Siêu Năng Lực Gia Tại Thời Đại Vua Hải Tặc

Chương 152: 152: Hòn Đảo Tiếp Theo





Đống sáp bao phủ trên người của Brogy cũng rất nhanh bị sức nóng của ngọn lửa làm cho tan chảy, ông ta rốt cuộc cũng có thể khó khăn đứng dậy được, mặc dù ở trên thân ông ta có một vài chỗ bị lửa đốt làm cho bị bỏng, nhưng đối với một người khổng lồ như Brogy thì đấy cũng chẳng phải vết thương to tát gì, ông ta để yên vết thương thì cũng sẽ chẳng mất bao lâu nó liền sẽ hồi phục như lúc ban đầu.
Brogy nhìn về phía đám người Luffy, ông ta cười ha hả:
"Ha ha ha ha ha.

Thật sự là may mắn.

Cảm ơn mọi người đã cứu ta.

Tiếp theo hãy để ta cho ta đãi mọi người một bữa ăn đi!"
Bỗng dưng, ở bên cạnh vang lên âm thanh của ai đó:
"Cùng một chỗ đi.

Ta cũng thấy đói bụng rồi!"
Tất cả mọi người đều nhìn về phía nơi đó, liền phát hiện ra người khổng lồ Dorry khi trước đã bị hạ gục nằm ở dưới đất, bây giờ đang từ từ chống tay đứng dậy trở lại.
Vivi có chút lo lắng, vội hỏi:
"Ông không sao chứ Dorry? Tôi cứ tưởng ông đã..."
Luffy thì vô cùng vui mừng:
"Ông không sao rồi, ông người khổng lồ!"
Dorry là bị thương rất nặng, cả người máu me đầm đìa, nhất là vết thương to lớn ở ngực do trước đó bị Brogy chém, mặc dù là thê thảm như vậy, nhưng ông ta vẫn là nhe răng ra cười:
"Ha ha ha ha ha.


Ta là một trong những Chiến Binh Khổng Lồ mạnh mẽ nhất.

Không có chuyện dễ dàng chết được đâu!"
Brogy nhìn thấy Dorry tỉnh lại cũng có chút vui mừng, cười nói:
"Trận trước đó không tính.

Chúng ta sau này vẫn là chiến lại đi!"
Dorry lập tức xua tay, ánh mắt kiên định:
"Thua là thua chứ không vì bất kỳ lý do gì.

Đó là niềm kiêu hãnh của ta.

Nhưng mà ta sẽ thắng trở lại cho mà xem."
Brogy lập tức gật đầu đồng ý:
"Được! Chính vì vậy mà chúng ta mới là những chiến binh mạnh mẽ nhất của xứ sở Elbaf!"
Sau đó, cả hai người khổng lồ Dorry và Brogy đồng thời phá lên cười:
"Ha ha ha ha ha ha!"
Hai người này cũng làm cho những người còn lại vui lây, mọi người bắt đầu xúm lại cười cười nói nói.
Hai con mắt của Usopp lúc này giống như là rực lửa, gắt gao nhìn chằm chằm về phía hai người khổng lồ, cậu ta thầm khao khát được như hai người bọn họ, trở thành một chiến binh dũng cảm ở trên biển một cách đúng nghĩa.
Ở một bên, Mr.3 vừa rồi bị vụ nổ chấn cho bất tỉnh nhân sự, hắn ta từ từ mở ra hai mắt, đánh giá xung quanh một chút, nhận thấy đám người Luffy vẫn là còn ở hiện trường, cho nên hắn ta lập tức yên tĩnh trở lại, không dám động đậy, sợ để cho người khác phát hiện ra bản thân.
Nhưng Mr.3 làm sao mà thoát khỏi đôi mắt của Alex, ngay vừa lúc hắn ta vừa tỉnh thì Alex đã phát giác được, cậu ta đi lại gần chỗ của Mr.3 đang nằm, mỉm cười nói:
"Nằm vậy đủ chưa? Ngươi định giả vờ đến bao giờ?"
Bị phát hiện, Mr.3 biết là không thể nào tiếp tục trang được nữa, cho nên hắn ta lập tức mở miệng cầu xin:
"Đại nhân, xin ngài hãy tha mạng cho tôi.

Tôi là thật sự không dám nữa!"
Mr.3 hiện tại đã là nỏ mạnh hết đà, thể lực đã hầu như không còn sót lại một chút nào, đừng nói là sử dụng năng lực Trái Ác Quỷ, hắn ta hiện tại cho dù là hoạt động mạnh một chút cũng là không thể làm được, cho nên chỉ còn cách cầu xin mấy người trước mắt.
Mr.3 cũng là kẻ thông minh, biết co được giãn được, cho nên hắn ta mới có thể tồn tại cho đến hôm nay, bởi vì đầu óc của mình, mà hắn ta đã giành lấy được đanh hiệu Mr.3 về cho mình.
Trong tổ chức Baroque Works, nếu ta đem so sánh chiến lực của bốn người Mr.1 Mr.2 Mr.3 và Mr.4, thì Mr.3 lại không phải là kẻ mạnh thứ ba, mà đó là Mr.4.
Cái tên Mr.4 này bởi vì quá chậm chạp và đầu óc cũng không đủ dùng cho nên mới phải ngậm ngùi đưa cái biệt danh có thứ hạng cao hơn cho Mr.3.
Alex nghĩ nghĩ một chút ở trong đầu, rốt cuộc cũng không có tính toán giải quyết Mr.3:
"Được rồi.

