Siêu Cấp Đại Gia

Chương 955: 955: Lấy Thân Báo Đáp






“Được rồi, đứng lên đi, người đi rồi!” Thẩm Lãng nhàn nhạt nói.

“Đừng… tôi tôi… sợ lắm!” Mỹ nữ nắm chặt lấy cánh tay Thẩm Lãng, không hề có ý muốn buông ra.

Thẩm Lãng bất đắc dĩ mỉm cười, lúc này mới chú ý tới đôi chân thon dài trắng nón của mỹ nữ không biết từ khi nào đã vòng qua eo mình, hơn nữa hai người còn kề sát nhau, lúc này dáng vẻ nhìn qua vô cùng thân mật.

Thẩm Lãng cũng là đàn ông, sức khỏe dồi dào, bị một mỹ nữ kề sát vào thân thể như vậy, lâu dần đương nhiên sẽ có phản ứng.

“Khụ…”
Thẩm Lãng ho khan một tiếng nói: “Bọn họ thật sự đi rồi, nếu cô còn không buông ra có thể bọn họ sẽ trở lại đấy!”
Mỹ nữ nghe vậy sợ tới mức vội vàng ngẩng đầu lên, lúc này mới nới lỏng khoảng cách với Thẩm Lãng ra một chút.

Chụt chụt!
Cánh tay Thẩm Lãng trong nháy mắt xuất hiện một vết son môi đỏ.

Hả!
Bốn mắt nhìn nhau.

Ba giây đồng hồ trôi qua, mỹ nữ mới đỏ mặt tránh khỏi lồng ngực Thẩm Lãng.

Sự nguy hiểm sợ hãi như vừa mới đi qua quỷ môn quan cũng bị quên sạch rồi.

Thế nhưng thật ra Thẩm Lãng cũng không xấu hổ lắm.

“Anh cứ như vậy đi mà sao?” Thấy Thẩm Lãng lên xe chuẩn bị rời đi, mỹ nữ vội vàng ngăn trước cửa xe.

Thẩm Lãng sửng sốt, cười nói: “Sao hả, đám người kia là nhằm vào cô, tôi không đi chẳng lẽ ở đây chờ chết sao?”
Mỹ nữ bị nói như vậy có chút nghẹn lời.


Đây là lần đầu tiên cô ta thấy một người đàn ông không có phong độ như vậy!
“Anh rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy?” Mỹ nữ hờn dỗi nói.

Thẩm Lãng bất đắc dĩ nhún vai, chau mày, khẽ mỉm cười: “Dù sao thì cũng coi như tôi đã cứu cô một mạng, cô không cảm ơn tôi thì thôi lại còn muốn tôi chứng minh cho cô biết tôi có phải đàn ông không sao?”
“Vậy anh chứng minh cho tôi chút xem anh có phải đàn ông không đi.

” Mỹ Nữ cũng khá táo bạo, cô ta không tin giữa ban ngày ban mặt Thẩm Lãng lại dám làm gì với mình!
“! ”
Thẩm Lãng có chút cạn lời.

“Được rồi, đi tới khách sạn, để tôi chứng minh cho cô, đến lúc đó cô đừng có mà hối hận!” Thẩm Lãng xấu xa cười nói.

Đối với cô gái này, Thẩm Lãng đúng là có chút bội phục, lúc này vẫn còn có tâm tư để lên giọng với mình.

Điều Thẩm Lãng không ngờ là, mỹ nữ hừ lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp mở cửa bước lên xe.

Thẩm Lãng lắc đầu cười khổ.

Chiếc xe Ferrari kia đã chẳng khác nào đồ bỏ đi, cũng may xe mình chỉ bị lõm một chút, không ảnh hưởng gì lớn.

Vì an toàn, Thẩm Lãng vẫn là mau chóng lái xe rời khỏi đây.

Bên trong xe, hai người đều im lặng không nói một lời!
“Anh muốn đi đâu?” Mỹ nữ có chút thiếu kiên nhẫn.

“Đương nhiên là khách sạn, cô có khách sạn nào quen muốn giới thiệu không?” Thẩm Lãng nói.

Sắc mặt mỹ nữ trầm xuống, vẻ mặt bắt đầu có chút hoảng loạn, vừa rồi lúc lên xe cô ta là vì có chút tức giận nhất thời, bây giờ không khỏi cảm thấy hối hận.

“Anh….

anh thật sự muốn đi khách sạn sao?” Mỹ nữ thấp giọng hỏi.

Thẩm Lãng mỉa mai cười, không trả lời cô ta.

Tuy rằng cô gái trước mắt này cho dù là ngoại hình hay vóc dáng đều không thể chê vào đâu được nhưng đối với Thẩm Lãng, anh không bao giờ làm chuyện lợi dụng người khác lúc khó khăn.

Xe chạy được một khoảng thời gian, đã chạy một vòng quanh Kinh Đô.

Lúc này mỹ nữ phát hiện ra Thẩm Lãng cũng không phải có ý muốn đi khách sạn thật mà chỉ chạy lòng vòng quanh thành phố, trong lòng không khỏi dâng lên một tia kinh ngạc!
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Mỹ nữ hỏi.

“Xem xem có cái đuôi không thôi, lẽ nào cô không lo lắng những người đó sẽ đuổi theo sao?” Thẩm Lãng nói.

