Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con

Chương 35




Mấy lời Bạch Cô Cô nói rõ ràng đã làm Tần Sóc hài lòng, hắn vui vẻ nhìn Bạch Cô Cô rồi dịu dàng nói: “Được, ăn cùng nhau.”

Bạch Cô Cô cũng rất vui vẻ: “Anh tới đây nhanh đi, em đói chịu hết nổi rồi.”

“Ừm.”

Tần Sóc ba bước gộp hai bước nhanh tới, kéo ghế ngồi đối diện Bạch Cô Cô: “Được rồi, chúng ta ăn cơm thôi.”

“Yê, ăn thôi.” Bạch Cô Cô vui vẻ nói: “Thời gian hạnh phúc nhất trong ngày ở Trung Quốc đến rồi.”

Hai người nhanh chóng xử lý xong bữa tối.

Bạch Cô Cô ăn uống no nê và chờ chết mỗi ngày hơi chột dạ nói: “Tần Sóc, để em dọn dẹp phòng bếp cho!”

“Không cần đâu.” Tần Sóc nhẹ giọng nói: “Em đi nghỉ ngơi đi, để đó anh dọn.”

Nói xong, hắn thấy Bạch Cô Cô định nói gì đó, hắn nói tiếp: “Ngoan, nghe lời nào.”

Như đang dỗ trẻ con ấy.

Bạch Cô Cô đỏ mặt, khe khẽ nói: “Vậy được rồi, thế ngày mai em sẽ mời anh ăn nấm nhé.”

“Được.” Tần Sóc nói: “Cảm ơn Tiểu Bạch.”

Bạch Cô Cô về phòng, nghiêm túc nhớ lại những gì hôm nay Tần Sóc đã dạy cho mình trong phòng huấn luyện. Cậu lấy sổ tay ra và ghi lại tất cả mọi thứ.

Bạch Cô Cô là người cổ hủ đến từ thời đại xa xưa, cậu vẫn có thói quen ghi chép vào sổ tay hơn.

Cậu nghiêm túc viết rồi kiểm tra lại nội dung trên đó, sau đó ngẫm nghĩ gì đó liền cầm sổ tay đến thư phòng tìm Tần Sóc.

Cửa thư phòng không khoá, Bạch Cô Cô ló đầu vào nhìn thử, cậu trông thấy Tần Sóc: “Tần Sóc, bây giờ anh có bận gì không?”

Tần Sóc nhìn cái đầu lông xù, nói: “Sao vậy?”

“Tần Sóc, em muốn nhờ anh giúp em kiểm tra lại ghi chép của em có đúng hay không á.” Bạch Cô Cô giải thích: “Em đã tổng kết những gì học được trong ngày hôm nay, anh xem thử giúp em được không?”

“Được.” Tần Sóc hơi bất ngờ nói: “Em cầm lại đây.”

Hắn thật sự không ngờ rằng Tiểu Bạch lại nghiêm túc như vậy, thế mà còn viết cả sổ tay.

“He he, cảm ơn anh nha.” Bạch Cô Cô vui vẻ cầm quyển sổ đi vào. Cậu đưa sổ cho Tần Sóc và vô cùng chân thành nói: “Tần Sóc, anh đúng thật là một người tốt!”

Tần – người tốt – Sóc: “…”

Tần Sóc lấy sổ tay qua xem, Bạch Cô Cô ngoan ngoãn ngồi ở ghế bên cạnh, phồng hai má nhìn Tần Sóc.

Cũng may, tuy đã trải qua mấy nghìn năm nhưng chữ viết và nền văn minh của người Hoa vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, không có quá nhiều thay đổi. Hơn nữa, trong đầu Bạch Cô Cô còn có ký ức của nguyên chủ nên đã nhanh chóng nắm vững được chữ viết của hai nghìn năm sau.

Tần Sóc xem rất nhanh, hắn lấy bút đánh dấu những chỗ có vấn đề, hết sức nghiêm túc giải thích lại cho Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô cúi đầu, vừa nhìn những chỗ Tần Sóc đánh dấu trên sổ tay, vừa dựng thẳng lỗ tai nghiêm túc lắng nghe Tần Sóc nói.

