Siêu Quậy - Thiên Thần Sa Ngã

Chương 9: Chương 9





Bỗng, Thảo Uyên ôm ghì lấy nó.. ôm rất chặt, nhỏ ứa nước mắt.. khóc ko ra hơi... ánh mắt cầu xin, hắn khựng lại.. khó hiểu kiêm phần hơi tức giận..
- Nguyệt Nga, tỉnh lại đi.. cậu đừng như thế.. híc.. đấy là ng tốt.. ko phải ng xấu.. cậu dừng lại đi.. xin cậu.. – Nhỏ Uyên quay ra làm hắn giật mình.. - ..anh chạy mau đi.. giờ không phải lúc đấu đâu.. xin anh, đừng nghĩ Nguyệt Nga là ng xấu, xin anh đừng nghĩ cậu ấy xấu xa như vậy.. cậu ấy.. là 1… THIÊN THẦN…
Thảo Uyên hét to lên, khiến hắn ngạc nhiên tột độ.. nó là thiên thần ư? Thiên thần mà giết ng không nương tay như nó ư? Nó còn muốn giết hắn nữa.. hắn bất giác nhớ đến ánh mắt đượm buồn của nó khi nó hát.. phải chăng.. nó cũng đã rất buồn khi nghĩ nó là con ng như thế này ư? Nhưng dẫu sao, hắn cũng cần phải cảnh giác, đối thủ là nó mà.. chạy ư? 1 thằng đàn ông như hắn khi đối mặt với 1 đứa con gái mà cũng phải chạy ư? Hắn nhìn nó trân trân.. dù sao, hắn cũng là ác quỷ mà..
- Ng tốt.. – nó nhìn xuống Thảo Uyên..bằng ánh mắt khinh bỉ.. - ..ng tốt mà lại nói ta là kẻ xấu ư ? ..hờ..hờ.. buông ra... ta là kẻ xấu.. ta sẽ giết ng tốt.. ha..ha.. – nó giật mạnh tay ra và đẩy Thảo Uyên ngã xuống.. rồi từ từ tiến về phía hắn..
- Nguyệt Nga... –hắn lo lắng hét to hơn..- …cô.. tỉnh lại đi… nếu cô còn ở đâu đó trong trái tim kia, thì hãy về đi.. – hắn nhỏ giọng..- vì.. chúng ta cùng.. trang trí lại phòng cô..tôi muốn.. tôi muốn.. THẤY GƯƠNG MẶT ĐÁNG GHÉT CỦA CÔ….
‘Nếu.. cô sợ, tôi sẽ bảo vệ cô’.. tiếng nói ai đó.. lại vang lên trong đầu nó.. khiến nó khẽ đau đầu,.. nó ôm đầu, ánh mắt căm phẫn nhìn hắn.. rực đỏ.. ánh nhìn đáng sợ.. như muốn ăn thịt hắn, hắn từ từ tiến lại..
- Ngươi… ư.. ta sẽ giế... đừng lại.. gần ta... đừng chạm bàn tay nhơ bẩn của ngươi và... – nó thấy đầu nó rất đau.. ánh đèn đường mập mờ.. ánh mắt nó cũng mờ dần.. trước mắt nó là hắn nhưng ko rõ lắm, cứ chập chờn chập chờn như đang trêu ngươi nó..nó ngước nhìn bàn tay đầy máu.. rồi nó ngước nhìn hắn.. khẽ cất tiếng yếu ớt..– Tên biến thái.. – nó khuỵu dần rồi lăn xuống đất. - ..sao anh lại ở đây…
Nó ngất… Thảo Uyên khẽ trút tiếng thở dài.. chưa bao giờ nhỏ thấy nó nguy hiểm và đáng sợ đến vậy.. cũng chưa bao giờ nó mất tự chủ đến vậy.. và càng chưa bao giờ nhỏ thấy nó tha cho ai, bất cứ mục tiêu nào.. mà nó muốn giết.. Nhưng nó cũng chỉ giết có.. 3 con chuột, 6 con chó dám cắn Uyên.. và con mèo đen trong ngõ tối hù nó 1 trận.. chứ nó chưa từng giết ng.. nhưng ngần nấy chiến tích.. nó nghĩ mà cũng thấy khiếp chứ đừng nói gì ng khác.. nhưng nếu như điều kiện cho phép thì nó sẵn sàng giết người mà không nương tay… có thể lắm..
