Siêu Cấp Cường Giả

Chương 252: Nạp Lan Minh Châu sám hối! (2)




Lâm Tường thân là nhân vật đứng đầu đời thứ tư của Lâm gia, được cho là một trong những đại thiếu gia nổi danh kinh thành, không tới ba mươi tuổi đã tới cấp sảnh, hơn nữa đang chủ quản một tỉnh.

Nhân vật như thế nếu có người đem hắn trở thành đứa ngốc thì đây tuyệt đối là một sự việc rất ngu xuẩn.

Lâm Tường tự nhiên sẽ không bởi vì Nạp Lan Minh Châu mà làm việc trước tiên hắn liền liên lạc với người của Lâm gia.

Hắn từ nơi đại lão Lâm gia kia biết được, kể từ khi Bùi Vũ Phu tái xuất thì thế lực khắp nơi đều là hết sức chú ý, bao gồm cả Diệp gia ở bên trong, tất cả cừu gia của Bùi Vũ Phu cũng không có tùy tiện xuất thủ.

Sở dĩ như vậy, là bởi vì những cừu gia kia của Bùi Vũ Phu không biết Bùi Vũ Phu ở mười tám năm trước rốt cuộc để lại bao nhiêu thế lực, hơn nữa bọn chúng chính là kiêng kỵ giá trị võ lực kinh khủng của Bùi Vũ Phu.

Bọn họ đều là rất rõ ràng, mười tám năm trước, Bùi Vũ Phu bị cắt đứt một chân, biến mất biệt tích, hoàn toàn là bởi vì người của Diệp gia kia xuất thủ.

Ngoài trừ người kia ra, Hoa Hạ to lớn không người nào là đối thủ của Bùi Vũ Phu.

Mà cái người kia trời sinh tính tình cổ quái, hơn nữa ở nước cộng hòa có địa vị đặc thù, dù là gia chủ của Diệp gia cũng không nhất định có thể sai khiến được hắn.

Ở dưới loại tình hình này, sau khi Lâm Tường bàn bạc cùng với đại lão Lâm gia, nhất trí cho là Diệp Tranh Vanh lần này không có được đại lão Diệp gia trao quyền, cụ thể vì sao lại làm như thế bọn họ cũng không có đoán ra.

Đối với lần này, dựa vào yêu cầu của đại lão Lâm gia, Lâm Tường lựa chọn không đếm xỉa đến, thờ ơ lạnh nhạt chẳng qua là hắn làm trung gia để Ngưu Chí Quân phụ thân của Ngưu Hải Đào liên hệ với Nạp Lan Minh Châu.

Ngưu Hải Đào bị Bùi Đông Lai phế đi một cái tay, Ngưu Chí Quân đang lo làm sao báo được thù. Sau khi biết được Diệp gia sẽ khai đao đối với Bùi gia thì liền hợp tác ngay.

- Bùi Đông Lai a Bùi Đông Lai, ngươi đừng tưởng rằng ngươi tránh được một kiếp này, có thể ung dung rồi.

Điện thoại vừa tắt, đầu bên kia điện thoại Nạp Lan Minh Châu lộ ra một nụ cười lạnh như băng:

- Ngươi nằm mơ cũng không nghĩ ra, bàn cờ này bây giờ mới bắt đầu.

Thân là người chỉ huy bố cục bên ngoài của Diệp Tranh Vanh, Nạp Lan Minh Châu rất rõ ràng: Lần này Diệp Tranh Vanh bày ra cái bố cục này cũng không phải là lợi dụng thế lực Diệp gia giao phong chính diện cùng Bùi gia, mà là núp ở phía sau màn, lợi dụng thủ đoạn chính khách thường dùng " Tá lực đả lực."

Lợi dụng Dương Sách đánh chặn đường Bùi Đông Lai.

Đây là nước cờ đầu tiên của Diệp Tranh Vanh. Nguồn: http://truyenfull.vn

Bởi vì Diệp Tranh Vanh âm thầm biết được thực lực chân chính của Bùi Đông Lai, cho nên ngay từ đầu không có nghĩ qua sẽ đem Bùi Đông Lai táng mạng tại Hoàng Tuyền.

