Say Mộng Giang Sơn

Chương 560: Chuyện ngoài ý muốn




Kinh Châu là nơi mà đám người Tôn Vũ Hiên và Dương Phàm hẹn gặp nhau.

Mấy ngày nay, Tôn Vũ Hiên cùng với Hồ Phi cô nương du ngoạn nhiều cảnh đẹp ở Kinh Châu, đến cả Hồng Hồ cũng đã đi rồi.

Nữ tử Miêu gia tuy rằng cũng có quy tắc của bọn họ, nhưng theo thời là thế, tuyệt không rập khuôn cứng nhắc. Tôn Vũ Hiên đối với Hồ cô nương tình cảm thắm thiết, người của Hồ gia cũng đều nhìn thấy, hơn nữa Man Châu cách Lạc Dương quả thực quá xa, nếu như đợi y về kinh bẩm báo phụ mẫu cao đường, lại quay về Diêu Châu rước dâu, đối với một vị quan viên triều đình mà nói, đúng là có nhiều bất tiện.

Hồ Phi cô nương đã không phản đối, Hồ Phụ cũng đồng ý để hắn dẫn Phi Nhi về kinh thành trước.

Hồ cô nương hoạt bát vui tươi, có được nữ tử tốt này, Tôn Vũ Hiên cũng tràn đầy sức sống thanh xuân, mỗi ngày đều cùng nàng đi du ngạo sơn thủy, như hình với bóng, tâm đầu ý hợp. Tuy rằng bởi vì vẫn chưa bái đường thành thân, chưa từng làm vợ chồng chính thức, nhưng tình cảm của hai người này cũng tiến triển rất nhanh.

Hai người ở lại trong quán trọ, được biết ngày mai Dương Phàm sẽ đến Kinh Châu, Tôn Vũ Hiên biết phu nhân của Dương Phàm sắp đến kì sinh nở, Dương Phàm không thể lưu lại ở Kinh Châu, liền muốn trước khi hắn đến, sẽ cùng nữ nhân mà mình yêu mến hưởng thụ cuộc sống ấm áp của hai người. Cho nên, vừa sáng sớm y đã cùng Hồ Phi cô nương ra ngoài đi chơi rồi.

Nơi mà hai người hôm nay đi là Quan Đế miếu, nơi này hai người chưa từng đến, bởi vì Tôn Vũ Hiên mấy ngày nay dẫn Hồ Phi cô nương đi du ngoạn, đa số là phong cảnh sơn thủy, còn Quan Đế miếu, bởi vì mỗi năm chỉ có hai lần hội lớn, lâu dần, ở đây trở thành một khu buôn bán phồn hoa.

Phía trước Quan Đế Miếu có các loại con buôn, hàng hóa bày bán la liệt, đường phố náo nhiệt vô cùng, Hồ Phi cô nương nhìn thấy cảnh tượng này mặt mày hớn hở, vui vẻ lạ thường. Thật ra mấy lần du ngoạn sơn thủy trước, Tôn Vũ Hiên muốn cố gắng tìm kiếm nơi có phong cảnh tao nhã, nhưng nói đến sơn thủy, từ nhỏ Hồ Phi cô nương đã sống trong núi, nào có cảm giác vui vẻ thoải mái như y, cho nên chiều theo ý của y một chút, bây giờ đi hội miếu, mới đúng là điều mà cô nương yêu thích nhất.

Tôn Vũ Hiên thấy bộ dạng vui vẻ của Hồ cô nương, trong lòng cũng vui sướng. Y thích bộ dạng hào hứng phấn khởi của cô gái trẻ này, Hồ Phi cô nương nhìn hết bên nọ đến bên kia, vô cùng thích thú các loại vải vóc, tơ lụa, hầu bao, đồ trang sức, thậm chí cả những đồ thủ công mà Tôn Vũ Hiên không hề để ý đến. Ánh mắt của Tôn Vũ Hiên luôn luôn dõi theo Hồ cô nương, càng nhìn càng yêu.

- Tránh ra một chút, tránh ra một chút!

Hai gã mặc quần áo màu xanh giống như người hầu bình thường đang rẽ đường ở phía trước, phía sau có hai vị văn sĩ cầm quạt mặc trường bào cổ tròn chậm rãi đi tới.

