Siêu Cấp Thần Long

Chương 60: Tiên Viêm Chân Nhân




Đúng lúc này giọt máu lúc trước hắn nhỏ lên hắc đỉnh bỗng nhiên trôi nổi giữa không trung.

Bồng

Giọt tinh huyết kia nhanh chóng tan ra thành ngàn vạn quang điểm nhỏ bé dung nhập vào trong Cửu Long Chí Tôn Đỉnh. Ngay lúc này trong đầu hắn bỗng nhiên vang lên một âm thanh tang thương.

- Cửu Long Chí Tôn Đỉnh do chính tay Tiên Viêm Chân Nhân ta luyện chế, Bên trong phong ấn chín đầu Tam Túc Kim Ô mang theo thái Dương Chân hỏa, nếu như ngươi đã là người có duyên thì hôm nay Bổn Tôn sẽ mang đỉnh truyền cho ngươi. Đồng thời cũng đem toàn bộ tâm huyết cả đời lão phu truyền cho ngươi. Nhưng ngươi nhất định phải hứa với lão phu tìm kiếm Tiên Viêm Tông, ngươi có thể không kế tục nó nhưng phải bảo vệ nó. Ngươi có làm được không?

Giọng nói trầm trọng mang theo khí tức tuyên cổ tang thương khiến cho hắn không khỏi kinh hãi, không ngờ lai lịch Cửu Long Chí Tôn Đỉnh lại khủng bố như vậy. Hắn từng trong thư viện của Long tộc nghe đến cái tên Tiên Viêm Chân Nhân này, nghe nói hắn là một Luyện Đan Sư thời thượng cổ nổi danh với tên gọi Đan Thần.

Không ngờ đây lại là Đan đỉnh của một gã Thượng cổ Đan Thần, không những có bảo vật còn có thể lấy đi truyền thừa a.

- Vãn bối đồng ý, nếu sau này vãn bối tìm được Tiên Viêm Tông nhất định sẽ hết sức chiếu cố, nhưng vãn bối không hứa có thể đem Tiên Viêm Tông phát dương quang đại các kiểu.

Thức hải của hắn vang lên âm thanh, đây chính là âm thanh của hắn. Mặc dù không biết âm thanh của Tiên Viêm Chân Nhân phát ra từ đâu nhưng hắn tin tưởng lão có thể nghe được.

- Được rồi, ta chỉ cần ngươi đừng để Tiên Viêm Tông diệt vong là được, nhưng ngươi cũng phải nhớ kỹ lời hứa này. Nếu sau này không thực hiện thì một tàn hồn này của ta cũng có thể trở thành tâm ma của ngươi.

Đúng như hắn nghĩ, ngay khi hắn nói xong thì âm thanh của Tiên Viêm Chân Nhân lần nữa vang lên. Không kịp để hắn suy nghĩ một lượng lớn tin tứ nhang chóng truyền tới khiến hắn đau khổ không thôi.

- Thiên Long chàng không sao chứ?

Tuyệt Ảnh đang quan sát đại đỉnh trước mắt chợt thấy tình huống của hắn không đúng nàng vừa lên tiếng thì hắn lập tức ôm đầu khiến nàng hoảng hốt chạy tới đỡ lấy hắn.

- Đừng dọa ta mà, chàng không sao chứ, Ô Ô...

Nhìn biểu tình thống khổ trên mặt hắn Tuyệt Ảnh không khỏi sợ hãi, mặc dù nàng ít đi ra ngoài nhưng cũng hiểu rõ trong những bảo vật cổ nhân lưu lại thường có các thủ đoạn diệt trừ những người mở ra vì vậy nàng sợ hãi hắn đã trúng chiêu.

- Khụ khụ ta còn chưa có chết a, nàng cũng không cần khóc thương tâm như vậy nha.

Chừng năm phút sau hắn mới từ trong đau đớn tỉnh táo lại, nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt của Tuyệt Ảnh không khỏi khiến hắn một trận xúc động. Hừ kẻ nào nói Yêu Tộc vô tình chứ, nhìn xem Tiểu Ảnh lo lắng cho ta đến phát khóc rồi, hắc hắc.