Hắn đến lay lay nó dậy, đúng hơn là lấy chân khều khều, làm Thảo Uyên ngạc nhiên hết sức.. Thảo Uyên tròn mắt khi hắn bế nó lên.. rồi đưa nó lên mô tô.. hắn cố gắng để đỡ không cho nó rơi..
- Ơ.. – Thảo Uyên bẽn lẽn tiến lại gần.. - ..có 1 vài điều mong anh lưu ý hơn với nó.. đó là, khi nó tỉnh lại.. xin anh đừng nhắc đến những chuyện này.. xin anh.. đừng buộc tội nó..xin anh.. cứ coi nó như bình thường và nếu anh không muốn nó như thường ngày thì đừng chơi khăm nó, đừng mắng nó và đừng khiến nó tức.. nó sẽ quên mau thôi, cứ coi như khi nãy…
- Ủa.. – hắn quay lại với bộ mặt lạnh lùng, tỉnh bơ.. - ..khi nãy có chuyện gì sao? Tôi không biết… tốt hơn, cô nên cẩn thận 1 chút thì hơn… với lại.. con nhỏ này có chuyện gì sao?...
- Ơ.. – Thảo Uyên khẽ nhìn hắn rồi mỉm cười.. Thảo Uyên bắt đầu xao động.. nhỏ thầm nhủ hắn quả là ng con trai tốt.. ít ra thì hắn cũng chấp nhận nó.. hắn đi rồi.. Thảo Uyên mới sực nhớ vội hét lên.. – VÀ ĐỪNG BAO GIỜ… gọi nó là yếu đuối.. – nhưng hắn đã kịp nghe đâu, hắn đã đi khuất rồi..

Hắn phi xe như bay về.. bế nó vào trong nhà.. hắn khẽ thở dài.. nhìn nó ngao ngán.. hôm nay xảy ra thật nhiều chuyện, hắn muốn tự tử luôn đi cho rồi.. nản quá..
- Híc..- nó cựa quậy.. rồi từ từ mở mắt... hắn đang định bảo nó thay đồ đi tắm thì.. bắt gặp cái ánh mắt long lanh của nó khiến hắn tí ngã... quả thực trông nó rất giống thiên thần.. nó chớp mắt và nhìn hắn..- ...em.. về nhà từ lúc nào vậy ? Sao em nằm trên giường của anh ?.. híc.. em ko có ý định chiếm giường của anh...
- E..e..em ? – hắn ngơ ngác há hốc mồm.. (sao anh này hay có kiểu há hốc mồm thế nhỉ, ruồi bay vào có ngày).. rồi chợt nhớ đến lúc nó hát xong, cũng thái độ dịu dàng ấy.. cũng sự đáng yêu ấy mà làm tim hắn xao xuyến.. hắn chợt mỉm cười.. - ..ừ.. em bị say nắng.. ngất đi nên anh đưa em về.. hi hi (gian thế!)
- Vậy.. à.. – mặt nó xụ ra.. mắt buồn rười rượi.. - ..em mang lại ghánh nặng cho anh ư? (ôi,.. thích lúc bình thường hơn..lúc này sao mà sến thế?)
- K..ko.. – hắn gãi đầu gãi tai.. – hihi..em đừng lo..chăm sóc những cô gái ‘yếu đuối’ như em là…. (xác định, ai mượn không nghe hết lời cảnh báo cơ?)
1 ngọn lửa cao ngút nhà bốc lên phừng phừng.. ánh mắt sắc lên.. nhìn hắn không chớp.. hắn giật lùi ra sau.. nhìn nó cười trừ.. sao mà hắn thấy nóng thế..
- Anh nói gì… sai sao? (=.=’’)
- Tất cả.. – nó giơ chân lên.. - ..đều sai hết… - …và sút…
1 lần nữa.. nó lại cho hắn đo ván, híc.. nó là con gái.. nó là con gái.. hắn phải nhớ nhưng sao mà hắn nghi ngờ chuyện này quá.. híc.. nó bá đạo y như du côn vậy..

- Anh á.. – nó phủi phủi tay.. - ...mơ sao mà bảo tôi gọi anh là anh ? Anh nghĩ gì vậy ?