Cánh tay của Tôn Vũ Hiên bị đẩy, vô ý lao về phía ven đường. Y không hề tức giận, chỉ quay đầu nhìn lại một cái, chỉ là một cái, y đã giống như bị trúng Định Thân Pháp, ngơ ngác đứng ở đó.

Từ khuôn mặt nghiêm nghị, tư thế đi đường của hai người tôi tớ áo xanh kia, Tôn Vũ Hiên lập tức nhận ra đây là hai người quản gia, tôi tớ bình thường tuyệt đối không có vẻ uy nghiêm đặc biệt của quản gia này. Nhưng nếu như quan viên cải trang ra ngoài chơi cũng là chuyện thường, không đáng để y kinh ngạc đến vậy.

Y sở dĩ đứng ngây người ở đó, là vì y nhìn lướt qua, đang lúc định quay đầu, lại vô tình nhìn thấy người quen vốn không nên xuất hiện ở nơi này: Vương Hoằng Nghĩa!

Là tên Vương Hoằng Nghĩa vì tham ô nên bị đầy đi Quỳnh Châu.

Vì cuộc chiến giữa Ngự Sử đài và Chính Sự đài, sau khi phải trả giá ba vị Tể tướng Tô Vị Đạo, Thôi Nguyên Tống, Trương Tích, bị Dương Phàm từ công đường khóa lại, lại bị Lí Chiêu Đức vạch tội, từ đó Vương Hoằng Nghĩa bị đi đày Quỳnh Châu mãi mãi không được trở về.

Tôn Vũ Hiên cho là mình nhìn nhầm, cho rằng người này chỉ là có tướng mạo giống Vương Hoằng Nghĩa. Thế nhưng y nhìn chằm chằm, chỉ thấy người này và người văn sinh trung niên bên cạnh thì thầm nói cười, vẻ mặt phong độ, động tác cử chỉ, đều hoàn toàn giống Vương Hoằng Nghĩa, điều này tuyệt đối không thể lầm được.

Lúc hai người này lướt qua bên cạnh y, Tôn Vũ Hiên thậm chí còn nghe thấy người văn sĩ trung niên ba sợi râu gọi người giống y hệt Vương Hoằng Nghĩa này là “Hoằng Nghĩa huynh”. Điều này tuyệt đối không thể lầm được rồi, người này quả thực là Vương Hoằng Nghĩa.

Vương Hoằng Nghĩa...

Tính thời gian, lúc này lão nên đeo cùm gông, trèo non lội suối, còn đi trên đường Giao Chỉ, nếu như lão không chịu được tra tấn dọc đường, vậy thì hai tháng sau, từng bước từng bước đến Giao Chỉ, sống quãng đời còn lại ở đó mới đúng, lão sao có thể xuất hiện ở đây, còn được khoản đãi như thế này?

Trong tay Hồ Phi cầm một pho tượng Quan Công nhỏ, mừng rỡ quay đầu nói với Tôn Vũ Hiên nói:
- A ca, huynh xem bức tượng này có đẹp không, muội muốn mua một cái, câu chuyện Quan Công sơ suất làm mất Kinh Châu, chỗ bọn muội cũng nghe nói rồi.

Bức tượng Quan Công trong tay nàng tuy rằng nhỏ, râu dài mặt đỏ, mắt phượng mày ngài, trong tay cầm một thanh đao Thanh Long, uy phong lẫm liệt, tràn đầy thần vận.

Tôn Vũ Hiên lúc này nào còn nói nhiều, tiện tay ném mấy đồng tiền lên trên quầy hàng, kéo tay Hồ Phi:
- Đi mau!

Hồ Phi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của y, không khỏi tắt nụ cười, khẽ hỏi:
- A ca, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tôn Vũ Hiên lắc đầu không đáp lại, chỉ là suốt dọc đường nhìn Vương Hoằng Nghĩa, đến tận lúc lão và vị quan viên mặc thường phục đi vào trong miếu Quan công mới thôi. Miếu Quan Công không dễ ẩn náu, nếu như còn đi theo vào, khó tránh sẽ bị Vương Hoằng Nghĩa nhìn thấy.

- Lẽ nào Vương Hoằng Nghĩa được miễn tội rồi sao?

Tôn Vũ Hiên đứng ở một góc ngoài miếu Quan Công, chau mày.

