Sếp Ta Chuyên Ngành Đào Bẫy

Chương 2: Tham quan




Hôm nay là một ngày đẹp trời, thời tiết tốt để thực hiện 1 chuyến tham quan. Khả Khả đứng trước cổng Tử Cấm Thành đợi mãi mà vẫn chưa thấy Đặng Tiểu Tinh đến, cô lấy điện thoại định điện hối thúc nhỏ thì có 1 cuộc gọi đến. Thì ra là Tiểu Tinh, Khả khả bắt máy, chưa kịp nói lời nào thì đầu dây bên kia đã xin lỗi rối rít.

- Khả Khả xin lỗi cậu nha hôm nay tớ không đi cùng cậu được, xin lỗi lần sau tớ sẽ bù cho cậu. 

- Lý do?. Khả Khả lạnh nhạt hỏi 

- A! tớ quên mất là hôm nay có cuộc hẹn với khách hàng bên đối tác dùng cơm, tớ phãi đi cùng bác giám đốc, giúp bác ấy tiếp rượu. 

- Hừ! Vì tiền quên bạn. Khả Khả nói hơi nặng âm mũi nghe có vẽ như đang trách mắng 

- Xin lỗi mà lần sau tớ sẽ mời cậu ăn cơm như là lời xin lỗi. Xem như là cậu thương cho thân thể già yếu của giám đốc mà bỏ qua cho tớ nhé.Nói như vậy chứ Tiểu Tinh sớm biết tính cô bạn này, miệng rắn chứ lòng không rắn. 

- Thôi nói lời vô nghĩa đi, không lo chuẩn bị kẻo lại trể giờ, bị trừ lương thì đừng có mà than. Đúng như Tiểu Tinh nghĩ Khả Khả cũng không làm khó gì cô. 

Cúp máy xong Khả Khả nhìn lên cổng Tử Cấm Thành chán nản thở dài. Hứng thú tham quan đã giảm mất một nữa nhưng đã tới trước cổng không lẽ lại trở về vì thế cô quyết định tiếp tục tham quan. 

Khả Khả đi thăm thú khắp nơi, chụp rất nhiều ảnh ý định đem về chọc tức Tiểu Tinh. Khi đi đến Hoa viên Khả Khả thấy rất nhiều người tập trung ở đấy cô cũng tò mò qua xem thử. Hóa ra là đang quay phim. Dù gì củng không bận Khả khả quyết định nán lại xem.

Các thành viên trong đoàn làm phim bận rộn chuẩn bị cảnh quay, khả Khả nóng lòng chờ xem họ diễn nhưng mãi chẳng thấy họ bắt đầu chỉ thấy 2,3 người xúm xít lại thì thầm to nhỏ. Khả Khả thấy cũng chẳng thú vị nên xoay người định bỏ đi thì có 1 người đuổi theo: 

- Cô gì ơi cô có thể giúp chúng tôi 1 tay không? 1 diễn viên của chúng tôi bị bệnh đột xuất đoàn làm phim hôm nay lại ít người nên không có người thay thế, cô có thể đóng thế vai cho diễn viên của chúng tôi được không?. Một người đàn ông trong đoàn làm phim lúc nãy nói. 

- Tôi không phải diễn viên nên không giúp gì được cho anh. Nói xong Khả Khả xoay người đi. 

- Ấy không cần phãi là diễn viên, vai này rất đơn giản chỉ cần đi theo phía sau diễn viên chính là được, không có lời thoại cô cứ yên tâm. Anh ta vẫn tiếp tục nài nỉ.

- Tôi vẫn là không đóng. Nghe anh ta nói thế Khả Khả liền từ chối, cô đoán vai mà bọn họ sắp giao cho cô, ngoài vai tỳ nữ thì còn vai gì nữa, cô như thế mà lại đóng vai tỳ nữ à bố, mẹ, anh trai mà biết chẳng khóc thét lên à. Vẫn là không đóng thì hơn. 

Thấy cô có vẻ đăm chiêu anh chàng kia nghĩ là chắc cô lo lắng không đóng được nên liền ra sức nài nĩ: 

- Cô làm ơn giúp dùm chúng tôi đi chỉ là cảnh quay nhỏ nên hôm nay chúng tôi không mang theo nhiều người, không lẽ vì thế lại hoãn cảnh. Cô giúp chúng tôi đi đoàn chúng tôi ở xa lắm chỉ nán lại đây vài ngày thôi còn rất nhiều cảnh chưa hoàn thành không lẽ lại vì cảnh quay nhỏ này làm chậm lộ trình của đoàn. 

Thấy anh ta mè nheo mãi Khả khả cũng có chút xiêu lòng nhìn xung quanh thấy mọi người như củng đang dùng ánh mắt van nài nhìn cô nên cô cũng xuôi xuôi theo. 

Chương 1.2: Đóng phim 

Thấy Khả Khả tỏ vẽ đồng ý anh ta liền kéo cô ta vào đoàn, cười nịnh nọt với người đàn ông ngồi trên ghế, trông ông ta hình như là đạo diễn. 

- Sếp em tìm thấy người thay thế cho cô diễn viên kia rồi. 

Ông sếp kia săm soi nhìn Khả Khả rồi phán 1 câu: 

- Ừm cũng được đấy, nhanh hóa trang cho cô ta. 

Khả Khả thấy hơi ấm ức đường đường Hà đại tiểu thư như cô hạ mình giúp họ, cái ông đạo diễn kia không biết ơn thì thôi lại còn bảo “cũng được”, là ý gì? Cô nỗi tiếng là hoa khôi học đường suốt thời còn đi học, cả danh hiệu hoa khôi toàn trường suốt 5 năm đại học vẫn là luôn nằm trong tay cô, thế mà ông ta bảo cô tạm được. 

( anchan: tỷ à, mặc dù tỷ có hơn người 1 chút, nhưng mà tỷ cũng nên thông cảm cho ổng, người ta chuyên ngành là nhìn người để chọn mỹ nữ nhìn qua cũng là vô số nói tỷ được là đang khen tỷ đấy) 

- Vâng, vâng. Ông anh kia cười cười rồi dẫn cô đến gặp người hóa trang. 

Thay trang phục xong khả khả lại gặp lại ông anh lúc nãy. 

- wao! Trông cô xinh đẹp chẳng thua gì nữ chính đúng là mắt nhìn người của tôi có khác. Nghe anh ta nói thế tâm tình Khả Khả cũng tốt lên mấy phần. Ông anh kia đứng cảm thán 1 hồi như sực nhớ ra điều gì liền nói với Khả Khả: 

- à! Vai của cô là tỳ nữ của Dạ quý phi, tức cô gái kia. Nói xong anh ta liền chỉ về phía trước bên trong tiểu đình có 1 cô gái đang ngồi, người quản lý đang ra sức quạt cho cô, chuyên viên trang điểm ra sức bôi bôi, trét trét lên mặt cô ta. 

