Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 93: Ánh trăng bồng bềnh trong nước hồ sen (1)




- Anh dám!

Minh Minh tức giận đuổi theo Tề Nhạc, Tề Nhạc chạy vòng quanh cái cây ở phía trước, vừa chạy vừa giễu.

- Có cái gì không dám. Cô nghe nhé, ánh trăng bồng bềnh trong nước hồ sen, Minh Minh ôm eo chú heo, Minh Minh nhếch chân lên, đỉnh đầu chú heo nhỏ, bà mẹ nó, giao hợp... , ah! Mưu sát chồng này.

Bịch...

Rốt cuộc Tề Nhạc cũng bị Minh Minh đuổi kịp, sau đó ăn một cước đá rớt xuống hồ.

Trên mặt nước có bọt khi bốc lên, Tề Nhạc hét một tiếng đầy kinh hãi, thậm chí ngay cả âm thanh giãy dụa cũng không có.

Minh Minh bị bài thơ của Tề Nhạc làm xấu hổ đỏ bừng cả mặt, nhưng mà, sắc mặt của nàng biến đổi, thất thanh nói:

- Chẳng lẽ anh ta không biết bơi?

Cơ hồ không có chút do dự, nàng đã nhảy xuống dưới.

Hồ nước thanh tịnh nhưng lạnh buốt, sau khi Minh Minh nhảy xuống hồ liền lạnh buốt linh hồn, nhưng nàng chẳng quan tâm tới chuyện này, lập tức bơi trong hồ tìm kiếm Tề Nhạc, nàng lúc này rất gấp, đã có chút loạn lên.

Đột nhiên, một bàn tay ôm lấy eo của Minh Mình từ phía sau, Minh Minh vừa muốn lặn xuống, bên tai đã có nhiệt khí.

- Thì ra cô quan tâm tôi như vậy nha.

Âm thanh trêu tức này, chính là đến từ Tề Nhạc.

- Anh, anh mau buông tôi ra.

Tuy Minh Minh bị giật mình, nhưng tâm tình khẩn trương đã buông lỏng rất nhiều.

- Không buông, thật vất vả mới tìm được cơ hội, ai bảo cô đá tôi xuống nước. Chẳng lẽ cô không biết bài thơ của tôi rất tôt sao? Nghe rất vần đấy!

- Chán ghét, anh đi chết đi. Bài thơ đó mà vần cái gì chứ.

Minh Minh vừa nói, vừa giãy dụa, nhưng không biết vì cái gì, có lẽ bởi vì trong nước lạnh như băng, nàng tựa vào trong ngực của Tề Nhạc có cảm giác ấm áp. Giãy dụa cũng chỉ là biểu trưng.

Tề Nhạc nhẹ nhàng động động cái eo của mình, đọc lại bài thơ.

- Tôi phát hiện mình làm heo cũng không tệ nha, Minh Minh nhếch chân lên, đỉnh đầu chú heo nhỏ, ta...

Mấy chữ cuối còn chưa nói xong, miệng đã bị Minh Minh xoay người che lại.

Bây giờ là trời thu, y phục của hai người không nhiều lắm, Minh Minh vừa xoay người, bởi vì bị Tề Nhạc ôm, cho nên bộ ngực đầy đặn áp lên ngực của Tề Nhạc, ánh mắt của hai người tiếp xúc dưới ánh trăng sáng tỏ. Ánh mắt của Minh Minh có chút bối rối, nhưng mà, lúc nàng nhìn thây ánh mắt của Tề Nhạc, lại có chút thất thần.

Hai người cứ đối mắt nhìn nhau, giống như đã quên mất thời gian.

Thả tôi ra đi.

Khi Minh Minh cảm giác được ở bụng dưới của mình có thứ gì đó đang đội lên, lập tức từ trong thất thần tỉnh táo lại, vội vàng đẩy Tề Nhạc ra, sau đó chạy trốn lên bờ.

Tề Nhạc ngâm mình trong nước lạnh, cảm thụ được hương thơm nhàn nhạt trong mũi, trong nội tâm thầm nghĩ, thì ra cảm giác ôm mỹ nhân thoải mái như vậy. Đáng tiếc, chỉ sợ cô hội như vậy sau này không có nữa.

Minh Minh lên bờ, may mắn nàng hôm nay mặc quần dài, cho nên mới không xuất hiện chuyện xấu hổ gì, ngồi ở tảng đá ven bờ, hai tay che bộ ngực của mình lại, tim đập liên hồi, ngay cả lỗ tai cũng đỏ bừng lên vì xấu hổ. Không ăn qua thịt heo, nhưng cũng thấy heo chạy, dùng chân nghĩ cũng biết được cái đó là thứ gì. Đã lớn như vậy, đây là lần đầu tiên Minh Minh thân mật với nam nhân như thế.

Lúc này, Minh Minh lại nghe tới câu chuyện cười của Tề Nhạc, nếu như hắn vừa rồi cố ý không buông mình ra, hoặc là cố y xâm phạm mình, vậy mình phải làm như thế nào? Tuy là tiếp xúc gần gũi, nhưng côn đồ này ôm mình, cũng không có làm gì xấu cả. Chẳng lẽ hắn muốn bị nói không bằng cầm thú sao? Trời ạ! Cơ Minh Minh, đầu óc của ngươi đang nghĩ cái gì thế.