Tuy rằng y là một con mọt sách, giác ngộ chính trị không cao, nhưng đạo lý dễ hiểu này vẫn còn hiểu được. Vương Hoằng Nghĩa được miễn tội không quan trọng, quan trọng là thái độ mà Hoàng đế biểu lộ sau lưng. Nếu như Vương Hoằng Nghĩa đã được miễn tội, vậy thì Ngự Sử đài lại vượt lên Tam Pháp Ti, thậm chí vượt qua cả văn võ toàn triều, khôi phục lại uy phong khí phách ngự trị văn võ triều đình của Lai Tuấn Thần năm đó, cũng là chuyện tất nhiên.

Hồ Phi đứng một bên nhìn Tôn Vũ Hiên, mặc dù không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết có thể khiến Tôn Vũ Hiên chau mày, nhất định là có chuyện gì trọng đại nan giải. Nàng ngoan ngoãn đứng một bên, cũng không quấy rầy.

Tôn Vũ Hiên thầm nghĩ:
- Nếu như Vương Hoằng Nghĩa được miễn tội, chứng tỏ rằng thái độ của bệ hạ đối với Ngự Sử đài có sự chuyển biến to lớn. Hình bộ ta đang đối đầu với Ngự Sử đài, không thể không phái người thông báo biến cố này cho bọn họ. Cho dù bọn họ không thông báo cho ta, cũng nên báo cho Dương Phàm mới đúng, cũng không biết Dương Phàm đã biết chuyện này chưa.

Sự tình quan trọng, Tôn Vũ Hiên hoàn toàn không còn hứng thú đi chơi, bèn nói với Hồ Phi một cách áy náy:
- Phi Nhi, nàng về nhà trọ trước đi, ta bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, phải đi thăm hỏi một vị bằng hữu nhậm chức ở chỗ này.

Hồ Phi biết y nghĩ một đằng làm một nẻo, nhưng không vạch trần, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

Tôn Vũ Hiên gọi một người dắt lừa thuê, trả tiền lừa, bảo Hồ Phi ngồi lên, để gã dắt lừa dẫn về quán trọ. Tôn Vũ Hiên đi vòng quanh Quan Đế Miếu một vòng, ngồi trong một tiệm cơm đối diện Quan Đế Miếu, tùy tiện gọi mấy món nhắm rượu.

Quan Đế Miếu này còn có vài cửa nách, nhưng vì không phải thời gian mở hội miếu, du khách trong miếu không nhiều lắm, cho nên lúc này đều được đóng. Ngoài cửa chính chỉ có cửa nách phía sau là mở, với khí phách của quan viên mặc thường phục đi cùng Vương Hoằng Nghĩa ban nãy, bọn họ không thể nào chọn cách rời khỏi đây bằng cửa nách.

Tôn Vũ Hiên ngồi trong quán ăn nhỏ rất lâu, chỉ thấy vị quan viên đi cùng Vương Hoằng Nghĩa bước ra, Tôn Vũ Hiên vội vàng thanh toán, đứng phía sau cách y xa xa. Vương Hoằng Nghĩa ra khỏi Quan Đế miếu, lại đi dạo một lượt trên phố xá, rời khỏi những người đi cùng, đầu đường có một chiếc xe đang đợi, hai người lên xe rời đi.

Tôn Vũ Hiên cũng vội vàng thuê một con lừa, bảo gã dắt lừa đi theo sát phía sau đuôi xe. Chiếc xe đi trong thành một hồi, đến một chỗ phủ đệ (nơi ở của quan lại quý tộc hoặc địa chủ), trong phủ có người ra nghênh đón, Vương Hoằng Nghĩa cùng tên quan viên xuống xe đi vào. Tôn Vũ Hiên giả vờ lướt qua phủ, thừa lúc con lừa đến trước phủ ngẩng đầu lên nhìn, lập tức thầm sợ hãi, hóa ra đây lại là phủ của Thứ Sử Kinh Châu.

Lần này Tôn Vũ Hiên đến Kinh Châu, để ít xã giao, nhiều thời gian riêng tư với Hồ Phi cô nương hơn, cho nên chỉ vào ở trong quán trọ, không hề gặp mặt với quan viên địa phương, cho nên y chưa từng gặp quan viên địa phương, nếu không người khác y có thể không nhận ra, người đi cùng Vương Hoằng Nghĩa, lúc trước y ở Quan Đế miếu nhất định sẽ nhận ra, người này chính là Thứ Sử Kinh Châu – Phàn Quảng.