Bức bách Bùi Đông Lai cùng thế lực của Dương Sách phát sinh xung đột, giao chiến, đây mới là mục đích thực sự của Diệp Tranh vanh khi đi nước cờ đầu tiên này!

Lợi dụng chuyện tình Ngưu Hải Đào bị Bùi Đông Lai phế một tay, để cho Ngưu Chí Quân suất lĩnh bộ đội, lấy cớ vì Bùi Đông Lai tham gia chiến tranh hắc bang, bắt Bùi Đông Lai.

Đây là nước cờ thứ hai của Diệp Tranh Vanh.

Nếu chỉ có hai nước cờ này, Nạp Lan Minh Châu cũng không cảm thấy Diệp Tranh Vanh có thể đối phó được với phụ tử Bùi gia.

Bởi vì, sau khi Nạp Lan Minh Châu biết được thế lực chân chính của phụ tử Bùi gia nên cảm thấy được tạm thời không đề cập tới Bùi Vũ Phu, chỉ bằng mạng lưới quan hệ hiện nay của Bùi Đông Lai đang có, Ngưu Chí Quân phụ thân của Ngưu Hải Đào cũng tốt, cảnh sát Nam Tô cũng được, đều không nhất định có thể động được tới Bùi Đông lai, lại càng không nói động tới Bùi Vũ Phu.

Mục đích của Diệp Tranh Vanh là để cho Ngưu Chí Quân đem Bùi Đông lai giao vào trong tay Trần Anh.

Đây là nước cờ thứ ba của Diệp Tranh Vanh.

Đây cũng là một bước quan trọng nhất trong bố cục bàn cờ này.

Ở Diệp Tranh Vanh xem ra, Trần Anh từng là một thành viên Long Nha và là nhân vật số 1 quân khu Giang Ninh, hơn nữa bởi vì vị hôn phu Tiêu Phi chết đi cho nên đã bị khai trừ khỏi Long Nha cho nên tính tình thay đổi, ghét ác như cừu.

Ở dưới dạng tình hình này, một khi Bùi Đông Lai rơi vào trong tay Trần Anh, lấy tình tình Trần Anh thì nhất định nàng sẽ điều tra Bùi Đông Lai.

Kể từ đó, lấy thân phận Trần Anh, nếu như Bùi Vũ Phu không ra mặt, Bùi Đông Lai tất chịu bị kịch trong tay Trần Anh; nếu như Bùi Vũ Phu ra mặt mà nói thì mọi chuyện sẽ càng hợp với sắp xếp của Diệp Tranh Vanh

Gia chủ của Trần gia là nhân vật số 1 quân khu Giang Ninh có tính tình bốc lửa, ở trong quân có danh xưng Trần Diêm Vương, cùng rất nhiều đại lão trong quân có quan hệ mật thiết, ở trong quân có địa vị cực cao. Cho dù Bùi Vũ Phu ra mặt cũng khó có thể cứu được Bùi Đông Lai từ trong tay của Trần Anh và Trần Diêm Vương ra.

Ngược lại, Bùi Vũ Phu sẽ dùng thứ lực ẩn tàng 18 năm.

Lợi dụng Trần gia bức ra thế lực mà Bùi Vũ Phu dấu diếm, song phương đều tổn thương.

Đây là nước cờ thứ tư của Diệp Tranh Vanh.

Nạp Lan Minh Châu rõ ràng nhớ được, ngày đó lúc Diệp Tranh Vanh đặt quân cờ xuống bàn cờ đã nói, một khi Trần gia cùng Bùi Vũ Phu sống mái với nhau, Bùi Vũ Phu động thủ với Trần gia, hoặc là nói động thủ với Trần Anh thì cái người mười tám năm trước cắt đứt một chân của Bùi Vũ Phu kia sẽ ra mặt đối phó với Bùi Vũ Phu.

Bởi vì… Nam nhân tên là Diệp Cô Thành kia, chính là sư phó của Trần Anh!

Hắn, chính là thủ lĩnh Long Nha của nước cộng hòa!

Mười tám năm trước.

Diệp gia Diệp Cô Thành, một mình đấu với Bùi Vũ Phu, cắt đứt một chân của Bùi Vũ Phu, đánh một trận Phong Thần!

Cho đến ngày nay.

