Sau Khi Yêu Thầm Bị Lật Xe

Chương 52: Thiên vị




Bách Tây vốn là một người tâm trí không kiên. 

Chỉ vì một câu này của Thích Tầm, lý trí của cậu gần như bị nghiền nát thành tro, suýt nữa đã sắc lệnh trí hôn thốt lên: “Nếu vậy em không đi nữa.” 

May là, tinh thần trách nhiệm xã súc lung lay sắp đổ của cậu đã ngăn lại cậu thốt ra câu nói này. 

Nhưng một câu không nỡ xa cậu của Thích Tầm, thật sự khiến cậu tâm hoa nộ phóng. 

Thích Tầm rất biết nói lời âu yếm, cũng biết ở những thời điểm khác nhau vỗ về cậu, nhưng lại rất ít khi thẳng thắn thừa nhận bản thân quyến luyến. 

Điều này làm cho đôi mắt cậu không dằn lòng nổi mà bừng sáng ngọn lửa nhỏ. 

Cậu ở trên mặt Thích Tầm chụt chụt chụt hôn mấy cái, cam đoan rằng: “Em sẽ cố gắng về sớm, đi ra ngoài cũng tuyệt đối sẽ không hái hoa ngắt cỏ, mỗi ngày đều sẽ cùng anh video.”  

Cậu nâng bàn tay mang nhẫn đính hôn lên, chỉ thiên thề. 

Thích Tầm bị chọc cười. 

Hắn đương nhiên sẽ không hoài nghi Bách Tây ra ngoài sẽ hái hoa ngắt cỏ, nhưng thật ra, hoa cỏ ở bên ngoài có khi sẽ tự chạy tới trêu ghẹo Bách Tây. 

Hắn hôn hôn Bách Tây: “Anh biết.” 

Nụ hôn này lại không thể tách rời. 

Hành lý của Bách Tây còn nằm ở trên đất, bên trong bị ném vài chiếc áo khoác chưa được gấp lại, mặt nạ vẫn chưa cất vào, nhưng chẳng có ai để tâm tới. 

Trong phòng ngủ một mảnh an tĩnh, chỉ ngẫu nhiên phát ra tiếng hừ nhẹ đầy ái muội. 

Đến lúc tách ra, Bách Tây đã có chút thở gấp, gương mặt cũng trở nên ửng hồng.

Kỳ thật, thời gian bây giờ đã không còn sớm.

Cậu biết chính mình phải đi thu dọn đồ đạc, để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai, nhưng cậu ôm lấy cổ Thích Tầm, tựa như một chú gấu Koala, dù thế nào cũng không muốn rời khỏi người Thích Tầm. 

Cậu an tĩnh dựa vào lòng Thích Tầm, trong đầu nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến rất nhiều chuyện. 

Gần đây, cậu thật sự có hơi lo được lo mất. 

Nghĩ đến chuyện đi lãnh chứng cùng Thích Tầm, cậu lại cảm thấy hoảng hốt, dù sao thì lãnh chứng rồi, hai người họ sẽ là chồng chồng hợp pháp, không thể thay đổi. 

Sự sợ hãi này cũng không phải bởi vì cậu không muốn kết hôn với Thích Tầm, mà giống như khi còn nhỏ đi nhận bài thi cuối kỳ, rõ ràng rất tin tưởng về thành tích của bản thân, nhưng vẫn luôn muốn kéo dài đến lúc công bố thành tích. 

Cậu quá thích Thích Tầm, tựa như mong mỏi một món quà đã lâu, đến lúc nó nằm trong tay cậu, cậu lại kích động đến mức tay chân như nhũn ra, không dám mở ngay, lo sợ rằng giây phút mở hộp quà ra, lại biết được tất cả chỉ là một giấc mộng. 

Có đôi khi, cậu cũng sẽ nhớ lại lời Triệu Thanh Đồng nói ở bệnh viện, nói Thích Tầm hoàn hảo tựa như một cái máy, dựa vào lòng trách nhiệm và sự kiên nhẫn, là có thể trở thành một người bạn trai hoàn mỹ, nhưng cố tình lại không biết cách làm thế nào để yêu một người. 

Điều này luôn khiến cậu phải miên man suy nghĩ, thậm chí sợ hãi rằng Thích Tầm lựa chọn cậu rồi, nhưng đến một ngày nào đó sẽ hối hận. 

Nhưng hiện tại, cậu và Thích Tầm thân mật dựa vào nhau, nghe thấy Thích Tầm nói không nỡ để cậu đi công tác, cảm giác không yên ổn trong lòng cậu lại chậm rãi bình lặng. 