- Thì.. – hắn đứng dậy nhăn nhó mặt mày... - ..cô kém tôi 1 tuổi còn gì ? Híc, sao ko gọi tôi là anh đi.. híc.. đồ... (ko dám nói nốt đâu mà)
- Gì.. ? – nó trừng mắt, hắn tịt luôn.. nó cười.. - ..thế mới ngoan... (sau này, khả năng cao là sau này sợ vợ.. =.=’’)
Sau khi ăn cơm, hắn nấu, hắn rửa bát, và hắn dọn bếp.. còn nó.. xem phim hoạt hình, phim ma rồi đọc truyện.. (=.=’’ giống cái gia đình thế ta?).. hắn mệt nhoài ra ngồi phòng khách cầm theo mấy cuốn tập..
- Cô.. ko làm gì hết à ? (=.=’’ dạ, nó có làm đấy chứ.. ăn và chơi nè..)
- Anh biết hết rồi đâu cần tôi dạy nữa phải ko ? – nó tỉnh bơ, mắt vẫn nhìn vào cuốn truyện..
- Cô... – hắn cau có rồi cũng dịu đi vì hắn đang mệt, ko buồn cãi nhau với nó đâu.. hắn giở 1 cuốn tập ra.. - Dù đã muộn, nhưng.. bắt đầu học thôi.. cả ngày nay chơi rồi..
- Mai nha.. nay tôi mệt quá.. – nó giả bộ mệt mỏi.. đứng dậy.. khi bước đến cầu thang thì nó nháy mắt với hắn.. - ..ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, học bình thường, yêu đương là chính.. hihi.. chuồn lẹ.. (=.=’’ con này chỉ có vậy !)
- Cô. – biết mình bị mắc lừa, hắn đứng phắt dậy đuổi theo nó, nhưng nó vốn chạy nhanh, đã chạy lên đến phòng và đóng sầm cửa lại.. hihi.. hắn đập cửa rầm rầm, cáu tiết.. vì.. đây là phòng hắn mà.. ,muốn ngủ thì nó đi mà kiếm phòng khác chứ.. hắn quát ầm lên..
- Trả phòng cho tôi, mau mau,.. có trả phòng cho tôi ko thì bảo ? Cô có muốn chết ko.. ra đây ngay.. phòng tôi.. sao cô ko ra ngủ ghế salong đi... heo đất..
- A.. – nó thả rơi tự do trên giường.. - ..ko nghe thấy gì hết á.. a.. a.. ô.. ô.. la..la.. (con này khéo bị khùng)
- Cô... - ..hắn tức lòi mắt.. - ...tôi sẽ đập cửa vào đó.. đếm nhá.. 1.. 2..
- Alo.. - ..hắn tò mò ghé sát tai vào cửa nghe xem nó đang gọi cho ai.. và đang nói chuyện với ai.. - ..dì à..
Hắn cuống lên, thôi, nếu nó mà méc dì hắn thì hắn chỉ còn nước độn thổ.. híc.. hắn vội gõ nhẹ cái cửa.. và luống cuống..
- Thôi.. thôi.. cô cứ ngủ đi, cô là phận nữ nên ngủ phòng tôi cũng được.. híc.. tôi ngủ ghế.. cô cứ thoải mái và tự nhiên đi nha..
Hắn đi xuống cầu thang và chợt đứng khựng lại, phòng hắn làm gì có cái điện thoại nào ??? trời ơi, mắc mưu của con nhỏ đó rồi, được, hãy đợi đấy.. híc nó sẽ biết mặt bàn tay hắn (=.=’’).. thật là... (ngu dễ sợ lun)..
Hắn xuống dưới nhà và ngủ thật ngon lành.. (=.=’’ ngủ nhanh thế ?)
1h 15 phút...Hí hoáy.. hí hoáy.. hí hoáy.. (gì vậy ta..).. hihi.. thế là hắn biết tay nó, hứ.. dù sao nó cũng ngủ rồi.. giờ thì hắn cứ ngủ ngon vào.. nó lấy cái bút lông dùng để vẽ, vẽ lên mặt hắn đủ thứ.. 1 cái sẹo dài.... lông mày vẽ đậm lên tí.. 3, 4 cái nốt ruồi vào.. tô môi hắn cũng đen... luôn, cho hắn biết động vào nó là ko xong đâu... nhưng kể ra lần trong buổi tối thế này chắc cũng hơi khó khăn nhỉ.. mà thôi, kệ.. mặt hắn chứ có phải mặt nó đâu mà lo.. hihi.. (=.=’’).. Sau 1 lúc, nó đã hoàn thành tác phẩm nghệ thuật có 1 ko hai rồi, thôi, lên ngủ phát.. hihi.. (lại ngủ)..
