Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con

Chương 29




Bạch Cô Cô ăn uống no nê liền trở về phòng mình đi ngủ.

Nằm trên giường, cậu nhìn vòng tay trí năng trên cổ tay mình.

Không biết bây giờ Tần Sóc thật sự thế nào rồi nhỉ?

Sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì lớn chứ?

Dù sao Tần Sóc cũng là nam chính rất mạnh mà!

Theo cách nói của tiểu yêu quái bọn họ thì Tần Sóc là con trời, sao lại thật sự có chuyện gì xảy ra được?

Nhưng… vẫn không thể không lo lắng!

Bạch Cô Cô thở dài.

Cậu ở trên giường trở mình, thò tay chọt chọt vào thiết bị truyền tin.

Muốn gửi tin nhắn cho Tần Sóc, muốn biết anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà có phiền anh ấy quá không? Có rước thêm rắc rối với anh ấy không?

Nhưng mà, Tần Sóc đâu có nói là không được gọi cho hắn, đúng không?

Bạch Cô Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bấm vào địa chỉ liên lạc, lén gửi một dấu chấm tròn nhỏ qua cho hắn. 

Sau đó, một lúc sau cậu cũng nhận được một dấu chấm tròn.

Là Tần Sóc!

Bạch Cô Cô vui vẻ nhảy dựng từ trên giường.

Tần Sóc vẫn ổn nè, hehe.

Sáng hôm sau, Tống Tử Tinh liếc nhìn Bạch Cô Cô, nhưng thấy cậu vẫn vui vẻ.

Hừ, vui vẻ vì được ở cùng một chỗ với Nhị hoàng tử sao? Ngốc chết đi được, Nhị hoàng tử chắc chắn là đang lừa gạt người ta thôi.

Tống Tử Tinh tức giận bỏ đi trước.

Bạch Cô Cô gãi đầu, không biết mình đã làm sai điều gì.

Cậu ngơ ngác một lúc rồi mới chậm chạp ra ngoài.

Đại học Hoàng gia có mức độ tự do tương đối cao, sáng nay cậu không có tiết học nên chuẩn bị đến thư viện học.

Bạch Cô Cô khóa cửa, bước từng bước chậm rãi trên con đường nhỏ mà mình thường đi.

Đột nhiên, có người phía trước chặn đường cậu.

Bạch Cô Cô ngẩng đầu.

Ừm hứm, là Tưởng Thiệu Lâm kìa!

Chính những tên khốn khó ưa này đã khiến Tần Sóc phải giả bệnh.

Đồ khốn!

Đôi mắt to xinh đẹp của Bạch Cô Cô tràn đầy giận dữ.

Cậu quơ quơ nắm đấm, ra hiệu cho đối phương tránh ra.

Không ngờ đối phương lại không phải đến để gây hấn với cậu, hắn ta nói: “Tiểu Bạch, tôi đến để xin lỗi cậu.”

Khuôn mặt của Bạch Cô Cô lập tức lộ ra vẻ ngựa vẫn quen đường cũ.

Vừa nhìn là biết có âm mưu.

Cậu hung dữ nhìn đối phương.

Tưởng Thiệu Lâm cũng đầy oán hận nhưng đành phải cúi đầu.

Hắn ta nghiến răng nói: “Tôi có một bí mật về Tần Sóc muốn nói với cậu, muốn nghe thì đi theo tôi.”

Cái đầu ngạo mạn của Tưởng Thiệu Lâm không cho phép hắn ta nhận lỗi với người mà hắn ta bắt nạt từ nhỏ đến lớn, nhưng mấy người Bạch Niệm Ân lại muốn hắn ta phải dẫn người đến đó.

Tưởng Thiệu Lâm nói xong liền xoay người định rời đi.

Bạch Cô Cô gọi hắn ta lại: “Chờ đã.”

Cậu hỏi: “Anh không nói dối?”

Tưởng Thiệu Lâm thấy đối phương đáp lại mình, dừng chân lại gật đầu: “Có tin hay không.”

“Vậy anh thề đi.” Bạch Cô Cô nói: “Thề những gì anh nói đều là sự thật, nếu không ra cửa sẽ bị té gãy chân.”

“Anh thề xong tôi sẽ đi với anh.”