Thích Tầm đã thẳng thắn thừa nhận lưu luyến cậu như vậy, đã đủ làm cậu cảm thấy hạnh phúc, ngay cả khóe miệng đều nhịn không được giương cao. 

Cậu hiểu rõ hơn so với ai khác rằng, Thích Tầm là một người ôn nhu lại ổn trọng cỡ nào. 

Nếu Thích Tầm đã quyết định cầu hôn cậu, chắc chắn là đã cẩn thận suy xét, sẽ không đổi ý giữa chừng. 

Huống chi, Thích Tầm lại tốt như vậy, cậu dù thế nào cũng sẽ không nhường Thích Tầm cho người khác, cậu cứ lo trước lo sau cũng chẳng có ý nghĩa gì. 

Lo sợ không đâu mà thôi.

Cậu dựa lên vai Thích Tầm, chớp mắt nhìn Thích Tầm, trông có vẻ như có chuyện muốn nói. 

Thích Tầm nghĩ cậu muốn làm nũng, sờ đầu của cậu, hỏi: “Sao thế?”

Mà Bách Tây lại nghiêm túc nhìn hắn trong chốc lát, hỏi: “Em đi rồi anh sẽ nhớ em chứ?” 

“Sẽ.” Thích Tầm trả lời vô cùng chắc chắn. 

“Vậy em không có ở nhà anh sẽ ngoan ngoãn sao?” 

Vấn đề này thật đúng là trẻ con. 

Thích Tầm cười cười, nhưng vẫn trả lời: “Sẽ.” 

Bách Tây hít sâu một hơi, như đã hạ quyết tâm, tuyên bố: “Vậy thì để giúp anh chờ đợi không bị nhàm chán, chờ em về rồi, tụi mình đi lãnh chứng nha.” 

Cậu rõ ràng là rất kiên định khi nói ra những lời này, nói xong lại thấy hơi ngượng ngùng, dù sao thì hôm qua cậu vừa mới từ chối Thích Tầm. 

Thích Tầm ngẩn người, sau đó ôn nhu đáp: “Được.” 

Hắn không nghĩ tới Bách Tây bỗng nhiên nghĩ thông, đồng ý cùng hắn đi lãnh chứng. 

Hắn nhìn Bách Tây có vẻ xấu hổ, thấy hơi buồn cười, thấp giọng hỏi: “Sao em lại đột nhiên đồng ý thế, lúc trước không phải muốn làm rùa đen nhỏ sao?” 

Bách Tây bất mãn cắn hắn: “Ai là rùa đen nhỏ.” 

Chút lực này đối với Thích Tầm mà nói không đau không ngứa. 

Hắn lại hỏi: “Không phải rùa đen nhỏ, vậy sao lúc trước em cứ hay viện cớ thế? Là anh có chỗ nào làm không tốt sao.” 

Bách Tây nhanh chóng lắc đầu.

Đương nhiên không phải, Thích Tầm ở trong mắt cậu là thiên hạ đệ nhất tốt. 

“Không phải tại anh, là tự em thấy khẩn trương, cứ suy nghĩ miên man thôi.” Cậu thành thật thừa nhận: “Nhưng bây giờ em đã nghĩ thông rồi.” 

Tầm mắt của Thích Tầm dạo một vòng trên gương mặt cậu, nếu Bách Tây không muốn nói, hắn cũng không gặn hỏi nữa. 

Hắn nắm lấy tay Bách Tây, cùng cậu mười ngón đan xen. 

Hắn nhìn Bách Tây nói: “Thật ra anh cũng thấy hơi khẩn trương.” 

Bách Tây nghiêng nghiêng đầu: “Anh khẩn trương cái gì?” 

Người yêu thầm trở thành sự thật rõ ràng là cậu mà. 

Thích Tầm khựng lại, lông mi hơi rũ, che khuất cảm xúc trong mắt. 

“Có lẽ em và anh kết hôn rồi, em sẽ phát hiện anh cũng không có hoàn mỹ giống như em tưởng tượng vậy.” Thích Tầm nhàn nhạt nói: “Em quá thích anh, luôn nghĩ về anh rất tốt, nhưng có lẽ anh cũng không tốt đến thế.” 

Bách Tây ngẩn ngơ, cậu không nghĩ rằng Thích Tầm sẽ nói cái này. 

Cậu khó hiểu nhìn Thích Tầm: “Nhưng anh không cần hoàn mỹ, em cũng sẽ yêu anh nha.” 