- chỉ cần đi theo phía sau cô ấy là được. Anh ta hướng dẫn, Khả Khả gật đầu. bên kia đạo diễn đã tập hợp mọi người lại chuẩn bị bắt đầu cảnh quay. 

Khả Khả y theo lời dặn của ông anh kia chuyên tâm đi theo “chủ tử” của mình. Mà vị "chủ tử" kia căn bản là ngay cả nhìn cô 1 cái cũng chẳng có, nô tỳ đi theo củng đã đổi thế mà chủ tử cũng chả biết. (anchan: Cái này gọi là ỷ có tiếng liền không để người khác ở trong mắt đấy tỷ ạ) 

Đi theo 1 hồi lại đến cái đình nhỏ lúc nãy “chủ tử” ngồi nhưng lần này không ngồi, trước khi Khả Khả và “chủ tử” bước vào tiểu đình thì có một mỹ nhân khác cũng đi tới nói trắng ra là đang ngán đường của “chủ tử”. Mỹ nử kia xinh đẹp thoát tục, khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn, mày cong như trăng, mắt to long lanh đáng yêu, chóp mũi cao nhọn, môi hồng nhỏ nhắn. Đúng là tiểu mỹ nhân xinh đẹp động lòng người. Khả Khả sau khi đã quan sát xong tiểu mỹ nhân lại len lén nhìn “chủ tử” của mình. Lòng yêu cái đẹp ai cũng có Khả Khả củng không ngoại lệ. mặc dù cô trời sinh vốn là xinh đẹp nhưng vẫn là thích ngắm người khác hơn là tự ngắm mình. 

Nếu nói tiểu mỹ nhân đẹp kiểu ngây thơ trong sáng thoát tục thì “chủ tử” của cô chính là kiểu quyến rũ mê hoặc lòng người. Khuôn mặt xinh đẹp cái cằm nhọn nhọn, mày liễu nhướn cao ánh mắt phong tình, môi hồng căng mọng nhìn là muốn cắn, khóe môi cong cong, ngay cả thân hình cũng tuyệt đẹp. Lại nhìn sang vị tiểu mỹ nhân thân hình khá chuẩn tội 1 cái là cái bụng giả nhô lên rõ to thật là mất thẫm mỹ. Khả Khả trong lòng thầm cảm thán. 

Khả Khả đang bận phân tích cái đẹp thì phía 2 đại mỹ nhân phát ra âm thanh rõ to, ngước mắt lên liền thấy “chủ tử” đã tặng cho tiểu mỹ nhân 1 cái tát rõ đau, một bên má đã ửng hồng in dấu mấy ngón tay. Khả Khả mở to mắt hết cở, cái này có phãi gọi là tranh sũng nơi hậu cung??? 

Đang ngon trớn đột nhiên “chủ tử” nín bặt, hình như là quên lời thoại. 

5 phút trôi qua trong sự im lặng đáng sợ đột nhiên tiếng nói như âm hồn truyền từ cõi âm của chú đạo diễn vang lên: 

- cắt! cô làm sao vậy Y Y sao không đọc lời thoại? 

- xin lỗi đạo diễn vì lúc nãy nhập tâm quá nên em quên mất thoại. “chủ tử” nói mắt chớp chớp kiểu ngây thơ vô tội 

Đạo diễn chán nãn nói: 

- Lần này tập trung một chút, làm lại. 

Màn 2 cảnh 1 tiếp tục bắt đầu. 

Vẫn là cảnh tát đó, lần này có vẽ “chủ tử” ra tay còn mạnh hơn lúc nãy, mặt của tiểu mỹ nhân lệch hẳn sang 1 bên, 5 ngón tay hằn rõ vết trên khuôn mặt trắng xinh nhỏ nhắn. 

Chẳng biết “chủ tử” giở trò gì lại không đọc lời thoại mà nhào về phía tiểu mỹ nhân ra vẽ lo lắng hỏi han lại còn hết lời xin lỗi. Nhìn sao cũng ra cái bộ dạng mèo khóc chuột, dám chừng khi nãy là do cô ta cố ý phá cảnh để được tát người đây mà. Nghĩ tới đây Khả Khả chợt rùng mình đây có phãi là cái mà người ta hay nói, mặt đen tối trong thế giới showbiz. Chỉ có thể diễn tả bằng 2 chữ: ganh tỵ.

- Y Y cô lại làm cái gì vậy hả? tiếng nói âm u của chú đạo diễn lại cất lên phá tan không khí giả tạo trước mắt. 

- A! xin lỗi đạo diễn, em quên mất, tại lúc nãy đánh quá tay em lo lắng cho Lôi Quyên nên mới… “chủ tử” cố ý kéo dài giọng. 

Ở đây ai mà chẳng nhìn ra cô cố ý, đã làm mà không nhận thì thôi đi còn cố ý đỗ lỗi là tại lo lắng cho tiểu mỹ nhân cô thật là quá trơ trẽn đó “chủ tử” à. Khả Khả thầm cảm thán. 

Đạo diễn e ngại nhìn Lôi Quyên hỏi cô ta: 

- Cô ổn chứ Lôi Quyên? 

- Em vẫn ổn, có thể tiếp tục, chỉ là mong Y Y sư tỷ có thể chuyên tâm 1 chút diễn 1 lần là hoàn tiểu cảnh tránh ảnh hưởng đến nhiều người. 

Nghe Lôi Quyên nói xong mặt Y Y đỏ lên Khả Khả đứng cạnh cũng nghe được tiếng cô ta nghiến răng. 

Màn 3 cảnh 1 tiếp tục bắt đầu 

"ba.." lại 1 cái tát rõ mạnh rơi trên mặt của Lôi Quyên lần này chắc "chủ tử" dùng hết 10 phần công lực nên mặt của tiểu mỹ nhân đã bắt đầu có dấu hiệu sưng lên... 

Lại 5 phút mặc niệm trôi qua, "chủ tử’ không những trơ trẽn mà còn mặt dày quay sang nhìn chú đạo diễn vẽ mặt như hối lỗi nhẹ nhàng phát biểu rằng: cô ta quên thoại rồi. 

Khả Khả choáng váng đánh 3 lần chưa đã tay hay sao còn định đánh tiếp đúng là đồ phụ nữ trơ trẽn mặt dày mà Khả Khả thầm mắng. 

Đang hăng say mắng chữi "chủ tử" đột nhiên Khả Khả cảm nhận được có sát khí quanh đây, cô liền nhanh mắt tìm kiếm nơi phát ra sát khí để tý nữa rủi có xảy ra đại chiến thế giới còn biết đường mà tránh. Ánh mắt cô dừng tại 1 người, Anh ta đang hướng mắt nhìn về phía "chủ tử”, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù. Khả Khả chợt rùng mình lui về sau 2 bước, tránh xa "chủ tử” cô ta giờ đang là bia ngắm của sát thủ nếu không muốn văng miểng thì tránh xa ra. 