Diệp Tranh Vanh có một vạn lý do để tin tưởng, cái nam nhân đã sớm xưng bá Long bảng kia nếu như không nhớ tình cũ mà một lần nữa động thủ với Bùi Vũ Phu thì chắc chắn Bùi Vũ Phu hẳn phải chết.

Ép Diệp Cô Thành rời núi, chém giết Bùi Vũ Phu!

Đây là nước cờ thu quan của Diệp Tranh Vanh.

"Bùi Đông Lai a Bùi Đông Lai, một khi tên người què cha ngươi kia táng mạng xuống cửu tuyền, Diệp thiếu gia muốn giết ngươi cũng giống như bóp chết một con kiến, ngươi có biết không?"

"Khanh khách…"

Trong đầu hiện ra bố cục bàn cờ của Diệp Tranh Vanh, Nạp Lan Minh Châu giống như một tên tiểu nhân đắc chí, nhìn có chút hả hê.

Dưới ánh mặt trời, nụ cười của nàng nhìn vô cùng đắc ý cùng ngông cuồng.



Cùng lúc đó, một chiếc Passsat có treo giấy phép của đại đội Đặc Cảnh Đông Hai ngừng lại trước cửa quân khu Giang Ninh, dựa theo lệ cũ tiếp nhận kiểm tra.

Thấy ô tô dừng lại, binh sĩ đeo súng gác cửa bước nhanh đi tới trước chiếc Passa, thấy Trần Anh một thân quần áo thể thao, đầu tiên là chào theo tiêu chuẩn của nghi thức quân đội, sau đó sắc mặt nghiêm túc nói:

- Chào cô, xin lấy ra giấy tờ tùy thân ( xe không chính chủ rồi)

Đối mặt với yêu cầu của người lính gác, Trần Anh biết đối phương cũng không biết mình, cho nên nàng không có bày ra tư thế đại tiểu thư, mà là dựa theo yêu cầu của tên lính gác móc ra giấy chứng nhận.

Thấy trên giấy chứng nhận ghi là Trần Anh 26 tuổi đúng là đội trưởng đại đội Đặc Cảnh Đông Hải thì trong lòng tên lính gác không khỏi cả kinh.

Mặc dù hắn chỉ là một gã binh sĩ bình thường nhưng cũng biết một nữ nhân mới hai mươi sáu tuổi có thể đảm nhiệm đội trưởng đại đội Đặc Cảnh Đông Hải thì đó là một việc đại biểu cho cái gì rồi.

- Thủ trưởng, xin hỏi ngài tìm ai?

Sau khi kinh ngạc, tên lính gác mở miệng lần nữa, giọng nói không hề nghiêm túc giống như lúc trước, mà là lộ ra một chút cảm giác tôn kính.

- Thủ trưởng Trần Quốc Đào.

Sắc mặt Trần Anh bình tĩnh nói.

Trần… Trần Quốc Đào?

Ngạc nhiên nghe được lời của Trần Anh…, tên lính gác không khỏi sửng sốt!

Bởi vì… Trần Quốc Đào chính là nhân vật số 1 quân khu Giang Ninh.

- Xin chờ một chút.

Khiếp sợ qua đi, mặc dù tên lính gác đầy bụng nghi vấn nhưng vẫn không dám hỏi nhiều mà là xoay người bước nhanh trở về, cố gắng hồi báo.

Một phút đồng hồ sau.

- Thủ trưởng, mời!

Gã lính gác quay lại, sắc mặt kính sợ một lần nữa chào Trần Anh, sau đó làm ra một thủ thế mời đi.

Trần Anh thấy thế, biết rõ đối phương đã biết thân phận của mình, cũng không có nói gì, mà là chậm rãi kéo cửa xe lên, lái ô tô đi vào đại viện quân khu.

Bởi vì nhận được thông báo, sau khi Trần Anh lái ô tô đi vào đại viện quân khu, vô luận là trạm canh gác hay là cọc ngầm cũng không có đi ra ngoài ngăn trở, mà là một đường không trở ngại, trực tiếp lái vào trong đại viện quân khu, cuối cùng đem xe hơi dừng lại ở trước lầu tòa nhà tướng quân ở cuối nội viện.

- Tiểu Anh.

