Sau Ly Hôn, Tôi Nổi Tiếng

Chương 37




[Edit] minhanhciute

Ôn Nhuyễn tuy rằng có chút kinh ngạc khi Lâm Tú Nga rời đi, bất quá cũng không đi điều tra, ngày mai tổng nghệ liền phải chính thức quay, cô còn phải sửa soạn lại đồ đạc, không có nhàn rỗi mất công phí sức để đi quản bà ta mà bà ta cùng cô đã không còn có bất kì quan hệ nào cả.

Thời gian không sai biệt lắm.

Cô bắt đầu tính toán thu thập đồ dùng sẽ phải mang đi.

Vốn là Tiểu Mạch sẽ ở lại giúp cô cùng nhau thu thập, làm một fan nữ kiên cường, tuy đã trải qua nhiều như vậy cũng thay đổi rất nhiều, cô nàng lại phải một lần kiên cường mãn huyết sống lại, chiếc Maybach thật sự là của chồng trước thì thế nào? Chị Nhuyễn Nhuyễn không phải Weibo cũng chưa trả lời sao?

Kẹo Mềm bọn họ còn không có chịu thoả hiệp  đâu!

Thì xin hỏi các nữ nhân có cái gì để kiêu ngạo?!

Ôn Nhuyễn nhìn thời gian, cười uyển chuyển từ chối, “Rất nhanh sẽ 9 giờ, chờ thu thập xong cũng không biết mất thêm vài giờ nữa, em vẫn là sớm một chút về nhà đi, đừng lo lắng.” Mắt thấy Tiểu Mạch vẫn là không yên tâm, cô lại cười một cái, “Yên tâm đi, chị nhất định tự mình sắp xếp đồ đạc thật tốt.”

“...... Vậy được rồi.”

Tiểu Mạch thấy Ôn Nhuyễn nói như vậy cũng vẫn chưa yên tâm lắm, lúc ra đến cửa lại nói một câu, “Kia chị Nhuyễn Nhuyễn nửa tháng tới nhớ chiếu cố bản thân thật tốt nha, đừng để bạch liên hoa Tô Lam Lam khi dễ, trong nước có tin tức gì em nhất định sẽ báo với chị.”

“Được.”

Ôn Nhuyễn cười nói, “Thời điểm về đến nhà đừng quên nhắn tin báo cho chị.”

“Vâng!”

Chờ tiễn Tiểu Mạch đi, Ôn Nhuyễn trước hết dọn lại phòng, sau đó mở nhạc lên chậm rãi mà thu dọn đồ đạc.

Sắp xếp đồ đạc cũng không khó.

Cô ba năm này, thường làm nhất chính là thu thập hành lý.

Bất quá không phải cho mình.

Mà là cho Lâm Thanh Hàn.

Hiện tại đột nhiên tự mình phải thu xếp đồ đạc cho bản thân, thật đúng là có chút xa lạ nhưng lại rất mới lạ.

Lần này là đi đến hai quốc gia, Italy và Tây Ban Nha, mười lăm ngày lữ hành, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn, cô trước phải xem xét lại của nhiệt độ của hai địa phương này, tháng tư của Italy, ban ngày độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày vẫn là có chút cao.

Cô chọn vài chiếc quần jean, váy ở ngoài, lại chọn vài áo cái áo khoác cao bồi, áo gió phòng trời chở lạnh.

Bởi vì là lữ hành, cô không có lựa chọn giày cao gót, mà là giày trượt ván, giày chơi bóng, giày đế bằng một loại dễ dàng hoạt động, dùng mấy cái túi lớn cho mấy đôi giày vào.

Thuốc men cũng không thể thiếu, cô lại dùng một đống các kiểu túi cho vào, sau đó phóng tới rương hành lý lấy cái túi nhỏ.

......

Nhiều đồ như vậy, cô thu thập lên một chút đều không có vẻ bận rộn, ngay ngắn trật tự để một lát cất vào rương hành lý, mỗi phóng xong một ít, liền đến bên cạnh đống sách vở chần chừ một chút.

Lúc Nacy điện thoại lại đây.

Cô đã bắt đầu liên tục chiến đấu ở các chiến trường phòng bếp, đến siêu thị mua một ít nước chấm, nước cốt lẩu còn có mì gói, mắt nhìn di động, cô cười tiếp điện thoại, “chị Nacy, làm sao vậy?”

“Hỏi em một chút, xem sắp xếp doo62 đạc như thế nào, còn khẩn trương hay không?” Nacy cười hỏi.

“Thu xếp rất tốt a.” Ôn Nhuyễn vừa nói, vừa đem đồ vật dọn tới rương hành lý, đồ vật nhiều như vậy, rương hành lí 28 tấc vừa đủ, sắp hàng rõ ràng, chỉnh tề có trật tự, cô lại nhìn lướt qua vở, rồi nói câu xong rồi, “Khẩn trương thì đã đỡ rồi ạ, bất quá em lại có chút hưng phấn.”

“Lần này vẫn là lần đầu tiên em xuất ngoại từ sau 13 tuổi.”

Thời điểm trước kia ở cùng ba mẹ, người một nhà bọn họ thật ra rất thường xuyên xuất ngoại, ba mẹ Ôn tuy rằng sự nghiệp thành công nhưng càng coi trọng gia đình hơn, chỉ cần một nghỉ liền sẽ cunh2 nhau ra nước ngoài chơi Italy, Tây Ban Nha, cô khi còn nhỏ cũng đều đi qua.