2h 45 phút.. hí hoáy, hí hoáy, hí hoáy... (lại gì nữa.. bộ ko biết ngủ là gì hay sao ý)..ha..ha.. tối qua bảo nó học, nó ko học, bây giờ đồng hồ báo thức này sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ.. hô hô (=.=’’ 2 anh chị này lắm trò thật).. ko phải 1 cái đồng hồ mà có tới tận.. 18 cái lận.. toàn là đồng hồ xịn cả.. chênh nhau 1 phút và được gắn khắp phòng.. và mỗi cái đồng hồ đều có loại loa đặc biệt, vang cả phòng luôn.. cứ 1 phút là sẽ có 1 cái kêu.. hô hô.. xem cô ngủ kiểu gì.. ha..ha.. đã thế đồng hồ còn đủ thể loại nữa chứ.. hihi.. đồng hồ kêu như ma có.. kêu như ếch có.. gầm như hổ có.. vân vân.. nhiều vô số.. phen này thì nó ko dậy là ko được rồi... (=.=’’ kiếm đâu lắm đồng hồ cổ quái dễ sợ..)..

4h sáng..
- Ha..ha.. ha.. ha... – tiếng 1 ng cười vang.. - .. Hero.. cậu… ha..ha..ha..

- Gì.. – hắn mắt nhắm mắt mở nhìn ng đang cười, là Hải Tường.. cậu ta đến sớm nhỉ.. mà cũng đúng, Hải Tường toàn đến gọi hắn dậy thật sớm khi dì hắn ko có nhà.. ôi, cuộc đời.. sao mà cậu ta cười như muốn vào viện thế kia.. đang ngái ngủ, mà gặp phải ng chớt chớt nhả nhả là hắn bực lắm đấy nha.. hắn càu nhàu .. - ..cười nữa tôi cho cậu vào viện mà chăm sóc răng hàm mặt đấy nhá..(óe – kinh lun)
Tách.. tách.. tách.. tiếp theo đó là hàng loạt tiếng của cái điện thoại đang chụp ảnh hết công suất cái mặt của hắn.. chụp xong, Hải Tường lại lăn ra cười tiếp, hắn vội chộp lấy cái điện thoại và nhìn vào mấy bức ảnh.. trời ơi.. gì thế này.. dung nhan của hắn.. hắn.. đây sao? Không tin vào mắt mình, hắn vội phi vào nhà tắm và nhìn mình trong gương.. không tin được.. đúng là hắn.. hắn cọ cọ, kì kì.. mãi.. mới chịu hết, thấy vậy Hải Tường còn cười to hơn.. hừ chắc chắn đây là tác phẩm có 1 không hai của nó rồi,.. bực thật..nó sẽ biết tay hắn ngay thôi mà…
- Ha..ha.ha.. – hắn liền tống luôn cái khăn mặt vào mồm Hải Tường khiến cậu im ngay lập tức, mặt nhăn nhó nhìn hắn bước rầm rầm lên cái cầu thang (ôi, tội thân cái cầu thang).. - ..cậu.. hi..ko ngủ.. hihi trong phòng à… hí.. hay ngủ ngoài ghế..hi..quen hơi rồi..híc..hi..hi.. (cười ít thôi, vỡ mồm có ngày..=.=’’)
- Cậu tự im hay để tôi cho 1 cái im luôn đến cuối đời… - hắn quay ra gắt, và định vặn cửa.. phòng hắn nhưng hắn mới chợt nhớ ra.. hắn đã đặt bẫy rồi mà.. làm rồi mà không được xem thành quả thì phí lắm lại mất công nữa..hi.. nên hắn bớt giận đi 1 chút..hắn quay ra, mỉm cười làm Hải Tường cũng thấy khó hiểu.. - ..đi xuống nhà.. xem ti vi.. nay được nghỉ mà..hihi.. (gian quá)..

“Ta là ma.. 1 con ma.. xinh đẹp.. hú..hú..hú..’’.. nó với tay cầm chiếc đồng hồ ko ngại ngần phi ra ngoài cửa sổ.. cái đồng hồ bay ra ngoài cửa mà vẫn cứ hú hú.. rồi đáp ngay giữa sân, trước cửa nhà,.. hắn nhìn ra ngoài..phì cười khi thấy chiếc đồng hồ bị ném xuống sân nhà nát vụn.. Hải Tường thì khó hiểu.. mặt cứ ngơ ra..