Người kia như phát hiện ra Khả Khả đang tránh miểng liền hướng cô mà nở 1 nụ cười tà mị. 

Sặc! như phát hiện được ánh nhìn của sát thủ đang di chuyển sang người mình Khả Khả liền rụt cổ lại như con rùa né tránh ánh nhìn sắc bén có thể giết chết người kia. 

Sát thủ đi về phía đạo diễn, sau lưng anh ta còn có 2 người hình như là phụ tá hay thư kí gì đó vừa nhìn thì Khả Khả đã đoán biết được anh ta chẳng phải loại tốt lành gì. Nhìn thấy anh ta đạo diễn mừng như gặp được vàng xun xoe nịnh nọt. Nhìn phản ứng đó của đạo diễn Khả Khả chợt nở nụ cười khinh thường hướng về phía đạo diễn, lúc này ánh mắt của sát thủ vẫn không rời khỏi ngưởi Khả Khả. Dường như cảm nhận được ánh nhìn kì dị đang hướng về phía mình Khả Khả liền cụp đuôi trốn mất. 

- Nghĩ giải lao 30 phút. Đạo diễn nói 

Được giải lao Khả Khả liền nhân cơ hội chuồn vào trong góc tránh ánh nhìn kì dị kia. Nhân dịp không ai để ý Khả Khả liền lia mắt về phía vị cao nhân kia, nhìn kĩ lại thì sát thủ kia cũng khá đẹp trai, các góc cạnh của khuôn mặt rõ ràng, mày kiếm cương nghị, mắt phượng cong cong nhìn có nét cười như không cười, mũi cao thẳng tắp, bạc môi gợi cảm như hút hồn đối phương, thân hình rắn chắc lực lưỡng, chỉ có thể dùng 2 từ để hình dung: hoàn mỹ. 

Khả Khả như rơi vào mê hồn trận nhìn mãi không chớp mắt cho đến khi ánh mắt đối phương chạm phải ánh mắt cô thì lúc này mới hoàn hồn. Khả Khả bối rối cúi mặt thật thấp che đi khuôn mặt sớm đã đỏ vì ngượng của mình, tự mình chất vấn: Khả Khả ơi là Khả Khả đâu phải lần đầu mày thấy trai đẹp đâu mà lại nhìn người ta đến chảy cả dãi thế hả, đợi đến khi người ta phát hiện mày nhìn trộm thì mới hoàn hồn, thật là mất mặt mà. 

Khả Khả mãi cúi mặt nào có biết đại soái ca kia cũng đang hướng về phía Khả Khả mà cười. 

*** 

Từ đằng xa Y Y đang tiến đến gần sát thủ mặt cười tươi như hoa, nũng nịu gọi sát thủ: 

- Kình, anh đến khi nào vậy? 

- Anh vừa mới đến thôi, ngay lúc em ra sức đánh người ấy. Giọng sát thủ lạnh như băng miệng tuy cười nhưng đáy mắt âm u nhìn Y Y như nhìn kẻ thù. 

- Ấy! em nào có đánh người chỉ diễn thôi mà. Y Y ngu ngốc vẫn tự cho mình là thông minh cả người dựa hẳn vào sát thủ. 

Lôi Kình không nói gì chỉ cười cười nhưng không ai biết trong đấu anh ta nghĩ gì 

Khả Khả vẫn luôn tự thắc mắc vì sao mỗi lần Y Y làm hỏng cảnh đạo diễn đều rất khó chịu nhưng không dám mắng thì ra cô ta có cái ô to như thế, nhìn thái độ đạo diễn đối với Lôi Kình như thế chắc chắn rằng sát thủ là boss. Có bạn trai là boss làm chổ dựa Y Y sao lại sợ 1 đạo diễn nhỏ nhoi chứ. 

Khả Khả hướng ánh mắt về phía Y Y và Lôi Kình tặng kèm cho bọn họ nụ cười khinh thường. Bạn Khả Khả của chúng ta tuy từ nhỏ đã được gia đình yêu chiều và che chở nhưng những việc bạn muốn làm đều là tự lực cánh sinh không nhờ vả hay núp bóng ai, vì thế bạn ghét nhất là những kẻ nhờ ô thăng tiến, thứ 2 là kẻ làm ô cho người thăng tiến, mà 2 người bên kia đều nằm trong danh sách đen của bạn, vì thế bạn cười khi dễ họ, cười là còn nhân từ đấy. 

Như cảm nhận được ánh mắt của Khả Khả đang nhìn về hướng này Lôi kình đưa mắt nhìn về phía Khả Khả nhưng cô đã nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Lôi Quyên. Lúc này Lôi Quyên đang ngồi dưới bóng cây tránh nắng, mặt chườm đá, khuôn mặt nhỏ đỏ và sưng lên nhờ 3 cái tát của đại ma nữ. Khả Khả thấy ánh mắt của Lôi Quyên luôn hướng về phía Lôi Kình ánh nhìn rất nhu mì, nhưng khi ánh mắt rơi vào người Y Y Khả Khả thấy rõ mắt Lôi Quyên ánh lên tia lạnh thấu người, lúc nãy khi Y Y đánh Lôi Quyên cô vẫn không nhìn Y Y bằng ánh mắt thù địch như thế nhưng khi Lôi Kình xuất hiện mọi chuyện lại thay đỗi. 

Haiz vẫn là đại soái ca có sức mạnh hơn người có thể khiến cho lòng căm hận của tiểu mỹ nhân lên đến cực điểm. 

Rời mắt khỏi Lôi Quyên Khả Khả nhìn thấy từ phía xa xa có ánh đèn chớp nháy, nhìn kỹ hơn thì ra là một chú phóng viên đang lia máy, chụp ảnh của Y Y và Lôi Kình. Khả Khả cũng không buồn vạch trần cứ để chú ấy chụp, tốt nhất là chọn cảnh cô ta lẳng lơ nhất mà đăng lên tạp chí với tiêu đề là: “nữ diễn viên không biết xấu hổ, lẳng lơ nhất giới showbiz.” 

30 phút ngắn ngũi trôi qua Khả Khả lê tấm thân trở về chổ. Mong là bà chị Y Y kia tinh thần vui vẽ hoàn cảnh cho nhanh để cô còn được về nhà, tự dưng dính vào mấy chuyện rắc rối này, Khả Khả hứa với lòng là sẽ không bao giờ mềm lòng giúp đỡ mấy người như thế lần 2. 

Đang lúc đạo diễn chuẩn bị cho bắt đầu thì boss Lôi đưa ra 1 chủ ý hết sức là bất ngờ, anh ta nói: 

- Lúc nãy khi 2 cô diễn tôi có xem qua, hình như kỹ thuật diễn của Y Y trong cảnh này có vấn đề, hay là như vầy cho 2 người đỗi vai với nhau để Y Y thử cảm nhận vai của bạn diễn xem cô ấy có thể nhập tâm vào vai của mình được không? 

