[SNH48-GNZ48] Tứ Đại Cầm Thú và Tứ Đại Hoa Khôi

Chương 5




Cảnh mỹ nữ vén rèm luôn thực rung động, đặc biệt là với ba người vừa mới nói bậy về tứ đại mỹ nữ. Ba người theo phản xạ thẳng lưng, đáng khinh trên mặt đổi thành nghiêm trang:

- Đan Ny cô nương và Mộng Dao cô nương đến có chuyện gì sao? – Trần Kha nhìn hai kẻ còn lại cúi đầu uống trà làm bộ như không thấy, biết hai người là muốn mình lên đài – Có phải Kỳ đệ của chúng ta khỏe rồi hay không? Nếu như vậy thì thật tốt quá! – Hầy, đáng tiếc bảy ngày thư thái vừa qua của chúng ta! Trần Kha theo bản năng suy tính có nên thừa dịp không ai chú ý đi đánh gãy chân Viên Nhất Kỳ không, như vậy nàng có thể tiếp tục thoải mái thêm một lần, dù sao chuyện bán bạn cầu vinh nàng cũng không phải chưa từng làm qua.

- Haha, ta còn tưởng các ngươi đã vui đến quên cả trời đất rồi – Đan Ny khẽ liếc mắt nhìn trà bánh trên bàn đá, bảy ngày vừa qua tuy rằng nàng không nói gì nhưng cuối cùng cũng hiểu được một chút về mấy kẻ vô sỉ này, ỷ vào phận làm khách mà mỗi ngày ăn sang mỗi ngày người hầu kẻ hạ, thật sự cho rằng bản thân là đại gia, là chủ lâu vung tiền như rác rồi sao? Nàng sai rồi sao?

Trần Kha cười thiếu tự nhiên, Vương Dịch và Trương Hân căn bản ngay cả sắc mặt cũng không đổi, mặt lạnh có thể sánh với Mộng Dao.

- Hiện tại hắn đã có thể động đậy có thể chạy nhảy, cho nên ta tìm các ngươi đến thăm hỏi, thuận tiện chấm dứt chuyện nhỏ này – Đan Ny vừa mới nói xong thì Nhất Nhất và A Hân đang rất trấn định đã không còn trấn định, ánh mắt sáng rỡ, lời này không phải ý là bồi tiền? Trần Kha xấu hổ nhìn hai người:

- Vậy làm phiền Đan Ny cô nương - Ở dưới bàn đá lôi kéo quần áo của Nhất Nhất và A Hân, hai người lập tức hiểu được

- Ừ ừ ừ - Gật đầu như giã tỏi.

Ba người đi theo hai mỹ nữ, còn chưa nhìn thấy Viên Nhất Kỳ đã nghe thấy tiếng nàng tru tréo:

- Cứu mạng...thả ta ra ngoài...ta khỏe rồi...ta thật sự khỏe rồi...Mộng Dao...ta sai rồi...thả ta ra ngoài...

Ba người bước chậm lại một chút, trao đổi ánh mắt với nhau, đến gần mới nhìn rõ đãi phòng (phòng dành cho khách) của Kỳ đệ bị khóa.

Ba người toát mồ hôi, làm vậy cũng hơi quá đi? Kỳ đệ, đứa nhỏ đáng thương! Không phải nói là Mộng Dao sẽ chiếu cố nàng sao? Chẳng lẽ chiếu cố chính là như vậy! Bảy ngày qua nàng sống như vậy sao? Ba người đột nhiên chột dạ, Kỳ đệ, chúng ta xin lỗi ngươi!

- Đan Ny cô nương, Mộng Dao cô nương, các ngươi đối đãi với bệnh nhân như vậy? – Nhất Nhất tuy rằng từ trước đến nay thường ngày luôn đấu khẩu với Kỳ, nhưng kể cả lúc đó thì giữa các nàng luôn tồn tại tình bạn, nay thấy Kỳ đệ bị đối xử như thế thì trong lòng Nhất Nhất cũng có chút khó chịu.

- Bệnh nhân? – Đan Ny cười nói – Mộng Dao làm như vậy cũng là muốn tốt cho hắn, đáng tiếc hắn không cảm kích.

- Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra? – Trần Kha cảm thấy những lúc chống lại Đan Ny thì khí thế của bản thân lại tự thấp xuống một bậc, trán đổ mồ hôi một cách mất kiểm soát, đây là kìm chế lẫn nhau sao!

Mộng Dao tiến lên một bước chặn ánh mắt nhìn Đan Ny của bọn họ, thản nhiên nói:

- Nếu hắn bị thương sẽ tự ngoan ngoãn tu dưỡng, đại phu đã nói rõ hắn chỉ có thể ăn nhẹ, nhưng hắn như thể không sao nhận thức được chuyện đó, rõ ràng bị 'nội thương' còn muốn chạy ra ngoài, như vậy làm sao có thể khỏe lên? Ta chỉ muốn tốt cho hắn.

Khá lên cái đít! Nàng căn bản là không bị gì! Mỗi ngày ăn nhẹ, Kỳ đệ mấy ngày nay là sống như vậy? Chúng ta đều là không thịt không vui!

– Các ngươi không thấy sau khi trải qua chăm sóc của Mộng Dao thì giọng hắn vang như chuông đồng sao? Chính hắn cũng nói đã khỏe nên ta mới đến tìm các ngươi – Đan Ny tiếp lời Mộng Dao, nếu chưa khỏe liền tiếp tục khóa cửa đến lúc khỏe thì thôi.

- Thật là...tốt! – Cắn răng nói ra ba chữ này, Trần Kha dám khẳng định 100% chuyện này là do Đan Ny xúi giục Mộng Dao, nữ nhân này là một người phúc hắc! Chỉ cần nghĩ đến lời nói của A Hân và Nhất Nhất thì lưng nàng lại phát lạnh, Đan Ny này không phải là người để người bình thường có thể ăn bám, loại nhân vật nhỏ bé như ta làm sao có thể làm được! Kỳ đệ, lão đại xin lỗi ngươi, hại ngươi chịu khổ! Vừa nãy ta còn muốn đánh gãy chân ngươi nữa! Ta có tội!

- Lão đại...Nhất Nhất...A Hân – Khóa cửa vừa mở ra thì Viên Nhất Kỳ liền khẩn trương chạy ra trốn sau lưng Trần Kha, chỉ cần nghĩ đến cuộc sống bảy ngày vừa qua, quả thực không phải người thường có thể qua được. Một ngày ba bữa cháo hoa, còn không cho ra khỏi cửa, không phải ép chết người sao? Quan trọng nhất là ba cầm thú này không biết chạy đi chết ở đâu, thật không có nhân tính!

- Chậc chậc, ta thấy thương thế của Viên Nhất Kỳ đã khỏi rồi phải không? Ngươi nói xem, có phải hay không? – Đan Ny nhìn Trần Kha, vuốt cằm.

- ...Cực kỳ đúng, một khi đã như vậy chúng ta xin cáo từ. Đại ân đại đức của hai vị cô nương chúng ta xin khắc ghi trong tâm – Shit, lúc này không đi còn đợi khi nào!

Xoay người định đi, không ngờ Đan Ny vốn ngữ khí đang vui vẻ liền chuyển thành nghiêm nghị hô:

- Chậm đã!

- Còn có chuyện gì? – Cánh tay Trần Kha bị Viên Nhất Kỳ bấu gắt gao, nàng dám 100% cam đoan người này đang trả thù! Móng tay đều cắm vào trong thịt.

- Hiện tại nên đến lượt ta tính sổ với các ngươi mới phải.

- Tính sổ? Tính sổ cái gì? – Bốn người nhất thời có cảm giác bị thợ săn nhắm bắn.

- Đương nhiên là tính chi phí của ba người các ngươi – Đan Ny tao nhã vén sợi tóc bên tai bị gió thổi rối

– Tổ yến, bào ngư, hải sâm, vây cá, còn cả quần áo các ngươi đang mặc trên người, có cái nào không cần tiền!

- Không phải ngươi nói vì muốn trị bệnh của Kỳ đệ cho nên chúng ta mới...

- Đúng vậy, ta mời người ở lại là vì bệnh của Viên Nhất Kỳ, nhưng liên quan gì đến chuyện của ba người các ngươi? Nhìn quần áo của các ngươi xem. Ta sẽ không so đo tiền thuốc của hắn nhưng còn tiền của các ngươi xài thì ta muốn thu.

