Siêu Cấp Cưng Chiều

Chương 67: 67: Diễn Gia Có Phải Tôi Chọc Giận Anh






Kế đến, không đợi Truy Phong phải hỏi, Lưu Vân và Vọng Nguyệt đã trực tiếp bước đến, một trái một phải khiêng người ra khỏi thang máy.
Vọng Nguyệt còn nói như thật: "Tôi nghe nói dưới chân núi Nam Dương có một vùng đất tốt.

Nếu chôn cậu ở đó cũng không khiến cậu phải ấm ức đâu."
Tiếng mắng chửi cùng sự giãy giụa của Truy Phong dần xa, Lê Tiểu cong môi nhíu mày, lúc này mới chậm rãi ra khỏi thang máy.
...
Diện tích tầng 101 khoảng 2000 mét vuông, phần lớn dùng tường thủy tinh ngăn thành các khu hợp lý.

Nơi này cũng chính là trung tâm quyền lực của Tập đoàn Quốc tế Diễn Hoàng.
Lê Tiếu đi theo Thương Úc đến phòng làm việc của anh.
Phòng rộng gần 400 mét vuông, thoáng đăng và khí phách.

Màu sắc chủ đạo đen vàng, mà cửa sổ ngắm cảnh sát đất hai bên có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố Nam Dương.
Tòa nhà cao nhất trong thành phố, là điểm mốc địa lý, cũng là đặc trưng của Nam Dưong.

Trước bàn giám đốc màu đen, Thương Úc cởi nút áo vest, hất cằm hướng về sofa bên tay phải: “Ngồi đi."
Lê Tiếu chắp tay sau lưng bước đến, sau khi ngồi xuống thì bắt tréo chân: “Hôm nay Diễn gia ăn mặc chỉnh chu như vậy vì có hoạt động gì sao?"
Thương Úc liếc cô, ánh mắt lưu luyến trên đầu vai trắng tuyết của cô, giong rất nhạt: “Ở nơi
làm việc đương nhiên phải ăn mặc thỏa đáng."
Lê Tiểu: "???"
Không biết tại sao, nhưng khi Thương Úc nói những lời này, ánh mắt anh như ẩn chứa ngọn lửa.
Lê Tiếu kéo áo lên cho bót hở vai, nhung ngăn trên thì lại lộ eo dưới.
Bỗng dung cô lại cảm thấy hơi phiền, sao cái áo này nhỏ thế?
Thương Úc đỡ tay vin ghế ngồi xuống, đùi phải thuận thể khoác lên chân trái, mở hồ sơ trên bàn, trầm giọng hỏi: “Quen biết Truy Phong à?"
Lê Tiểu ngồi trên ghế sofa, lúc thì kéo cổ áo, lúc thì lôi vạt áo, không tập trung đáp lại: “Không quen."
"Không quen?" Anh lặp lại, lúc văn bút máy thì kín đáo nhìn Lê Tiếu.
Nghe thể, Lê Tiếu chớp đôi mắt nai, thản nhiên nói: “Ừ, thật sự không quen biết.

Hôm nay là lần gặp thứ hai.


Tổng Giám đốc Phong thấy tối đa tài nên muốn đào tạo tôi thành trợ lý của anh ta."
Truy Phong đang được dạy đỗ ở cầu thang chợt hắt hơi.

Là ai đang nhắc nhẹ sau lưng anh ta thế?
Tâm mắt sâu thằm của Thương Úc rơi trên mặt Lê Tiểu, môi hơi nhếch: "Cô thiếu việc à?" Gương mặt Lê Tiếu rạng rỡ hẳn lên, một tay đỡ cằm tựa vào tay vịn sofa, cười gian manh:
"Không thiểu việc, nhưng thiếu kinh nghiệm thực tập.

Diễn gia...!chiêu mộ thực tập sinh không?"
Từ sau khi gặp Thương Úc, cô có âm mưu muốn đến thực tập ở Quốc tế Diễn Hoàng.
Từ đầu đến cuối cũng chỉ vì anh.
Ngay khi Lê Tiếu cảm thấy thắng lợi đang ở trong tầm mắt, cô lại nghe anh tuyệt tình từ chối: “Không chiêu mộ."
Nụ cười bên môi Lê Tiếểu cứng lại: "..."
"À." Cô đáp lại một tiếng, ngồi thẳng ngưòi, nghiêng đầu nhìn tường kính ở phía trước.
Thật mất mặt! Thật xấu hổ!
Người đàn ông này vốn không phải quý tộc! Một quý tộc sẽ từ chối người ta như vây sao? Thấy gương mặt Lê Tiếu càng lúc càng nặng nề, Thương Úc cười thâm sâu: “Trước mắt hội đồng quản trị không thiếu thực tập sinh, nhưng mà..."
Lê Tiếu liếc nhìn anh: “Nhưng mà sao?"
Nghe thế, anh thích ý dựa vào ghế, ánh mắt sâu xa: “Vị trí lễ tân dưới lầu trụ sở chính của Diễn Hoàng có thể để cô thực tập."
Lê Tiểu im lặng, mắt nai nhìn chằm chằm vào con ngươi tối tăm của anh, thoáng nghiền ngẫm rồi hỏi thẳng không kiêng dè: “Diễn gia, có phải tôi chọc giận anh không?"
Bảo cô thực tập lễ tân, việc này có khác gì với theo trai nhầm chuồng đâu?.