- Ơ … Chuyện này hình như… Đạo diễn chưa dứt lời thì bị ánh mắt lạnh như băng của boss Lôi làm cho cứng họng, chỉ đành ậm ừ gật đầu cho xong, ai bảo người ta là boss chứ. 

Mọi người ai cũng thấy lạ chẳng phãi Y Y là bạn gái của anh ta sao như vậy chẳng phải là cho Lôi Quyên cơ hội trã thù. 

Y Y nũng nịu nói: 

- Kình người ta không muốn đỗi vai đâu. Nói dứt câu Y Y lại sà vào người Lôi Kình làm nũng. 

ọe cái giọng ấy phát ra làm Khả Khả nổi hết da gà cô khinh thưởng nhìn Y Y. 

- Không được, em phãi thử qua nhiều vai thì mới nỗi tiếng được. Lôi Kình nói, ánh mắt lạnh như băng nhìn Y Y giọng nói nghiêm nghị như không cho phép Y Y từ chối. 

Thế là công cuộc đỗi vai bắt đầu. 

Lúc đi ngang qua Lôi Quyên khả Khả đột nhiên nói 1 câu mà chính cô cũng không ngờ mình sẽ nói: 

- gần đây có phóng viên, tốt nhất là đừng đánh cô ta. 

Lôi Quyên nhìn cô, ánh mắt khó hiễu, ngay sau đó lại khôi phục thần thái ban đầu. 

Nếu cô ta thông minh thì có lẽ sẽ hiểu được ý nghĩa trong câu nói của mình. Khả Khả thầm nhủ 

Y Y khệ nệ vác bụng bầu còn Lôi Quyên hùng hổ xông đến, sau vài câu nói vô nghĩa Lôi Quyên vung tay lên cao định tát Y Y. 

Thôi rồi cô ta nghe chẳng hiểu lời mình. Khả Khả cảm thán. 

Y Y nhắm mắt chờ đợi cái tát, 1 lúc lâu sau vẫn chưa thấy thấy động tĩnh liền mở mắt ra, trước mặt Lôi Quyên nước mắt đầm đìa đọc đúng đoạn thoại mà Y Y giả vờ quên lúc nãy. 

Ngoài lề 1 chút: 

Cốt truyện phim mà Khả Khả đang thủ 1 vai cực nhỏ: Dạ quý phi (Y Y thủ vai) và Mộng quý phi (Lôi Quyên thủ vai) lúc trước khi tiến cung là đôi bạn thân, sau tiến cung cùng 1 lượt trước khi hoàng đế lâm hạnh các nàng vẫn là bạn thân, sau khi cả 2 con cừu bị sói ăn thì có 1 con bị tha hóa tính cách trở thành sói là Dạ phi. 

Cảnh mọi người đang diễn là lúc Dạ phi ức hiếp Mộng phi lúc này Mộng phi đang mang thai nhận được thánh ân dự định nếu nàng sinh con trai sẽ được lên chức làm hậu. Dạ phi nghe thế tức khí đi kím hoàng hậu tương lai tính sổ. Sau khi tặng cho bạn thân 1 cái tát thì dạ phi tuôn ra 1 tràng thoại sến chãy nước chủ yếu là tranh thủ thương cảm của Mộng phi để tiếp cận hoàng đế. 

Chính là như vậy nhưng đến khi đổi vai Lôi Quyên đã không đánh Y Y mà ngược lại diễn ra 1 cảnh thương tâm, ủy khuất của phụ nữ chốn thâm cung khiến ai cũng thương cảm sụt sùi nước bọt, ý lộn sụt sùi nước mắt. 

Chậc! cô nàng này cũng thông minh ra phết còn tưởng cô ta ngu ngốc cho Y Y 1 cái tát tay nửa chứ. Khả Khả cảm thán. 

Lúc này cô ngốc Y Y vẫn còn đang ngây người, Khả Khả đứng 1 bên xem kịch, miệng vô thức nhếch lên thành 1 đường cong thích thú, mong chờ những hành động tiếp theo của cô nàng Lôi Quyên. 

Mọi cử chỉ, biểu cảm của Khả Khả đều không qua được pháp nhãn của Lôi Kình nhìn cô, khóe môi anh bất giác cong lên. 

- cắt! Lôi Quyên cô diễn tốt lắm. Đạo diễn nói, ánh mắt nhìn Lôi Quyên có vẽ sùng bái bởi ai cũng nghĩ cô ta chắc chắn sẽ cho Y Y 1 cái tát, hiếm khi có cơ hội quang minh chính đại như thế cơ mà. 

Đoạn ông ta lại nói với Y Y: 

- Y Y cô đã có cảm hứng cho vai diễn chưa? 

Y Y thẹn quá hóa giận liếc Lôi Quyên 1 cái rồi nói: 

- Rồi ạ! Có thể bắt đầu. 

Lần này cô ta cũng không làm khó Lôi Quyên cảnh diễn cũng nhanh chóng hoàn thành, Khả Khả sung sướng thu dọn hành trang về nhà. 

Trước khi đi anh chàng lúc nãy nài kéo cô đóng thế đưa cho cô 1 ít tiền bảo là thù lao, cô cũng không khách sáo nhận lấy, dù gì cũng là đồng tiền đầu tiên do cô dùng chính sức mình kím được ngu sao mà không lấy. Lấy tiền xong Khả Khả đi nhanh ra cổng, lấy xe, nhanh chóng về nhà. 

Thật là 1 ngày xui xẻo tham quan các nơi vẫn chưa hết liền bị 1 đám dở hơi giữ lại đóng thế, cứ tưởng 1 lát là xong ai dè kéo hết mấy tiếng đồng hồ của cô. Khả Khả thầm nguyền rủa Y Y, không phải do cô ta câu giờ Khả Khả sớm đã về đến nhà có khi còn ngũ được cả 1 giấc ấy chứ. 

Lôi Kình bị đạo diễn và Y Y bám lấy không buông, đến khi thoát được thì bóng hồng sớm đã biến mất từ lâu. Nghĩ đến cô khóe môi anh khẽ cong lên. Thư kí Jame bên cạnh Lôi Kình nhiều năm thấy bộ dạng của sếp mình như vậy cũng không khỏi ngạc nhiên, nhưng sau đó Lôi Kình nhanh chóng khôi phục thần thái ban đầu làm Jame còn tưởng anh bị hoa mắt. 

Đang ngồi ăn, điện thoại của Khả Khả reo liên hồi, cô hối hả chạy vào phòng tìm, vừa mới bắt máy 1 giọng nói như bom oanh tạc liên tục nã vào tai cô, Tiểu Tinh nói như phát hiện ra châu lục mới: 

- Khả Khả cậu thành diễn viên khi nào thế? Lại còn đóng với 2 đại mỹ nữ nổi tiếng nhất giới showbiz nữa........ 