Ta có thể tha mạng cho ngươi nhưng ngươi cũng phải cho chúng ta một ít đồ tốt chứ nhỉ!"

Mr.3 nghe thấy vậy mừng như điên, vội vàng nói:
"Có có.

Tôi có thứ hữu dụng dành cho mọi người!"
Nói xong, Mr.3 vội cởi cái Log Pose đang đeo ở trên tay xuống đưa cho Alex.

Alex cũng lấy làm lạ, bởi vì sau khi trải qua trận chiến với Luffy và vụ nổ vừa rồi, bằng một cách thần kỳ nào đó mà cái Log Pose đeo trên tay của Mr.3 lại không hề bị vỡ, thậm chí là nó không bị bất kỳ vết trầy xước gì, thật sự là vô cùng ảo diệu.
Mr.3 giải thích một chút:
"Nếu như là bình thường, phải mất đến một năm thì Log Pose mới có thể ghi lại xong từ trường của nơi này.

Cho nên, nhiều tên hải tặc khi đi đến hòn đảo này, bọn hắn còn chưa kịp đợi cho Log Pose hoàn thành thì đã phải bỏ mạng ở trong tay những sinh vật kinh khủng ở chỗ này.

Cái Log Pose này của tôi đã ghi lại từ trường hoàn tất, có nó thì mọi người có thể trực tiếp rời khỏi hòn đảo này rồi!"
Alex đeo lên cái Log Pose mà Mr.3 vừa đưa tới, trong đầu thầm nghĩ:
"Đúng là thứ đang cần!"
Alex nhìn về phía Mr.3, hỏi:
"Còn thứ gì nữa không?"
Nhìn thấy Alex dường như vẫn chưa hài lòng, trong đầu của Mr.3 cũng là nhanh chóng lưu động, hắn ta à một tiếng, sau đó nói tiếp:
"Tôi còn có một cái căn cứ ở đây.

Nếu như cậu cần, thì ở chỗ đó còn có một cái Eternal Pose chỉ hướng đến vương quốc Alabasta và một ít Belly!"
Alex lắc lắc đầu:
"Nếu như chỗ mà ngươi nói đến là cái căn cứ làm bằng sáp ở trong rừng thì không cần thiết, bọn ta đã đi qua chỗ đó rồi, cái Eternal Pose đó chúng ta cũng đã lấy!"
Dường như là nghĩ ra thứ gì, Alex lập tức hỏi Mr.3:
"Ngươi có biết hòn đảo tiếp theo là chỗ nào hay không?"

Mr.3 cũng đã quanh quẩn ở chỗ này nhiều năm, cho nên hắn ta rất rành về địa lý ở khu vực này, hắn ta vội trả lời:
"Hòn đảo tiếp theo là một hòn đảo mùa đông, có tên là đảo Drum!"
Alex gật gật đầu, nghe xong lời khẳng định của Mr.3 thì cậu ta đã yên tâm.
Alex là rất sợ băng Mũ Rơm vô tình bỏ lỡ đi đảo Drum, sẽ là đi ngang qua nơi đó thay vì là ghé qua.

Thực tế ở bên trong nguyên tác, băng Mũ Rơm sau khi rời khỏi đảo Little Garden là dựa vào Eternal Pose chỉ hướng Alabasta mà tiến tới, rõ ràng bọn họ không hề xác định được phương hướng đi đến đảo Drum.

Bởi vì Nami đột ngột đổ bệnh ở trên đường đi đến Alabasta, cho nên bọn họ mới chấp nhận không tiếp tục đi theo hướng chỉ của kim Eternal Pose, mà thay vào đó là lênh đênh không có mục đích ở trên biển, kết quá là may mắn tìm được đảo Drum.
Không thể không thừa nhận vận may của băng Mũ Rơm là vô cùng nghịch thiên, nếu như đổi lại là một băng hải tặc khác, nếu như dám không theo sự chỉ dẫn của Log Pose mà là tùy ý đi lại trên Đại Hải Trình, thì việc băng hải tặc đó phải chìm sâu dưới đáy biển phải có xác suất lên đến hơn chín mươi phần trăm.
Nếu như Alex nhớ không nhầm thì băng Mũ Rơm trong nguyên tác chỉ mất hơn một ngày, liền đã có thể đi đến được đảo Drum, vừa kịp thời chữa được bệnh cho Nami, bởi vì nếu như chỉ cần bọn họ đến chậm một chút nữa thôi thì tính mạng của cô ấy xem như là chấm dứt, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng không thể nào cứu được nữa.
Tình hình hiện tại đã là vô cùng tốt đẹp, Alex đã nắm trong tay Log Pose chỉ hướng đảo Drum, không cần phải làm kẻ mù đường mà cược vào vận số.
_______________________________________
P/s: Nếu thấy truyện hay, mong các bạn ném cho tác 1 Like, 1 Đề Cử, 1 Đánh Giá, 1 Lượt Cất Giữ...!
Nếu có bất kỳ vấn đề gì thì mọi người có thể để lại 1 Comment bên dưới phần bình luận.
Cảm ơn tất cả mọi người!
Tàu rực lửa tô màu nắng hạ
Sóng dữ gầm vang vọng trời xa
Thuốc súng đen, xác quân thù như rạ
Máu đỏ hồng quyết giữ núi sông ta!.