- Trò hay mới bắt đầu rồi.. hihi.. – hắn cười.. nụ cười đắc thắng (=.=’’)
- Có ai đang trên phòng cậu sao ?- Hải Tường thắc mắc.. - mà cậu đặt báo thức à ? giờ là 5 giờ nè.. chắc là cô gái nào chứ gì ? Cậu cũng lớn rồi mà nhỉ ?... (anh ngây thơ quá..)
- Sao chổi ! – hắn nhâm nhi li cà phê và cười đắc thắng.. - ..a..mấy nay cậu đi đâu.. tôi ko thấy cái mặt thúi của cậu lò ra gì cả.. chán gần chết..
- Nhà có việc tí.. hihi.. – Hải Tường cười trừ.. (anh này có gì đó giấu đây)
1.. phút sau.. ‘Ọt..ọt..ọt..’ hắn cười to hơn.. còn nó thì..cái quái gì ko biết, híc kêu nãy giờ, mới có 5 giờ sáng thôi.. thế là...BỤP.. nó đã xử đẹp 1 em đồng hồ theo cách cũ.. hắn lại cười to hơn.. Nó nhận thấy có cái gì ko đúng.. nó có bao giờ đặt đồng hồ đâu chứ ? Sao lại có lắm đồng hồ thế ? Nó mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh.. nhưng rồi lại nằm xuống, chưa kịp chìm vào giấc ngủ thì.. ‘RENG.. RENG..RENG..’ nó muốn điiếc cả lỗ tai luôn.. nó dậy nhìn nhìn mãi.. thì mới nhìn ra.. cái đồng hồ ngay dưới gối.. nó cáu tiết cầm cái đồng hồ quẳng luôn xuống giường.. rồi lại nằm xuống.. quyết định ko chịu thua mấy cái đồng hồ chết tiệt..1.giây..2 giây..3 giây.. Toàn bộ đồng hồ đều được nối với loa ở trong phòng phát ra tín hiệu cùng lúc.. nó bật dậy như lò so đi tìm từng cái từng cái.. cái nọ nối với cái kia.. nên ko khó tìm nhưng đến cái cuối cùng thì.. được nối với giàn loa nhà hắn.. va đang phát huy hết công suất.. trò này chỉ có hắn bày ra chứ ai vào đây nữa.. hừ.. được lắm.. nó cau có.. tỉnh ngủ rồi.. ko nhân nhượng nữa.. nó còn thấy tờ giấy ghi chữ.. ‘những kẻ ngốc thường thù dai.. hô hô.. cô có giỏi thì xuống tỉ thí với tôi.. ha..ha.’ lại còn kèm theo hình mặt ng lè lưỡi nữa chứ.. hừ, rõ ràng là hắn muốn chọc nó tức chết mà... được lắm.. hắn giỏi đấy.. đồ khùng.. dám chọc tiết nó.. nó thề nếu pháp luật mà cho phép giết ng ko bị vào tù thì hắn sẽ là ng mà nó giết đầu tiên đấy... (thế ng ta mới cần đến pháp luật..=.=’’)
- HOÀNG TRÌNH MINH TUẤN ? – sau tiếng hét chói tai là tiếng ... thình thịch bước chân cầu thang.. nó phi như bay xuống nhà.. với bộ dạng... đầu tóc bù xù.. áo quần xộc xệch.. Hải Tường nhìn nó ko chớp.. hắn thì cứ cười.. như ko có mặt ai trên đời.. nó cáu tiết.. – đồ khùng.. đồ thần kinh.. anh biết bây giờ là mấy giờ ko hả ? Anh có muốn tôi cho anh xuống cống mà cười ko hả ?..........
- Ơ.. – hắn nhìn vào tay… không có đeo đồng hồ rồi trả lời nó.. – biết.. bằng giờ hôm qua.. ha..ha..ha.. (=.=’’ nói vậy mà cũng nói)
- Anh… - nó bực đến đỏ cả mặt.. điên cả tiết..
- Ơ.. – Hải Tường ngơ ra… không hiểu gì.. - ..sao..cô lại ở đây..???
- Bộ anh muốn tôi.. – nó khựng lại, giờ nó mới nhận ra sự xuất hiện của Hải Tường, (=.=’’ ngố quá…)híc.. nó vội quay ra vớ đại cái lược rồi chải chải.. xong xuôi, nó quay lại.. rồi.. phán tiếp.. - ..2 anh giỏi lắm.. dám trêu chọc tôi.. được… (1 anh thui mà vơ đũa cả nắm thế?)
