Scandal Trở Thành Sự Thật

Chương 2: Anh ấy cười




Trước đó Vu Hướng Dương từng được Lâm Giác trao giải trợ lý làm việc nhanh chóng nhất, không thể không nói, cái danh xưng này một chút cũng không sai.

Sau khi Lâm Giác cương quyết nhất định phải thử sức với  « Hí Cốt », Vu Hướng Dương đã thông báo cho công ty. Mấy phút sau, điện thoại Lâm Giác lại rung lên “brừm brừm”.

Trên màn hình nhấp nháy, người có biệt danh “Mẹ” gửi tới một câu “Con ở đâu thế?” cực kỳ dễ thấy.

Lâm Giác hít sâu một hơi, để di động trên đùi.

Chưa tới giờ cao điểm nên xe trên đường không nhiều lắm, chưa đến một lúc, xe đã dừng trước cổng chung cư Lâm Giác.

“Đến rồi.”

Tài xế ngồi đằng trước nhấn còi.

“Cảm ơn anh Lưu, hôm nay anh vất vả rồi.”

Lâm Giác lễ phép cảm ơn. Mở cửa xe ra, gió lạnh bên ngoài ùa tới làm đầu cậu tỉnh táo hẳn.

Vu Hướng Dương vỗ vỗ bờ vai của cậu: “Trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, không cần phải quá áp lực, lần này không được còn có lần sau mà!”

“Ừm, hẹn gặp lại, Vu ca.” Lâm Giác gật đầu, tạm biệt Vu Hướng Dương.

Cậu đứng dưới lầu, mắt thấy chiếc kia xe màu đen càng đi càng xa, biến mất trong màn sương mờ mịt mới gọi một cú điện thoại cho mẹ mình.

“Mẹ.”

Thanh âm dịu dàng của Mâu Nhất Cẩn vang lên: “Mộc Mộc, về rồi sao?”

“Con đang lên lầu.” Lâm Giác vừa lên lầu vừa nói chuyện qua điện thoại.

“Con ăn cơm chưa?”

“Tí nữa trở về con sẽ ăn.”

“Ban đêm con đừng ăn cơm muộn quá, nhớ uống nhiều canh một chút cho ấm dạ dày. Còn nữa, gần đây trời rất lạnh, con nhớ mặc thêm quần áo, đi ra ngoài cũng nhớ mang dù…”

Lâm Giác nghe Mâu Nhất Cẩn nói liên miên, đáp ứng từng cái với bà. Lúc cậu cầm chìa khoá mở cửa, thanh âm Mâu Nhất Cẩn hơi dừng một chút.

“Đúng rồi…” Mâu Nhất Cẩn như lơ đãng hỏi, “Con… Con định lúc nào về nhà?”

“Răng rắc” một tiếng, Lâm Giác đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng là một mảnh u ám.

Mùa đông trời tối sớm, vẫn chưa trễ mà trời đã đen hơn phân nửa. Lâm Giác hoa mắt trong chốc lát mới thích ứng được với bóng tối trong phòng. Cậu đóng cửa lại, ném chìa khóa lên trên tủ giày.

Cậu cười cười, thanh âm nhàn nhạt: “Mẹ, không phải con vừa về nhà sao?”

Mâu Nhất Cẩn bị sặc một cái, một lát sau, ngữ khí của bà chầm chậm vang lên, “Mộc Mộc, nghe lời của mẹ, về sớm một chút đi.”

Lưng Lâm Giác tựa trên cửa phòng lạnh lẽo, ngẩng cổ lên, cần cổ mảnh khảnh giống như đóa hoa hướng dương chật vật tìm ánh sáng.

Cậu không đáp lại Mâu Nhất Cẩn.

Cậu cũng không cách nào giải thích, lý do bước chân lên con đường này cũng chỉ vì muốn gần người đó thêm một chút, nói ra quá lập dị, cũng quá điên rồ, cho nên rất khó để giải thích cha mẹ của mình.

“Cha biết con muốn tham gia « Hí Cốt » sao?”

Mâu Nhất Cẩn trầm mặc hồi lâu mới thở dài một hơi.

“Cha con rất tức giận, không cho phép con ở bên ngoài làm những cái kia, muốn con lập tức trở về đây.”

Mắt Lâm Giác nhìn chằm chằm cửa sổ ban công phía đối diện, mắt thấy một điểm cuối cùng ánh chiều tà cũng biến mất, cảnh vật trước mắt đều trở nên mông lung, giống như là bị màn sân khấu màu xám bịt kín.