Sau khi Tiểu tinh nả 1 tràng pháo dài thì Khả Khả mới thong thả hồi âm: 

- Hửm, cậu nói gì, tớ không hiểu? 

Lần này nguy chỉ một cảnh quay nho nhỏ mà đến cả Tiểu Tình củng biết thì bố, mẹ, anh trai sẽ biết hết, tốt nhất là ai hỏi mình cứ bảo không biết, rằng người giống người. Khả Khả thầm nhủ. 

- Cậu nói sao? cậu không biết á? Thế người đóng vai tỳ nữ của Y Y không phải cậu à?....? Rõ ràng là cậu. Lại 1 tràng tung xác pháo. Cô nàng Tiểu Tình nói to đến nỗi Khả Khả để điện thoại xa hẳn cả cánh tay mà vẫn nghe được giọng của cô nàng. 

- Không phãi tớ, tớ chẳng biết gì cả, chắc là người giống người thôi. Khả Khả biết với cái lý do ngu ngốc như thế khó mà thuyết phục người, nhưng đành phải nói thế thôi. 

- Thật không? Sao lại trùng hợp vậy? Ngẫu nhiên giống nhau, ngẫu nhiên đoàn làm phim cũng quay tại Tử Cấm Thành, ngẫu nhiên cậu cũng đang tham quan ở đấy, thật nhiều cái ngẫu nhiên khiến người ta khó tin mà. 

- Tin hay không tùy cậu, tớ bận. Nói xong Khả Khả liền ngắt máy. 

Tiểu Tinh chỉ kịp la lên vài câu sau đó là tiếng tút tút ở đầu dây bên kia. 

- Con nhỏ mắc dịch này dám ngắt máy của bà, bà phải tra tới cùng, làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ? Tiểu tinh ra sức gọi lại nhưng chỉ nhận được tính hiệu của tổng đài. 

- Shit, tắt máy rồi. Tiểu tinh là thế tuy nhìn bề ngoài nhu mì dễ thương đúng chất thục nữ thật ra bản chất bên trong lại là 1 tiểu lưu manh đúng chất. Tiểu Tinh ấm ức không có ai trút giận. Liền hóa sức giận thành sức ăn, ra sức cắn, nuốt đống đồ ăn vặt bên cạnh 

Khả Khả lo hôm nay lại có người giống như Tiểu Tinh điện đến tra xét nên nhanh tay tắt máy, tránh cả ngày mà bị người khác oanh tạc, nếu bị như thế cả ngày thì đến mẩu xương cũng chẳng còn. 

Thực sự mà nói có người nào đó rãnh rổi không có việc gì làm hiện tại đang ở nước ngoài nhưng vẫn thích quan tâm vấn đề trong nước thường xuyên cập nhật thông tin. Vừa mới lên web lập tức thấy được tin tức nóng hổi của giới showbiz, tuy anh không quan tâm lắm nhưng vẫn vào xem vì nhìn thoáng qua có 2 khuôn mặt quen quen. 

Hà Khang Tại xem video clip, mắt anh dán chặt vào màn hình, 1 bóng dáng nhỏ bé mà vô cùng quen thuộc đập vào mắt anh. Sao cô lại có mặt trong đoạn clip này? 

Nghĩ mãi vẫn không biết nguyên do, Hà Khang Tại lại tiếp tục cảm thán: 

Em gái ta xinh đẹp như thế, 2 cô diễn viên kia còn không xinh bằng nó, hà cớ gì phải ủy khuất đóng vai nô tỳ? (anchan: sặc! anh cuồng em quá đấy anh ạ, nô tỳ cũng là 1 vai diễn nó quan trọng không kém vai chính đấy, nghĩ mà xem nô tỳ chính là khí thế của chủ tử càng đông thì khí thế càng hùng hồn, sức áp đảo đối phương càng lớn) 

Khoan đã người kia hình như là...... Mắt Hà Khang Tại dừng lại 1 chút trên khuôn mặt của Lôi Quyên, mày kiếm nhíu lại, hồi lâu lại dãn ra, anh lấy điện thoại, gọi về nước, ngặt nỗi Khả Khả đã tắt máy nên anh chẳng gọi được. 

Anh khẻ thở dài nói bâng quơ: 

- Nhóc con chuyện lớn như thế anh làm sao bao che cho em đây? 

Thật ra thì vấn đề Khả Khả đóng phim cũng đã đến tai cha mẹ cô, mẹ cô vốn là fan cuồng của ngành điện ảnh luôn túc trực với các tờ báo lá cải cả trong lẫn ngoài nước, hôm nay thấy con gái trên web thật rất bất ngờ, ý nghĩ đầu tiên hiện lên chính là: Tại sao con mình không được đóng vai chính? Nó đẹp hơn hẳn 2 cô diễn viên choi choi kia cơ mà? ( anchan: haiz! Lại 1 người cuồng con) 

Bố Khả Khả thì bình thường hơn cả, ông điện về nước tìm con gái, định hỏi rõ sự việc nhưng điện mãi chẳng được, ngay sau đó liền điện cho Hà Khang Tại dặn dò vài câu. 

Thật ra Khả Khả không cần tắt máy, càng cố giấu giếm càng khiến người khác nghi ngờ, bình thường bạn Khả Khả của chúng ta thông minh là thế nhưng hôm nay đột nhiên đầu óc bị hỏng chổ nào lại tự đào hố cho mình nhãy, thật cảm thông cho bạ= 

Chương 2.2: video clip 

Khả Khả cũng thắc mắc, rõ ràng cô chỉ đóng 1 vai nhỏ như hạt đậu thế mà sao Tiểu Tình lại phát hiện? Nghĩ tới đây cô rùng mình, chẳng nhẽ cái ông chú phóng viên kia...... 

Khả Khả không dám nghĩ tiếp, cô lật đật mở laptop, lên web xem tin tức, vừa vào web 1 bản tin to tướng đập vào mắt cô, tiêu đề là: " Y Y cậy thế có bóng mát che chở là sếp của tập đoàn tài chính King người tài trợ cho bộ phim Cấm Cung thẳng tay đánh người không chỉ 1 lần". 

Wao! Tiêu đề nghe thật hấp dẫn nha. Khả Khả cảm thán. Bên dưới tiêu đề là ảnh Y Y dán sát người vào Lôi Kình, kế bên còn có ảnh Y Y tát vào mặt của Lôi Quyên. 

- Nga! Góc chụp thật đẹp a. Khả Khả vẫn không ngừng cảm thán, nhưng chưa dứt câu liền bừng tỉnh. Thôi chết, chụp đẹp quá nên mặt của cô bên cạnh "chủ tử" củng thấy gần hết. Thảo nào mà Tiểu Tình phát hiện, cái ảnh to tướng như thế kia mà. 

