Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Chương 894: Cơn sốt mang tên Truyền Quốc Ngọc Tỷ (1)




Nhóm dịch: QuyVoThuong

Nguồn: metruyen

Sau khi trần Vi giới thiệu xong liền yên lặng đứng một bên nhìn Lý Dương.

Không thể không nói, Trần Vi là một cô gái có nét đẹp cổ điển, dáng người cô cao gầy, trang phục cô đang mặc cũng mang theo một phong cách cổ trang, tôn lên khí chất cao nhã của cô.

Có cô gái sinh động như vậy nên không khí cũng đã sôi động nên.

Trần Vi không hổ là có xuất thân người chủ trì tiết mục truyền hình, chỉ vài phút thôi thì cô đã là cho Lý Dương và dám người nói chuyện giống như là bạn lâu năm, ít nhất thì từ mặt ngoài không ai nói là bọn họ chỉ vừa mới gặp mặt cả.

Ngay cả Nghiêm Vệ Quốc và con của Phương lão cũng đã tham gia vào cuộc nói chuyện.

Mọi người nói chuyện một hồi, Lý Dương lúc này rời khỏi, hắn vừa mới về nước, còn rất nhiều chuyện chờ hắn đi làm.

Khi rời khỏi, Trần Vi lại phát thư mời cho Lý Dương, mời hắn khi nào có thời gian thì tới tham gia tiết mục của bọn họ, lần này Lý Dương cũng không có hoàn toàn từ chối

Từ khi tham gia tiết mục của đài truyền hình Bắc Kinh, Lý Dương cũng không có quá lớn mâu thuẩn với tiết mục giám bảo trên truyền hình này.

Huống chi cái tên của hắn hiện tại cả nước đều đã biết, cho dù có tham gia nhiều hoạt động truyền hình cũng không sao, huống chi Lý Dương cũng không xa lạ với Hoa Dự Thu Tàng, có thời gian đến tham dự cũng không tệ.

Kết quả này làm cho Trần Vi rất ngoài ý muốn, cũng rất vui mừng, nếu không phải Hoàng Đinh còn đang ôn chuyện với Nghiêm Vệ Quốc, cô thật sự muốn trở về khách sạn nằm suy nghĩ một chút.

Ra ngoài, Lý Dương liền đi thẳng tới Ngọc Tuyền Sơn.

Quà cho mẹ vợ đã chuẩn bị tốt, tất cả đều đã đặt trong xem, lần đi Toronto, Lý Dương đã mua rất nhiều quà, mỗi người đều có phần, mẹ vợ lại càng không thể thiếu.

Xem qua kiểm tra, xe cuối cùng cũng đã tới Ngọc Tuyền Sơn, biển số xe của Lý Dương cũng không có đăng ký ở đây, cho dù là cảnh vệ quen hắn vẫn phải theo lệ tiến hành kiểm tra.

Lý Dương cũng không để ý tới chuyện này, lúc này hắn nghĩ nếu là xe của Hà lão thì chuyện này sẽ không xãy ra.

-Dương Dương đến rồi à!

Vừa mới vào cửa, Lương Phụng Anh đã trực tiếp đi tới rồi chào đón Lý Dương.

Lương Phụng Anh có thể nói là vô cùng vừa lòng với người con rể này, hôm trước đi đơn vị, sau khi nói ra chuyện con rễ mình là người đã giành vinh quang cho đất nước, mang Ngọc Tỷ trở về, lúc đó tất cả đồng nghiệp đều hâm mộ nhìn bà.

Thời buổi này người còn trẻ mà đã có năng lực lớn như thế không nhiều, đây tuyệt đối là thiên tài.

Điểm khó được nhất là cảm tình của đôi vợ chồng Lý Dương có thể nói là vô cùng tốt, cảm tình có thể duy trì tốt như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng, vì vậy Vương Giai Giai đi mấy ngày này, Lương Phụng Anh cũng không nói gì.

-Em rể tới à?

Bên trong đột nhiên có người kêu lên, chỉ chốc lát sau, Vương Phong đã xuất hiện trong phòng khách.

Vương Giai Giai thì ở phía sau hắn, Vương Giai Giai ở lầu 1, còn Vương Phong thì ở lầu 2, vậy mà Vương Phng còn ra trước, tù đó có thể thấy Vương Phong đã chạy nhanh như thế nào.

Khuôn mặt Vương Giai Giai có chút đỏ, có điều so với trước kia thì cô hào phóng hơn nhiều, mà 2 từ em rể của Vương Phong, Lương Phụng Anh cũng không để ý, hai người đều đã trải qua bước cuối cùng, hơn nữa cũng đã đính hôn, việc này trên cơ bản đã là sự thật rồi.

Loại gia đình như bọn họ rất khó có việc hối hôn, như vậy ảnh hưởng thật sự quá lớn.

