Soda Chanh Đá

Chương 6




Edit: Cháo

Ngày hôm sau, Thiệu Khê cảm nhận rõ được sự khác thường của bản thân mấy ngày gần đây, quyết định tan học không chờ Khương Đào cùng về nữa.

Chuyện này vốn cũng chả có gì. Dù sao trước khi Khương Đào vẽ báo bảng, hai người họ cho tới giờ cũng không có thói quen đi về cùng nhau, nếu hôm qua không phải do hắn chặn Khương Đào lại thì cậu ấy cũng sẽ không đợi hắn đâu.

Thiệu Khê hạ quyết tâm, sau khi tan học thì cất dọn đồ như thường. Nhưng khi hắn khoác cặp lên vai nhìn về đằng trước một cái, phát hiện Khương Đào đang nhìn mình ở hàng phía trước. Khương Đào thấy Thiệu Khê ngẩng đầu nhìn mình thì chỉ chỉ cái cửa, xoay người ra khỏi phòng học.

Tuy nói là không định về cùng Khương Đào, nhưng khi Khương Đào chờ hắn, hắn lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên — hôm qua hắn đã chờ Khương Đào rồi, hôm nay theo lý đúng là đến phiên cậu ấy chờ hắn.

Hơn nữa, chính miệng Khương Đào đã nói, hắn là người quan trọng của cậu ấy.

Trong lòng Thiệu Khê vui vẻ, hắn hát khẽ đi ra từ cửa sau. Khương Đào đang thẫn thờ nhoài người trên lan can hành lang, thấy hắn đi tới cũng không nói gì, hai người lặng lẽ sóng vai trở về.

Nói cho cùng, Khương Đào vốn không phải người nói nhiều. Giữa bọn họ cũng không có gì để nói, cho nên lúc ở cạnh nhau luôn là im lặng không nói lời thừa thãi.

Nhưng cho dù là vậy, Thiệu Khê vẫn muốn về cùng Khương Đào.

Hắn cũng không biết vì sao nữa.

Kì thi Đại học đang tới gần, việc học cũng ngày càng căng thẳng. Thiệu Khê và Khương Đào vốn rất nghiêm túc học tập, đợt này lại càng bận rộn hơn, mỗi ngày chỉ liên tục di chuyển giữa hai điểm trường học và nhà. Mẹ của cả hai sợ con mình học đến đần người nên quyết định Chủ nhật hàng tuần để bọn họ đi siêu thị mua đồ. Mặc dù không quá tình nguyện, nhưng Thiệu Khê cả năm lớp 12 này chỉ lo học không phải giúp đỡ việc gì trong nhà, vì thế đành đồng ý, 7 rưỡi sáng Chủ nhật qua nhà Khương Đào gọi cậu, chuẩn bị đến 8 giờ khi siêu thị mở cửa thì đi xếp hàng mua trứng gà.

Ba Khương Đào mở cửa cho Thiệu Khê, ba cậu vừa mới ngủ dậy, mắt hãy còn lim dim hỏi: “Sao qua sớm vậy?”

“Làm phiền chú rồi.” Thiệu Khê lúng túng nói, “Cháu qua gọi Khương Đào cùng ra ngoài…”

“À, đi siêu thị hả.” Ba Khương mở cửa ra, “Cháu cứ lên thẳng phòng tiểu Đào mà tìm nó… Không cần thay giày đâu, phiền lắm.”

Thiệu Khê gật đầu, mài đế giày lên thảm trước cửa nhà một cái, dưới sự chỉ dẫn của ba Khương đi tới trước cửa phòng Khương Đào.

Cửa phòng Khương Đào không đóng mà chỉ khép hờ. Hắn đưa tay đẩy ra một cái, nhìn thấy Khương Đào đang đứng bên giường mặc quần áo.

— Nói chính xác hơn, là đang mặc đồ lót nữ.

Khương Đào đưa lưng về phía Thiệu Khê, nửa thân trên đang ở trần, tay đang với ra sau cài móc áo lót. Cậu nghe thấy có tiếng động ngoài cửa thì quay đầu lại nhìn. Khương Đào không bị dọa sợ cũng không có động tác gì né tránh, ngược lại là Thiệu Khê hoảng sợ trước, miệng liên tục nói xin lỗi, vừa lui ra ngoài vừa định đóng cửa lại.

“Cậu làm gì vậy.” Khương Đào bất đắc dĩ nói, “Con trai cả mà.”

— Đúng vậy, con trai cả mà.

— Tránh gì mà tránh chứ.

Cái tay đang định đóng cửa của Thiệu Khê dừng lại. Mặt hắn vẫn chưa giảm nhiệt, có chút lúng túng cúi thấp đầu đứng sau cửa, không biết nên làm gì. Sững sờ chừng mấy giây, hắn nghe thấy tiếng Khương Đào truyền ra: “Cậu vào đi.”

Vì thế Thiệu Khê vào phòng.

