Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Chương 465: Náo nhiệt (2)




Nhóm dịch: QuyVoThuong

Nguồn: truyenfull.vn

Nhận rõ phương hướng, Hà Kiệt liền bước đến. Đi theo anh ta còn có một người trẻ tuổi, là đội trưởng đội cảnh sát, xuất thân quân nhân, thân thủ không tồi.

- Giải tán, giải tán. Tôi nói mọi người giải tán để cùng nhau châm pháo.

Lão Chu đang đứng trước cửa cửa hàng ông chủ Ngưu lớn tiếng nói. Chung quanh cửa hàng ông chủ Ngưu ba mươi thước đều là bánh pháo.

- Châm ngòi!

Lão Chu hét to lên một tiếng, rồi châm ngòi dây pháo đầu tiên của mình. Ông chủ Ngưu cũng châm bánh pháo trước mặt mình, rồi rất nhanh chạy đến mở cửa cửa hàng.

Đùng, đùng, đùng!

Tiếng pháo lập tức vang lên. Đi theo ông chủ Ngưu vào trong cửa hàng chỉ có mười mấy người, còn đại đa số thì không vào được. Bên ngoài có nhiều pháo đồng thời được đốt lên như vậy, nghĩ có muốn vào cũng khó.

- Lão Chu, ông lợi hại thật!

Ông chủ Ngưu giơ ngón tay cái lên với lão Chu. Sau khi vào trong ông ta còn muốn chụp ảnh chung với Lý Dương và khối Phỉ Thúy.

Những người ở trong sân, nghe tiếng pháo bên ngoài đều nhìn ra. Những người đang tranh nhau nhìn khối Phỉ Thúy có vẻ sốt ruột. Những người bên ngoài vừa tiến đến, bọn họ có muốn nhìn khối Phỉ Thúy này chắc cũng khó khăn hơn.

- Tránh ra, tránh ra!

Lão Chu trên tay còn cầm một bánh pháo, đến một góc sáng rồi châm ngòi. Bên ngoài lẫn bên trong đều vang lên tiếng pháo. Bên trong mà không có ai đốt pháo thì cũng không thích hợp. Phải đốt pháo lên thì mới có vẻ náo nhiệt.

Tiếng pháo bên trong lẫn bên ngoài đều nổ vang khiến cho Vương Giai Giai không kềm được bưng kín lỗ tai. Lý Dương liền ôm cô vào lòng, mỉm cười nhìn khói pháo tràn ngập bay lên.

Tâm trạng của Lý Dương lúc này cũng rất cao hứng. Hắn đã có khối Phỉ Thúy trị giá hơn năm mươi triệu. Có muốn nói không vui thì là giả dối. Không ai là không thích có thêm tiền. Lý Dương càng ngày càng kiếm được nhiều tiến, có kiếm thêm nhiều nữa thì càng tốt.

Sau khi tiếng pháo chấm dứt, ông chủ Ngưu lập tức kéo Lý Dương đến bên cạnh, sau đó lấy máy chụp ảnh đưa cho lão Chu, nhờ lão Chu hỗ trợ việc chụp ảnh. Máy ảnh là ông ta lấy lúc mọi người đang đốt pháo.

Sau khi ông chủ Ngưu và Lý Dương chụp ảnh xong thì một vài ông chủ khác cũng chạy đến chụp chung với hắn. Lý Dương trở thành người bận rộn nhất, còn Vương Giai Giai thì bị quăng sang một bên.

Đám người Vương Thịnh Cường vừa ghen tỵ, vừa hâm mộ. Vừa rồi, nếu như bọn họ không bán đi khối nguyên thạch kia thì người mà được các ông chủ kia tranh nhau chụp chính sẽ là bọn họ.

- Sao lại náo nhiệt như vậy?

Đứng ở đầu phố, Hà Kiệt mở to mắt nhìn những dây pháo không ngừng được châm ngòi ở ngã tư đường. Đầu phố đã có rất nhiều người vây quanh. Nếu như không biết thì chắc còn tưởng là đang có cửa hàng nào khai trương nữa.

Tiếng pháo vang lên ước chừng hơn hai mươi phút mới kết thúc. Những người vừa đốt pháo xong khi quay trở lại cửa hàng thì mới phát hiện là cánh cửa cửa hàng đã bị đóng chặt, cho nên chỉ có thể tiếp tục chờ bên ngoài.

Hà Kiệt cũng đứng ở bên ngoài, lẳng lặng nhìn những tấm bảng hiệu cửa hàng để xác minh là mình đến không lầm. Lúc này, anh ta mới móc điện thoại ra gọi cho Lý Dương. Hà Kiệt có một dự cảm là sự việc náo nhiệt như vầy chắc chắn có liên quan đến Lý Dương.