- Bao nhiêu tiền? – A Hân hơi hoảng loạn, theo bản năng hỏi.

- Không nhiều không nhiều, cũng chỉ tám trăm lượng bạc mà thôi.

Bốn người hít sâu một hơi, tám trăm lượng? Nếu lúc vừa mới đến đây thì có lẽ sẽ không cảm thấy tám trăm lượng là nhiều, nhưng bảy ngày này các nàng rõ nhất, rõ ràng đã có chút hiểu biết. Một lượng tương đương với một ngàn văn tiền, một văn tiền có thể mua một cái bánh bao thịt, một lượng bạc có thể mua một ngàn cái, đã có thể đè chết người. Dựa theo thế kỷ XXI thì một cái bánh bao là một tệ, như vậy một lượng chẳng khác nào một ngàn tệ, mười lượng chính là nhất vạn tệ, một trăm lượng chính là mười vạn tệ! Mà tám trăm lượng chính là tám mươi vạn! Cái này với giựt tiền có gì khác biệt!

- Đòi tiền thì không có, đòi mạng có một cái! – A Hân thiếu chút nữa tắt thở, ta muốn ngất, hắc điếm!

- Nếu như vậy thì chỉ có thể đi gặp quan phủ - Đan Ny cười thực vô hại

– Lần trước có vị công tử ở chỗ chúng ta uống rượu không trả tiền, thiếu năm trăm lượng, sau đó quan phủ phạt hắn cái gì?

- Nghe nói, tháng trước chém đầu – Mộng Dao ở một bên hồi đáp – Lần này hẳn là đủ để lăng trì.

Bốn người hít một hơi khí lạnh, bảy ngày này các nàng ít nhiều cũng nghe được ít tin đồn, Thiên Minh Quốc hiện giờ đối với chuyện thiếu tiền không trả là phạt rất nặng, lăng trì cũng không phải chỉ dọa chơi các nàng.

- Chuyện kia...ta nghĩ không liên quan gì đến ta phải không? Nếu không phải chuyện của ta, ta đi trước – Vợ chồng chia ngọt xẻ bùi, tai vạ đến nơi thì thân ai nấy lo, huống chi là huynh đệ tỷ muội!

Viên Nhất Kỳ buông tay ra định chạy trốn, không ngờ bị A Hân ở phía sau kéo lại:

- Kỳ đệ, làm người không thể không nghĩa khí như vậy!

Cho xin, ngươi đã từng nghĩa khí? Lúc ta húp cháo thì trời biết ngươi ở chỗ nào ăn thịt!

- Xin lỗi, ta không biết ngươi! – Rũ sạch quan hệ.

- Đan Ny cô nương, kỳ thật hắn không hề bị thương, hắn lừa ngươi! – A Hân thực nghĩa khí tố cáo, cái gọi là có phúc ta hưởng gặp nạn mọi người chịu chính là đây.

- Ồ, nếu như vậy sẽ không phải là tám trăm lượng mà là một ngàn lượng – Đan Ny không ngờ bốn người này lại không có nửa điểm nghĩa khí như vậy, thật là ở đâu còn vô sỉ ở đó còn có bóng dáng bọn họ.

Đối với bốn người mà nói thì tám trăm lượng và một ngàn lượng đã không có gì khác biệt.

- Nhưng ta cũng không phải là người nhẫn tâm như vậy, mắt thấy bốn sinh mệnh vô tội vì ta mà chết cũng là chuyện không hay. Ta cho các ngươi hai con đường, một là làm tiểu tư (sai vặt) ở đây, một tháng năm lượng bạc, khi nào trả đủ tiền thì ta để các ngươi đi. Hai là nơi này của chúng ta còn chưa có tiểu quan, ta thấy ngoại hình của các ngươi cũng được, huấn luyện thêm một chút cũng có thể trở thành nhân vật trung tâm, chỉ cần làm tròn một năm thì ta để các ngươi đi.

Tiểu quan? Nói đùa! Chết cũng không muốn! Tôn nghiêm rất đáng quý, tiền bạc cũng rất giá trị. Còn nếu là vì mỹ nữ thì hai cái trên đều có thể ném đi.

- Chúngta làm tiểu tư - Bốn người vẻ nghiêm chỉnh hiếm có cao giọng.