Lâm Giác còn nhớ rõ phản ứng lúc đầu của cha mình khi cậu nghe nói muốn debut.

Gương mặt của người đàn ông trung niên mặc vest ấy giận đến tím tái, lạnh lẽo, đôi mắt như chim ưng lóe lên ngọn lửa cậu chưa bao giờ thấy: “Nếu hôm nay mày dám đi, tao sẽ không nhận thằng con trai như mày nữa!”

Ánh mắt Lâm Giác hướng lên trên, con ngươi nhấp nháy, thu lại nước mắt vào trong hốc mắt, giọng nói bình tĩnh gần như lạnh lùng, “Chỉ một lần này thôi, cho con một cơ hội, mẹ đừng nhúng tay vào chuyện này, được không?”

Cậu đã chờ một năm mới đợi được ngày Giang Du Sâm về nước, đợi được cơ hội cho dù không thể tiến vào đoàn làm phim lớn thì cũng có thể đi vào thế giới Giang Du Sâm, cậu không muốn lại từ bỏ.

Mâu Nhất Cẩn còn đang lải nhải: ” Mộc Mộc, con cũng biết tính tình của cha rồi, hơn nữa, mẹ thấy cũng đúng…”

Lâm Giác cắn răng, nói từng câu từng chữ: “Nếu như sau lần này, cha vẫn không đồng ý, con cam đoan về sau sẽ không bước vào ngành giải trí nửa bước.”

“Cái này...” Mâu Nhất Cẩn nhất thời có chút do dự.

“… Con xin mẹ.”

Dây thanh quản Lâm Giác run lên.

“Ai.”

Mâu Nhất Cẩn thở dài một hơi, “Mẹ thật không hiểu, vì cái gì đường rộng đường lớn con không đi, lại nhất định phải đi vào vũng nước đục như cái ngành này...”

Lâm giác mím môi, đôi môi mỏng kéo căng thành một đường thẳng, không nói chuyện.

*

Ba ngày sau Lâm Giác thành công đi qua cuộc tuyển chọn « Hí Cốt ».

Mãi cho đến lúc đi ghi hình, Vu Hướng Dương vẫn còn hưng phấn, con mắt vốn không lớn càng híp thành một đường nhỏ, nhiều lần lẩm bẩm bên tai Lâm Giác: “Tiểu Lâm, em sắp hot rồi, thật đấy, em tuyệt đối phải hot! Anh cược ba que cay!”

Hắn không biết lấy ra cuốn sổ từ đâu đến: “Lại đây lại đây! Đầu tiên kí tên cho anh, chờ em hot anh sẽ đi đầu cơ trục lợi!”

Lâm Giác: “…”

Hưng phấn đến kích động, Vu Hướng Dương thật cảm thấy cao hứng thay Lâm Giác: “Ai, không phải anh nói đâu nhưng mà chắc chắn em sắp hết khổ rồi.” Vu Hướng dương buông lỏng tựa trên ghế ngồi, “Trình độ của em anh biết, chính là kiểu thiếu cơ hội để lộ ra ánh sáng, lần này nhất định có thể một bước lên trời! Phải để cho những tên đạo diễn phó đạo diễn kia đã từng xem thường, làm khó dễ em hối hận đến chết luôn!”

Lâm Giác cũng cười theo Vu Hướng Dương, nhưng đáy lòng không lạc quan được như hắn.

Mạc dù cha cậu miễn cưỡng đồng ý không nhúng tay vào, nhưng cũng sẽ không giúp hắn.

Mặc dù trọng tâm của « Hí Cốt » là nâng cao kỹ thuật của các diễn viên, nhưng cũng bảo vệ tình huống của họ ở mức tốt nhất. Dù cho cậu có thể thông qua phỏng vấn mà tham gia chương trình thì cũng phải tham gia cạnh tranh cương vị.

Cậu không phải xuất thân chính quy, cũng không phải người tổ tiết mục định nâng đỡ, có thể bước đến đâu, toàn bộ nhờ vào vận mệnh.

Bàn tay đang giấu dưới ống tay áo của cậu siết chặt.

Mặc kệ phía trước là núi đao biển lửa, cậu nhất định phải đi vào.

Đây là cơ hội đầu tiên của cậu, cũng là cơ hội cuối cùng.

*

« Hí Cốt » được quay tại thành phố B – nơi được mệnh danh là Ảnh Thị Thành, Lâm Giác chỉ là một diễn viên tuyến mười tám cũng không tính tiểu minh tinh cho nên công ty chỉ cho cậu ở khoang phổ thông.

