Siêu Cấp Cường Giả

Chương 264: Nạp Lan Minh Châu sám hối! (14)




- Nạp Lan tiểu thư, có phải cảm thấy rất không thoải mái, rất ủy khuất?

Mắt thấy Nạp Lan Minh Châu giận đến muốn mắng cha mắng mẹ, vẻ mặt Bùi Đông Lai bình tĩnh đi về phía ghế salon:

- Bởi vì theo ý của cô, hộ vệ của cô hẳn là nên trung thành đỡ cho chủ mà không phải lâm trận bỏ chạy. Hoặc là nói, hắn đã khiến cho cô cảm thấy mất mặt, khiến cho Nạp Lan gia mất mặt, có phải hay không?

- Bùi Đông Lai, mày đừng khinh người quá đáng!

Nạp Lan Minh Châu giận đến run người nhìn chằm chằm vào Bùi Đông Lai, cảm giác kia hận không được lập tức đem Bùi Đông Lai bầm thây vạn đoạn mới có thể giải mối hận trong lòng nàng.

Bên tai vang lên lời nói của Nạp Lan Minh Châu…, nhận thấy được hận ý ngập trời kia của Nạp Lan Minh Châu, Bùi Đông Lai sắc mặt bình tĩnh đi tới bên cạnh ghế salon, thản nhiên ngồi xuống, thản nhiên nói:

- Khinh người quá đáng? Nạp Lan tiểu thư, ta chỉ khiến cho hộ vệ của cô làm ra lựa chọn thông minh nhất mà thôi, vậy cũng là khinh người quá đáng sao?

- Mày...

Một lần nữa Nạp Lan Minh Châu giận đên cả ngươi run lên, không biết nên phản bác như thế nào.

- Nói khinh người quá đáng, phải là Nạp Lan tiểu thư hoặc là Nạp Lan gia các cô mới đúng?

Bùi Đông Lai vừa nói, dừng lại một chút, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc rồi đốt, nhẹ nhàng mà hít một hơi, phun ra một ngụm sương khói, sau đó ngẩng đầu nhìn Nạp Lan Minh Châu, nói:

- Năm đó, Nạp Lan Trường Sinh bái ông nội ta để học nghệ, sau khi học được công phu, trở lại Nạp Lan gia đại triển quyền cước, áp bức những thúc thúc kia của cô trở thành gia chủ đời này của Nạp Lan gia.

- Bùi Đông Lai, không phải hôm nay mày tới tìm tao là vì nói những chuyện cũ năm xưa đấy chứ?

Nghe được lời nói của Bùi Đông Lai…, Nạp Lan Minh Châu cười, cười đến rất khinh thường:

- Hắc, mày có phải muốn nói phụ thân ta nên cảm kích mày cùng Bùi Vũ Phu hay không?

- Theo lý thuyết, Nạp Lan Trường Sinh có thể trở gia chủ Nạp Lan gia, ông nội của ta có một nửa công lao, hắn hẳn là nên cảm ơn. Nhưng mà hắn không có, ân, 18 năm trước, lúc phụ thân ta ở thời điểm khó khăn nhất, hắn lại lựa chọn làm rùa rút đầu.

Sương khói vờn quanh khuôn mặt của Bùi Đông Lai, vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, giọng nói không nóng không lạnh, giống như là đang nói đến một chuyện bé nhỏ không đáng kể:

- Hắn không cảm ơn thật ra thì cũng không có gì, dù sao, ban đầu phụ thân ta chọc tới chính là Diệp gia. Chẳng qua là… 18 năm sau hắn không nên muốn làm kỹ nữ mà lại muốn lập đền thờ!

- Bùi Đông Lai, mày…

Nạp Lan Minh Châu thấy Bùi Đông Lai nói năng lỗ mãng, lập tức vươn ra đầu ngón tay chỉ vào Bùi Đông Lai.

- Ân, Nạp Lan Trường Sinh vì muốn chữa bệnh cho cái lão bất tử Nạp Lan Dịch Đức kia mà quỳ gối đi cầu Miêu lão gia tử, chỉ là… Miêu lão gia tử không để cho hắn mặt mũi, bất đắc dĩ, hắn lại tìm đến phụ thân ta, nói "Nạp Lan gia từng bất nhân, sau này sẽ không bất nghĩa".