Tuyệt Ảnh đang khóc thương tâm nghe hắn lên tiếng chợt ngây người.

- Chàng...chàng không sao, tốt quá.

Nàng nói xong phút chốc đem hắn ôm vào trong ngực, những giọt nước mắt lại tiếp tục rơi xuống nhưng khác biệt lần này là nước mắt vui vẻ.

Nhưng mà hắn ở trong ngực nàng lại không ổn cho lắm, nguyên nhân rất đơn giản. Tuyệt Ảnh vốn mặc áo da bó sát người lại thêm song phong của nàng vốn dị thường phong mãn khiến cho hắn bị kẹp vào đến nổi sắp không thở được rồi.

- Khụ khụ, ta không chết nhưng bị nàng ôm như vậy có thể đột tử a.

Cuối cùng hắn không nhịn được đành kêu lên một tiếng, mặc dù cảm giác kia thật sự mềm mại mỹ diệu nhưng mà cái cảm giác không thở được cũng không dễ chịu chút nào cả.

Tuyệt Ảnh nghe hắn nói nhất thời đỏ bừng mặt, hay tay thả lỏng hắn ra. Hắn nhanh chóng ngẩn đầu lên tham lam hít vào không khí, Tuyệt Ảnh nhìn vẻ mặt của hắn không khỏi mỉm cười ngọt ngào giống như trăm hoa đua nở.

Nhất thời hắn cũng bị nụ cười xinh đẹp của nàng làm cho ngẩn người, mặc dù bình thường Tuyệt Ảnh cũng rất ôn nhu với hắn. Nhưng nàng vốn là Yêu Tộc trời sinh lãnh huyết nên rất ít khi nở nụ cười, hơn nữa đây là nụ cười hạnh phúc mười phần lại càng vô cùng xinh đẹp khiến hắn không thể không ngẩn ngơ.

- Ảnh Nhi nàng thực xinh đẹp.

Hắn không nhịn được mà khen một tiếng, yết hầu kịch liệt lay động nuốt xuống một ngụm nước bọt.

- Chẳng lẽ ta trước đây không xinh đẹp sao?

Tuyệt Ảnh cong môi, u oán liếc hắn một cái.

- Ai nói chứ, Ảnh Nhi lúc nào không xinh đẹp, đặc biệt là lúc không mặc càng xinh đẹp.

Hắn cười tà quét mắt khắp thân thể nảy nở trần ngập dụ hoặc của nàng, làn da trắng noãn như mỡ đông, khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm mang theo nét phong tình mị hoặc. Trước ngực hai khỏa tuyết cầu cao ngạo như muốn phá tan lớp áo da mỏng manh chui ra ngoài, nhưng phí dưới lại là một cái eo nhỏ nhắn vô cùng, bên dưới là đùi ngọc thon dài trắng mịn khiến người ta phải suy nghĩ một số chuyện người lớn (Hắc hắc)

- Hừ, bại hoại nhìn chàng kia cặp mắt xấu xa.

Tuyệt Ảnh nhìn hắn tham lam nhìn chằm chằm mình khẽ gắt một tiếng nhưng không hề che dấu mà còn cố ý ưỡn ngực, phơi bày những đường cong xinh đẹp của mình.

- Đây là nàng câu dẫn ta.

Hắn nói nhỏ một tiếng sau đó nhanh chóng lao tới nàng.

(Cảnh đã che)

Nhất thời trong phòng vang lên một bức tranh đầy xuân sắc cùng với những âm thanh kiều mị mê người khiến ai nghe cũng phải đỏ mặt. Cũng may hắn đã bày cấm chế từ trước nếu không âm thanh của hai người có thể khiến toàn bộ khách sạn đều nghe.

Tác: khụ khụ dạo này Thiên đạo siết chặt quá Miêu đành phải che bớt cảnh nóng m.n thông cảm.