Giọng của Tần Sóc rất êm tai, chữ viết của Tần Sóc cũng rất dễ nhìn.

Tần Sóc nói xong liền hỏi: “Tiểu Bạch, nghe hiểu chưa?”

“Đã hiểu rồi ạ.” Bạch Cô Cô vui vẻ nói: “Cảm ơn anh nha, Tần Sóc.”

Cậu đến thế giới này và gặp được Tần Sóc, hắn không những đối xử tốt với cậu mà còn dạy cậu kiến thức, cho cậu đi học.

Từ trước đến nay chưa từng có ai tốt với nấm nhỏ như vậy hết.

Bạch Cô Cô nhìn Tần Sóc rất chân thành.

Tiểu yêu quái rất chú trọng nhân quả báo ứng, bây giờ Tần Sóc đối xử với cậu tốt vầy, không biết đến khi nào cậu mới có thể báo đáp được cho Tần Sóc nữa.

Nấm nhỏ suy nghĩ nửa ngày mới nghiêm túc nói: “Tần Sóc, em nhất định sẽ báo đáp anh.”

Tần Sóc: “…Được.”

Bạch Cô Cô lại bổ sung thêm vào sổ tay rồi mới rời khỏi phòng làm việc của Tần Sóc, về lại phòng ngủ của mình.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Cô Cô dậy thật sớm, chạy đến phòng tối nhỏ hái nấm. Cậu sẽ nấu canh nấm cho Tần Sóc ăn.

Cậu còn làm nấm xào rau, hầm thêm nồi cháo.

Khá là phong phú.

Hy vọng Tần Sóc sẽ thích.

Bạch Cô Cô tràn đầy vui sướng nghĩ.

Thoắt cái bữa sáng thịnh soạn với nấm đã sẵn sàng.

Tần Sóc vẫn chưa xuống ăn sáng.

Bạch Cô Cô nhìn thời gian, đúng là thời gian ăn cơm mà, sao Tần Sóc còn chưa xuống nữa?

Bạch Cô Cô bày biện bữa sáng lên bàn, lên lầu kêu Tần Sóc ăn cơm.

Cậu gõ cửa phòng ngủ của Tần Sóc, bên trong không có phản hồi?

Chẳng lẽ Tần Sóc đã dậy đi làm từ sớm rồi ư?

Không đúng, tối qua Tần Sóc nói rồi, hôm nay muốn ăn sáng cùng nhau, cùng nhau ăn nấm.

Tần Sóc không phải kiểu người nói không giữ lời.

Nếu hắn không ăn cơm thì nhất định sẽ nhắn lại với cậu.

Chẳng lẽ Tần Sóc xảy ra chuyện gì?

Bạch Cô Cô nhớ lại chuyện Tần Sóc đột nhiên ngất xỉu trước đó.

Không phải Tần Sóc ngất xỉu trong phòng ngủ của mình rồi chứ?

Còn không có ai phát hiện.

“Tần Sóc!”

Bạch Cô Cô càng nghĩ càng sợ, cậu ra sức đập cửa phòng ngủ Tần Sóc.

Sau đó, Bạch Cô Cô nghe thấy trong phòng truyền ra âm thanh của thứ gì đó rơi xuống đất.

“Tần Sóc!”

Nhất định là Tần Sóc đã xảy ra chuyện rồi!

Bạch Cô Cô tiếp tục đập cửa vài cái, bên trong vẫn không có phản hồi gì.

“Tần Sóc!”

Bạch Cô Cô không chắc Tần Sóc có xảy ra chuyện gì hay không, không biết hắn có để bụng sự bốc đồng của của cậu hay không. 

Nhưng, cậu thật sự rất lo cho Tần Sóc, lo đến nỗi không còn tâm trạng để ý đến những điều đó. 

Dù Tần Sóc có đuổi cậu đi cũng được. 

Bạch Cô Cô tích đủ sức lực, ra sức đạp một cái vào cửa phòng ngủ của Tần Sóc.