Mấy giờ đồng hồ phải ngồi ở chỗ ngồi chật hẹp không thể di chuyển, bị khí lưu và khí áp nhiều lần giày xéo khiến cho Lâm Giác cảm thấy đầu mê man, kịch bản gì đó đều không nhìn nổi nên cậu đành phải nhắm mắt dưỡng thần.

Vu Hướng Dương ngồi một bên cũng không khá khẩm hơn, hắn ỉu xìu dựa vào trên chỗ ngồi mà nghe tiếp viên quảng cáo sản phẩm trên máy bay, nghe đến nỗi thuộc luôn cả lời quảng cáo.

Trời bên ngoài đã tối đen

Cuối cùng đã tới.

Hai người đều thở ra một hơi.

Ra khỏi cabin, còn chưa kịp hít thở bầu không khí mới mẻ, bọn cậu liền bị cảnh tượng người đông nghìn nghịt trước mặt làm cho giật nảy mình.

Sân bay vốn rộng rãi sáng tỏ bị vây đến chật như nêm cối, bảo an đứng ở một bên đề phòng nghiêm ngặt, vòng tròn được kéo dài mấy chục mét.

Vu Hướng Dương sững sờ, đang muốn kéo một cô gái ngoài vòng ấy hỏi chuyện gì xảy ra thì những hành khách khác đã vỡ òa trong tiếng hoan hô và vỗ tay.

Đinh tai nhức óc.

Lâm Giác vô thức nhìn qua hướng bên kia, liếc mắt liền thấy một thân ảnh cao gầy bắt mắt trong đám người.

Con ngươi của cậu đột nhiên co rút lại.

Là Giang Du Sâm.

Đám người bỗng nhiên  “Ào” một cái như ong vỡ tổ, giống như ngửi được mùi mật ong thơm ngọt. Vu Hướng Dương bị kẹp ở giữa, không cẩn thận liền bị một nữ sinh giẫm mạnh vào chân.

“Tôi xin lỗi, xin lỗi!”

Nữ sinh dừng lại liên tục xin lỗi rồi lại vội vàng đuổi theo đám đông.

Vu Hướng Dương hít một ngụm khí lạnh, chân bị giẫm đến đau nhức, hắn tràn đầy nghi hoặc mà nhìn chằm chằm vào nữ sinh càng chạy càng xa kia: “Đây là ai đến, fan hâm mộ cũng quá điên cuồng rồi, thế mà lại vậy chật cả sân bay luôn?!”

Lâm Giác trầm mặc một lát: “Giang Du Sâm.”

“Cứ xem như Giang Du… Đệt!”

Vu Hướng Dương đột nhiên phản ứng lại, “Giang Du Sâm?!!!”

Vu Hướng Dương liền lôi kéo Lâm Giác ý muốn xông về phía trước: “Đi đi đi! Chúng ta cũng đi!”

Lâm Giác: “…”

Không phải ngài vừa mới nói fan hâm mộ điên cuồng sao?

Vu Hướng Dương rất có làm thiên phú chó săn, lôi Lâm Giác rẽ trái rẽ phải một hồi, rất tự nhiên xuyên qua đám người, đợi đến khi Lâm Giác kịp phản ứng, bọn hắn đã đứng tại hàng đầu một đám fan hâm mộ.

Giang Du Sâm đi cách nơi lâm giác đứng khoảng mười mét.

Nam nhân mang một áo khoác màu đen, nút thắt tùy ý cài hai cúc, mang theo kính râm, lộ ra sống mũi cao cùng đôi môi thật mỏng, tràn đầy vẻ xa cách cùng cấm dục.

Lâm Giác đỏ mặt.

Nữ sinh đứng bên cạnh Lâm Giác liều mạng vẫy gậy tiếp ứng trong tay, kích động hô to: “Giang thần a a a!!!! Anh đẹp trai quá!!!!! Em yêu anh!!!!”

Nhưng cô cũng chỉ dám ngoan ngoãn đứng sau đường ranh giới, không dám vượt qua nửa bước.

Tính cách Giang Du Sâm lãnh đạm, từ trước đến nay không thích tiếp xúc với fan hâm mộ, anh kiếm tiền dựa vào kỹ thuật diễn của mình, không cần lấy lòng kẻ nào. Nhưng fan cũng rất thích điều này, không bởi vì sự cao ngạo lạnh lùng của anh mà thất vọng mà ngược lại tất cả đều điên cuồng bảo vệ anh.