Mỹ nữ nghe được lời này, tâm trạng vẫn luôn căng thẳng lúc này mới bình tĩnh lại.

Sau khi chạy xe gần hai mươi phút, Thẩm Lãng lại một lần nữa lái xe vào nội thành.

Có vẻ như anh đã lo lắng quá nhiều, đám người này không hề đi theo.


“Xuống xe đi, an toàn rồi!” Sau khi tiến vào nội thành không lâu, Thẩm Lãng dừng xe bên đường.

“Anh không thể đưa tôi về sao?” Mỹ nữ hỏi.

“Không thể, chuyện hôm nay tôi đã bị cô liên lụy quá nhiều rồi, bây giờ đưa cô về bị phát hiện thì tôi có còn sống nổi không đây?” Thẩm Lãng cười nói.

Mỹ nữ biết hôm nay có thể thoát hiểm ít nhiều đều nhờ Thẩm Lãng giúp đỡ, đương nhiên cũng không làm anh khó xử thêm, chép miệng rồi mở cửa xuống xe.

“Cảm ơn anh, chuyện này tôi sẽ báo đáp anh, ngoại trừ lấy thân báo đáp ra, anh có bất cứ yêu cầu gì cũng có thể nói với tôi!” Mỹ nữ cắn môi nói.

Thẩm Lãng rất có hứng thú nhìn cô ta cười nói: “Ngoại trừ lấy thân báo đáp, tôi cảm thấy cô cũng không có gì có thể báo đáp tôi, có điều con người tôi rất khó tính, tôi còn không để cô vào mắt!”
Oanh!
Trái tim mỹ nữ run rẩy, loại lời nói thẳng thắn này rõ ràng là một đả kích với một người luôn tự tin như cô ta!
Vốn dĩ còn có chút cảm kích với Thẩm Lãng, trong nháy mắt đều biến thành bất mãn và giận dữ.

“Anh… anh thật đúng là có mắt như mù! Người theo đuổi tôi đây xếp hàng dài từ đây đến nước Tây, còn lâu mới đến lượt anh!” Mỹ nữ cả giận nói.

Thẩm Lãng cười lạnh một tiếng, đóng cửa xe lại, sau đó nhấn chân ga, để lại mỹ nữ tức giận ở bên đường.

“Thật đúng là tên xấu xa…” Mỹ nữ nhìn Thẩm Lãng rời đi, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Đối với chuyện xảy ra ngày hôm nay Thẩm Lãng không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Người dám trắng trợn dùng súng ở Kinh Đô này thật sự quá kiêu ngạo rồi!
Thẩm lãng lái xe đi tới tòa Sky Green của Mộc Hồng Diệp.

“Xe của anh…” Thấy chiếc xe của Thẩm Lãng bị đâm tới thê thảm như vậy, trong lòng Mộc Hồng Diệp không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Sự cố ngoài ý muốn thôi.

” Thẩm Lãng dở khóc dở cười nói.

Mộc Hồng Diệp cũng không hỏi nhiều thêm.

Tối hôm đó, Thẩm Lãng và Mộc Hồng Diệp đi tới một nhà hàng mới mở, đây cũng là một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất ở Kinh Đô trong thời gian gần đây.


Khách vào cửa hàng đông không ngớt, thậm chí còn xếp hàng dài.

“Muốn đổi chỗ khác không?” Sau khi nhìn thấy quá nhiều người, Mộc Hồng Diệp không khỏi cảm thấy có chút hối hận.

Không chờ Thẩm Lãng mở miệng, lúc này một người đàn ông trung niên là giám đốc nhà hàng đi tới.

“Xin hỏi có phải cô Mộc Diệp Hồng không?” Người đàn ông trung niên lễ phép hỏi.

Mộc Hồng Diệp sửng sốt, bởi vì mình và ông chủ nhà hàng này không hề quen biết.

“Đúng, ông quen tôi sao?”
Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười, gật đầu nói: “Cô Mộc Hồng Diệp không cần phải ngạc nhiên, với thân phận của cô, tôi biết cô cũng không phải chuyện lạ, chính là không ngờ cô lại tới nhà hàng của tôi, thật vinh dự quá!”
Mộc Hồng Diệp không nói thêm gì nữa.

“Hai vị mời đi theo tôi!” Người đàn ông trung niên nói.

Nếu người ta đã có ý tốt, Thẩm Lãng và Mộc Hồng Diệp cũng không chần chừ nữa.

Đối với giám đốc nhà hàng như thế này, tuy rằng không phải nhân vật gì lớn nhưng chắc chắn phải là người có năng lực và học thức, tuy rằng chưa từng tiếp xúc qua nhưng ông ta từng thấy qua không ít tài liệu và ảnh chụp nên đương nhiên không còn xa lạ gì với Mộc Hồng Diệp.

Mà nhà hàng lại giữ lại một số phòng, chính là để chuẩn bị đón những nhân vật lớn đến.

Đang lúc giám đốc định mời Thẩm Lãng và Mộc Hồng Diệp tiến vào nhà ăn thì bên ngoài đột nhiên lại truyền tới giọng nói của một người đàn ông.

“Đứng lại! Dựa vào cái gì mà họ có thể vào được?”
Giọng người đàn ông rất lớn, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người đồng loạt nhìn về phía Thẩm Lãng và Mộc Hồng Diệp.

.