Sói Vương Bất Bại

Chương 662: 662: Giả Thần Giả Quỷ Sức Mạnh Của Trận Pháp Mê Cung





Tiên sinh Vu chính là một đại sư trận pháp rất cao thâm, xem như là người thiết kế của toà Long Cung này, trước đây ông ta đương nhiên sẽ không chỉ vẻn vẹn thiết kế những trận pháp phòng ngự lồng ánh sáng kia, một khi có kẻ địch đánh vào, chỉ vẻn vẹn dựa vào những lồng ánh sáng của trận pháp phòng ngự là không được, chỉ có thể kéo dài thêm một chút thời gian mà thôi.

Cho nên khi thiết kế những trận pháp lồng ánh sáng này để bảo vệ con cháu đời sau của gia tộc Hiên Viên, tiên sinh Vu cũng thiết kế trận pháp có tính công kích.

Chính là trận pháp mê cung mà Lý Vệ đã nói.

Hầu như ngay khi tiếng nói của Lý Vệ vừa rơi xuống, thì điều ngoài ý muốn đã xảy ra, đột nhiên có từng chùm sáng bắn từ trong khe hở ở dưới sàn nhà ra, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, chùm sáng màu gì cũng có, tụ tập lại cùng một chỗ, hiện ra bảy sắc cầu vồng sáng chói loá mắt, bao trùm khu vực vài trăm mét chung quanh, chiếu sáng cả bầu trời đêm ở trên đỉnh.

Tộc trưởng Mặc, Tổ Kỳ Sơn và mười mấy người kia vội vàng không kịp chuẩn bị, cho nên đều bị chùm sáng bảy màu này bao phủ.

Trái lại!
Trận pháp mê cung dường như chịu sự điều khiển của Lý Vệ, mà Lý Vệ có thể khống chế phạm vi bao trùm của chùm sáng bảy màu kia, anh ta cố ý giữ lại mấy giây để cho những người bảo vệ Long Cung có thời gian lùi ra năm trăm mét bên ngoài, không bị trận pháp mê cung tác động đến.


"Rút lui!" "Mau bỏ đi!"
Phản ứng của những người bảo vệ Long Cung cũng rất nhanh chóng, không hẹn mà cùng lách cơ thể để lùi lại.

Nhưng mà điều này cũng cho đám người Âm Thiên Kỳ đầy đủ thời gian, đám người Âm Thiên Kỳ sửng sốt một lát, không chút do dự mà quyết định nhanh chóng: "Nhanh lên! Bảo vệ cô Lý rời đi khỏi cái địa phương quỷ quái này!" "Vut!" "Vụt!" "Vụt!"
Đám người Âm Thiên Kỳ mang theo Lý Trâm Anh xen lẫn trong đội ngũ của những người bảo vệ Long Cung, hóa thành mấy bóng người đi tới vị trí năm trăm mét bên ngoài, cũng không có nghe theo mệnh lệnh của Lý Vệ là xông lên liều mạng với tộc trưởng Mặc, Tổ Kỳ Sơn và đám cường giả Minh Cảnh kia.

Không có cách nào!
Nếu như là chiến đấu chém giết bình thường, mấy người Âm Thiên Kỳ cũng còn có thể xông lên giả làm bộ làm tịch, nhưng mà Lý Vệ đột nhiên mở trận pháp mê cung ra, mà bọn họ lại hoàn toàn không biết gì về trận pháp mê cung này, tuỳ tiện vọt vào thì e rằng sống chết đều phải chịu sự khống chế của Lý Vệ, trở thành con cờ trong tay Lý Vê.

Cho nên bọn họ chỉ có thể lựa chọn chạy trốn, tiếp đó đứng ở bên ngoài trận pháp, yên lặng theo dõi tình hình, tuỳ thời mà hành động.

Cũng có những người làm ra hành động giống như đám người Âm Thiên Kỳ, đó là mấy cường giả Minh Cảnh đi theo Quỷ Sát đến đây, có tất cả bốn người, tăng thêm đám người Âm Thiên Kỳ, chừng bảy cường giả Minh Cảnh mượn cơ hội mà rút lui ra bên ngoài trận pháp.

Đến mức
Mười mấy cường giả Minh Cảnh mà Lý Vệ mang tới, thì chỉ có tám người đi theo anh ta xông vào trong trận pháp, sáu người trong đó là người bảo vệ Long Cung, hai người còn lại chính là con cháu đời sau của tôn chủ Thìn Sát.

"Hừ!"
Thấy cảnh này, tộc trưởng Mặc vốn có lo lắng, bây giờ đã lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, cười lạnh nói: "Giả thần giả quỷ! Người một nhà đều không nghe theo mệnh lệnh của cậu, cậu lấy cái gì mà đấu với tôi chứ?" "Tất cả mọi người cùng tiến lên, giết cho tôi!"
Dứt lời!
Tộc trưởng Mặc đi đầu tiên, cả người hoá thành một tàn ảnh tia chớp, nghênh đón Lý Vệ đang xung phong liều chết tới, ông ta cũng không tin, dù sao thực lực của Lý Vệ chỉ là Nhất Cảnh Minh Khí, dù cho mượn nhờ trận pháp, thì há có thể là đối thủ của ông ta.


Ông ta chính là cường giả thứ thiệt Nhị Cảnh Minh Tâm, kém một cảnh giới giống như là kém một cái rãnh trời vậy.

Nhớ đọc truyện trên ТгцуeлАРР.cом đ*ể ủng hộ team nha!!!
Tổ Kỳ Sơn theo sát phía sau!
Mười mấy cường giả Minh Cảnh cũng không có ai lùi lại, vô cùng đoàn kết, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng đối với đám người Âm Thiên Kỳ.

"Giết!" "Giết!" "Giết!"
Hai bên đều ôm tín niệm tất thắng và quyết tâm sống chết, khoảng cách không đủ trăm mét đã tới, từng đòn tấn công hung hãn vô song hầu như bùng nổ ra cùng một lúc, có người ra quyền, có người đánh chưởng, có người chém đạo, có người chém kiếm.

Nhưng mà khi công kích của hai bên sắp đụng vào nhau thì xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, một màn khiến cho người ta khó có thể tin đã xuất hiện.

Chỉ thấy cây giáo trong tay Lý Vệ đang đẩm về phía tộc trưởng Mặc, nắm đấm của tộc trưởng mặc đang đánh về phía Lý Vệ, nhưng mà một giáo một quyền này cũng không có đụng nhau hung ác giống như trong dự đoán.

Mà là...!

Một quyền mà tộc trưởng Mặc đánh ra đã biến mất, tiếp theo một cái chớp mắt đã xuất hiện ở sau lưng Lý Vệ, một quyền rơi vào không khí, giống như là xuyên qua cơ thể của Lý Vệ vậy.

Mà trái lại.

Cây giáo một mét tám trong tay Lý Vệ lại đâm thẳng một đường tới trước.

Hướng tới phía trước! Lại hướng tới phía trước! Không chút trở ngại mà đâm vào cơ thể của tộc trưởng Mặc.

Thấy thế, hai con người của tộc trưởng Mặc đột nhiên co rút lại, đơn giản là không dám tin vào hai mắt của bản thân ông ta nữa.

"Con mẹ nó! Đây là thứ đồ chơi gì?" "Đây chính là sức mạnh của trận pháp mê cung sao? Chẳng lẽ cái trận pháp mê cung này, chính là để cho người ta sinh ra ảo giác, nhìn thấy một chút chuyện không có khả năng chân thực xảy ra hay sao?".