm Nhạc Nhạc hồi tưởng dáng vẻ Tưởng Trạch ở cách vách, ký ức vốn ghim Tưởng Trạch từ khi cậu biết hắn mới là chồng mình đã được điểm tô cho đẹp.


Tỷ như Lâm Nhạc Nhạc lúc này vắt chân nằm trên giường hồi tưởng một lần kia mình không cẩn thận thấy được nửa thân trần của Tưởng Trạch.


Ha ha, ha ha ha.


Lâm Nhạc Nhạc quay đầu vùi nụ cười vào gối đầu, sau đó cách một hồi mới bắt đầu gõ chữ.


Lâm Nhạc Nhạc: Không chật vật, rất là ngầu lòi.


Khương Hoài thất vọng chút xíu, nhưng anh vẫn tiếp tục hỏi.


Khương Hoài: Vậy cậu ta có nổi cáu gì đó không? Hoặc là nghẹn khuất trong lòng?


Khương Hoài: Cậu ta có đánh cậu không?


Lâm Nhạc Nhạc: Anh ấy đánh em làm gì!


Lâm Nhạc Nhạc hé miệng, lòng vô cùng buồn nôn nghĩ, Tưởng Trạch đánh ai cũng không nỡ đánh mình.


Hiện tại cậu cũng hơi nhìn ra được câu hỏi của Khương Hoài đầy các loại bẫy rập và hố sâu, bởi vậy mất hứng bênh Tưởng Trạch.


Lâm Nhạc Nhạc: Tưởng Trạch rất tốt, chẳng có tật xấu gì cả, lúc ở chỗ em cũng rất chiếu cố em.


Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy mình nói không xem như gạt người, Tưởng Trạch giúp cậu phụ đạo bài vở, giúp cậu chơi game, thậm chí còn giúp cậu đánh nhau suýt nữa vào Cục Cảnh sát. Trước kia sao mình không phát hiện những điểm xuất phát này đều là tràn đầy yêu nhỉ?


Lâm Nhạc Nhạc vô tâm vô phế nghĩ như vậy cũng bắt đầu tự trách.


Khương Hoài thấy Lâm Nhạc Nhạc nói vậy, mãi vẫn không nói gì.


Chờ anh rốt cục bình tĩnh lại, cảm thấy búng máu trong miệng bị mình nuốt về, Khương Hoài rốt cục đánh chữ nói.


Khương Hoài: Nhạc Nhạc, cậu thành thật nói cho anh biết, có phải cậu nợ Tưởng Trạch năm triệu(*) không?


(5 triệu NDT = 17.229 tỷ VND)


Khương Hoài cảm thấy thời gian chơi chung với Lâm Nhạc Nhạc tuy rằng không lâu, nhưng tính cách Lâm Nhạc Nhạc đúng là hợp anh, hai người cũng dần thân thuộc. Cho nên sau đó anh cảm thấy mình không thể trơ mắt nhìn Lâm Nhạc Nhạc cứ như vậy rơi vào móng vuốt của Tưởng Trạch, anh muốn lôi Lâm Nhạc Nhạc từ trong vũng bùn ra. Lâm Nhạc Nhạc hợp ý với anh như vậy, không đến mức chơi được với Tưởng Trạch.


Khương Hoài: Nếu cậu nợ tiền cậu ta thật, anh trả cho cậu trước, cậu thấy được không?


Lâm Nhạc Nhạc chẳng rõ lắm Khương Hoài muốn làm gì, cậu lại nhắn một tin cho Tưởng Huy, muốn cùng cậu ta tiếp tục thảo luận vấn đề vừa rồi. Nhưng Tưởng Huy không nhắn lại. Cũng không biết là chưa bình tĩnh lại từ đả kích vừa rồi hay là bị gia sư lôi đi đọc sách. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Lâm Nhạc Nhạc không có ai để thổ lộ tiếng lòng, lại kéo Khương Hoài.


Lâm Nhạc Nhạc: Aiz, anh nói nếu có người thích anh, anh có thể trực tiếp đến hỏi không?


Khương Hoài còn đắm chìm trong cảm xúc phải cứu vớt Lâm Nhạc Nhạc, không ngờ Lâm Nhạc Nhạc lại chuyển chủ đề nhanh như vậy. Nhưng anh dừng một chút vẫn gõ chữ trả lời Lâm Nhạc Nhạc.


Khương Hoài: Đương nhiên là có thể.


Lâm Nhạc Nhạc ở trên giường đạp chân, tay gõ chữ không ngừng.


Lâm Nhạc Nhạc: Aiz, nhưng em không biết có thích thật hay không.


Tuy rằng xác định thân phận của Tưởng Trạch, nhưng dù sao lúc trước cậu theo Tưởng Minh lâu như vậy, Lâm Nhạc Nhạc vẫn có chút lấn cấn trong lòng.


Khương Hoài: Vậy cậu đừng hỏi, như vậy sẽ làm đau lòng con gái nhà người ta.


Lâm Nhạc Nhạc: Không được, em rất muốn hỏi.


Khương Hoài: Vậy cậu thích cô ấy rồi.


Lâm Nhạc Nhạc: Thật vậy sao?