- Tôi.. – Hải Tường lấy tay chỉ vào mình.. - …là tôi sao? Ơ…
- Đúng.. – nó quay sang chỉ vào hắn.. - ..anh sẽ biết tay tôi… hãy đợi đấy… (=.=’’)
Hắn tỉnh bơ bướcxuống nhà bếp.. coi như không nghe thấy nó nói, khiến nó càng tức hơn…- Xuống ăn sángđi. Nguội rồi, đợi mãi cô có dậy đâu, với lại cô cũng ặt tôi thành mèo còn
kêu ca gì nữa.. giờ cô định đổ vạ hết cho tôi là sao?- A… - giờ nó mớisực nhớ ra. ừ nhỉ, nó định chơi khăm hắn rồi sáng ra xem mặt hắn sẽ xử sự như
thế nào.. mà không dậy được thành ra.. hắn.. xóa hết vết tích rồi còn đâu..

huhu.. phí công quá.. mai làm tiếp vậy (=.=’’ tưởng hắn để yên à làm chắc)- Đừng có A nhẹnhàng thế.. – hắn gắt lên.. – cô.. đúng là nhất rồi đấy, sao có thể A.. như
không biết gì hết vậy? (nó quên đấy).. Nó cười hì hì cho qua chuyện.. rồilại ngồi vào bàn ăn.. lần này nó ăn khá ngon.. hắn không phá đám nó nữa.. hi tự
nhiên nó thấy vui quá..- Sao cô lại ởđây? – Hải Tường tròn mắt.. - ..sao lại ở cùng nhà với Hero?- Sao không? – nóvẫn ăn.. rồi ngước lên nhìn.. – anh nghĩ tôi muốn à.. hứ.. tôi mà thèm ở đây
á.. do hắn mời tôi đến mà.. với lại sao các anh cứ gọi nhau tên ca sĩ thế, nghe
mà thấy ớn à.. (=.=’’ cái hay là chỗ ấy)- Thì… - Hải Tườngquay mặt chỗ khác.. - ..đấy cũng là biệt danh của tụi tôi hồi nhỏ ý mà,.. nên
gọi nhau như vậy thì cũng đúng thôi…- À.. – nó à nhưvừa vỡ lẽ ra cái gì.. nó xúc 1 miếng rõ to.. rồi nhai ngồm ngoàm đến làvô duyên.. (=.=’’)- Thế cậu mời cô ấy đến đây à? – Hải Tườngnhìn hắn.. thắc mắc.. vì trước giờ hắn có thích con gái đâu chứ.. chuyện lạ..- Ừm.. ừm.. – hắn ậm ừ.. rồi quay ra phía nó ngồi nói.. -..ăn.. i.. òn.. ọc… (ăn đi còn học) (=.=’’)- Vậy.. – Hải Tường khẽ nhíu mày.. - ..chị côđâu.. (anh này vẫn còn tương tư kinh nhỉ?)- Chị tôi.. – nó tròn mắt.. không nhớ gì.. rồi nhìn HảiTường chớp chớp.. (trí nhớ con này có hạn..)- Chị… - hắn ngơ ra.. chị ư? Nó làm gì có chị? - .. cậu mêà.. hay mới sốt, hay nhìn nhầm con nào rồi..- Không.. đừng nói chị mình mà cô không nhớ nhá.. – Hải Tườnglôi tấm ảnh mà cậu luôn cất giữ ra.. -..cô gái này ý.. cô gái ngồi đây nè..