Khà Khả đổ mồ hôi hột, nhanh tay đọc hết bản tin, chủ yếu vẫn là lên án Y Y ác độc xuống tay không nương tình với đàn em, rồi là ganh tỵ với người mới.... 

Đều là bất lợi cho Y Y và nâng cao tâm hồn cao cả vị tha cũa Lôi Quyên rằng dù bị đánh đến sưng mặt vẫn không đánh trả... 

Phía dưới còn có ảnh Lôi Quyên khóc khi thay vai với Y Y. 

Đòn quyết định sau cùng chính là đoạn video clip kia. Clip hơn 10 phút chính là cắt nối những đoạn Y Y đánh Lôi Quyên cùng với lúc thay vai của Lôi Quyên. Nhưng Khả Khả vẫn ấn tượng nhất chính là cảnh lôi Quyên vung tay nhưng không đánh, chú phóng viên kia không biết quay cách nào lại dính ngay lúc Khả Khả cười thâm ý nhìn Lôi Quyên, khuôn mặt cô rõ như ban ngày, cả con heo còn biết đó chính là cô huống chi là Tiểu Tinh. 

Từng vệt đen chảy dài trên mặt Khả Khả, xong rồi, xong rồi, lần này xong rồi, ai đến cứu tôi với..... Khả Khả thầm than. 

Bên dưới lời bình đa số đều là mắng chửi Y Y ca tụng Khả Khả, củng chẳng biết ai lại dở hơi có thêm 1 vài câu bình khiến Khả Khả xây xẩm mặt mày, câu bình như sau: 

- Ăn xong là xù: anh em có để ý thấy chị gái đóng vai tỳ nữ của Y Y còn đẹp hơn cả cô ta? 

- Bé đẹp bé có quyền chảnh: ồ, ồ, ca nhắc ta mới để ý chị ta hình như còn đẹp hơn diễn viên chính vài phần. 

- Ăn chuối: sao lại chọn vai phụ còn đẹp hơn cả vai chính không biết có ý đồ gì? Hay là định sau này cho chị ta trực tiếp tranh đấu với mấy chị kia??? 

- Bé đẹp bé có quyền chảnh: nghe mi nói ta cũng thấy có chút kì lạ chắc là có dụng ý đấy mấy bác ạ, nhìn xem tỳ nữ của Lôi Quyên tỷ chỉ ở dạng bình thường còn tỳ nữ của Y Y lại thuộc dạng siêu cấp thế là có ý gì? Chắc ai cũng rõ. 

- Không mặt quần thật mát: ta nghĩ chắc tại Y Y chảnh quá nên đạo diễn kịch bản có thay đỗi đôi chút mang tính trừng phạt ý mà, ta nghĩ không bao lâu cái chị tỳ nữ xinh đẹp kia sẽ được lên chức, sau đó trực tiếp tranh sủng với Y Y, đứng về phe của Lôi Quyên tỷ. 

............................. 

Mặt Khả Khả đầy hắc tuyến sao đang bình luận về Y Y và Lôi Quyên lại chuyển sang bình luận về cô, cái đáng chết ở đây là mượn bình luận của cô mà chửi Y Y, thiên a! ta có làm lỗi gì đâu sao lại kéo ta xuống nước. Khả Khả thầm than khóc. 

Còn có chú phóng viên, thay trời hành đạo thì thôi đi lại còn kéo cả cô vào cuộc, đầu óc có vấn đề hay sao mà chụp tấm hình nào củng dính cái mặt của cô vào là sao? Nếu biết trước có hôm nay thì ngày hôm đó cô đã lật tẩy chú ấy rồi, thà như vậy còn hơn là chính mình bị trảm. 

Khả Khả uể oải thả người xuống giường nằm chờ trận giông bão sắp đến.... 

Đang nằm xem tivi thì chuông cửa reo ầm ỉ Khả Khả lười biếng lê từng bước chậm chạp ra mở cửa. Tối hôm qua đang chuẩn bị đi ngũ thì Đặng Tiểu Tinh đến oanh tạc cô một trận đến khuya, khi Khả Khả thành thật khai báo Đặng Tiểu Tinh mới tha cho. 

Tay Khả Khả vẫn ôm khư khư con khỉ bông, vừa mở cửa thì 1 bóng đen lao vào ôm chầm lấy cô, khả Khả vẫn chưa kịp phản ứng thì người kia liền tặng cô 1 nụ hôn trên má miệng không ngừng nói: 

- Bảo bối, anh nhớ em quá, có nhớ anh không? 

Nghe giọng nói kia cô như bừng tỉnh, mới chậm rải nhả ra từng chữ: 

- Anh, buông em ra, em sắp ngạt chết. 

Nghe Khả Khả nói vậy Hà Khang Tại mới từ từ buông cô ra, 2 tay vẫn đặt trên vai cô, mắt nhìn em gái từ trên tới dưới. Không chịu được ánh mắt như điện cao áp của anh trai Khả Khả đằng hắng: 

- Nhìn đủ chưa? Có phát hiện em bị mất miếng thịt nào không? 

- Không có, toàn vẹn. Nói xong Hà Khang Tại lại ôm em vào lòng. – Anh nhớ em quá. 

- Ừm! ừm em biết rồi, nói thôi đừng hành động. Khả Khả vỗ về anh như vỗ về trẻ nhỏ, nói xong cô đẫy anh ra, rồi đến bên đóng cửa lại. 

- Đến đây. Khả Khả nói, tay kéo anh trai đến bên sofa. Ấn anh ngồi xuống rồi cô cũng ngồi theo bên cạnh, mắt nhìn anh, hỏi: 

- Sao anh lại về nước? 

- Anh nhớ em gái của anh nên về thăm nó. Vừa nói dứt lời Hà Khang Tại lại nhào về phía Khả Khả 2 tay dang ra chuẩn bị tặng cô 1 cái ôm nồng nhiệt. 

Khả Khả nghiêng người về phía sau, né tránh ma trảo, phán 1 câu: 

- Stop! Don’t hold me. 

Nghe Khả Khả nói vậy Hà Khang Tại làm bộ dạng như bị thiếu phụ chồng ruồng bỏ,mặt như ủy khuất nói: 

- Người ta vì nhớ em mà vượt đại dương sang đây thế mà em đối xử với anh như vậy. 

"Lại còn thêm 2, 3 giọt nước mắt nữa chứ. Có khi nào ông anh này lén đi học diễn xuất mà mình không biết không ta." Khả Khả thầm nghĩ. 

- Đừng đánh trống lảng, anh còn chưa trả lời câu hỏi của em 

Thấy Khả Khả không có ý định đùa cùng mình, Hà Khang Tại nghiêm chỉnh nói: 

- Anh về 1 phần là vì em, phần còn lại là vì công việc. 

Khả Khả tạm chấp nhận về câu trả lời, lại hỏi anh: 

- Anh nói về nước vì em, là như thế nào? 