Khương Hoài người này tật xấu rất nhiều, một cái trong đó là nếu người khác không coi quan điểm của anh ra gì, anh sẽ bắt đầu liên tục nói quan điểm của mình, hơn nữa còn lý luận thành hệ thống mà bồi đắp tự tin của mình.


Khương Hoài: Đương nhiên là thật rồi. Cậu ngẫm lại lúc cậu thấy cô ấy có căng thẳng không? Lúc không có cô ấy có nhớ người ta không, bình thường có muốn sờ mó người ta, hôn nhẹ cái miệng nhỏ nhắn ôm ấp eo nhỏ gì đó không? Nếu có, cậu đã thích cô ấy. Nếu không có, cậu không thích cô ấy.


Lâm Nhạc Nhạc đúng là nghĩ theo lời Khương Hoài.


Lúc nhìn thấy Tưởng Trạch căng thẳng không? Căng thẳng chứ, vô cùng căng thẳng, mình hẹn gặp Đại ma vương không lo lắng hãi hùng được chắc?


Lúc không gặp có nhớ không? Nhớ, lúc làm Toán nhớ thường xuyên.


Có muốn sờ mó người ta, hôn môi ôm thắt lưng? Trong đầu Lâm Nhạc Nhạc lại hiện lên cơ ngực cơ bụng của Tưởng Trạch, đáp án không cần nói cũng biết.


Cậu trở mình hướng ra cửa, lại nhướng mày đem Tưởng Minh vào trong công thức giải đề.


Kết quả phát hiện lúc mình nhìn thấy Tưởng Minh không căng thẳng, lúc không gặp cũng không nhớ, càng không có ý niệm muốn ăn đậu hủ trong đầu.


Lâm Nhạc Nhạc nhất thời bừng tỉnh.


Cậu nhắn một tin cho đạo sư Khương Hoài.


Lâm Nhạc Nhạc: Anh thật tốt! Lần sau chơi PUBG em sẽ gọi anh.


Khương Hoài nhìn thấy hai chữ chơi PUBG, tâm tình phức tạp khôn kể.


Hôm nay Nhạc Hồng gọi anh ra ngoài chơi bóng, kết quả nói Tưởng Trạch hư hư thực thực yêu đương, mãi cũng không cho ra một tin chính xác. Lúc này Lâm Nhạc Nhạc ngọt ngào như này lại làm cho Khương Hoài nhớ tới chuyện này.


Được, khắp thiên hạ dường như thể đang yêu đương, ngay cả cái thằng khốn Tưởng Trạch kia cũng không ngoại lệ, chỉ có anh còn đang độc thân.


Ông trời quả nhiên không có mắt, Khương Hoài nhìn thoáng qua ánh nắng tươi sáng bên ngoài, lại quay đầu về nhà.


Mặc kệ Khương Hoài nghĩ thế nào, Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy tâm tình thư sướng trước nay chưa từng có, lúc cậu cùng Tưởng Trạch kết hôn, Lâm Nhạc Nhạc quyết định muốn mời cả Khương Hoài.


Sau khi nghĩ kĩ tất cả mọi chuyện, Lâm Nhạc Nhạc lại mở WeChat của Tưởng Trạch, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn.


Ban đầu avatar của Tưởng Trạch bị cậu dùng ngòi bút chọc không biết bao nhiêu lần, lúc này bị Lâm Nhạc Nhạc dùng đầu ngón tay yêu thương sờ soạng vài cái, vừa sờ còn vừa vui.


Nếu có cái đuôi, lúc này Lâm Nhạc Nhạc cũng phải vẫy lên trời rồi.


Nhưng Tưởng Trạch vốn là đại danh từ làm kẻ khác lạnh run ở trong lòng cậu, dù sao cái cảnh cáo người ta xoay tay làm gãy chân có thể dọa Lâm Nhạc Nhạc, hơn nữa tính tình của Tưởng Trạch lúc tức giận cũng rõ ràng. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Lâm Nhạc Nhạc mặc dù có tâm đắc ý, nhưng bản năng cầu an toàn vẫn làm cho cậu làm việc cẩn thận.


Vì thế Lâm Nhạc Nhạc muốn chậm rãi xây dựng tình cảm với Tưởng Trạch.


Lâm Nhạc Nhạc: Anh ơi, ăn cơm chưa?


Cậu đợi một lát, bên kia nhắn lại.


Tưởng Trạch: Chưa, làm sao thế?


Tưởng Huy ngồi xem TV mà trong lòng run sợ, đến đây chuẩn bị hơi chút gió thổi cỏ lay là quỳ xuống đất nhận sai trước rồi chú ý động tĩnh của Tưởng Trạch bên này như trộm gà, bởi vậy thấy nick name và tin nhắn của Lâm Nhạc Nhạc ngay. 


Tim Tưởng Huy vọt lên tận cổ, chỉ sợ Lâm Nhạc Nhạc ăn nói vụng về như lời cậu ta nói.


Lâm Nhạc Nhạc bên kia nhắn lại cũng mau.


Lâm Nhạc Nhạc: Không có gì, chỉ là em cảm thấy em hơi nhớ anh. bắn tim


Tưởng Huy che gáy mình, cậu ta là ngốc mới tin đại thần thải hồng thí kiêm móng heo như Lâm Nhạc Nhạc mới ăn nói vụng về.