Dần dà quy tắc ấy thành luật bất thành văn, những fan lâu năm cũng sẽ từng lần một nói cho non-fan biết, hâm mộ nhan sắc và kỹ năng của Giang thần thì được, nhưng tuyệt đối không được quấy rầy cuộc sống riêng tư của Giang Du Sâm.

Dù sao, thần tượng, chính là trời sinh ở trên đỉnh núi để cho người người ngước nhìn.

Cánh tay Vu Hướng Dương chọt Lâm Giác, đến bên tai cậu thì thầm: “Không phải em là fan của Giang Du Sâm sao? Nhanh nhanh nhanh thừa dịp lấy một cái chữ kí!”

Lâm Giác bất đắc dĩ liếc hắn một cái.

Ở đây không phải toàn fan trung thành của Giang Du Sâm sao?

Giang Du Sâm có cho hay không là một chuyện nhưng lúc này mà xông lên muốn kí tên, đoán chừng sống không quá đêm nay liền sẽ bị fan hâm mộ của anh ám sát.

*

Nam nhân có dáng người cao gầy, ngũ quan thâm thúy đứng ở trong đám người, nhìn qua đám đông đen nghịt người, lông mày chưa phát hiện nhướng lên, đôi môi thật mỏng nhếch lên, phác hoạ ra vòng cung lạnh nhạt, đối với mọi thứ trước mắt không chút kinh ngạc.

Trợ lý bên người cẩn thận giải thích từng li từng tí: “Giang lão sư, tôi không cố ý, không biết ai đã tiết lộ tin tức, thật sự xin lỗi.”

Giang Du Sâm không quá để ý, chỉ là bước nhanh hơn.

Ánh mắt của anh tùy ý liếc qua, lại liếc nhìn cậu thiếu niên đang đứng đầu hàng kia.

Thiếu niên đội một chiếc mũ lưỡi trai nhạt màu, nước da rất nhợt nhạt, dưới làn da trắng nõn nổi rõ mạch máu màu xanh nhạt, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy sức sống, bất động thanh sắc mà nhìn anh.

Cùng với bộ dáng anh nhớ không khác là mấy, vẫn như một cậu học sinh.

Bốn mắt nhìn nhau, cậu nam sinh kia vô thức thu hồi ánh mắt, con mắt ướt sũng, giống một loại động vật nhỏ bé nào đó.

Trong phút chốc Giang Du Sâm bỗng nở nụ cười, lơ đãng nhếch miệng.

Anh lấy điện thoại di động ra, cúi đầu cực nhanh đánh mấy chữ.

“Mẹ ơi!!! Anh ấy cười!!!!! Anh ấy cười kìa!!!!!”

“A a a a a a a a!!!! Giang thần!!!!! Em yêu anh!!!!”

“Mấy cô đừng cản tôi, để tôi lên!!!”



Fan hâm mộ chung quanh náo động, lại sợ ầm ĩ quá khiến nam thần bị người qua đường mắng không có tố chất, hết sức thấp giọng nhưng trong giọng nói lại không giấu được hưng phấn.

Nữ sinh đứng bên Lâm Giác lôi tay bạn mình mà nhảy cẫng lên: “Ông trời ơi!!!! Anh ấy nhìn về bên này!!!! Giang thần nhìn tớ!!!! Tớ chết cũng không đáng tiếc!!!!”

Cô bạn kia hung hăng trừng nàng một cái, không đồng tình: “Dù nhìn bên này nhưng Giang thần thấy là tớ ở bên này!!! Là tớ!!!”

Vu Hướng Dương cũng lại gần bên tai Lâm Giác: “Mịa nó! Anh vừa chạm mắt với Giang ảnh đế! Hắn vừa mới nhìn về bên này này, rồi lơ đãng cười, trời ơi anh không sao, thật sự không sao! Anh muốn cong luôn rồi!”

Trái tim Lâm Giác nhanh chóng nhảy lên bình bịch. Cậu qua quýt đáp hắn hai tiếng, đột nhiên cảm giác được điện thoại rung một cái, vô thức cúi đầu nhìn.

Màn hình điện thoại đang khóa nổi lên hiện ra một hàng chữ nhỏ.

[C: Em cũng tới thành phố B rồi?]

“!”

Nhịp tim Lâm Giác đang đập thình thịch suýt nữa thì ngừng đập.

Giang Du Sâm vậy mà nhận ra cậu!