SIÊU CẤP Y TIÊN Ở RỂ

Chương 9: Xin Lỗi, Tôi Không Cứu (3)




Cả nhà họ Lý đều đứng ngẩn ra.

“Vừa rồi không phải mẹ rất khỏe sao, khí sắc cũng tốt như thế, sao đột nhiên lại sắp không hay chứ?” Phạm Ngọc Châu run lên.

“Bây giờ lão thái thái không thể chết, công ty bây giờ do bà ấy kiểm soát, nếu bà ta có mệnh hệ gì, tập đoàn Thịnh Hoa của chúng ta không phải sẽ rối tung hết lên sao?” Vợ của Lý Thắng Hứa Hữu Tuệ lên tiếng.

Nhưng nói như vậy, những người này đều trông mong cho lão phu nhân chết sớm, dù sao một khi lão phu nhân chết đi, bọn họ sẽ có thể phân chia gia sản nhà họ Lý.

Nhưng Lý Minh và Lý Thắng không cam tâm, Lý Thắng vừa phụ trách tài chính, tương lại rộng mở, Lý Minh thì đã tiêu tốn rất nhiều tiền để giành được sự yêu mến của lão phu nhân, làm sao có thể chấp nhận được tình cảnh này?

Lý Minh lại vặn cây kim và đâm vào thái dương và huyệt phong trị của lão thái thái.

Tuy nhiên vẫn không có tác dụng.

“Anh hai, hơi thở của mẹ càng ngày càng yếu, rốt cuộc phải làm sao đây?” Lý Thắng lo lắng.

“Tình trạng của mẹ rất kỳ lạ, lại xảy ra quá đột ngột, tôi không thể chẩn đoán được... Mau đi ra ngoài gọi y tá, mời ông Tề của bệnh viện đến! Nhanh lên!” Lý Minh đầm địa mồ hôi.

Anh ấy không thể kiểm soát được tình trạng này nữa.

Lý Cường lập tức chạy ra ngoài.

Nhưng một lúc sau, anh ta quay lại với vẻ mặt buồn bã: "Ba, bác hai, cô y tá gọi rồi ông Tề không có ở bệnh viện! Đi khám bệnh rồi!”

“Cái gì?” Lý Minh ngẩn người.

“Bác hai, hay là đi gọi bác sĩ khác.”

“Ngay cả tôi cũng không thể tìm ra triệu chứng của bà ấy, các bác sĩ khác ở đây có ích lợi gì? Cả bệnh viện này ngoài trừ ông Tề ra, không ai có thể trị được!”!" Lý Minh cúi đầu tuyệt vọng.

“Lẽ nào bà nội sẽ..”

“Anh hai, anh nhất định phải nghĩ cách!”

“Chuyển mẹ đến phòng cấp cứu ngay! Phải cấp cứu trước! Tôi sẽ gọi cho cơ quan chức năng của bệnh viện! Chắc chắn sẽ có cách giải quyết, các người đừng hoảng!”

Lý Minh cố gắng bình tĩnh lại.

Mọi người gật đầu, chân tay trở nên lúng túng.

Không ai ngờ đến được sự biến hóa đột ngột này.

Mọi thứ diễn ra quá vội vàng!

Lý Ái Vânngây người nhìn người nhà họ Lý hoảng loạn, nhất thời cũng trở nên bối rối.

Đột nhiên!

Cô nghĩ đến điều gì đó, hốt hoảng lấy điện thoại di động ra bấm số.

“Có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia vang lên giọng của Phan Lâm.

“Bà nội sắp không hay rồi!” Lý Ái Vânrun lên.

“Tôi biết.” Giọng điệu của Phan Lâm lộ ra vẻ bình tĩnh.

“Có phải anh đã liệu trước điều này rồi không? Anh có cách gì không?”

“Có”

“Vậy sao còn không mau qua đây cứu bà nội?” Lý Ái Vânlo lắng hét lên.

Tuy nhiên, bên kia điện thoại im lặng hai ba giây, rồi một giọng nói thờ ơ truyền đến.

“Xin lỗi, tôi không cứu!”