Một đạp đạp văng cửa phòng ngủ, Bạch Cô Cô bị bất ngờ, theo quán tính nhào về phía trước, lảo đảo té lộn mèo trên đất.

Cậu không để ý tới cơn đau của mình, nhanh chóng đứng dậy.

Cậu nhìn Tần Sóc như đã hôn mê, ngã sấp trên sàn bên cạnh giường, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Bạch Cô Cô nhanh chóng chạy tới, quỳ xuống trước mặt Tần Sóc, duỗi tay ôm Tần Sóc vào lòng, lo lắng gọi to: “Tần Sóc, Tần Sóc, anh tỉnh lại đi, Tần Sóc!”

Bạch Cô Cô lúng ta lúng túng rút một tay ra, muốn gọi cấp cứu.

Tần Sóc đột nhiên như tái phát bệnh cũ, vẻ mặt đau đớn, bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của Bạch Cô Cô, hắn theo vào bản năng cố xoay người đẩy ngã Bạch Cô Cô, ôm chặt cậu vào lòng.

Bạch Cô Cô: “…”

Bạch Cô Cô rất ít khi tiếp xúc với nhân loại ở khoảng cách gần như vậy, cậu có hơi giật mình. Chợt, cậu nghĩ đến chuyện ở trên cơ giáp ngày hôm qua, cậu đã ngồi trong lòng Tần Sóc.

Bạch Cô Cô muốn đẩy Tần Sóc ra, bò dậy gọi điện thoại lại bị Tần Sóc giữ lại, chẳng thể động đậy được.

Sức lực của Tần Sóc rất lớn, Bạch Cô Cô lén dùng linh khí, nhưng vẫn không thể thoát ra khỏi vòng tay Tần Sóc.

Thoạt nhìn Tần Sóc rất đau đớn, khuôn mặt đẹp trai vô cảm ngày thường lúc này lại vô cùng nhợt nhạt, mặt tái mét. Hắn cau mày, miệng mím lại thành một đường.

Giống như lúc hắn té xỉu trong phòng thí nghiệm lần trước, nhưng lúc đó té xỉu hắn vẫn còn ý thức, còn lần này Tần Sóc dường như không còn chút ý thức nào nữa, hắn chỉ dựa vào bản năng, siết chặt tay Bạch Cô Cô như bắt được cọng rơm cứu mạng.

Làm sao đây?

“Tần Sóc, Tần Sóc, anh tỉnh lại đi, anh buông em ra đi mà, Tần Sóc…”

Bạch Cô Cô gấp muốn khóc.

Đột nhiên, Tần Sóc nghiêng đầu, nặng nề phun ra một ngụm máu.

“Tần Sóc!”

Giọng của Bạch Cô Cô cũng đang run rẩy.

Cảm giác như có thứ gì đó sắp trào ra khỏi cơ thể.

Đúng rồi, linh khí!

Linh khí.

Trong thoại bản, linh khí của yêu quái chữa được bách bệnh.

Không biết có thể chữa khỏi bệnh của Tần Sóc hay không.

Bạch Cô Cô như đã nắm được cọng rơm cứu mạng của Tần Sóc, cậu lập tức cố gắng giải phóng linh khí ẩn sâu trong đan điền ra ngoài, từ từ chuyển vào trong thức hải của Tần Sóc.

Trong đại não của Tần Sóc, tinh thần lực hoàn toàn không bị kiểm soát đang đấu đá lung tung.

Vì thứ này mà Tần Sóc khó chịu?

Đáng ghét quá đi!

Linh khí của Bạch Cô Cô giống như một chiến sĩ nhỏ, nhào tới, quấn lấy tinh thần lực đang chạy loạn trong thức hải Tần Sóc, kéo chúng nó từ từ chao đảo trong thức hải của hắn.

Nhưng phải đưa chúng nó đến đâu đây?

Lúc này, tinh thần lực của Tần Sóc đang bạo động, rõ ràng là nghiêm trọng hơn cả lần trước.

Bạch Cô Cô theo bản năng quấn lấy tinh thần lực đang bạo động của Tần Sóc, nhưng lại không biết nên dẫn chúng đến chỗ nào, làm sao bây giờ?