(O.O)- A.. – nó nhớ rồi, nó cười cười.. - ..tấm ảnh đó của tôimà.. hì.. cả ba ng đó…- …là một.. – hắn nói chêm vào mà mắt vẫn nhìn chằm chằm vàotấm ảnh và nhìn duy nhất cái ‘nó’ lạnh lùng kia.. không khỏi bỡ ngỡ.. và cũng
như vỡ lẽ ra 1 cái gì đó..- Cá.. – Hải Tường nhìn nó thắc mắc.. như khôngtin vào mắt mình.. - ..thật không? Hero nói thật chứ..- Nhà cô ta không có chị em.. – hắn giải thích.. - ..cả bang đó là cô ta chứ là ai.. lẽ ra tôi không biết nhưng dì tôi đã khẳng định chắc
chắn đó…- Anh biết hơi nhiều rồi đấy.. – nó cáu lên rồi gắp gắp…xong lại quay ra nhìn Hải Tường.. - ..hì..tại tôi không muốn gặp rắc rối nên
không muốn nói với anh, cứ để anh nghĩ vẩn vơ.. xin lỗi nhé.. hihi.. (hừm,..sợ
bị trả thù từ mấy đám fan nói ra luôn đi..) 3 ng imlặng, nhưng mỗi ng lại giấu 1 cảm xúc riêng.. không ai muốn nói ra.. hắn thì
nghĩ vẩn vơ về ‘nó’ hôm qua.. 1 con ng máu lạnh.. ánh mắt cùng điệu cười đáng
sợ.. ấy.. bây giờ đang ngồi trước mắt hắn là 1 ng vui vẻ.. hoàn toàn khác.. cô
gái kia và nó có liên gì đến nhau.. sao 1 ng như nó lại có lúc trở thành kẻ máu
lạnh.. giết ng không chớp mắt và đôi lúc nó thật đáng yêu.. sao lại thế được.. Còn HảiTường, cậu chăm chăm nhìn nó.. cô gái mà cậu luôn kiếm tìm.. cô gái mà 2 lần
gặp nhưng để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu.. là nó sao? Timcậu đập mạnh liên hồi, cậu nhìn nó thật chăm chú.. cậu nhận ra có 1 vài điểm
giống chỉ duy phong cách và ăn mặc thì lại khác nhau gần như hoàn toàn.. nhưng
cậu cũng mong là nó.. vì khi dần nhận ra thì có lẽ tình cảm của cậu đã đặt cả
vào nó.. Nó thìkhác.. nó đang cố nhớ lại hôm qua đã xảy ra chuyện gì.. nó đang làm anh hùng
cứu Thảo Uyên mà.. nhưng bị tên chết tiệt kia đánhxong nó chỉ nhớ đến đấy thôi, nó thắc mắc, sao nay nó đã về nhà an toàn mà..
ơ.. bộ quần áo hôm qua nó mặc đâu rồi.. mà nó thay pajama lúc nào nhỉ..híc..
sao nó không nhớ gì vậy nè.. nó chỉ nhớ nó đã đánh hắn khi nghe hắn nói nó yếu
đuối thôi.. nó liếc hắn, hắn vẫn ăn ngon lành như không có chuyện gì xảy ra..
Còn nó thì lòng đang như lửa đốt.. lỡ như hôm qua nó đã.. biến đổi nhân cách..
không phải hắn sẽ gặp nguy hiểm sao? Nó không dám nghĩ đến nữa.. không biết hắn

có sao không.. không thì nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân vì đã mất tự
chủ như vậy..- Nè.. Hiru.. – nó lên tiếng (Herochị ui)- Gì.. Tôi là Hero.. – hắn cáu.. – sao cô gọi tôi cứ như heothế.. (=.=’’ thì anh đúng là heo mà..)- Hôm qua.. – nó cúi đầu, ngoáy ngoáy cái đũa.. rồi ngậpngừng, còn hắn đang ăn thì cũng dừng lại, hắn biết nó đang định nhắc chuyện
gì.. - ..tôi.. ko gây ra rắc rối gì chứ ?... tôi, ko làm hại anh đó chứ...
tôi..- Cái..gì.. – hắn tròn mắt.. nhìn nó, trông nó thật tộinghiệp.. Hải Tường cũng không hiểu nhìn hắn rồi lại nhìn nó.. mắt nó buồn đi..
