Scandal Trở Thành Sự Thật

Chương 40: Sáng lại (đã sửa)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“U!” Ô Khang Đức nhíu mày, “Cậu còn mang đồ đến à?”

Lãnh Gia Nghị cười cười, chỉ huy trợ lý sau lưng để đồ lên mặt bàn: “Đúng nha, nhìn các anh quay phim vất vả, cải thiện cho các anh một chút cơm nước.”

Đoàn làm phim bề bộn nhiều việc, bên trong Ảnh Thị Thành cái gì cũng tốt, nhưng là dù sao ở đây cũng vắng vẻ nên cơm nước không tốt lắm. Tối về còn có thể ăn nóng hổi, nhưng lúc ban ngày, mọi người thường sẽ ăn cơm hộp, hơn nữa là cơm nguội lạnh. Gặp Lãnh Gia Nghị mang đồ ăn ngon tới, tất cả mọi người đều hưng phấn vây quanh.

Ô Khang Đức cười lắc đầu: “Cậu đó, vẫn tri kỷ như thế? Mang theo món gì ngon thế?”

Lãnh Gia Nghị lấy từ trong túi lớn ra một cái bếp hàng thật giá thật, nâng nó trong tay cho Ô Khang Đức nhìn thoáng qua: “Nồi lẩu uyên ương, anh có muốn không?”

Dàn diễn viên và nhân viên công tác xung quanh đều kinh hãi, không nghĩ tới ở studio còn có đãi ngộ tốt như vậy, còn có thể ăn lẩu. Đám người hưng phấn đến giúp đỡ, có người đi rửa rau, có người đi tìm que xiên.

“Quá hạnh phúc!!!”

“Trông ngon quá đi mất!”

“Có thể ăn một bữa lẩu ở studio, đời này của tôi không tiếc!”

“Lãnh lão sư tôi yêu anh!!!”

Ô Khang Đức có chút không hiểu: “Làm sao đột nhiên nhớ tới nồi lẩu thế, thứ này xách rất phiền, nặng muốn chết.”

Lãnh Gia Nghị cười mập mờ, cố ý nói: “Trước đó chúng ta đã cùng ăn với nhau, A Sâm không phải rất thích sao?”

Lâm Giác đứng ở một bên hơi ngơ ngác một chút, rồi lấy cớ đến hỗ trợ, vội vàng rời đi.

Ô Khang Đức cũng khụ một cái, hiển nhiên cũng nhớ tới hồi trước ba người cùng nhau ăn lẩu.

Khi đó bọn vẫn còn tự do, không sợ trời không sợ đất, giữa mùa đông ở studio ăn lẩu, còn bị người đầu tư tóm gọn dạy dỗ một trận.

Sau khi Lâm Giác đi khỏi, Giang Du Sâm từ phòng nghỉ bên cạnh đi ra, trên mặt Lãnh Gia Nghị lập tức sáng lên: “A Sâm! Anh đến rồi!”

Giang Du Sâm đầy lạnh lùng đến trước mặt Lãnh Gia Nghị, nhíu mày: “Lãnh Gia Nghị, cậu chơi chán chưa?”

Trong giọng nói không có cảm xúc gì, nhưng lại không giận mà uy.

Lãnh Gia Nghị chớp mắt mấy cái, ngữ khí nhẹ nhàng: “Chưa nha! Chơi vui ơi là vui!”

Giang Du Sâm đè lên mi tâm của mình, có chút bất đắc dĩ với bạn cũ: “Đừng khi dễ Lâm Giác, em ấy sẽ tưởng thật.”

Lãnh Gia Nghị chớp mắt nói: “U, quan tâm đứa em trai này thế à. Hồi trước anh nói gì với chúng tôi ấy nhỉ? Em trai nhà bạn? Hiện tại thật là thơm* rồi?”

[ *Thơm (真香): Thuật ngữ này chỉ việc một người lúc đầu quyết định không làm hoặc làm một việc, nhưng cuối cùng họ lại làm theo hướng ngược lại.]

