Sói Vương Bất Bại

Chương 660: 660: Sức Mạnh Của Một Giáo Thề Sống Chết Bảo Vệ Long Cung





**********
Chương 660: Sức mạnh của một giáo, thề sống chết bảo vệ Long Cung
Không người nào may mắn còn sống sót Giống như trước đó Vẫn minh chủ đã nói, giết địch tận gốc, không để lại một tên nào! Nhất là nhằm vào con cháu của tôn chủ Thìn Sát, thì càng phải chém tận giết tuyệt.

Dù sao, những người bảo vệ Long Cung kia cũng chỉ vì tiền mới trung thành với tôn chủ Thìn Sát, làm việc thay tôn chủ Thìn Sát.

Dưới sự uy hiếp của cái chết và không còn lợi ích, thì có thể nhặt được một cái mạng cũng đã rất không tệ rồi, dù cho may mắn chạy trốn thì bọn họ cũng tuyệt đối không dám quay trở về báo thù.

Mà những con cháu của tôn chủ Thìn Sát cũng vậy, mối thù của gia tộc thì không đội trời chung, để bọn họ sống thêm một người, sống lâu thêm một ngày thì đều là tai họa ngầm đối với nhóm người Vân minh chủ.

"Giết!" "Giết!" "Giết!"
Máu tươi của kẻ thù văng tung toé trên quần áo của Vẫn minh chủ, ông ta cũng không thèm để ý, không dừng bước chân.

Sau khi đi ra khỏi tòa cung điện kia, ông ta xoay người đi thẳng đến một tòa cung điện ở bên cạnh, cách khoảng mấy chục mét, vung tay lên biến một cái bóng kiếm cực lớn ra ngoài, giống như thiên thạch rơi xuống vậy, hung hằng đầm về lồng ánh sáng của trận pháp phía trên tòa cung điện này.

Một kiếm không đủ thì lại thêm một kiếm!

Liên tục ba kiếm
Căn cứ vào kinh nghiệm thành công của lần vừa rồi, Vận minh chủ đã hiểu rõ đại khái năng lực phòng ngự của lồng ánh sáng trong trận pháp, cho nên ra tay lần này rất quen thuộc và điêu luyện.

"Đùng!" "Đùng!" "Đùng!"
Ba tiếng vang dội như tiếng pháo lần lượt truyền đến, kèm theo một kiếm cuối cùng rơi xuống, lồng ánh sáng của trận pháp đã vỡ tan ra, tiêu tán chôn vùi, mà cả người Vân minh chủ tràn đầy sát ý đi vào...!
Bên kia là chiến trường thuộc về một người Vân minh chủ.

Một bên khác là cuộc chiến đấu hỗn loạn giữa trận doanh hai bên.

Mười mấy người đối đầu với mấy trăm người, nhân số chênh lệch rất lớn, nhìn nhóm người của tộc trưởng Mặc và Tổ Kỳ sơn có vẻ như ở vào thế yếu, hết lần này đến khác khác, mười mấy người bọn họ lại không có người nào không là cường giả Minh Cảnh, xông vào những cao thủ Ám Cảnh của Long Cung kia giống như là hổ lạc vào bầy dễ vậy, dù cho lấy một đánh năm! Đánh mười! Đánh hai mươi thì cũng đủ để quét ngang, nghiền ép.

Cho nên bên trong chiến trường này xuất hiện một màn vô cùng quỷ dị, ước chừng mấy trăm người bảo vệ Long Cung vừa mới tập hợp thành một trận hình, thì đã bị mười mấy cường giả Minh Kình tách ra.

Chỉ thấy rất nhiều chưởng ảnh, quyền ảnh, đạo ảnh, kiểm ảnh rất lớn bắn thẳng về các phương hướng khác nhau, thẳng tiến không lùi, đánh đầu thắng đó, mỗi một chưởng, mỗi một quyền, mỗi một đạo, mỗi một kiếm đều sẽ giết chết đi mấy người, thậm chí mười mấy người bảo vệ Long Cung.

Hầu như mỗi một phút, mỗi một giây, mỗi một cái nháy mắt đều sẽ có người bị giết.


Rối loạn
Trận hình triệt để rối loạn
Trước thực lực tuyệt đối, những bảo vệ Long Cung được huấn luyện rất nghiêm chỉnh trong ngày bình thường, bây giờ đã giống như năm bè bảy mảng, nhìn thấy một người lại một người bạn của bản thân họ lần lượt ngã xuống, chính tai lại nghe được tiếng kêu thảm thiết ở chung quanh.

Rất nhanh sau đó đã có người không còn chống đỡ được, hốt hoảng mà chạy trốn! "Muốn đi sao?"
Hai người tộc trưởng Mặc và Tổ Kỳ Sơn, mỗi người một bên trái phải cũng không có ra tay, chỉ là muốn phòng ngừa có người chạy trốn.

Cho nên bọn họ thấy thế thì không hẹn mà cùng hừ lạnh một tiếng, mặt mũi tràn đầy vẻ khinh thường nói: "Không có dễ dàng như vậy!"
Dứt lời!
Hai người hóa thành hai cái bóng người, nhanh như cơn gió, nhanh như sấm sét, đuổi giết về những người bảo vệ Long cung đang chạy trốn kia, ở trong tay hai người bọn họ đương nhiên sẽ không có con cá nào lọt được lưới.

Không đến nửa phút, mấy trăm tên bảo vệ Long cung đã bị giết chết hơn phân nửa, khắp nơi trên quảng trường đều phơi thấy, máu chảy ồ ạt, tràn ngập một mùi máu tươi đủ để cho người bình thường hít thở không thông.

