Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 1006: Quyết chiến trên đỉnh Everest (3)




Đúng lúc này, một đạo thân ảnh uyển chuyển từ phía dưới từ từ bay lên, nàng phảng phất không cần mượn lực bay bổng hướng trên đỉnh núi. Mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần sau lưng Tề Nhạc tự hành bày bố trận hình, hình thành một hình vòng cung, chỉ có Tề Nhạc không nhúc nhích. Nhưng ánh mắt của hắn lại thủy chung khóa chặt phía trên thân ảnh uyển chuyển ở đằng kia từ từ bay đến.

Rốt cục, tựa như một đóa tường vân, nàng kia phiêu lên đỉnh núi váy dài liên y trắng như tuyết. Toàn thân nàng bao phủ ở bên trong quang ảnh nhàn nhạt. Tư thái mảnh khảnh mỹ lệ giống như mặc vào một tầng sa mỏng màu vàng, da thịt bạch ngọc như ẩn như hiện làm cho người ta không thể ngưng mắt nhìn, trên gương mặt trái xoan lộ vẻ như băng tuyết thuần khiết tươi mát, đồng tử xinh đẹp, cái mũi khéo léo đẹp đẽ, cánh môi hơi cong no đủ, ngũ quan hết sức tinh xảo.

Thân thể mềm mại thon dài hoàn mỹ, vòng eo nhỏ nhắn làm cho người ta thán phục. Đường cong thân thể lung linh được bạch sắc quang mang nhàn nhạt bao phủ. Khí tức thần thánh tràn ngập, kỳ lạ nhất là mái tóc dài của nàng màu tím nhưng không phải nhuộm mà giống như, trời sinh. Màu tím của tơ lụa phiêu tán ở sau lưng. Lúc này ánh mắt của nàng cũng nhìn thấy nam tử mặc áo hồng, trong con ngươi tím mịt mờ thê lương cùng bất đắc dĩ, hàm răng nhỏ nhắn trắng tinh khẽ cắn môi.

Vũ Mâu dùng ngôn ngữ Viêm Hoàng chính tông nói khẽ:

- Anh không ngờ vẫn tới trước tôi, kỳ thật, tôi vĩnh viễn cũng không hy vọng một trận chiến này có thể diễn ra.

Thanh âm của Tề Nhạc vẫn thấp như vậy:

- Nhưng mà chuyện này cuối cùng cũng phải đến. Lúc trước cô lựa chọn như vậy, một trận chiến này thì không thể tránh né. Cô giết tôi một lần. Cuối cùng lại buông tha tôi, tôi và cô đã không có bất luận cái gì liên quan. Nhưng mà Văn Đình, Klinsmann, Đế Tâm Tuyết Liên Vương đều bởi vì tôi và cô mà chết, hôm nay, tôi muốn thay họ đòi lại công đạo. Đồng thời, cũng muốn chứng kiến trên thế giới này, ai mới là cường giả chân chính. Là thủ hộ giả phương đông hay thủ hộ giả phương tây.

Trong âm thanh của hắn trừ thêm vài phần tang thương ra thì không có bất kỳ một tia sắc tháu tình cảm nào.

Vũ Mâu nhẹ nhàng mà gật nhẹ đầu, thấp giọng nói:

- Đối với chuyện lần đó, tôi không lời nào để nói. Vì sứ mạng của chúng ta. Chúng ta cũng cũng không thể lùi bước.

Tay phải của nàng chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng vẫy nhẹ. Quyền Trượng Chiến Thắng lăng không rơi vào trong tay nàng, quyền trượng chậm rãi cử động chiếu vào không trung, một đạo kim quang trầm tĩnh từ trong trượng thủ bắn ra, lập tức tuyết trong không trung bị kim quang ảnh hưởng lập tức tiêu tán rồi, không trung tản ra một mảnh khí tức càng thêm thánh khiết.

Đúng lúc này, mười hai thân ảnh như ẩn như hiện lóe lên từ sườn núi phía nam của Everest, mỗi người đều có chút mập mạp, khoảng cách tới gần có thể thấy được sau lưng đám người đều cõng một cái rương hòm rất lớn. Tề Nhạc biết rõ, Tinh Tọa Thủ Hộ Giả bọn họ đã đem Địa tinh tọa của họ tới. Chiến Sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần sắp sửa đối mặt chính là mười hai Tinh Tọa Thủ Hộ Giả trạng thái hoàn mỹ.

Thân hình của đám người càng ngày càng gần, thông qua cảm giác của tinh thần lực, Tề Nhạc biết rõ, tiến bộ không chỉ là mình và Chiến Sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, Tinh Tọa Thủ Hộ Giả bọn họ đồng dạng trong khoảng thời gian này lấy được tiến bộ thật lớn. Về phần tiến bộ đến trình độ nào, hắn cũng không biết.