Huống hồ hai người vốn đã yêu nhau, càng không thể xuất hiện tình huống này, nếu không như vậy Lương Phụng Anh cũng không muốn gả Vương Giai Giai cho Lý Dương.

-Đã sắp 30 rồi, sau lại trẻ con như vậy chứ, không bằng Dương Dương gì hết!

Lương Phụng Anh trừng mắt nhìn Vương Phong rồi nhỏ giọng răn dạy một câu, hiện tại bà thuần túy là mẹ vợ xem con rể, càng xem càng thích, vì vậy mới lấy con mình ra so sánh.

Vương Phong lập tức bất mãn kêu lên:

-Con nói này mẹ, bọn họ còn chưa kết hôn mà mẹ đã như vậy, khi hai người kết hôn thì trong nhà này còn có chỗ cho con nữa sao?

-Nếu con có thể giống Dương Dương, đi tới hội nghị cấp quốc tế mà còn có thể tăng vinh dự cho quốc gia, trong nhà này tất nhiên sẽ có vị trí của con!

Lương Phụng Anh lập tức nói, Vương Phong cúi đầu xuống nhỏ giọng thì thầm, có điều hắn nói gì thì không ai nghe được cả.

Từ đầu tới đuôi Lý Dương cũng không có nói chuyện, thừa dịp này hắn vội vàng lấy quà ra, Lương Phụng Anh một lần nữa khích lệ, hơn nữa còn xem thường liếc nhìn Vương Phong một cái.

Đợi một hồi, Luong Phụng Anh mới đi xuống chuẩn bị thức ăn, con rễ tương lai không thể thường xuyên tới đây, lần này lại tăng thể diện như vậy, tính thế nào thì cũng phải khao một chầu.

-Lý Dương, mau, đi theo tôi!

Vương Phong quay đầu lại rồi lập tức kéo Lý Dương lại, thần bí nói một câu, nói xong liền kéo hắn lên lầu.

-Anh hai, hai người đi đâu thế?

Vương Giai Giai vội vàng kêu một tiếng

-Anh có thứ tốt muốn Lý Dương xem, nếu em có hứng thú thì cũng lên đây xem!

Vương Phong không có quay đầu lại mà trực tiếp lôi kéo Lý Dương lên lầu, Vương Giai Giai bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cũng đi lên.

Phòng của Vương Phong ở lầu 2, có điều hắn cũng có nhà bên ngoài nên cũng không thường ở nhà, lần này có mặt là do Lương Phụng Anh ra lệnh bảo tới, em gái đã trở về, em rể cũng tới, thân làm anh như hắn tất nhiên là phải ở nhà rồi.

Vương Toàn Minh gần đây rất bề bộn, giữa trưa rất ít về nhà ăn cơm, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Thấy bộ dáng thần bí của Vương Phong, Lý Dương tràn đầy nghi hoặc, hắn chỉ có thể nghi hoặc đi theo vào phòng.

Phòng của Vương Phong không lớn, chỉ có 20 m2, phi thường đơn sơ, ngoại trừ tủ quần áo và một cái máy tính bàn, còn lại không có gì hết, hoàn toàn không giống nơi một thái tử gia nên ở.

Ở một góc phòng có một cái thùng gỗ lim, Vương Phong sau khi kéo Lý Dương vào cũng không mời ngồi mà hứng thú kéo cái thùng ra.

Vương Giai Giai đã đến, thuận tiện đóng cửa lại.

-Anh hai, đây là cái gì?

Thùng không nhỏ, cao khoảng nữa thước, khi thấ nó Vương Giai Giai nhịn không được hỏi một câu, Vương Phong thần thần bí bí như thế làm cho cô còn nghi hoặc hơn cả Lý Dương.

-Hắc hắc, anh nói này Giai Giai, không chỉ ông xã em biết kiếm tiện nghi, anh hai em cũng biết đó, đây là món hời lớn nhất mà anh kiếm được, hai người mở to mắt nhìn nhé!

Vỗ thùng, Vương Phong tự hào nói một câu, câu nói này làm cho Vương Giai Giai đỏ mặt, hung hăng trừng mắt nhìn Vương Phong.

Vương Phong căn bản không để ý, sau khi nói xong hắn liền mở thùng ra, cẩn thận ôm một cái bình gốm từ bên trong ra.

Đây là một bình gốm sẫm màu, cao hơn 30 cm, miệng bình rộng khoảng 10 cm, cái bình này không lớn cũng không nhỏ, có thể xem là cỡ trung.

Đặt cài bình lên bàn, Vương Phong nói:

-Em rể, nhìn thứ này của anh xem, nó thế nào?

Lúc nói chuyện khuôn mặt Vương Phong trần đầy sự đắc ý.