Trong sân, những người chụp ảnh chung với Lý Dương cũng đã xong. Cuối cùng thì lão Chu lưu luyến giao trả khối Phỉ Thúy này cho Lý Dương.

Ông ta không phải không muốn mua khối Phỉ Thúy này của Lý Dương. Nguyên liệu tốt như vậy ông ta chưa từng có qua. Có thể tự tay mình làm ra một loại ngọc từ loại thủy tinh cao cấp đối với ông ta mà nói cũng là một nguyện vọng.

- Lý tiên sinh, vừa rồi chúng tôi thương lượng với nhau. Khối Phỉ Thúy này nếu ngài đồng ý bán thì chúng tôi sẽ mua với giá sáu mươi hai triệu.

Ông chủ Ngưu bị đẩy lên trước mặt Lý Dương. Nhóm ông chủ đã muốn thương lượng mua lại khối Phỉ Thúy. Sáu mươi đã là giá thấp nhất. Bọn họ cũng cảm thấy ngại khi ra giá thấp đến như vậy nên bỏ thêm hai triệu nữa. Sáu mươi hai triệu đối với bọn họ cũng là một áp lực không nhỏ.

Nhưng đây là Phỉ Thúy Thủy Tinh Chủng. Tất cả mọi người đều cắn răng gom tài chính của mình. Khối Phỉ Thúy lớn như vậy, nếu không làm ra vòng tay thì cũng làm ra được rất nhiều dây chuyền và mặt ngọc. Mỗi một món hàng có thể được xưng là trấn điểm chi bảo của bọn họ.

Nghe giá như vậy, bốn người Vương Thịnh Cường và Hoa Tử đều giật mình. Hơn sáu mươi triệu. Đây vốn thuộc về bọn họ nhưng hiện tại lại trơ mắt nhìn người khác lấy đi.

- Thành thật xin lỗi, ông chủ Ngưu. Khối Phỉ Thúy này tôi còn có dự định với nó nên tạm thời không bán ra. Nếu sau này tôi muốn bán thì nhất định sẽ liên lạc với ông.

Lý Dương lắc đầu. Hắn và công ty An Thị đã có ước định. Khi giải ra được Phỉ Thúy băng chủng thì khi muốn bán ra nhất định phải có ý kiến của công ty. Lần trước ở Ruili, An Văn Quân cũng đã gọi điện thoại cho Lý Dương muốn mua lại Phỉ Thúy thiên châu nhưng lại bị Lý Dương từ chối.

- Thật à? Nếu vậy thì thật là đáng tiếc!

Ông chủ Ngưu cũng lắc đầu. Lý Dương không muốn bán thì ông cũng không muốn ép. Nơi này không cạnh tranh. Lý Dương đã không muốn bán thì nhất định không bán.

Huống hồ bọn họ có muốn tiếp tục tăng giá cũng như không.

Lý Dương muốn nói tiếp nhưng đột nhiên điện thoại trên người lại reo lên. Lý Dương xin lỗi ông chủ Ngưu rồi móc điện thoại ra nghe.

Là Hà Kiệt gọi. Bên ngoài đều đang tràn ngập mùi khói pháo.

Rầm!

Cửa hàng của ông chủ Ngưu cuối cùng được mở ra. Những người đang vây bên ngoài đều hướng vào bên trong. Lưu Cương muốn che cho Lý Dương từ bên trong ra ngoài nhưng mất một lúc mới có thể ra được.

- Nhường một chút, nhường một chút, trước cho người bên trong ra rồi nói sau.

Ông chủ Ngưu dùng sức hô to. Thừa dịp này Lý Dương nhanh tay kéo Vương Giai Giai, chạy đến chỗ Hà Kiệt ở bên ngoài. Nếu chần chừ thì với phản ứng của những người ở đây thì hắn có muốn chạy cũng khó.

Trong một quán nước ở Phan Gia Viên, Lý Dương đem những chuyện vửa rồi giải thích cho Hà Kiệt nghe qua. Nghe Lý Dương nói xong, Hà Kiệt lập tức há hốc miệng ra.

Chuyện vừa rồi đúng thật là có quan hệ với Lý Dương. Pháo là cũng vì hắn mà đốt lên. Nhiều người chủ động châm ngòi đốt pháo chúc mừng một người như vậy cũng làm cho Hà Kiệt cảm thấy kinh ngạc.

Đối với vận may của Lý Dương thì anh ta không có ý kiến. Tùy ý đến một cửa hàng bán ngọc, rồi lại giải ra được Phỉ Thúy có giá trị hơn sáu mươi triệu. Vận may của Lý Dương đúng là không thể nói gì hơn.

- Cậu đúng là lợi hại.