Thần cách của Nữ Thần Athena bị Vũ Mâu hoàn toàn hấp thu, thực lực của nàng trong thời gian ngắn đã nhanh chóng bay vọt, đã trở thành Nữ Thần Athena chính thức. Mà thực lực của Vũ Mâu gia tăng cũng đồng thời đưa đến năng lượng thần thánh của mười hai vị Tinh Tọa Thủ Hộ Giả toàn bộ tăng lên, tựa như Vũ Mâu đã trở thành Athena chính thức. Đám người đó cũng chính thức đã trở thành Tinh Tọa Thủ Hộ Giả của Athena.

Đỉnh Everest diện tích không lớn, khi mười hai vị Tinh Tọa Thủ Hộ Giả bọn họ đều đi vào đỉnh núi, toàn bộ đỉnh núi thậm chí lộ ra có chút chật chội, khí lưu lạnh như băng không ngừng từ đỉnh núi thổi qua, nếu như không phải lúc này hai mươi sáu người đều có thực lực viễn siêu thường nhân, chỉ sợ gió táp mang đến rét lạnh cũng có thể đơn giản để cho bọn họ mất đi tri giác.

Mười hai vị Tinh Tọa Thủ Hộ Giả bình tĩnh đứng ở sau lưng Vũ Mâu, Vũ Vân cúi đầu, nàng thậm chí không dám nhìn tới Tề Nhạc. Mà ánh mắt những Tinh Tọa Thủ Hộ Giả bọn họ nhìn Tề Nhạc cũng từng người bất đồng, nhưng lại không có một cái nào bao hàm địch ý. Dù sao, ở sâu trong nội tâm bọn hắn đều hiểu rõ ban đầu là ai đúng ai sai.

Đương nhiên, đám người cũng sẽ không cho là Vũ Mâu không chính xác, vì Hy Lạp, vì có thể hoàn toàn kế thừa thần cách của Athena, hết thảy đều là đáng giá đấy, duy nhất làm cho những Tinh Tọa Thủ Hộ Giả này trong lòng có chút thấp thỏm không yên chính là Tề Nhạc từ bằng hữu nguyên bản đã trở thành cừu nhân, kết cuộc không biết sẽ mang tới cho bọn họ cái gì.

Song phương đều là mười ba người, trong hàn phong lạnh thấu xương phần phật im im lặng lặng đứng ở nơi đó, kỳ vân phiêu bày trên đỉnh Everest, sương mù không ngừng từ trên thân mọi người đảo qua, mang đến cho bọn hắn vài phần cảm giác ẩm ướt.

Hào quang Quyền Trượng Chiến Thắng trong tay Vũ Mâu ảm đạm xuống, nhìn Tề Nhạc, nàng thật lâu mới mở miệng nói:

- Tất cả mọi người đã tới, như vậy thì bắt đầu a. Tề Nhạc, anh muốn như thế nào quyết định thắng bại đây?

Tề Nhạc nhìn Vũ Mâu, nói:

- Rất đơn giản, hôm nay quyết chiến. Mặc dù là tôi và cô chiến đấu với nhau, nhưng mà quan hệ đến liên quan của thủ hộ giả phương tây và phương đông. Tuy rằng trong lòng tôi, cô tuyệt đối là cừu nhân, nhưng mà điều đó và Tinh Tọa Thủ Hộ Giả của cô không có liên quan gì. Trừ cô và ta một sinh một tử ra thì vì bảo hộ Đông Phương chúng ta cùng Tây Phương các người , bọn họ không cần quyết định sinh tử.

Lời nói của Tề Nhạc rất bình tĩnh, đại sư Trát Cách Lỗ nói với hắn hết thảy sẽ tạo ra ảnh hưởng lớn. Tề Nhạc cũng không muốn chứng kiến đồng bọn của mình bởi vì thù riêng của mình mà trả giá một cái tánh mạng.

Vũ Mâu nhìn thật sâu Tề Nhạc, ở trong chỗ sâu đáy mắt hiện lên một tia bi thương:

- Được rồi, đã như vầy, vậy tôi biết ngay nên làm như thế nào rồi. Đỉnh của Everest địa phương nhỏ hẹp, không bằng để cho chúng ta bắt đầu từng người một. Song phương dựa theo trình tự Sinh Tiếu các ngươi cùng Tinh Tọa chúng ta xuất chiến lẫn nhau, mỗi một trận chiến tới điểm đến là dừng, quyết định ra thắng bại là được rồi. Dựa theo thắng nhiều để quyết định người thắng cuối cùng. Nếu như chúng ta thua, như vậy, sau này Hy Lạp Thủ Hộ Giả sẽ nghe thủ hộ giả phương đông các ngươi điều khiển và ngược lại. Như thế nào?

Nghe Vũ Mâu nói xong, trong lòng Tề Nhạc không khỏi khẽ động, nếu như có thể đạt được quyền chi phối của Tinh Tọa Thủ Hộ Giả, không thể nghi ngờ sẽ thực lực tăng nhiều. Nhưng mà Vũ Mâu tại sao phải nói như vậy đây?