Bùi Đông Lai hoàn toàn không thấy Nạp Lan Minh Châu kêu gào, mà là tiếp tục nói:

- Phụ thân ta nhớ lại ân tình năm xưa của Nạp Lan Trường Sinh nên một lần nữa ra mặt giúp Nạp Lan gia các cô một lần nữa. Bởi vì phụ thân ta mở miệng nên Miêu lão gia tử liền chữa bệnh cho cái lão bất tử Nạp Lan Dịch Đức kia, để cho hắn tiếp tục sống trên thế giới này.

- Sau đó, lão tử của cô Nạp Lan Trường Sinh vì muốn thực hiện cái hứa hẹn kia nên nói với phụ thân ta hôn ước giữa ta và cô.

Bùi Đông Lai nói tới đây, nhẹ nhàng gạt tàn thuốc, tiếp tục nói:

- Khi đó, lúc cô biết được hôn ước, bởi vì cảm thấy phụ thân ta đã không còn phong quang như ngày xưa, không thể mang đến lợi ích cho Nạp Lan gia các cô. Bởi vì cô cảm thấy ta Bùi Đông Lai chính là một tên phế vật, không xứng với ngươi đại tiểu thư Nạp Lan gia cao quý cho nên trong lúc ta không biết tình huống cô đã một mình chạy đến Trầm Thành cùng phụ thân ta giải trừ hôn ước hơn nữa lúc ta và ngươi vô tình gặp nhau vì chứng minh ngươi là tiểu thư Nạp Lan gia cao quý nên cô nhục nhã ta một phen biến ta trở thành trò cười giữa thiên hạ, cố ý trong lúc ta khó khăn nhất thì cô nói gì nhỉ, à. Chỉ cần ta có thể trở thành Trạng nguyên trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, cô liền gả cho ta… Nói, có đúng không?

- Bùi Đông Lai, rốt cuộc mày muốn nói cái gì?

Mắt thấy Bùi Đông Lai nhắc lại chuyện xưa, Nạp Lan Minh Châu hoàn toàn nóng nảy.

- Sau đó, ta trở thành Trạng nguyên cả nước.

Bùi Đông Lai miệng hút điếu thuốc, như cũ không nóng không lạnh nói:

- Sau khi cô biết được ta trở thành Trạng nguyên cả nước, cô nóng vội, ngươi sợ chuyện cô đi tìm phụ thân ta từ hôn sẽ bị phụ thân cô biết. Vì muốn che dấu sai lầm của cô, vì chứng minh phế vật như ta quả thật không xứng với cô, vì không muốn thực hiện ước định ban đầu nên cô đem Lâm Phong của Lâm gia dẫn tới Nạp Lan sơn trang, khiến Nạp Lan Trường Sinh hám lợi thay đổi chủ ý, lựa chọn vừa muốn làm kỹ nữ vừa muốn lập đền thờ.

"Xoảng!"

Nạp Lan Minh Châu đột nhiên ném ly rượu đỏ trong tay, ném đến vỡ nát bấy, sắc mặt nàng tức giận nhìn chằm chằm vào Bùi Đông Lai, nói:

- Đủ rồi, Bùi Đông Lai! Ta nói cho mày biết, ta chính là xem thường mày, ở trong lòng ta mày chính là một tên phế vật! Trước kia là thế, bây giờ cũng thế, tương lại cũng vậy! Thế thì sao nào?

- Nạp Lan tiểu thư, chẳng lẽ cô không cảm thấy có mấy lời nói đó, lúc làm một ít chuyện sẽ cảm thấy khá hơn một chút sao?

Bùi Đông Lai khẽ mỉm cười, một chút cũng không thèm để ý đến lời nói chói tai của Nạp Lan Minh Châu.

Lần này, Nạp Lan Minh Châu không có quát lên như sấm, mà là theo bản năng hỏi:

- Mày muốn làm gì?

- Thật ra thì… Vô luận là lợi thế của cô cũng tốt, dù là tầm nhìn ông già của cô hạn hẹp cũng được, ta cùng phụ thân ta đều là không thèm để ý. Ân, giống với như cô làm thôi, ta chỉ phải đi thỏa mãn nguyện vọng của cô, không hề với cao tới đại tiểu thư Nạp Lan gia, giải trừ hôn ước của chúng ta.