- À! Kì thực là bố, mẹ nhìn thấy em trên mạng nên muốn anh về làm rõ sự tình, cùng với sẳn tiện nếu mang được em sang bên đấy thì càng tốt, với lại anh cũng nhớ em gái bảo bối của anh. 

- Anh đã giải thích xong bây giờ đến lượt em, cho anh biết lí do em xuất hiện trong đoạn video clip đó? Hà Khang Tại từ người bị hỏi đổi ngược lại thành người hỏi. 

- Vì 1 vài lí do ngu ngốc nên em mới như thế. Thấy giấu diếm cũng chẳng được gì, mà có giấu sợ cũng chẳng ai tin, nghĩ vậy Khả Khả liền thành thật khai báo.Khả Khả kể lại hết đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe. 

- Thì ra là giúp người, chuyển sang tự hại mình. Hà Khang Tại sau khi nghe Khả Khả kể xong lại đúc kết ra 1 câu. 

Khả Khả lườm anh, sau lại hỏi: 

- Thế anh định khi nào thì về bên đấy? 

- Anh có nói là sẽ về sao? Anh định về đây định cư luôn, sẽ làm phiền em một thời gian cho tới khi anh tìm được căn nhà ưng ý. Nói xong Hà Khang Tại xách va li cư nhiên đi vào phòng khách. Khả Khả lắc đầu nao núng, lại giở thói trẻ con. 

- Này giận em à! 

- Ai dám giận em, anh giờ còn đang ở nhờ nhà em đấy. Hà Khang Tại nói, trong lời hẳn là có ý tứ sao Khả Khả lại không nhận ra. Cô không để ý, vào phòng giúp anh sắp xếp các thứ. 

- Thu xếp xong các thứ anh em mình ra ngoài ăn đi, xem như tiệc mừng anh về nước. Khả Khả lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. 

Thấy em gái đã xuống nước Hà Khang Tại cũng không so đo cười cười gật đầu. 

- Vậy đi em về phòng thay đồ, anh cũng thay quần áo đi tý nữa em sang, 2 anh em cùng đi. 

- Ừ. Hà Khang Tại vui vẽ đồng ý. 

Chương 3.2: gặp lại cố nhân 

Hà Khang Tại lái chiếc xe thể thao mui trần màu vàng của em gái, đưa cô đến nhà hàng mà lúc trước hai người thường đến. 

- Đã lâu không được thưởng thức các món ở đây. Hà Khang Tại vừa xem menu vừa nói 

- Thời gian còn dài, từ từ cũng sẽ thưởng thức đủ, chỉ sợ không đủ để anh ăn. Khả Khả nói, mắt vẫn không dời menu. Khả Khả khá kén ăn nên thời gian chọn món khá lâu, Hồi lâu mới chọn được 1 món. 

- Vẫn là em thích tự mình nấu hơn. Khả Khả cảm thán. 

Biết tính em gái kén ăn Hà Khang Tại cười, sóng mắt đầy vẻ yêu chiều, nói: 

- Thế sau này 2 anh em giảm bớt việc ăn ngoài, mua thức ăn về, anh giúp em nấu. 

- Ừ. Khả Khả nói tay cầm ly nước lọc, đưa lên miệng. 

- Vẫn chưa bỏ thói quen này à. Khả Khả có thói quen mỗi khi ra ngoài ăn trước khi ăn đều uống nước lọc, đến khi nào thức ăn được mang ra mới thôi. 

- Đã bảo là thói quen làm sao bỏ được. Khả Khả nói tay vẫn cầm ly nước. 

- Được rồi, thức ăn cũng sắp đem ra, uống thêm nửa kẻo lại no vì nước mất. Hà Khang Tại từ trước khi sang mỹ vẫn có thói quen ngăn không cho Khả Khả uống nước trước bửa ăn, lo rằng em mình uống nhiều nước, đến khi ăn thì cũng chẳng được bao nhiêu, sớm là đã no vì nước. 

- Andy (tên tiếng anh của Hà Khang Tại) là cậu à. 1 giọng nói trầm ấm vang lên, Khả Khả cùng Hà Khang Tại cùng hướng về phía phát ra giọng nói. Chỉ thấy phía trước 2 người 1 nam 1 nữ, nam thanh nữ tú sánh vai nhau đi về phía bàn của 2 người. 

- King (tên tiếng anh của Lôi Kình), lâu rồi không gặp, tớ nhớ cậu quá, còn định vài ngày nữa sẽ đi tìm cậu ai ngờ gặp cậu ở đây. Hà Khang Tại ôm chầm lấy Lôi Kình, tay bắt mặt mừng. Vẫn là sống quá lâu ở nước ngoài nên Hà Khang Tại có thói quen xã giao phóng khoáng quên mất mình đã về nước. 

Khả Khả thấy mọi người đang hướng mắt về phía 2 người đàn ông đang ôm nhau liền đằng hắng, giật giật tay áo của anh trai: 

- Anh, mọi người đang nhìn đấy. 

- À, ừ, anh quên. Hà Khang Tại sau khi nghe em gái nói liền như nhớ ra mình đã về nước liền lúng túng buông Lôi Kình ra. 

Lôi Quyên đứng bên cạnh khẽ cười trộm. 

- Hai người không ngại nếu chúng tôi muốn ngồi cùng bàn chứ? Lôi Kình lịch sự hỏi. 

- Rất vui, 2 người ngồi đi. Hà Khang Tại hưng phấn nói. 

Khả Khả không nói gì, chỉ nhẹ nhàng chuyển chổ sang ngồi cùng anh trai, nhường chổ của cô cho 2 người kia. Lôi Quyên lịch sự cám ơn. 

- À, cô đây là?… Lôi Kình kéo dài giọng. 

- Em gái tớ đấy, thấy nó xinh không? Là bảo bối của nhà tớ đấy. Hà Khang Tại không chút kiêng dè tự hào giới thiệu. 

- Ừ quả thật rất xinh đẹp. Ánh mắt Lôi Kình chợt lóe lên tia sáng nhưng rất nhanh hồi phục thần thái ban đầu. 

- Anh, kiêng dè 1 chút, không phải đi đâu cũng khen người nhà mình như thế. Khả Khả mặt đầy hắc tuyến nói. 

Lôi quyên ngồi đối diện cũng che miệng cười khúc khích. 

- Anh là nói sự thật mà, em gái anh xinh thì anh khen, khối người muốn anh khen mà chẳng được ấy. Hà Khang Tại nói. 

- Vâng, vâng. Khả Khả lắc đầu chẳng muốn nói, vẫn là tiếp tục uống nước thì hơn. 

Thấy cô vẫn còn uống nước Hà Khang Tại giật lấy ly nước trong tay cô nghiêm mặt nói: 

- Anh đã bảo chờ thức ăn ra mà, uống mãi thế no làm sao mà ăn. 

Biết là anh lại nổi máu gia trưởng Khả Khả ngoan ngoãn ngồi im chờ thức ăn mang đến. 