Lần đầu tiên gặp phải tình cảnh thế này, trong lúc nhất thời hắn không biết nên để tay chân vào đâu nữa. Khương Đào nhìn chằm chằm hắn mấy giây, trong mắt thoáng qua ý cười, vì chừa lại mặt mũi cho Thiệu Khê nên mới không cười ra tiếng. Im lặng chốc lát, Khương Đào mở miệng nói: “Cậu đóng cửa trước đi.” Cậu nói, “Tôi đang thay quần áo.”

“À, ờ.” Thiệu Khê ứng tiếng khép cửa lại.

Khương Đào nói: “Cậu qua đây.”

Thiệu Khê lề mề đi tới bên người Khương Đào, chần chừ nói: “Làm gì thế?”

“Có thể giúp tôi cài móc không?” Khương Đào quay lưng lại, “Tôi mới mua áo lót, không biết cài thế nào.”

Thiệu Khê ngây người.

Hắn máy móc cúi đầu, nhìn sống lưng trần trụi của Khương Đào.

Lưng Khương Đào thẳng tắp, không có mấy bắp thịt. Bởi vì không thường xuyên tiếp xúc ánh nắng nên làn da dường như muốn phát sáng.

Thiệu Khê không kìm được nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ nơi xương cánh bướm của Khương Đào mà thất thần. Trong lòng hắn nảy sinh cảm giác kì quái bí ẩn, cảm thấy nốt ruồi kia thật ướt át, thật ghẹo người. Hắn cảm thấy nhiệt độ nóng ẩm lại bọc lấy mình, từng chút từng chút leo lên từ sau lưng mang theo tiếng tim đập nặng nề và cảm giác ù tai nghiêm trọng.

“… Khê… Thiệu Khê?”

“A?” Thiệu Khê chợt lấy lại tinh thần.

Khương Đào gọi Thiệu Khê mấy lần. Cậu quay đầu sang, ánh mắt mang theo nghi vấn nhìn vào hắn.

“Sao vậy?” Khương Đào hỏi, “Cậu cũng không biết cài à?”

“Ặc — ” Thiệu Khê vội cúi đầu nghiên cứu móc cài áo lót, “Tôi đang xem, cậu chờ một chút.”

Hắn hoảng hốt lúng túng đưa tay lên, vừa giúp Khương Đào cài áo vừa nghĩ loạn. Hắn bị cái suy nghĩ mới rồi nảy lên trong lòng dọa sợ, tay vẫn còn đang hơi run rẩy.

Khương Đào đột nhiên thở dài một hơi, sống lưng mà ngón tay Thiệu Khê đang kề sát cũng thả lỏng.

“Sao vậy?” Thiệu Khê lập tức buông tay, “Tôi làm đau cậu à?”

“Không phải.” Khương Đào quay lại, vẻ mặt kì quái nói, “Cậu có phải… chưa từng thấy đồ lót nữ hay không?”

“Sao có thể chứ!” Mặt Thiệu Khê đỏ lên, hơi tức giận nhìn cậu.

Khương Đào ‘À —‘ một tiếng: “Vậy sao trông cậu cứ như chưa thấy cảnh đời vậy?”

“Tại tôi chưa từng thấy cậu như vậy —!” Mắt Thiệu Khê đảo loạn một vòng trên chiếc áo lót nữ màu vàng nhạt in hình hoa Khương Đào mặc, “Cậu như vậy…”

Khương Đào không nhịn được bật cười, “Được rồi.” Cậu với tay ra sau sờ một cái, “Cài chắc chưa?”

“Chắc rồi.” Thiệu Khê nói.

“Cám ơn.” Khương Đào nói. Cậu cầm hai chiếc váy đang để trên giường áng lên người một chút rồi quay đầu lại cười nhạo Thiệu Khê: “Xấu hổ thì quay đi chỗ khác nhé.”

Thiệu Khê cắn răng nghiến lợi nói: “Con trai với nhau cả, có gì mà xấu hổ chứ!”

Khương Đào hiểu ra nói: “Vậy chắc trời nóng lắm nên mặt cậu mới đỏ thành như vậy hả.”

“Cậu…!”

Khương Đào xua tay một cái, ra chiều rất rộng lượng: “Vậy tôi quay ra chỗ khác là được. Tôi biết suy nghĩ cho người khác lắm.”

Thiệu Khê sắp bị cậu làm cho tức điên, nhưng lại không thể phản bác lại được, chỉ đành ngậm miệng nhìn Khương Đào xoay người đưa lưng về phía mình mặc quần áo.

Hắn chuyển tầm mắt đi, nhưng được một lúc thì lại ma xui quỷ khiến thế nào mà đưa mắt quay về, liếc nhìn sống lưng Khương Đào.

Nốt ruồi kia nằm trên đai áo lót một chút xíu, khi Khương Đào đưa tay kéo khóa váy lên thì nó bị che đi luôn.

Hắn nhìn hoa văn trên lưng váy Khương Đào, có chút tiếc nuối mơ hồ trong lòng.