Bạch Cô Cô nghiêm túc nhìn Tưởng Thiệu Lâm.

Cậu cũng muốn biết, chuyện về Tần Sóc ra sao rồi. Xem bọn họ có thể làm ra cái gì, hoặc là không thật sự có chuyện gì?

Dù gì thì bọn họ cũng không đánh lại mình.

Khi tiểu yêu quái đối mặt với kẻ địch mạnh hơn mình sẽ theo bản năng lùi lại, bây giờ cậu không có cảm giác muốn lùi lại, cho nên hoàn toàn không có mối đe dọa nào xung quanh.

Bạch Cô Cô lặng lẽ đứng chờ phản ứng của Tưởng Thiệu Lâm.

Tưởng Thiệu Lâm: “…”

Hắn ta đang nghĩ xem Bạch Cô Cô muốn làm gì?

Hoá ra vẫn ngu ngốc như trước đây.

Tưởng Thiệu Lâm lập tức giơ tay lên thề, sau đó hỏi: “Được rồi chứ?”

Bạch Cô Cô gật đầu.

Tưởng Thiệu Lâm đi phía trước, Bạch Cô Cô đi theo phía sau.

Hai người đi một đoạn thì Bạch Cô Cô nhìn thấy càng lúc càng hoang vắng, cậu lại hỏi lần nữa: “Anh thật sự không nói dối tôi đấy chứ?”

“Nói chuyện bí mật không phải nên tìm một chỗ kín đáo sao?” Trên mặt Tưởng Thiệu Lâm lộ ra một nụ cười châm chọc.

“À.”

Bạch Cô Cô đi theo.

Sau đó, rầm một tiếng, Tưởng Thiệu Lâm ngã sấp xuống, đập vào tảng đá một cách nặng nề.

Bạch Cô Cô: “…”

Tưởng Thiệu Lâm: “…”

Tưởng Thiệu Lâm đau đến nhe răng nhếch miệng.

Hắn ta hung dữ trừng mắt nhìn Bạch Cô Cô, vừa định đứng lên, nhưng đột nhiên phát hiện mình không đứng dậy được.

Sau vài lần loạng choạng, hắn ta lại nặng nề ngã xuống.

Mắt Bạch Cô Cô rất tốt, cậu nhìn thấy vết máu trên đá.

Mặt Tưởng Thiệu Lâm nhăn nhó nhìn Bạch Cô Cô: “Cậu, cậu, cậu…”

Bạch Cô Cô chớp chớp mắt: “Quả nhiên là anh nói dối, anh nhìn mình xem, ngã thành cái gì rồi?”

Tưởng Thiệu Lâm: “…”

Hắn ta đếch thèm tin mấy cái thề thốt đâu.

Hắn ta gắng gượng đứng dậy, tiếp đó hắn ta nghe thấy tiếng xương vỡ vụn.

“Cậu giở trò quỷ đúng không?” Tưởng Thiệu Lâm vừa đau vừa xấu hổ và giận dữ. Hắn ta trút giận lên người duy nhất bên cạnh là Bạch Cô Cô, cuống cuồng hỏi.

Bạch Cô Cô cười tít mắt nói: “Tự anh tới tìm tôi rồi tự anh thề mà.”

Liên quan gì tới nấm nhỏ chứ?

Tưởng Thiệu Lâm: “…Mày, chờ đó.”

“Tôi không thèm đợi.” Bạch Cô Cô đã nhận ra Tưởng Thiệu Lâm đang nói dối mình, hừ hừ, kẻ nào dám thề trước mặt tiểu yêu quái lại không giữ lời nhất định sẽ bị trừng phạt.

Bạch Cô Cô xoay người định bỏ đi.

“Chờ đã!” Tưởng Thiệu Lâm bị ngã rất thảm, nhưng hắn ta không quên Bạch Niệm Ân bảo mình làm cái gì.

Tưởng Thiệu Lâm không có cách nào đứng dậy, không thể tiếp tục đưa Bạch Cô Cô đến đó, cho nên hắn ta lập tức gọi điện cho ai đó.

Bạch Cô Cô quay đầu nhìn hắn ta vài lần.

Sau đó, lập tức có vài người đột nhiên xuất hiện trước mặt Bạch Cô Cô.