Bùi Đông Lai trả lời một nẻo nói:

- Vốn là, nếu các người tiếp nhận cái kết quả này, thật ra thì cũng không có gì. Chỉ là cô lại đi tìm Lâm Phong đến làm bia đỡ đạn thật không vui a, hắn cố chấp nhảy ra đùa bỡn, không chỉ như thế, Nạp Lan Trường Sinh nghĩ đến muốn liếm đầu ngón chân của Lâm gia nên trực tiếp trở mặt, lộ ra diện mục kỹ nữ chân chính, lấy oán báo ân, đứng ở phía đối lập với ta cùng phụ thân ta, kết quả chọc giận phụ thân ta, bị phụ thân ta lập tức phế đi công phu.

- Bùi Đông Lai, ta cho mày biết, chuyện mày vũ nhục ta cùng Nạp Lan gia, sớm muộn gì ta cũng trả lại cho mày cùng Bùi Vũ Phu!

Nghe được Bùi Đông Lai nhắc tới chuyện Nạp Lan Trường Sinh bị đánh thành phế nhân, hận ý của Nạp Lan Minh Châu ngập trời:

- Mày đừng tưởng rằng Bùi Vũ Phu có thể muốn làm gì thì làm! Ta cho mày biết, nếu như Bùi Vũ Phu thực sự là lợi hại như vậy thì 18 năm trước hắn cũng sẽ không bị Diệp Cô Thành đánh gãy một chân, giống như chó nhà có tang mà cút khỏi Yên Kinh, từ đó mai danh ẩn tích, ngay cả mặt mũi cũng không dám lộ diện gặp người khác.

- Nạp Lan Minh Châu, thật ra cô không nhớ kỹ lời ta nói.

Mắt thấy Nạp Lan Minh Châu lên tiếng vũ nhục Bùi Vũ Phu, Bùi Đông Lai chậm rãi bóp tắt tàn thuốc, giọng nói lạnh dần:

- Ta nói với cô nhiều chuyện như vậy, chỉ là muốn nói cho ngươi biết Bùi gia chúng ta không có bất kỳ lỗi lầm nào với Nạp Lan gia các cô, ngược lại, không chỉ một lần giúp đỡ Nạp Lan gia các cô. Nhưng mà Nạp Lan gia các v vì lợi ích, lấy oán báo ân, cuối cùng chịu hậu quả, không thể trách người khác được!

- Hắc, Bùi Đông Lai, mày nói nhiều chuyện tình cảm như vậy chỉ là muốn chứng minh mày cùng phụ thân của mày là chính nhân quân tử quang minh lỗi lạc a?

Nạp Lan Minh Châu không ngừng cười lạnh.

Bùi Đông Lai cũng cười:

- Nạp Lan gia có thể không cảm ơn, nhưng là không thể lấy oán báo ơn. Tất cả mọi chuyện đều là Nạp Lan gia các cô tự gây nghiệt!

"Bá!"


Thanh âm vừa dứt, Bùi Đông Lai trực tiếp đứng lên.

- Bùi Đông Lai, mày đừng tưởng rằng có Bùi Vũ Phu là chỗ dựa cho mày, mày có thể muốn làm gì thì làm!

Làm như nhận thấy được Bùi Đông Lai muốn động thủ, Nạp Lan Minh Châu giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, tiếng nói bén nhọn, hô lên:

- Lần này ta tới Giang Ninh chính là nhận được ủy thác của Diệp thiếu gia! Nếu mày dám động đến một đầu ngón tay của ta, Diệp thiếu gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày!

- Phải không?

Bùi Đông Lai cười, hắn một bên cười, vừa đi về phía Nạp Lan Minh Châu.

- Bùi Đông Lai, ta khuyên mày đừng nên đùa với lửa, lửa giận của Diệp thiếu gia không phải bản thân mày có thể thừa nhận được!