Bên ngoài lầu tướng quân, sau khi cảnh vệ viên Trần Quốc Đào nhận được hồi báo phía dưới thì liền ra cửa chờ chực. Lúc này thấy Trần Anh từ trong ghế xe đi ra, vội vàng nghênh đón.

- Chung thúc.

Nhìn thấy nam tử tóc húi cua, mày kiếm, cả người gầy gò tràn đầy một loại khí tức quân nhân này thì vẻ lạnh lùng trên mặt Trần Anh giảm bớt mấy phần.

Bởi vì Trần Anh biết, nam nhân trung niên trước mắt này có hi vọng rất tốt để phát triển, vì cảm tạ Trần gia nên trong hơn mười lăm năm qua vẫn đảm nhiệm chức cảnh vệ viên bên cảnh Trần Quốc Đào, một tấc cũng không rời.

- Thủ trưởng tối hôm qua đã trở về gấp rồi, ở trong thư phòng chờ cháu lâu rồi, mau vào đi thôi.

Đối mặt với vẻ lạnh lùng của Trần Anh, nam nhân trung niên biết rõ tin tức cũng không để ý, mà là cười cười, dẫn đường phía trước.

Thân là nhân vật số 1 quân khu Giang Ninh, chỗ ở của Trần Quốc Đào cũng giống như chỗ khác trong quân khu, từ trong ra ngoài lộ ra một cỗ hơi thở nghiêm túc, tòa nhà 2 tầng ngăn nắp, trang hoàng đơn giản, điển hình của tác phong quân nhân.

- Thủ trưởng ở bên trong, một mình cháu vào đi thôi.

Mang theo Trần Anh đi tới cửa thư phòng lầu 2, Chung Cương nhẹ giọng nói.

Trần Anh gật gật đầu, đang muốn gõ cửa, lại nghe bên trong truyền ra một thanh âm mười phần lo lắng:

- Tiểu Anh, mau vào, để cho gia gia nhìn một cái.

Nghe được trong thư phòng truyền ra tiếng Trần Quốc Đào… Chung Cương không nhịn được cười một cái.

Thân là cảnh vệ viên của Trần Quốc Đào, hắn biết rõ cả trên dưới Trần gia thì Trần Anh có địa vị không người nào có thể thay thế được trong lòng Trần Quốc Đào, quả thực chính là tâm can bảo bối của Trần Quốc Đào.

Nếu không phải là như thế, Trần Quốc Đào cũng sẽ không biết được sự kiện trọng đại phát sinh ở Ngưu Thủ Sơn, vẫn ở trong thư phòng chờ Trần Anh trở về.

" Két"

Kèm theo một tiếng vang nhỏ, Trần Anh đẩy cửa vào.

Cùng rất nhiều phú hào, quan lớn bất đồng, thư phòng Trần Quốc Đào vẫn hết sức đơn giản, chẳng qua là để mấy hàng tủ sách, trong giá sách toàn là những bộ sách có liên quan đến quân sự, có binh pháp cổ đại, cũng có bộ sách tin tức chiến tranh hiện đại.

Ngồi trên chiếc ghế trước bàn đọc sách, Trần Quốc Đào tay phải đang kẹp một điếu thuốc của quân đội, ngẩng đầu ưỡn ngực, một bộ dáng ngồi của quân nhân.

Sương khói vờn quanh khuôn mặt của hắn, làm cho người ta thấy rõ ràng cái đầu đã mơ hồ toàn tóc trắng kia, cũng có thể thấy trên trán hắn đầy nếp nhăn.

Những thứ này, cũng là năm tháng mang cho hắn.

Hắn giống như là một bảo đao niêm phong cất vào kho, chẳng qua là đơn giản ngồi ở chỗ đó, liền cho người khác mội loại cảm giác oai hùng!

Nhất là cặp con mắt lấp lánh hữu thần kia, trong đó bắn ra ánh mắt, kiên định mà sắc bén!

Năm tháng mang đi thanh xuân của hắn, mang đi tinh lực của hắn, tuy nhiên nó không có mang đi dáng vẻ thuộc về quân nhân thế hệ trước Tung của độc hữu đó chính là quân hồn!

Ánh mắt kiên định kia phảng phất nói cho mỗi người biết: Chỉ cần tổ quốc cùng nhân dân cần, lão binh cũng có thể cầm súng ra trận!