Tôn Vũ Hiên không nói lời nào, lướt qua Phủ Thứ sử, đi về phía quán trọ mình ở.

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※

Sáng sớm hôm nay, thị thiếp mà Phàn Thứ Sử sủng ái nhất – Như Yên cô nương hầu hạ y rửa mặt, dùng xong bữa sáng, liền ăn mặc chỉnh tề, đi tới sân trước.

Quan lại lớn nhỏ phủ Kinh Châu sớm đã đội mũ mặc áo bào phục chỉnh tề đợi ở đây, Phàn Thứ Sử vừa đến, mọi người nhất tề hành lễ:
- Bái kiến Sử Quân.

- Các vị buổi sáng tốt lành!

Phàn Thứ Sử và ái thiếp tối qua giằng co nửa đêm, sáng nay lại dậy sớm, bây giờ vẫn còn buồn ngủ. Y chắp tay về hướng các quan viên, ngáp một cái, nói:
- Hôm nay Khâm sai Dương Phàm đi qua nơi này, chúng ta đi nghênh tiếp trước đi.

Mọi người không nói gì, theo phía sau Phàn Thứ Sử ra khỏi Phủ Thứ Sử, sớm đã có người chuẩn bị xe ngựa cho Phàn Thứ Sử, các vị quan viên lúc đến cũng đều cưỡi ngựa ngồi xe, lúc này đều lần lượt trèo lên xe hoặc ngựa của mình, một hàng dài dũng mãnh đi ra khỏi thành Kinh Châu.

Tôn Vũ Hiên cũng dậy từ rất sớm, nếu như y đến Thập Lý Đình chờ đợi, cũng sẽ phải gặp bọn người Phàn Thứ sử, nếu như hôm qua trước khi gặp Vương Hoằng Nghĩa, y không có băn khoăn gì, nhưng bây giờ thì không được, y muốn nói với Dương Phàm trước một bước, vì vậy còn đi sớm hơn cả bọn người Phàn Thứ Sử.

Tôn Vũ Hiên cưỡi ngựa, mặc thường phục, dẫn theo hai tùy tùng ra khỏi thành Kinh Châu.

Y đi về phía nam, qua “Thập Lý Đình”, lại tiếp tục đi về phía trước khoảng chừng bảy tám dặm, mới dừng lại ở cạnh quan đạo, lúc này mặt trời mới lên cao.

Lần này Dương Phàm trở về, dẫn theo đại đội nghi trượng, muốn giấu cũng không thể giấu được, lễ nghĩa trên quan trường phải chú ý một chút. Hành trình mỗi ngày bọn họ đều phải tính toán kĩ lưỡng, lúc nào lên đường, một ngày có thể đi bao nhiêu dặm, lúc nào có thể đến nơi nào, những điều này đều phải được tính toán. Vì vậy mới có thể phái người đến trước nói cho hắn quan phủ địa phương sắp đến.

Dương Phàm cũng là sáng sớm xuất phát từ thị trấn ở ngày hôm qua, cho nên Phàn Thứ Sử vốn không cần dậy sớm như vậy, chỉ là người đi nghênh tiếp nhiều, hành động khó tránh khỏi chậm chạp. Bọn họ thà rằng đi sớm đến chờ, chứ không muốn tới trễ hơn khách, đây cũng là lễ nghi nên có.

Tôn Vũ Hiên ngồi dưới cây nghỉ ngơi hơn nửa canh giờ, xa xa nhìn thấy quan binh của Long Võ Vệ thúc ngựa phi tới, Tôn Vũ Hiên lập tức lên ngựa ra nghênh tiếp.

Tôn Vũ Hiên xuyên qua hàng ngũ kỵ binh Long Võ Vệ, đến trước mặt Dương Phàm, đang định mở miệng nói, Hồ Nguyên Lễ và Mã Kiều liền vui vẻ thúc ngựa đến đón, tất cả đồng thanh hỏi:
- Tôn Lang trung, Hồ Phi cô nương có theo ngươi đến Kinh Châu không?