Giang Du Sâm: “…”

Nam nhân ngậm miệng, nhưng không có phủ nhận.

Lãnh Gia Nghị lập tức mở to mắt: “Oa, thật hả? Anh cũng có thể cây già nở hoa hả? Tôi thấy em trai nhỏ kia cũng rất thích anh đó, ngày kết hôn nhớ mời tôi đến uống rượu mừng nha. Chúc giấc mơ sớm sinh quý tử trở thành sự thật, nhưng mà đưa quà cho tôi thì tốt hơn!”

Giang Du Sâm trầm mặc hai giây, thấp giọng nói: “Em ấy thích người khác, thích rất nhiều năm.”

Lãnh Gia Nghị dừng hai giây, cười ha hả: “Giang thần của chúng ta cũng có lúc không tự tin hả? Tôi nghi ngờ lỗ tai của mình quá à.”

Giang Du Sâm: “…”

Lần đầu tiên cảm thấy Lãnh Gia Nghị độc miệng như vậy.

Lãnh Gia Nghị nhún bả vai: “Yên tâm, bằng kinh nghiệm phán đoán nhiều năm của tôi thì em ấy tuyệt đối có ý với anh, anh chỉ cần mặt dày theo đuổi là được rồi.”

Giang Du Sâm không nói nhảm với anh ta nữa, thấp giọng nói: “Cậu đừng trêu chọc em ấy là được, còn lại, không cần cậu quan tâm.”

Dứt lời, không đợi Lãnh Gia Nghị phản ứng, anh liền vội vã đi khỏi.

Lưu lại đứng tại chỗ Lãnh Gia Nghị bất đắc dĩ lắc đầu: “Thật đúng là cố chấp cứng đầu mà.”

Ô Khang Đức đứng ở một bên: “Cậu muốn quản chuyện của bọn họ sao?”

“Đương nhiên muốn.” Lãnh Gia Nghị đương nhiên nói, “Tôi thấy thằng bé Lâm Giác kia cũng rất im lặng, Giang Du Sâm lại muộn tao. Hai người bọn họ nếu không có chút chất xúc tác, đoán chừng tám đời cũng chưa đến với nhau được.”

“Hơn nữa, ” Lãnh Gia Nghị đáy mắt hiện lên một vòng tinh quang, “Trêu chọc bọn họ rất thú vị mà, không phải sao?”

“… Ừm.”

Bờ môi Ô Khang Đức mấp máy, do dự, không nói suy nghĩ trong lòng ra miệng.

Hắn muốn nói: Tôi cũng có thể cố gắng thú vị,

em có thể nhìn tôi nhiều hơn một chút được không?.

Sau một phen giày vò, cuối cùng mọi người cũng tìm được một chỗ trống ở studio dựng bếp lên.

Nước lẩu màu ngà sữa dưới đáy nồi, tất cả mọi người ngồi vây quanh một vòng. Gió lạnh luồn vào cổ áo càng làm nổi lẩu ở chính giữa tản ra hơi nóng hầm hập.

Đồ ăn rất nhanh liền sôi lên, mười mấy đôi đũa chọc xuống, chỉ chốc lát sau liền vớt hết sạch. Đám người đều ăn say sưa ngon lành.

Một người bỏ vào miệng một miếng thịt vừa mới nấu xong còn nóng hổi, hít không khí vào, nói không rõ ràng: “Ăn nhonĂn nhon! Chỉ là, chỉ là hơi nhạt, nếu đậm hơn một chút nữa là ngon.”

Người đứng bên cạnh thúc vào khuỷu tay cậu ta: “Có ăn là cũng không tệ rồi, ăn lẩu trong studio, có chỗ nào có đãi ngộ như này chứ?”