Ước sau hơn hai phút, Hà Kiệt mới giơ ngón tay cái về phía Lý Dương.

Dù sao thì Hà thiếu cũng là người có thân phận hiển hách. Nhiều năm ẩn mình cũng thu vào được mấy trăm triệu. Ai mà muốn chọc vào anh ta thì có bất lợi về sau mà thôi.

Tài sản vài trăm triệu nhưng cũng không phải là nhiều. Bọn họ là những người bình thường chi tiêu rất nhiều. Cho nên cuối cùng cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Lý Dương nói khối nguyên thạch này có thể bán hơn sáu mươi triệu. Với số tiền này thì Hà Kiệt cũng không nói gì. Lúc này, Hà Kiệt cũng cảm thấy có hứng thú với đổ thạch. Khó trách là người phụ trách kiếm tiền trong gia tộc đều cố tình tiếp xúc với đổ thạch và Phỉ Thúy. Có thể nói giá cả của Phỉ Thúy bây giờ có mối quan hệ rất lớn đối với bọn họ.

- Nhị Căn đã ra rồi!

Lý Dương đột nhiên nhỏ giọng nói một câu. Đối diện với quán mà bọn họ đang ngồi uống nước chính là khách sạn nhỏ của hắn và Nhị Căn.

Mẹ của Nhị Căn cũng là một người chăm chỉ. Hiện tại thì việc buôn bán cũng không tệ lắm. Mỗi ngày cũng kiếm đủ tiền nuôi sống hai mẹ con, còn có thể để dành một chút phòng về sau.

Nghe Lý Dương nói xong, Vương Giai Giai lập tức ngồi thẳng người, ngoái đầu ra bên ngoài xem.

Sau khi giải thích xong với Hà Kiệt, Lý Dương lại đem chuyện của Nhị Căn nói cho Vương Giai Giai nghe. Việc cha Nhị Căn vì đổ thạch mà làm cho tan cửa nát nhà, Vương Giai Giai cũng cảm thấy ngậm ngùi. Trong ngày hôm nay, Vương Giai Giai xem như đã gặp hai trường hợp vì đổ thạch mà táng gia bại sản.

Đầu tiên là Lý Dương giải ra tăng giá chỉ làm cho Vương Giai Giai biết rằng chỉ trong chớp mắt một viên đá có thể phát sinh ra lợi lớn như vậy. Sáu mươi triệu là một con số rất lớn đối với Vương Giai Giai, Dựa vào tiền lương hàng tháng của cô thì không biết bao nhiêu năm mới có được số tiền như vậy.

Một nhát cắt có thể đưa con người ta đến thiên đường. Vương Giai Giai tự mình cảm nhận loại cảm giác này.

Nhưng chuyện của Nhị Căn làm cho cô cảm nhận được mặt khác tàn khốc của cái nghề này. Nghe Lý Dương nói, ở Ruili hàng năm đều có rất nhiều dân cờ bạc đổ về. Vì thế số người tự sát ở đây cũng không ít.

- Lý Dương, em muốn đi gặp người đó.

Vương Giai Giai đột nhiên nói với Lý Dương, hơn nữa còn mở to đôi mắt sáng ngời đáng yêu nhìn chằm chằm vào Lý Dương.

- Được, nhưng đừng để cậu ấy biết thân phận chúng ta.

Lý Dương suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Hôm nay Lý Dương dẫn cô đến đây chính là muốn nói cho cô nghe chuyện của Nhị Căn, giới thiệu anh ta cho cô biết. Lý Dương sở dĩ không ra mặt chính là không muốn quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của Nhị Căn. Hắn không muốn được đứa nhỏ đối đãi như người chủ.

- Anh cứ yên tâm, em biết phải nói như thế nào mà.

Vương Giai Giai lập tức cười khẽ gật đầu, hơn nữa còn lấy ra trong túi quyển sổ và một cây bút ghi âm. Làm nghề phóng viên thì khả năng giao tiếp của cô hẳn cao hơn Lý Dương.

- Lý Dương, tôi quyết định rồi. Thời gian này tôi không đi làm mà đi theo cậu. Tôi tin rằng nếu đi theo cậu, tôi nhất định có thể thu hoạch rất nhiều.

Hà Kiệt ngồi đối diện Lý Dương, nhìn hắn bằng con mắt rất lạ. Khóe miệng Lưu Cương hơi nhếch lên. Ánh mắt này của Hà Kiệt anh ta không xa lạ. Lúc trước, khi mới gặp Lý Dương, anh ta cũng không phải cũng lộ ra thần sắc như vậy sao. Cho nên, nhìn thấy như vậy nhưng anh ta lại chẳng thể nói gì.

codon.trai

Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