'Rầm Ào Ào', Tề Nhạc từ trong nước đi lên, ngồi ở bên cạnh Minh Minh, thò tay cởi áo của mình, dùng sức vặn vặn, có tiếng nước rơi.

Từ vị trí của Minh Minh nhìn thấy lưng của Tề Nhạc, có lẽ bởi vì thân thể hưng phấn, cho nên đồ án Kỳ Lân đã hiện rõ trên người của hưans. Đó là đồ án hoàn mỹ, cho dù chỉ là một hình xăm, nhưng đây tuyệt đối là tác phẩm nghệ thuật. Nhìn thấy thân thể của Tề Nhạc dường như cường tráng hơn đôi chút, hơn nữa hai màu đen bạc trên đồ án Kỳ Lân, ý thức của Minh Minh có chút mông lung, nhất lòng phối hợp với vòng cổ tím, lam, hồng, thanh bốn màu kia, nhìn hắn càng có thêm vài phần khí tức cao quý.

- Minh Minh, thực xin lỗi, tôi không phải cố ý.

Tề Nhạc vắt khô quần áo rồi đặt lên vai, hỏi dò. Lúc trước hắn bị Minh Minh đá xuống hồ, bởi vì thú vị cho nên đã lặn xuống hồ, muốn nhìn xem Minh Minh sẽ có phản ứng gì. Nhưng mà, hắn tuyệt đối không ngờ, Minh Minh lại không có chút do dự, lập tức nhảy xuống nước hồ lạnh giá. Vào lúc đó, Minh Minh trong ánh mắt Tề Nhạc biến thành tiên nữ tinh khiết. Từ trên người của nàng, Tề Nhạc cảm nhận được cảm giác thân nhân. Cho nên, hắn mới bỏ qua quan niệm địa vị trong nội tâm, ôm cổ Minh Minh. Hắn cũng không có ý định xâm phạm Minh Minh, chỉ cảm thấy ôm nàng rất thoải mái, không chỉ có thân thể thoải mái dễ chịu, quan trọng hơn là từ nội tâm của hắn.

Minh Minh nghiêng đầu nhìn Tề Nhạc, nhưng không có lên tiếng, thân thể run lên nhè nhẹ.

- Ah! Mới vào trong nước, gió thổi qua lạnh như vậy, chúng ta nên trở về ký túc xá đi.

Tề Nhạc cũng cảm thấy hơi lạnh rồi.

Minh Minh cúi đầu, nói:

- Bộ dạng như vậy mà quay về được sao? Nếu để cho Tình Nhi cùng Vân tỷ nhìn thấy, các nàng sẽ nghĩ như thế nào.

- Thế nhưng mà, nếu ở đây cho gió thổi, cô sẽ cảm lạnh, ngày mai cô còn phải đi Thánh Phật Tự đấy. Đều tại tôi không tốt.

Tề Nhạc có chút khó xử nhìn qua Minh Minh, muốn đem quần áo choàng lên người Minh Minh, nhưng mà, quần áo trên người hắn cũng ướt, chỉ sợ không có hiệu quả gì.

Minh Minh vẫn ngồi ở chỗ đó, thu hai chân vào trước ngực, hai tay ôm lấy đầu gói của mình, cúi đầu không nói một lời. Nhưng thân thể nàng run rẩy càng thêm rõ ràng. Không biết vì cái gì, vào lúc đó, Minh Minh cũng không muốn sử dụng Thăng Vân Quyết khu trừ lạnh giá, dường như cảm giác lạnh lẽo này mới xua tan được suy nghĩ trong nội tâm của nàng.

Vào thời điểm Minh Minh cảm giác lạnh lẽo tăng cao, không biết nên làm thế nào cho phải, đột nhiên, hai cánh tay màu cổ đồng ôm lấy người của nàng, đột nhiên từ vải vóc ẩm ướt sau lưng cảm nhận được khí tức nóng bỏng, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của nàng vào trong lòng. Hai cánh tay ôm lấy nàng, lại khiến cho nàng cảm thấy rất ôn hòa. Lạnh giá giảm xuống rất nhiều, cảm giác ấm áp không ngừng truyền lên người của Minh Minh, khiến nhịp tim đã bình thường trở thành đập lên rộn ràng như trước.

- Như vậy cô sẽ không còn lạnh nữa, chờ khi quần áo đã khô chúng ta liền đi về. Hiện tại y phục ít, cũng hơi dễ chịu một chút.

Tề Nhạc nói cũng không mang hàm nghĩa khiêu khích, giông như đang nói một chuyện rất bình thường.

Cảm giác ấm áp truyền tới, một tay Tề Nhạc ôm Minh Minh buông ra, cổ tay hơi lắc lư, một đoàn lủa sáng hiện, lập tức cảm giác thân thể ấm áp hơn nhiều, đây là hỏa thuộc tính khi vân lực vừa khôi phục của hắn.