Bạch Niệm Ân, còn có hai nam sinh cao lớn không quen biết.

Đây là muốn làm gì, đánh nhau sao?

Nấm nhỏ rất trông chờ đó nha.

“Bạch Cô Cô, đã lâu không gặp, anh và Tần Sóc có khoẻ không?” Bạch Cô Cô nghe Bạch Niệm Ân nói chuyện không có gì tốt lành.

Giọng nói của cậu ta không giống với vẻ ngoài của mình chút nào, có cảm giác chanh chua.

Bạch Cô Cô cau mày, hung dữ đáp: “Chúng tôi rất khoẻ, cảm ơn cậu đã quan tâm.”

Bạch Niệm Ân sững sờ trong giây lát.

Sao đồ ngu nhát như thỏ đế này lại dám nói chuyện với cậu ta như vậy.

Bạch Niệm Ân mỉm cười, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại rất nhăn nhó khó chịu.

“Thật không, nhưng tôi nghe nói Tần Sóc sắp chết rồi.” Bạch Niệm Ân ác độc nói: “Bạch Cô Cô, Tần Sóc sắp chết, anh không còn chỗ dựa nữa rồi.”

“Anh cho rằng mình kết hôn với Tần Sóc thì hắn sẽ là chỗ dựa cho anh sao?” Bạch Niệm Ân nói tiếp: “Để anh có can đảm nói chuyện với tôi như vậy? Đáng tiếc, Tần Sóc không thể sống được nữa rồi.”

Đôi mắt của Bạch Cô Cô giống như mùa đông lạnh giá của tháng mười, cậu nhìn chằm chằm vào Bạch Niệm Ân, như hai con dao sắp xuyên qua người Bạch Niệm Ân.

“Cậu câm miệng.” Cậu nghiêm túc nói: “Nếu không, tôi sẽ không khách khí đâu.”

Nếu cậu ta lại mắng Tần Sóc, cho dù là nhân loại, cho dù bị Trời phạt, cậu cũng sẽ đánh chết cậu ta.

Bạch Cô Cô siết chặt nắm đấm.

Bạch Niệm Ân cười giễu cợt: “Không khách khí? Anh định làm gì? Bạch Cô Cô, một phế vật như anh thì muốn làm gì? Đi quyến rũ Nhị hoàng tử?”

Ánh mắt của cậu ta càng ngày càng thâm độc.

Kể từ khi xảy ra lần chuyện trước, Long Khuyết luôn lạnh nhạt với cậu ta, với lại cậu ta cũng không thể đi học bình thường được nữa.

Cậu ta đã đợi rất lâu, cho tới bây giờ, Tần Sóc xảy ra chuyện.

Không còn ai có quan hệ với Bạch Cô Cô nữa.

Bạch Niệm Ân để lộ sát khí, không ngừng nói nhảm với Bạch Cô Cô: “Bạch Cô Cô, anh trai này, tôi nghe nói tinh thần của anh đã khôi phục. Hôm nay em trai cố ý đưa hai người có tinh thần lực cấp A đến luận bàn với anh đây, cũng giúp nâng cao tinh thần lực của anh đấy.” 

“Nhưng mà anh trai cũng phải cẩn thận nha, nếu trở thành kẻ ngốc sẽ hoàn toàn là người vô dụng đó.”

Bạch Cô Cô nhìn chằm chằm hai nam sinh phía sau cậu ta.

Cao gần 1m9, tinh thần lực thuần túy, cả hai có hình xăm hai con sói trên cánh tay.

Trông cũng đằng đằng sát khí lắm.

Bạch Niệm Ân đang muốn hoàn toàn phế nguyên chủ.

Song, thật đáng tiếc.

Chỉ cần bọn họ chủ động tấn công nấm nhỏ, cậu nhất định sẽ làm cho bọn họ có đi mà không có về.

Bạch Cô Cô siết chặt nắm đấm, cậu trầm mặc nhìn mấy người đó không nói gì.

Cậu đã từng lén lút nhìn những đại yêu đánh nhau, không cần phải đứng đó nói luyên thuyên, bọn họ đều trực tiếp nhào vào luôn. 