bỗng chợt nhòe dần.. hắn chẹp miệng.. ngó lơ chỗ khác.. - …ờ thì hôm qua.. cô
bị tụi nó đạp 1 cái ngất đi… rồi... Nó ngướclên, mắt mở to ra nhìn hắn... ngạc nhiên hết mức..nó ko mất tự chủ ư ? Nó
ngất đi ư ? Ko thể tin được.. hắn
quay ra nhìn lại nó rồi nói..- Và.. tôi đã kịp thời đến cứu cô... may mà có tôi, ko thìbọn côn đồ đó đã xử cô rồi.. cám ơn tôi đi nha.. Nó bỗng nởnụ cười trẻ con, 1 nụ cười tươi như ánh mặt trời, khiến 2 trái tim những ai kia xao xuyến.. bỗng nó chồm ng lên,nhoài hẳn ra bàn ăn nhìn thẳng vào mắt hắn, tìm kiếm 1 điều chắc chắn..- Thật chứ ? (O.O)...- Ơ.. – hắn quay đi chỗ khác.. – ư.. ừm... thì..nói..dối..côlàm..gì.. (-O_O-)- Anh... quay ra đây, anh nói dối.. – nó gắt, hắn hơi khó xử,hắn nhìn nó ở cự li gần thế này, trái timhắn đập rất mạnh, sao nó có thể vô tư như thế... trong khi hắn đang khó xử chết
đi được.. hắn ko dám nhìn nó.. Hải Tường cũng hơi luống cuống.. cậu thấy nóng
quá.. ko phải nóng vì nó mà nóng vì sao nó lại gần với hắn thế.. trong khi trái
tim anh đã ko cánh mà bay đậu trên vainó rồi, thế mới biết tình yêu sét đánh mạnh đến cỡ nào..- T..th..thậ..thật.. mà.. – hắn lắp bắp.. ko dám nhìn nó,hắn rướn ng ra phía sau..- Nói dối.. – nó nói chắc nịch.. rồi càng tiến gần hơn vềphía hắn..- ..nếu nói thật sao ko dám nhìn thẳng vào mắt tôi.. anh.. nói dối..- Cô.. – hắn quay lại nhìn nó.. ánh mắt hắn dừng lại ở đôimôi hồng của nó.. thình thịch, thình thịch.. timhắn đập mạnh hơn.. cảm giác gì lạ thế này..hắn đỏ mặt luống cuống rồi bỗng gắt
lên.. đứng phắt dậy.. – nói thật là nói thật, tôi nói dối cô làm gì.. hừ.. cô
nhìn lại mình đang mặc cái áo với kích cỡ cổ áo như thế nào đi nhá.. mà cô cúi
ng như thế.. tôi ko quay đi thì cô lại mắng.. mà quay đi thì cô cũng bắt bẻ đó thôi..
(O.O..ắc, anh này nói thẳng lun á..) Nó vội nhìnxuống cổ áo, nó xám mặt.. híc..từ cổ áo nó có thể nhìn thấy cả áo bên trong..
huhu.. nó vội che người lại rồi hét lớn..- Đồ biến thái............ (=.=’’ ya, anh ý có nhìn đâu..)..hu..hu.. anh đã nhìn thấy gì rồi..huhu.. (T_T)- Nhanh lên còn học nữa… đồ ngốc.. ai nhìn gì mà nhìn.. côkhông thấy tôi quay mặt đi sao? – hắn tỉnh bơ..nói với theo.. còn Hải Tường thì khóhiểu toàn tập… (^^)..kiêm phần hơi khó chịu nữa..- Anh dám nói 1 thiếu nữ như tôi là đồ ngốc à.. – nócáu..rồi hậm hực đứng dậy.. đặt đũa xuống..- A.. – hắn búng tay.. - ..Thiếu nữ là từ viết tắt của thiếunữ tính ý mà.. hô.hô. chứng tỏ cô là đàn ông rồi.. (=.=’’ ya, anh này..)- Anh............- nó ko nói lại được bèn phùng má lên, rồihậm hực ngồi xuống bàn trong phòng khách, hắn ngó qua Hải Tường đang ngồi há
hốc mồm nhìn bảo..- Cậu chịu khó dẹp cái đống bát đĩa nhá.. (=.=’’trốn việc)- Hừ.. – Hải Tường đứng dậy dọn dẹp rồi nhìnhắn và nó.. - ..vậy đấy.. ăn rồi mình mình dọn, có gì bất công hơn ko? Haizz..
mà học gì không biết.. (T_T tội nghiệp..)
- Trước khi vào học, thì tôi nói cô nghe nhá.. tôi có côngdạy cô, nên.. – hắn đeo kính vào và nhìn
nó.. - ..cô phải biết ơn tôi..như ng ta thường nói gì ý nhỉ??? A.. ăn quả nhớ
kẻ trồng cây, mà muốn chặt cây thì phải coi cảnh sát… nên cô đừng hòng có ý
định chơi khăm tôi này nọ đấy nhá.. (=.=’’ thành ngữ của anh này quá đỉnh..)- Gì.. – nó tròn mắt, Hải Tường ở trong nhà bếp cũng khẽ lắcđầu, thành ngữ với tục ngữ gì vào tay hắn thì thành gì cũng có thể,.. bó tay..
nó nhìn hắn rồi chẹp miệng.. - ..tôi mà thèm tiểu nhân như anh á? Tôi không có
như một số ng như anh đâu ha… hi.. (=.=’’ đuối lí rồi..)- Hừ.. cô được lắm.. – hắn đặt cuốn sách xuống cái bụp.. rồinhìn nó.. không chớp.. – học thôi..
(>’’