Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 1233: Thiên Giới Thiên Đế (3)




Martti đã cung cấp tọa độ nương tựa vào phong vân lực tiếp cận cảnh giới chín vân thì Tề Nhạc nhẹ nhõm xé rách không gian tiến vào thông đạo đi xuyên vị diện.

So sánh với hai lần vượt qua vị diện không có gì khác nhau, nhưng mà qua trình vượt qua không gian này với Tề Nhạc không có ảnh hưởng gì, thời điểm này áp lực chung quanh biến mất, hắn biết rõ mình đã đi vào Thiên Giới.

Mù sương lượn lờ, dường như trong sương màu này có khí tức năng lượng vô cùng nhẹ nhàng. So sánh với Thần Giới thì khí tức thần thánh của nơi này nhạt đi một chút, nhưng mà lại nhiều hơn vài phần xảm xúc linh hồn.

Vận chuyển phong vân lực xua tan sương mù chung quanh, đúng lúc này hắn nhìn thấy một đám điểu nhân bay về phía của mình. Cầm đầu chính là Quang Diễm Thiên Sứ Rafael. Rafael từng có phân thân giao thủ với hắn ở địa cầu. Theo sau là hơn mười thiên sứ cũng chỉ có hai cánh mà thôi, năng lượng chấn động căn bản không khiến Tề Nhạc chú ý.

- Tề tiên sinh, ngài khỏe. Thật cao hứng khi ngài đi tới Thiên Giới, Thiên Đế đang đợi ngài, xin mời theo tôi.

Rafael giống như đã quên chuyện Tề Nhạc lúc trước đã từng hủy diệt phân thân của hắn, phi thường khách khí nhìn Tề Nhạc nói ra.

Tề Nhạc gật gật đầu, nói:

- Phiền toái dẫn đường.

Rafael mở hai cánh trắng tinh sau lưng của mình ra, phiêu nhiên bay lên, hắn dẫn theo đám thiên sứ bay về một hướng. Tề Nhạc lúc này bay theo sau lưng của hắn, vừa quan sát cảnh tưởng chung quanh.

Thời điểm hắn đi Thần Giới thì hắn cũng không có nhiều nhìn cái gì, nhưng mà Thần Giới và Thiên Giới không có gì khác nhau. Thần Giới tràn ngập khí tức thần thánh như ở địa cầu, trong đó cũng có được non núi, dòng sông. Tất cả không gì khác nhau quá lớn so với địa cầu, tất cả chỉ khác nhau về khí tức mà thôi. Nhưng mà Thiên Giới hoàn toàn không giống, từ mặt đất dưới chân nhìn ra khắp nơi đều là sương mù, hơn nữa không gian nơi này như cứng ngắt lại, cũng có như núi non của Thần Giới, phóng nhãn nhìn lại mọi thứ như trắng xóa.

Rafael cũng không có nói chuyện với Tề Nhạc, thời gian hắn bay chỉ mất đúng nửa tiếng hắn mới mang theo Tề Nhạc dừng lại. Sương mù trắng chậm rãi tan rã, một tòa cung điện màu vàng dưới đất hiện ra trước mặt Tề Nhạc.

Cung điện phi thường nguy nga, ít nhất là Tề Nhạc nhìn thấy lâu đài khổng lồ này cả tòa cung điện có độ cao vượt qua ba ngàn mét, kiến trúc nơi này mang theo bộ dáng Châu Âu cổ điển. Cả cung điện đều có khí tức trầm ổn, trước cung điện chí ít có mấy trăm tên thiên sứ thủ hộ, trừ số ít ra thì đa số thiên sứ đều có hai cánh.

- Nơi này chính là Thần Điện của Thiên Đế. Tề tiên sinh, mời.

Rafael nhìn qua Tề Nhạc làm ra thủ thế, những thiên sứ đi theo sau lưng của hắn lặng yên tản ra chung quanh, lặng yên tán ra hai bên, Tề Nhạc theo sau Rafael đi vào trong Thần Điện của Thiên Đế.

Diện tích Thần Điện cũng vô cùng cao lớn, ít nhất Tề Nhạc cảm thấy là thế. Dưới sự dẫn dắt của Rafael hắn ít nhất đi về phía trước hơn một ngàn mét mới nhìn thấy một tòa cung điện to lớn. Trên đường đi Tề Nhạc phát hiện số lượng thiên sứ trong Thần Điện không nhiều, nhưng ít nhất đều có bốn cánh.

Rafael nhìn ra nghi hoặc trong nội tâm của Tề Nhạc, mỉm cười nói:

- Trong Thiên Giới chúng tôi thì thiên sứ dựa theo cánh chim mà phân chia đẳng cấp và thực lực, chỉ có thiên sứ hai cánh là không thể tiến vào Thần Điện. Chỉ có ngoài bốn cánh mới có thể tiến nhập Thần Điện phụng dưỡng Thiên Đế bệ hạ. Thiên sứ tới cánh giới sáu cánh như chúng tôi có thể trở thành Đại thiên sứ trưởng và được bệ hạ trọng dụng. Mấy đại thiên sứ trưởng có địa vị rất cao.