Hai anh em nhận được chỉ thị của Bạch Niệm Ân, ngay lập tức lao ra từ phía sau Bạch Niệm Ân và vọt đến trước mặt Bạch Cô Cô.

Hai con sói xám muốn xé xác Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô không cảm thấy tính công kích quá mạnh cho lắm, có lẽ bọn họ nghĩ cậu quá yếu.

Vậy thì để bọn họ xem sức mạnh của cậu.

Bạch Cô Cô nhìn hai con sói, vẫn không nhúc nhích, một cỗ linh khí chậm rãi từ trong lòng bàn tay phát ra, lẳng lặng nhằm về phía con sói đang đi tới.

Ánh mắt Bạch Niệm Ân nhìn chằm chằm hai con sói đang sắp nhào lên người Bạch Cô Cô, cậu ta thầm nghĩ, tốt nhất hai con sói đó có thể trực tiếp cắn chết Bạch Cô Cô, như vậy cậu ta có thể chặt đứt hậu hoạ vĩnh viễn.

Sau đó, cậu ta nhìn thấy hai con sói đến gần Bạch Cô Cô một lúc thì đều bình bịch ngã xuống đất và bất động.

Hai anh em kinh hãi nhìn mọi thứ trước mặt, cố gắng dùng tinh thần lực đánh thức tinh thần thể của mình, nhưng hai con sói đều hoàn toàn im lặng.

“Mày làm gì chúng nó rồi?” Tiếng chất vấn của người anh trai vang lên: “Trả sói lại cho tao!

Cậu ta vung nắm đấm tới, Bạch Cô Cô khẽ khom người, rồi duỗi chân đá mạnh một cái.

Người cao 1m9 bị Bạch Cô Cô đá bay thẳng ra ngoài, sau đó ngã trúng người Bạch Niệm Ân không kịp phản ứng, làm cậu ta ngã xuống đất rất mạnh.

Cậu ta liếc em trai mình một cái.

Em trai lùi lại hai bước, nhìn Bạch Cô Cô như nhìn yêu quái.

Hai anh em đều có tinh thần lực cấp A, còn có tính công kích hung hăng của loài sói, rốt cuộc thì Bạch Cô Cô là cái quái gì vậy, một chiêu đã đánh bại anh trai?

Cậu ta nhìn anh trai đang bất tỉnh, Bạch Niệm Ân cũng bị đánh trúng đến khuôn mặt nhăn nhó. Tinh thần lực hung hăng của cậu ta đã cạn kiệt, cậu ta đi về phía Bạch Cô Cô.

Người này thật lợi hại.

Bạch Cô Cô né tránh rất linh hoạt, đánh cho em trai đập mạnh vào cây lớn phía sau Bạch Cô Cô, cái cây trực tiếp bị đập gãy.

Bạch Cô Cô lộ ra vẻ khiêu khích: “Nhào tới đây!”

Em trai sinh đôi: “…”

Cậu ta không tin mình thật sự thua trước đồ phế vật từ nhỏ đã không có tinh thần lực này.

Cậu ta trừng mắt, tấn công Bạch Cô Cô một lần nữa.

Bạch Cô Cô không muốn chơi với cậu ta nữa, nếu chơi tiếp cậu sẽ mất chỗ ngồi trong thư viện.

Có rất nhiều người muốn giành chỗ ngồi.

Bạch Cô Cô trực tiếp đỡ đòn tấn công của em trai, sau đó phản công một cách mạnh mẽ.

Em trai cao to như người khổng lồ ngã bịch bên cạnh Bạch Niệm Ân.

Bạch Cô Cô từ từ đi tới.

Bạch Niệm Ân kinh sợ, trợn to hai mắt: “Anh, anh định làm gì? Tôi nói cho anh biết, nếu anh dám đánh tôi, cha sẽ không tha cho anh.”

Bạch Cô Cô không thể nhịn cười khi thấy dáng vẻ sợ sệt của cậu ta.

Bạch Niệm Ân như này chỉ có thể bắt nạt được nguyên chủ thôi.

Nếu cậu không phải là nấm nhỏ, không phải tiểu yêu quái, không thể tùy tiện giết người, thì cậu đã giết cái đồ xấu xa Bạch Niệm Ân này rồi.

Hừ!

——————-

-Hết chương 29-