Chính là nhiều năm như vậy không có đi, cũng không biết mọi thứ có thay đổi hay không.

Nghe được giọng nói của cô vẫn như thường, Nacy cũng liền thả lỏng, “Đây là lần đầu tiên em ra mắt khán giả, lại là chân nhân tú tổng nghệ, không có người đại diện không có trợ lý, thậm chí liền kịch bản đều không có, sở hữu hết thảy đều phải dựa vào chính em.”

“Bất quá...”

Sợ cô khẩn trương, Nacy lại bổ sung một câu, “Tổng nghệ như vậy cũng tốt là bởi vì như vậy mới có vẻ chân thật, mới có nhiều người thích, em ngày thường như thế nào thì tiết mục cũng liền như vậy, không cần lo lắng.”

Ôn Nhuyễn cười đáp ứng " Vâng ”, tâm tình của nàng cũng thả lỏng hơn một chút, lại cùng Nacy hàn huyên vài câu mới ngắt điện thoại.

Ngày mai còn phải dùng mỹ phẩm dưỡng da, nên cô không vội đóng rương hành lý lại, thời điểm muốn đi rửa mặt lại lấy dụng cụ vẽ trong thư phòng ra, đây là thói quen trước đây lưu lại, nhìn thấy cái gì mới mẻ hay phong cảnh đẹp đều sẽ lựa chọn dùng bút vẽ lưu lại.

Hơn nữa.

Cô trước kia còn đáp ứng với các cô Lý Kiều là thiết kế trang sức cho các cô ấy.

Lần này đi ra ngoài vừa lúc nhìn xem có linh cảm gì không.

Ngày hôm sau, buổi sáng 6 giờ, tổng nghệ chính thức bắt đầu, cô trực tiếp đi xe mà tổ tiết mục chuẩn bị đến sân  sân bay.

Các tay nhiếp ảnh lão luyện đã tận chức tận trách giơ cao camera theo ở phía sau bắt đầu chụp, Ôn Nhuyễn hôm nay lên đến sớm cũng không trang điểm, tùy tùy tiện tiện mặc đại cái áo thun trắng, quần jean, bên ngoài khoác áo khoác cao bồi, đội mũ lưỡi trai, nếu không phải phía sau có người cùng chụp, chỉ sợ ai đều cho rằng này chỉ là người thường đi ra ngoài du lịch.

Bất quá.

Cô lớn lên xinh đẹp, mặc dù để mặt mộc cũng khiến cho không ít người chú ý.

Sân bay lúc này không có nhiều người lắm, nhưng cũng không phải không có, nhìn tình hình này, tuy rằng không biết Ôn Nhuyễn là ai, nhưng cũng nhịn không được mở ra camera quay video, chụp hình.

Nhân viên công tác đem lịch trình đưa cho cô, “chị Ôn Nhuyễn, đây là lịch trình của chị, trạm thứ nhất là ở La Mã, vài vị lão sư khác bởi vì công tác đột xuất nên ngày mai mới có thể đến, bất quá có vị lão sư hôm nay liền sẽ đến.”

“Anh ấy sẽ xuất phát từ thành phố khác, mọi người có thể trực tiếp gặp mặt ở sân bay La Mã.”

“Có biết là ai không?” Ôn Nhuyễn nhận lịch trình, hỏi.

Nhân viên công tác cười tủm tỉm đến đáp: “Cái này yêu cầu chị chính mình đi gặp nga, tổ tiết mục sẽ không nói với chị là ai a.”

Thật đúng là bướng bỉnh “Mạo hiểm, tìm kiếm, câu thông” đa dạng lữ hành tổng nghệ a, lúc này mới ngày đầu tiên liền bắt đầu, Ôn Nhuyễn cười cười, đảo cũng chưa nói cái gì, nói cảm ơn với cô bè, cô liền đi đến cửa đăng kí làm thủ tục.

Vé máy bay là bay thẳng đến La Mã.

Ôn Nhuyễn mở Weibo đã phát một cái 【 lữ hành bắt đầu 】, liền đóng di động, tổng cộng 12 giờ bay, cô tính toán trước sẽ ngủ một giấc, hồi phục tinh thần.

8 giờ cất cánh, cô một giấc ngủ đến 15 giờ.

Thời điểm tỉnh giấc, tiếp viên hàng không ôn nhu lại hỏi cô có muốn dùng cơm hay không, nhận được câu trả lời từ cô, sau đó lại chuẩn bị bữa cơm phong phú, cùng chụp nhiếp ảnh đại ca vốn dĩ vẫn luôn cần cù chăm chỉ vỗ, nhưng thật sự quá nhàm chán.

Nhàm chán đến anh ta đều muốn ngủ gà ngủ gật.

Nhìn Ôn Nhuyễn ăn cơm, nhiếp ảnh bất đắc dĩ ở trong lòng phun tào: Thật là đúng là người mới, một chút kinh nghiệm đều không có, giống bọn họ như vậy chân nhân tú tổng nghệ, tiết mục tổ là sẽ không cấp bất kì một  cái nhắc nhở cùng trợ giúp, ngươi muốn ở tiết mục trổ hết tài năng đều đến dựa vào chính mình.

Nhưng Ôn Nhuyễn thì sao?

Từ đầu tới đuôi vẫn luôn đều thực an tĩnh, lên máy bay liền bắt đầu ngủ, hiện tại lại đang ăn cơm, một chút hỗ động đều không có!