Mắt thấy Bùi Đông Lai đi tới, trên mặt Nạp Lan Minh Châu hiện ra một tia kinh hoàng, bất quá lại vẫn như cũ kêu gào nói:

- Cũng như vậy, lửa giận của Diệp gia cũng không phải là Bùi Vũ Phu có thể thừa nhận! 18 năm trước chính là ví dụ tốt nhất!

"Bộp…Bộp!

Không trả lời, Bùi Đông Lai chỉ là một bước rồi lại một bước đi về phía Nạp Lan Minh Châu.

- Bùi Đông Lai, rốt cuộc mày muốn làm gì?

Dường như là đã cảm nhận được vẻ tức giận sâu trong nội tâm Bùi Đông Lai, vẻ kinh hoàng trên mặt Nạp Lan Minh Châu càng ngày càng hiện ra, lúc nàng nói chuyện không kìm lòng được mà di chuyển bước chân về phía sau, cố gắng tránh xa Bùi Đông Lai một chút…

Vẫn im lặng như cũ, Bùi Đông Lai nhìn chằm chằm vào Nạp Lan Minh Châu, thưởng thức vẻ mặt biến hóa của Nạp Lan Minh Châu, tiếp tục đi tới.

Một bước, hai bước, ba bước.

Sau khi qua bước 5 bước, Nạp Lan Minh Châu hoảng sợ đã thối lui đến trước cửa sổ, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

- Bùi Đông Lai, mày cút cho ta, cút ngay đi!

Nạp Lan Minh Châu miễn cưỡng ổn định thân hình, 2 tay theo bản năng che lên ngực, hét lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Bùi Đông Lai lại cười một lần nữa, nụ cười kia khiến cho Nạp Lan Minh Châu không rét mà run:

- Nạp Lan Minh Châu, ta nói rồi, cô đại biểu cho Diệp Tranh Vanh tặng ta một phần đại lễ, ta hẳn là phải cho các người một chút lòng thành.

"Lộp bộp!"

Một lần nữa nghe được những lời này của Bùi Đông Lai, nhìn thấy khuôn mặt Bùi Đông Lai đã gần trong gang tấc, Nạp Lan Minh Châu bị hù dọa đến sắc mặt có chút trắng bệch, bất quá rất nhanh, trong nội tâm nàng vừa động, nghĩ tới điều gì, trên khuôn mặt một lần nữa hiện ra nụ cười khinh thường:

- Bùi Đông Lai, không phải mày muốn lấy được thân thể của ta sao? Phải dùng tới một đống lý do như vậy, có giống với chính nhân quân tử sao?

- Ta cho mày biết, mày trước kia ở trong lòng ta chính là một tên tiểu nhân âm hiểm hèn hạ, hiện tại lại càng như. Mặc dù mày mạnh mẽ cưỡng đoạt thân thể của ta, vậy sẽ chỉ làm ta càng thêm xem thường mày thôi, ở trong lòng ta mày vĩnh viễn chính là phế vật, đồ bỏ đi! Mặt khác, mày sẽ phải thừa nhận lửa giận của Diệp thiếu gia!

Nạp Lan Minh Châu thấy Bùi Đông Lai đứng ở trước người của nàng, trái tim treo lên tới cổ họng, giống như là sắp bị hiếp. Giống như một hoàng hoa đại khuê nữ, hai tay che ngực, chân kẹp lại, bảo vệ trinh tiết, lớn tiếng rống giận.

- Mạnh mẽ cưỡng đoạt thân thể của cô? Nạp Lan Minh Châu, ta thật sự tò mò, rốt cuộc là cô dựa vào cái gì mà lại ảo tưởng như thế, lại tự cho mình là đúng như vậy.

Đối mặt với khuôn mặt giận dữ của Nạp Lan Minh Châu, Bùi Đông Lai khẽ nghiêng thân thể về phía trước, ngưng mắt nhìn khuôn mặt sau khi trang điểm của Nạp Lan Minh Châu trong khoảng cách gần, giễu cợt nói:

- Nói khó nghe một chút, thân thể mà cô vẫn lấy làm tự hào trong mắt ta so sánh với thân thể những tiểu thư gội đầu massage kia còn hèn hạ hơn. Cho dù cô khóc lóc, quỳ, van xin để cho lão tử chơi cô thì lão tử cũng đếch thèm!