Nhìn cái bình sứ, sắc mặt Lý Dương có chút kỳ lạ, hắn không ngơ Vương Phong thần bí mang hắn tới đây chỉ là vì xem thứ này.

Vương Giai Giai thì tò mò nhìn cái bình, hcô không hiểu đồ cổ, nhưng cô cảm thấy trên cái bình này toát ra một hơi thở cổ xưa, thoạt nhìn cũng không tệ lắm.

-Em rể, sao không nói chuyện!

Thấy Lý Dương không nói chuyện, Vương Phong liền hỏi một câu, Vương Giai Giai cũng quay đầu lại nhìn Lý Dương.

Phương diện đồ cổ Lý Dương mới là chuyên gia, hắn có tuyệt dối quyền uy, chuyện này đã được công nhận, chuyên gia đỉnh cấp thế giới, danh hiệu này chẳng tầm thường chút nào cả.

Lý Dương nghẹn lời, lúc này mới chậm rãi nói:

-Anh, anh hai, cái bình này từ đâu có?

Vương Phong lập tức trả lời:

-Đây là tôi đào bảo kiếm được, nó là bảo bối khó lường, không tệ phải không?

Nói xong, Vương Phong còn nhẹ nhàng vuốt ve bình, nhìn giống như là đang vuốt ve bảo bối âu yếm của mình vậy

Cái bình này, hoa văn tên nó là mặt hàng rất thông thường, thật không có gì bất đồng, có điều nó nhìn đã rất củ, chỉ có thể xem như là vật phỏng chế cấp thấp, Vương Phong lại đem nó xem như là bảo bối, Lý Dương thật sự không muốn đã kích hắn.

-Tôi nói cho cậu biết, thứ này của tôi không kém đâu, nó không thua gì Tiên Âm Bình của cậu!

Vương Phong lại nói một câu, dường như sợ Lý Dương không tin nên hắn gõ lên thân bình một cái, chỉ chốc lát, cái bình thật sự phát ra âm thanh bén nhọn.

-Vang, thật sự vang!

Vương Giai Giai mở to mắt nhìn rồi kinh ngạc kêu lên, cô không hiểu đồ sứ, nhưng cô có thể nghe được thứ này thật sự là từ chiếc bình vọng ra.

Một lát sau, Vương Phong lại đắc ý hỏi:

-Thế nào, em rể, bảo bổi này của tôi không tệ chứ?"

-Không tệ, rất không tệ!

Lý Dương nghẹn cười, nhỏ giọng nói, do nhịn cười quá mức nên khuôn mặt đã đỏ lên.

-Đây thật sự là bảo bối!

Vương Giai Giai kinh ngạc đi tới, sờ soạng cái bình kia một chút, cô cũng không có nhiều nghi ngờ, trong ấn tượng của cô thì bình phát ra âm thanh rất khó gặp, trong suy nghĩ của cô, thứ như thế chính là bảo bối.

-Đương nhiên, Giai Giai, không chỉ có em rể mới kiếm được tiện nghi đâu đó!

Vương Phong đắc ý cười, thanh danh của Lý Dương ở giới đồ cổ rất vang dội, dần dần hắn cũng đã ảnh hưởng những người thân cận, Hà Kiệt và Vương Phong chính là ví dụ điển hình, Vương Phong một đoạn thời gian trước đã thấy thứ này nên bỏ tiền ra mua.

Tiền không nhiều lắm, Vương Phong lại tra xét một ít tài liệu, phát hiện chỉ cần là đồ sứ có thể phát ra tiếng vang thì giá trị rất cao, hắn tương đương đã kiếm được một món lớn.

Từ đó hắn đặt cái bình này ở nhà, chuẩn bị dùng nó là vật sưu tầm quan trong của mình, hôm nay Lý Dương tới nên hắn nhịn không được mang ra khoe.

-Anh hai, thứ này anh mua bao nhiêu tiền?

Vương Giai Giai nhẹ nhàng gõ cái bình, âm thanh một lần nữa xuất hiện nên cô nhịn không được hỏi.

Vương Phong cười nói:

-Không nhiều lắm, 5 vạn, thứ này mang tới công ty đấu giá, ít nhất cũng bán được 500 vạn!

"Ha Ha!"

Lý Dương rốt cuộc nhịn không được, lập tức cười ra tiếng, Vương Giai Giai và Vương Phong đều quay đầu lại nhìn hắn.

Lý Dương thật vất vả mới ngừng cười, lúc này chậm rãi nói:

-Anh, anh hai, không nhiều như vậy, anh đưa em 500, em can đoan sẽ mua một món còn tốt hơn thứ này cho anh, về phần bán đấu giá, ngoại trừ công ty nhỏ chuyên gạt người ra, anh không nên nghĩ tới công ty lớn nha!

Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