“Đúng vậy đúng vậy, ” cậu trai kia nuốt miếng thịt trong miệng, cười cười nhìn về phía Lãnh Gia Nghị: “Cảm ơn Lãnh lão sư, không có Lãnh lão sư thì chúng ta sẽ không vui vẻ như thế này!”

“Không có gì, mọi người ăn ngon là tốt rồi.”

Lãnh Gia Nghị cười cười.

Không khí chung quanh nồi lẩu khí thế ngất trời, Lãnh Gia Nghị nhìn Lâm Giác ngồi bên cạnh một chút, cố ý kẹp lên một miếng cúc đắng, bỏ vào trong chén Giang Du Sâm.

“A Sâm, sao anh không ăn gì thế? Ăn nhiều thức ăn một chút.”

Cúc đắng* hầu như chỉ ăn lạnh và có tác dụng giải nhiệt, nhưng vì vị hơi đắng nên không được nhiều người ưa thích. Sau nhiều lần đổi món thì chỉ có mỗi mình nó là vẫn còn ngâm trong nước.

*Cúc đắng



“… Cảm ơn.”

Giang Du Sâm lãnh đạm nói.

“Đừng khách khí, ” Lãnh Gia Nghị cười cười, hoàn toàn không ngại ngữ khí lạnh nhạt của Giang Du Sâm. Nụ cười trên mặt vẫn như cũ ôn nhu, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn chăm chú Giang Du Sâm, trong mắt đều là nhu tình.

“Tôi nhớ anh thích nhất là ăn cúc đắng, ăn nhiều một chút nha!”

Người chung quanh hùa theo nói: “Không hổ là Giang thần, phẩm vị đặc biệt!”

“Tôi sẽ để lại hết cúc đắng cho Giang thần!”

Giang Du Sâm: “…”

Vẫn là để tôi nhường danh hiệu ảnh đế lại đi.

Ô Khang Đức ho nhẹ hai tiếng: “Tôi cảm thấy nước dùng này rất ngon, mọi người thấy có đúng không! Mùa đông uống chút nước dùng dưỡng dạ dày, chúng ta đã từng này tuổi rồi, phải chú ý dưỡng sinh.”

Lãnh Gia Nghị chớp mắt mấy cái, cũng kẹp đồ ăn vào trong chén Ô Khang Đức: “Ô đạo, anh mới ngoài ba mươi thôi, không già. Chuyện chúng ta ăn lẩu ở studio đó cũng là mấy năm trước.”

“Ai, khi đó đúng là tuổi trẻ khinh cuồng, ba người hợp kế liền bắt đầu ăn, ” Ô Khang Đức cười cười, hồi tưởng chuyện vui lúc đó, ngữ khí không khỏi hưng phấn lên, “Tôi còn nhớ khi đó ta còn chưa phải là đạo diễn, mà là phó đạo diễn. Rồi chúng ta còn bị người đầu tư nhìn thấy, mắng cho một trận.”

“Đúng vậy,” Lãnh Gia Nghị gật gật đầu, “Bất tri bất giác cũng đã qua nhiều năm, thời gian trôi qua thật nhanh, bây giờ các anh cũng là nhân vật hàng đầu trong ngành rồi.”

Ô Khang Đức cười ha ha: “Cậu quá khoa trương rồi, nếu khi đó cậu không ra nước ngoài thì bây giờ cũng chẳng kém cạnh đâu, còn không phải bởi vì…”

Ô Khang Đức đột nhiên nghĩ đến cái gì, dừng một chút, nụ cười trên mặt không tự giác thu liễm chút: “Ra nước ngoài học tập cảm giác thế nào?”

“Rất tốt.”

Lãnh Gia Nghị chớp mắt mấy cái, ánh mắt cố ý rơi lên người Giang Du Sâm, kéo dài nói, “Có đôi khi sẽ nhớ nhóm chúng ta, nhớ tới quãng thời cùng nhau vui vẻ quay phim.”

Quả nhiên, đũa Lâm Giác dừng một chút.