Tần Sóc mãi không chịu tỉnh lại.

Lần trước làm sao ấy nhỉ, Bạch Cô Cô chẳng nhớ gì.

Linh khí của cậu dẫn dắt tinh thần lực của Tần Sóc chậm rãi di chuyển khắp nơi. Sau đó, Bạch Cô Cô đột nhiên cảm thấy, hình như tinh thần lực đang dần trở nên nghe lời hơn rồi.

Lẽ nào cái gọi là an ủi tinh thần lực là đây?

Bạch Cô Cô nghĩ, nghe nói chỉ có tinh thần lực tương thích với nhau, kết hôn cùng nhau thì mới có thể an ủi tinh thần lực cho nhau.

Không biết sau khi Tần Sóc biết chuyện này có giận không nữa.

Nhưng hai người họ đúng là chồng chồng mà!

Dù, dù… Họ có giấy chứng nhận kết hôn chứ bộ!

Bạch Cô Cô cây ngay không sợ chết đứng nghĩ.

Tinh thần lực trong thức hải của Tần Sóc quá mạnh, linh khí của nấm nhỏ dần dần không đủ dùng. Bạch Cô Cô cảm nhận được linh khí trong cơ thể mình dần cạn kiệt, cắn răng cố gắng ngoan cường chống đỡ.

Sự bạo động tinh thần lực của Tần Sóc đã từ từ giảm đi, cậu không thể từ bỏ vào lúc này được.

Bạch Cô Cô cố gắng kiên trì, không biết từ lúc nào cậu đã dần mất đi ý thức, ngủ mê trong lòng Tần Sóc.

Tần Sóc tỉnh dậy sau cơn đau đầu khủng khiếp, hắn phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà, hai tay ôm chặt một cục nấm nhỏ hình người.

Hai mắt nấm nhỏ nhắm nghiền.

Tần Sóc căng thẳng một trận, hắn sờ lên mặt Tiểu Bạch.

Làn da trắng mịn, sờ vào như một miếng bánh ngọt thượng hạng.

Ngón tay Tần Sóc di chuyển đến cánh mũi của Bạch Cô Cô, nhẹ nhàng cảm nhận hơi thở của cậu. 

Vững vàng, thư thái…

Có vẻ là đang ngủ.

Sự căng thẳng trong lòng Tần Sóc vơi đi, hắn đứng dậy, nhẹ nhàng bế Tiểu Bạch đặt lên giường, đắp kín chăn.

Nấm nhỏ nằm trên giường, thậm chí có tiếng ngáy khe khẽ.

Tần Sóc: “…”

Đây đâu phải nấm nhỏ, rõ ràng là heo nhỏ.

Đáy lòng Tần Sóc nhũn ra.

Tiểu Bạch, em ấy lại cứu mình một lần nữa.

Cảm giác đầu như sắp nổ tung mãi vẫn không biến mất.

Cơ thể ấm áp của người trong lòng hắn dường như cũng không còn.

Tần Sóc nhìn nấm nhỏ trên giường, nếu có thể, hắn thật sự muốn ôm nấm nhỏ vào lòng, giấu trong túi, không bao giờ buông ra.

Tần Sóc kéo chăn đắp cho người đang ngủ trên giường, mở thiết bị truyền tin gửi tin nhắn cho Tống Tử Ngộ: Tối nay sẽ đến tìm cậu.

Tống Tử Ngộ hồi âm ngay: Ừm.

Tống Tử Ngộ là một tên cuồng thí nghiệm, nếu không nói trước một tiếng, cũng không hẹn trước thì tám chín mươi phần trăm là Tống Tử Ngộ đang làm thí nghiệm, không rảnh để ý tới Tần Sóc.

Tần Sóc đứng lên, cả người toàn mồ hôi dính dính nhớp nháp.

Hắn vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm xong, Tần Sóc ra khỏi phòng ngủ, từ tầng hai hắn có thể nhìn thấy rõ bữa ăn trên bàn ở tầng một, một bàn thức ăn thịnh soạn vẫn chưa kịp động đũa.

——————-

-Hết chương 35-