Cậu nhịn không được mà cùng Thích Tầm đếm đếm: “Anh cũng có chút tật xấu đó biết không, có cưỡng bách chứng, có chút thói ở sạch, những lúc tâm tình không tốt sẽ không thích nói chuyện, bận bịu làm việc là sẽ không lo cho bản thân.” 

Thích Tầm: “……”

Vậy thật là xin lỗi.

Nhưng Bách Tây rất nhanh lại bổ sung: “Nhưng em cũng có rất nhiều khuyết điểm nhỏ a, tính em chậm, thích ngủ nướng, thích vứt đồ lung tung, còn kén ăn. Chẳng phải anh vẫn quyết định muốn kết hôn với em sao.” 

Cậu theo bản năng cầm tay Thích Tầm đặt lên ngực, giống như muốn thông qua phương thức này, để Thích Tầm cảm nhận cậu là thật lòng. 

Cậu nhìn Thích Tầm cười cười: “Anh người này a, có lẽ từ nhỏ đã lấy được nhiều đệ nhất, cho nên cái gì cũng muốn làm tốt nhất. Nhưng làm bạn trai hay bạn đời cũng vậy, nó không phải là một công việc. Cho dù anh không lấy được điểm cao nhất, không quá hoàn mỹ, em vẫn sẽ cảm thấy anh chỗ nào cũng tốt, bởi vì em sẽ không có nguyên mà tắc thiên vị anh. 

Trái tim Thích Tầm như bị nhẹ nhàng đụng phải. 

Thiên vị không có nguyên tắc, nghe giống như một chuyện ngang ngược lại vô lý, chỉ dùng cảm tính mà không quan tâm đến sự thật hay lý trí. 

Nhưng có ai lại không hy vọng bản thân là người vĩnh viễn được thiên vị chứ. 

Thích Tầm nghĩ, ở chuyện yêu một người, Bách Tây vĩnh viễn luôn chân thành, thẳng thắn thành khẩn, không hề lo sợ mà nâng trái tim chân thành cho hắn xem. 

Hắn không bì kịp Bách Tây. 

Hắn ôm lấy Bách Tây, thừa nhận: “Là anh suy nghĩ nhiều.”

Bách Tây rộng lượng đáp: “Không sao, ai mà chẳng là lần đầu tiên kết hôn, nghĩ đông nghĩ tây cũng bình thường.” 

Thích Tầm nở nụ cười, lại cúi đầu hôn môi Bách Tây. 

Bách Tây lúc đầu còn nhớ tới hành lý vẫn chưa được sửa soạn xong, nhưng Thích Tầm vừa cởi áo cậu vừa bảo đảm rằng: “Chờ lát nữa anh sẽ giúp em sửa soạn, ngày mai dì Đinh cũng sẽ giúp em kiểm kê.” 

Cậu lập tức liền không có nguyên tắc mà nằm yên. 

Kế tiếp chính là hơn mười ngày không thể gặp nhau, không làm nhiều vài lần thì sao được. 

*

Nhưng sự thật chứng minh, túng dục là không đúng. 

Hôm sau, lúc Bách Tây bước lên máy bay còn cảm thấy eo đau vai xót, lén lút nhét một cái đệm nhỏ ở sau lưng mới cảm thấy đỡ hơn chút. 

Ngồi bên cạnh cậu là trợ lý và đồng nghiệp, hai người trêu ghẹo nhìn cậu, ái muội cười rộ lên. 

Hiện tại, Bách Tây đã rèn luyện ra một chút da mặt dày, nên đều xem như không thấy. 

Thừa dịp máy bay vẫn chưa cất cánh, cậu nắm chặt chút thời gian cuối cùng nhắn tin cho Thích Tầm, nội dung cũng không có gì dinh dưỡng, đơn giản chỉ là lời âu yếm tình chàng ý thiếp. 

Cô trợ lý Đồng Giai ngồi bên cạnh uống nước trái cây lạnh, nhìn Bách Tây cả người bong bóng màu hồng, cảm thấy thật sự rất khó thấu hiểu mấy cậu gay này. 

Cô cũng phải chia xa bạn trai hơn mười ngày đó có được không, sao cô lại không có nhão nhão dính dính như vậy chứ? 

Có thể học theo cô trở nên kiên cường ung dung hay không! 

Cô lắc đầu, uống xong nước trái cây, dứt khoát đeo bịt mắt bằng lụa lên, cho đôi mắt nghỉ ngơi một chút, tránh để bị Bách Tây lóe mù. 

**********