Lôi Kình ngồi 1 bên lặng lẽ quan sát 2 anh em nhà họ Hà khóe miệng bất giác cong lên. 

- À quên, cô bé này có phải là Queen? Hà Khang Tại nhìn Lôi Quyên như nhớ ra điều gì, hỏi. 

- Đúng, là em gái tớ, Lôi Quyên, sao? mấy năm không gặp cậu cũng không nhận ra à? Lôi Kình giới thiệu, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều. 

- Chào anh. Giọng nói của Lôi Quyên cũng đẹp như cả người, thanh âm trong trẻo dễ nghe như rót mật vào tai. 

- Đúng là lớn quá rồi, lại còn xinh đẹp, tớ nhận không ra. Hà Khang Tại cười ngây ngốc. Khả Khả nhìn anh khẽ thở dài không biết khi nào tác phong của anh cô mới nghiêm chỉnh đây. 

Lôi Quyên đỏ mặt, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, sợ mọi người nhìn thấy lại trêu cô. 

Nhưng có 1 người tinh mắt, phát hiện biểu cảm của Lôi Quyên, Khả Khả khẽ cười, chỉ mới bị anh trai nói vài câu mà đã đỏ mặt rồi, cô nàng này thật thú vị. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Khả Khả nhìn thẳng vào Lôi Quyên. 

Ra là cô diễn viên đó, hèn gì trông rất quen mắt, Vậy hôm ấy anh ta là cố tình tạo cơ hội cho Lôi Quyên đánh lại Y Y? Khả Khả hết nhìn Lôi Quyên lại nhìn Lôi Kình.

Như phát giác ra ánh mắt Khả Khả đang hướng về phía mình Lôi Kình nheo mắt nhìn về phía cô, ánh cười ngập tràn trong mắt, hỏi: 

- không biết Hà tiểu thư có gì chỉ bảo? 

- Gọi tôi Khả Khả được rồi, chỉ bảo thì không dám, hân hạnh làm quen với 2 vị. Khả Khả lịch sự bắt tay với Lôi Quyên Và Lôi Kình.

- Hân hạnh, tôi là Lôi Kình. Lôi Kình nói, tay nắm chặt lấy tay cô còn không có ý định buông. 

Khả Khả thấy Lôi Kình không có ý định thả tay, nhân lúc bồi bàn đến, cô nhanh rút tay về trừng mắt nhìn Lôi Kình. Lôi Kình vui vẽ đón nhận nhận ánh mắt của cô chỉ cười cười không nói, trong lòng đột nhiên cảm thấy hưng phấn. 

Mặt Khả Khả lại thêm vài phần âm u. Ấn tượng với Lôi Kình vốn đã Không tốt nay càng xấu hơn. 

Hà Khang Tại tinh mắt nhận ra bầu không khí kì lạ liền lái chuyện đi theo hướng khác, trò chuyện hăng say với Lôi Kình. Lôi Kình tuy trò chuyện cùng Hà Khang Tại nhưng ánh mắt luôn hướng về phía Khả Khả. 

Cô như cảm nhận được ánh mắt kia liền nhìn về hướng Lôi Kình trừng mắt với anh ý bảo: “Nếu nhìn nữa tôi móc mắt anh ra”. Thấy Khả Khả không có vẻ là ưa mình, Lôi Kình có hơi buồn bực nhưng khóe môi vẫn không ngừng nhếch lên cố ý chọc tức Khả Khả ý tứ: “Tôi đang mong chờ cô làm sao móc mắt tôi đây?”. 

Khả Khả ấm ức, tức không chịu nổi nhưng không làm gì được liền cắm cúi ăn, ra sức cắn thức ăn, tưởng tượng đó là Lôi Kình. Bỗng 1 giọng nói trong trẻo vang lên bên tai. 

- Cám ơn cô. Là Lôi Quyên 

Khả Khả không hiểu sự tình gì, ngơ ngác nhìn Lôi Quyên. Lôi Quyên như nhận ra liền bồi thêm 1 câu: 

- Hôm đó cám ơn cô đã nhắc nhở nếu không tôi cũng sẽ bị cánh nhà báo hạ bệ. 

- Không cần cám ơn, tôi chỉ là không ưa gì loại người ngang tàng nhờ bóng mát như Y Y thôi. Nói tới bóng mát Khả Khả cố tình nói lớn, mắt hướng về phía Lôi Kình. Lôi Kình biết Khả Khả ám chỉ mình, không nói mà chỉ cười với cô, bộ dạng tôi vô tội, tỏ vẻ “tôi không biết gì hết”. Khả Khả chán ghét dời mắt về phía Lôi Quyên. 

- Nhưng vẫn là nhờ vậy tôi mới không đóng cùng Y Y nữa. Lôi Quyên ánh mắt cảm kích nhìn Khả Khả. 

- Hả? Y Y mất vai rồi ư? Khả Khả ngạc nhiên mở to mắt nhìn Lôi Quyên. 

Lôi Quyên nói tiếp: 

- Hôm đó báo chí đăng tin rầm rộ, bên nhà tài trợ bảo là Y Y đã vi phạm điều 3 cũa hợp đồng rằng không tạo xì căng đan bất lợi trong lúc bộ phim còn đang khởi quay nên cô ta bị hủy hợp đồng. Tiếp đó bên đạo diễn kịch bản lại sửa kịch bản, giờ vai diễn của tôi là Dạ phi ủy khuất vì bị Mộng phi lừa gạt. 

- 1 vai diễn tranh thủ sự cảm thông của khán giả? Khả Khả nói 

Lôi Quyên có hơi bất ngờ khi Khả Khả thẳng thừng như vậy, nhưng cô cũng nhanh chóng hồi phục, cười cười nói: 

- Đúng. 

- Nếu tôi có lỡ lời thì xin lỗi bởi có đôi lúc tôi cũng không kìm chế được phát ngôn của mình. Khả Khả như nhận ra mình có hơi luống cuống liền xin lỗi. 

- Không sao người thật thà như cô bây giờ thật đã tuyệt chủng gần hết. Lôi Quyên cười nói. 

Thấy Lôi Quyên không để bụng, Khả Khả cảm thấy thiện cảm với Lôi Quyên cũng tăng lên mấy phần, Khả Khả cười thật tươi nhìn Lôi Quyên, nói: 

- Lôi quyên, tôi gọi cô là Tiểu Quyên được không? Tuy có hơi đường đột nhưng tôi thấy thích cô rồi, chúng ta làm bạn nha. 

Lôi Quyên có hơi bất ngờ nhưng cũng rất nhanh đồng ý bởi cô cũng rất thích Khả Khả, huống hồ Khả Khả còn là em của người ấy. Nói đến người ấy Lôi Quyên liền len lén nhìn, thấy ánh mắt Hà Khang Tại cũng đang hướng về phía mình Lôi Quyên e thẹn quay mặt sang chổ khác.