"Xong!" "Chết chắc!"
Những người bảo vệ Long Cung còn lại đều bị dọa sợ mất mật, sắc mặt xám như tro tàn, đánh cũng đánh không lại, trốn thì trốn không thoát, làm gì còn có đường sống cho bọn họ.


Nhưng mà ngay khi bọn họ lâm vào cảnh tuyệt vọng, tuỳ thời chuẩn bị nghênh đón tử thần, thì một âm thanh quen thuộc với bọn họ đột nhiên truyền đến: "Con chó ở nơi nào dám chém giết ở trong Long Cung?"
Tiếng nói như tiếng sấm, đâm thẳng màng nghĩ người "Đùng!"
Lời còn chưa dứt, người còn chưa đến, thì một cây giáo một mét tám đã bay thẳng tới, tốc độ nhanh đến cực hạn, mang theo sát ý lạnh thấu xương không gì sánh kịp, trong nháy mắt đã xong vào bên trong chiến trường đang hỗn loạn tưng bừng.

"Phập!" "Phập!"
Không đợi đám người trong chiến đấu lấy lại tinh thần, cây giáo một mét tám kia đã xuyên thẳng qua đám người, kèm theo hai tiếng trầm đục để cho người ta không rét mà run, trong đó có hai người bị cây giáo xuyên thẳng qua cổ, máu tươi lập tức phun ra, trong cổ lưu lại một cái lỗ máu rất dọa người.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc bởi một cảnh này.

Hù dọa!
Trận chiến cũng vì đó mà dừng lại.

Tiếp đó! Ánh mắt mọi người đều nhìn về hai thẳng xui xẻo kia, hơn nữa liếc mắt đã nhận ra thân phận của bọn họ.

Hai người kia đều là cường giả Minh Cảnh của bên tộc trưởng Mặc và Tổ Kỳ Sơn.

Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyệ*n tại ТгuуeлAРP.cом
Hai cường giả Minh Cảnh dưới tình trạng không đề phòng đã bị một cây giáo giết chết tại chỗ, mất mạng trong nháy mắt.

Rõ ràng!

Cho đến trước khi chết thì hai cường giả Minh Cảnh kia cũng không thể tin được, bọn họ đang tràn đầy ý chí chiến đấu, giết say sưa ngon lành, rõ ràng đã nắm chắc thắng lợi trong tay, hầu như đã là nghiền ép về một phía, kết quả lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn!
Cổ bị cây giáo một mét tám xuyên thẳng qua, bọn họ còn chưa có chết hẳn, thậm chí còn không có ngã xuống, chỉ là cảm giác trong cổ họng giống như thiếu chút gì đó, cảm giác đau nhức kịch liệt truyền đến, hô hấp ngày thường đã trở thành một chuyện xa xỉ.

Thế là bọn họ nhịn đau, dùng chút sức lực cuối cùng, chậm rãi chật vật nghiêng đầu qua, liếc mắt nhìn xem cây giáo một mét tám kia.

Chỉ thấy một thân hình to lớn xuất hiện ở phía trước, đưa tay ra nắm chặt cây giáo một mét tám kia, trong đôi mắt người kia tràn đầy lửa giận, đối phương cách không đối mặt với bọn họ, hừ lạnh nói: "Người tự tiện xông vào Long Cung, đáng chém"
Người này chính là Phi tướng quân của Long Thành, Lý "Viu!" "Viu!" "Viu!"
Mà sau khi Lý Vệ ngã xuống đất, kèm theo từng trận tiếng xé gió, lại lần lượt có từng thân hình theo sát mà tới, xuất hiện ở sau lưng Lý Vệ, chừng mười mấy người, mà Lý Trâm Anh cũng ở trong số đó.

Mà ba người Âm Thiên Kỳ phụ trách bảo vệ Lý Trâm Anh đương nhiên cũng ở đây.

Trong mười mấy người kia, ngoại trừ Lý Trâm Anh, thì trên thân bọn họ đều tản ra hơi thở rất mạnh mẽ, tất cả bọn họ đều là cường giả Nhất Cảnh Minh Khí.

Vốn là người bảo vệ Long cung chỉ có năm, sáu cường giả Minh Cảnh, nhưng mà ngoại trừ người bảo vệ, trong mấy trăm con cháu đời sau của tôn chủ Thìn Sát cũng có nhất định cường giả Nhất Cảnh Minh Khí tồn tại, lại thêm giống ba người Âm Thiên Kỳ như thế, cường giả Minh Cảnh đi theo Quỷ Sát còn lại cùng tiến vào Long Thành, tập hợp cùng một chỗ thế mà lại chừng mười mấy người, chính là một cỗ thế lực vô cùng mạnh mẽ.

Điều này cũng là lý do vì sao Lý Vệ nhận được tin tức mà chậm chạp không có xuất hiện, kẻ địch quá nhiều, lại quá mạnh, nếu như các cường giả Minh Cảnh ở trong Long Cung phân tán ra mà lần lượt tham chiến, thì không thể nghi ngờ rằng sẽ bị đánh tan từng người, căn bản là không có bất kỳ phần thắng gì.

Cho nên Lý Vệ tốn thêm mấy phút thời gian, tụ tập mười mấy cường giả Minh Cảnh ở bên trong Long Cung lại cùng một chỗ, lúc này mới dẫn đội xuất hiện, một cây giáo giết hai người, thề sống chết bảo vệ Long Cung..