Ô Khang Đức cười hỏi: “Trở về là được rồi, về sau còn đi nữa không?”

Lãnh Gia Nghị lắc đầu: “Tạm thời chưa có ý định này, dự định về sau ở trong nước phát triển.”

“Thật tốt, bây giờ môi trường nghệ thuật trong nước rất tốt, khi nào tôi sẽ dẫn cậu đi gặp bạn mới trong giới mấy năm nay. Hồi trước bọn họ có coi phim cậu đóng, còn nhắc đến cậu với tôi.”

“Được, hôm nào cùng nhau đi.”

Bầu không khí trên bàn ăn khí thế ngất trời, Ô Khang Đức cùng Lãnh Gia Nghị trò chuyện câu được câu không, thỉnh thoảng nhớ lại thời gian vui vẻ trước đó.

Lâm Giác ngồi ở một bên, không biết là cố ý hay là vô ý, mà nghe đoạn đối thoại của hai người rõ rõ ràng ràng.

Lãnh Gia Nghị biết khẩu vị của Giang Du Sâm, biết thói quen của Giang Du Sâm, có rất nhiều kỉ niệm chung với Giang Du Sâm, thậm chí biết Giang Du Sâm thích ăn nhất là cúc đắng.

Quan hệ của bọn họ rất tốt.

Biết được điều này khiến trong lòng Lâm Giác buồn buồn.

Cậu lại nghĩ đến Lãnh Gia Nghị xưng hô thân mật với Giang Du Sâm, nhớ tới lúc Lãnh Gia Nghị nhắc đến Giang Du Sâm, trong giọng nói rõ ràng ngọt ngào, cũng nhớ tới ngày đó Giang Du Sâm nói, giữa bọn họ không có quan hệ.

Cậu muốn hỏi Giang Du Sâm một chút, nhưng không thể tìm ra lý do và lập trường để hỏi, chỉ có thể buồn bực cúi đầu, làm bộ như không nhìn thấy.

Lại thêm một đợt rau củ vào nồi, trong nồi ừng ực ừng cự cuộn lấy.

Lâm Giác không có khẩu vị, đũa vô thức đảo cơm trong chén, nhìn chằm chằm chén gạo trắng đến ngẩn người.

Đột nhiên, bên trên gạo trắng xuất hiện một thứ tròn tròn nâu nâu, là một miếng nấm hương mượt mà chắc nịch, vừa mới vớt ra nên còn mang theo chút nước óng ánh, tỏa ra khói trắng hừng hực..

“Sao lại không ăn?”

Thanh âm từ tính trầm thấp vang lên bên tai.

Lâm Giác khẽ giật mình, vô thức đáp lại: “Phải giảm cân…”

Giang Du Sâm nhếch miệng cười một chút. Một lát sau, trong chén Lâm Giác lại có thêm một miếng nấm hương.

“Thỉnh thoảng ăn một lần cũng không sao.”

Hai viên nấm hương trong chén để song song cùng một chỗ, đỉnh màu nâu bên trên cắt dấu thập, tròn vo mập mạp lại nóng đến bốc khói, giống như là hai con búp bê mập mạp, ngây thơ lại đáng yêu.

Trên mặt Lâm Giác hơi nóng, kẹp một cái bỏ vào trong miệng. Mùi thơm nồng đậm truyền đến, nhiệt độ xuyên qua đầu lưỡi truyền vào trái tim.

Giang Du Sâm còn nhớ rõ cậu thích ăn nấm hương.

Trong lòng Lâm Giác một mảnh nóng hổi, nuốt xuống một ngụm nấm hương cuối cùng, muốn ngẩng đầu cảm ơn Giang Du Sâm. Lúc này mới phát hiện, miếng cúc đắng Lãnh Gia Nghị gắp cho Giang Du Sâm vẫn đang đàng hoàng nằm trong chén, thậm chí còn không bị động vào.

Xấu hổ không cách nào kiềm chế được, trái tim Lâm Giác sáng lại.