Tề Nhạc gật gật đầu, nói:

- Thiên Đế đang ở trong sao?

Rafael nói:

- Vâng, bệ hạ đang chờ đợi Tề tiên sinh đến. Xin mời.

Vừa nói hắn dẫn đầu đi vào cánh cửa đặc biệt to lớn, một tầng kim sắc quang mang từ trên người thiên sứ này phát ra, cánh cửa cao trăm mét này từ từ mở ra.

Tề Nhạc phát hiện lúc hắn đối kháng với phân thân Rafael trên địa cầu cùng Rafael hiện tại quả nhiên khác nhau quá lớn. Thiên sứ ở chỗ này thực lực còn mạnh hơn lúc hắn đối phó nhiều. Cho dù thực lực của giáo hoàng cũng không cách nào so với hắn. Đối lập với Khủng Cụ Ma Vương của địa ngục thì thiên sứ sáu cánh trong Thiên Giới còn mạnh hơn Khủng Cụ Ma Vương một chút. Chuyện này hoàn toàn trái ngược với Tề Nhạc hiểu lúc trước, xem ra thực lực Thiên Giới không phải đơn giản như vậy.

Thần Điện, Thiên Giới là trung tâm của Thần Điện, cũng xưng là Thiên Đế Điện. Nơi này là nơi Thiên Đế xử lý tất cả mọi chuyện của Thiên Giới. Vừa vào đây Tề Nhạc lập tức cảm giác được áp lực khổng lồ, hình như giống như trong lâu đài Ma Vương lúc trước, đó là áp lực nguyên tố vừa tới. Dù sao địa ngục không có năng lượng thần thánh như ở Thiên Giới, không có tình cảnh bị năng lượng hắc ám áp chế, khi tới đây thân thể của hắn cũng nhận được áp chế nhất định.

Ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy tòa Thần Điện này hoàn toàn trống rỗng. Trong tận cùng nhất có một hàng ghế cao lớn, người ngồi ở trên là một nữ nhân sau lưng có mười hai cánh chim trắng tinh như ngọc. So sánh với pho tượng trong mật thất của giáo hoàng thì chân thân của Thiên Đế còn đẹp hơn nhiều, nhất là khí tức năng lượng thần thánh trên người của nàng, bất kỳ nữ nhân nào Tề Nhạc nhìn thấy cũng không có được khí tức như nàng Dù cho là Vũ Mâu ở phương diện này cũng không cách nào so sánh với nàng.

Thiên Đế ngồi đó còn thừa mấy Sí Thiên Sứ đang ở đây, cầm đầu chính là Chiến Đấu Thiên Sứ Michael cùng Cáo Tử Thiên Sứ Gabriel.

Ánh mắt của bọn họ lúc này đều tập trung vào người Tề Nhạc.

- Đội hình như vậy tiếp đón tôi thật sự là vinh hạnh.

Bởi vì dung quang của Thiên Đế nên Tề Nhạc ngẩn ngơi một lúc, rất nhanh tỉnh táo lại tiến lên vài bước, hắn hơi khom người hành lễ.

Trong mắt Thiên Đế bắn ra một đạo dị sắc.

- Anh chính là thủ hộ giả phương đông cường đại nhất trong lời của Martti nói sao?

Tề Nhạc cười nhạt một tiếng, nói:

- Bệ hạ có thể gọi tên của tôi, Tề Nhạc.

Thiên Đế từ chỗ ngồi đứng lên, chậm rãi đi về phía Tề Nhạc, dáng người của nàng cao gầy, tỉ lệ hoàn mỹ, thân cao không kém gì Tề Nhạc, mười hai cánh sau lưng còn tỏa ra kim quang sáng chói hơn cả các thiên sứ khác. Một loại cảm giác thâm bất khả trắc không ngừng phóng xuất ra ngoài. So với Tề Nhạc lúc trước nhìn thấy Tát Đán cũng giống nhau, thậm chí ngay cả trình độ áp bách cũng giống nhau. Nhưng mà Tề Nhạc hiện tại đã không phải là Tề Nhạc lúc trước ở địa ngục.

Hào quang màu bạc từ trên người Tề Nhạc phóng thích ra ngoài, hắn vẫn đứng thẳng sống lưng như trước, bất luận Thiên Đế mang áp lực tăng lên thế nào thì thân thể của hắn không có biến hóa chút nào.

- Quả nhiên, anh đã vượt qua hạn chế của nhân loại rồi, anh đã đạt tới đẳng cấp ngang hàng với tôi. Trên địa cầu có thể xuất hiện một cường giả giống như anh đã vượt qua phán đoán của tôi rồi. Không biết anh có thể nói cho tôi biết lực lượng của anh rốt cuộc là cái gì?