Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 259: Anh sẽ đến đó gặp em ngay bây giờ Round II




Câu chuyện bên lề 16. 

Tại Hoa Kỳ, một nơi nào đó ngoại ô trung tâm thành phố. Một chiếc xe saloon màu đen lướt nhẹ trên con đường nào đó, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, nhưng ấm cúng, với mái ngói màu đỏ.

Soạt, soạt, soạt.

Ba người leo ra khỏi xe bao gồm Cục trưởng CIA, David Brennan và hai vệ sĩ của ông ta. Cục trưởng nhìn lên mái ngói màu đỏ một chút trước khi ra mệnh lệnh cho hai vệ sĩ.

“Hai người, đợi tôi ở đây.”

“Nhưng, thưa ngài …”

Vì hai người đặc vụ này có nhiệm vụ bảo vệ ông ta, nên mệnh lệnh đó khá khó chấp nhận, nhưng thái độ của Cục trưởng vẫn không thay đổi.

“Không sao đâu, điều này ổn thôi.”

Ông ta bất đắc dĩ vẫy tay về phía hai người cấp dưới đang cố can ngăn ông ta.

“Dù gì bà ấy cũng không thích những chuyến thăm ồn ào như thế này, nên hai cậu không cần đi theo tôi.”

Để lại đằng sau hai người vệ sĩ, Cục trưởng đi một mình về phía cửa trước ngôi nhà và bắt đầu chỉnh sửa trang phục. Khi ông tuốt lại vẻ đập chai của mình xong, ông thận trọng gõ cửa.

“Thưa Quý bà? Là tôi, Dav ….”

Ngay khi ông ta thốt lên tự giới thiệu được vài chữ, cánh cửa mở ra và một đứa trẻ người Hoa Kỳ gốc Phi ló đầu ra dòm dòm ngó ngó. Cục trưởng ngay lập tức nhận ra cháu trai của Quý bà Selner và cúi xuống thấp hơn để ngang với tầm mắt của cậu bé trước khi vỗ vào đầu đứa trẻ.

“Bà của con có ở nhà không?”

“Bà ấy đang đợi ông, ông chú râu ạ, đã đợi lâu rồi.”

David Brennan nhìn đứa trẻ chỉ vào mình và không thể không cười khúc khích.

Nhưng đương nhiên … Mục đích ông ta đến đây là để làm gì?

Đó chính là để gặp nhà ngoại cảm, nhà tiên tri, người ‘dự đoán tương lai’ một cách chính xác thực sự.

Không quan trọng là ai hay bất cứ thứ gì được yêu cầu tiên tri, chỉ cần đưa ra mục tiêu cụ thể, Quý bà Selner đều có thể tiên tri được, bà là một người nổi tiếng trên toàn thế giới. Đó là người mà ông ta đến đây để trực tiếp gặp mặt.

Tất nhiên, ngay từ đầu ông ta đã không tin lời Quý bà.

Nhưng sau đó, Quý bà giải quyết những vấn đề nghiêm trọng mà ngay cả CIA, một tổ chức tình báo đỉnh cao của thế giới, cũng không giải quyết được, và ngay lúc đó, Cục trưởng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng ở Quý bà.

Quý bà đã tiên đoán đúng sự thật.

Một người có khả năng tiên tri thực sự …

Vì vậy, ông ta đến đây mà không báo trước, cũng được Quý bà dự đoán ra.

Được hướng dẫn bởi người cháu, Cục trưởng vào phòng khách nơi Quý bà đang đợi với một tách trà ấm trên bàn cà phê. Ông ta lịch sự chào Quý bà.

“Lâu rồi không gặp, thưa bà.”

“Rất vui được gặp anh, Dave.”

Cục trưởng ngẩng đầu lên.

Lần cuối cùng ông ta bước vào đây là khoảng một năm trước; ông ta nhìn xung quanh và nhận thấy nội thất của phòng khách không thay đổi kể từ lần ghé thăm cuối cùng trước khi cẩn thận đặt mông lên chiếc ghế dài.

“Thưa bà, có lẽ bà không thể tưởng tượng được công việc của chúng tôi đã trở nên khó khăn như thế nào kể từ khi bà tuyên bố nghỉ hưu.”

Người ta có thể nói rằng thông tin về quá khứ không có giá trị so với thông tin về tương lai.

CIA đã gặt hái được rất nhiều thành công bằng cách hợp tác với Quý bà Selner, vì vậy cảm giác mất mát mà cơ quan này nhận được sau khi bà ấy nghỉ hưu thực sự vượt xa trí tưởng tượng của một người.

Cục trưởng nói với một nụ cười hiện trên khuôn mặt như là một trò đùa đơn giản, nhưng niềm tin thực sự của ông ta, ẩn dưới bề mặt, có thể được nghe thấy nếu ai đó tinh ý một chút.

Tuy nhiên, Quý bà trả lời một cách bình thản như thể bà ấy đang trêu chọc một đứa trẻ đang cố lấy bánh quy.

“Dave, tôi đã nói với anh điều này rồi, phải không? Tôi không còn khả năng nhìn thấy tương lai sau khi người đó đến.”

“À ….”

Có phải Quý bà đang nói về ‘Thần chết’?

Cục trưởng chỉ có thể mím môi một cách gượng gạo với câu trả lời đó từ Quý bà.

Sức mạnh của Quý bà trở nên vô dụng sau khi vị ‘Thần chết’ đó xuống thế giới này.

Cục trưởng đã quên những gì ông ta muốn nói sau khi nhớ lại lý do Quý bà nghỉ hưu.

“….”

Và thế là, sự im lặng đè nặng giữa hai người.

David Brennan tự hỏi ông ta phải làm thế nào để phá vỡ bầu không khí khó xử này trước khi mùi thức ăn bốc lên mũi ông ta.

“Thưa bà, bà đang ở giữa một bữa ăn sao?”

Quý bà từ từ lắc đầu.

“Trên thực tế, tôi đang gặp một vị khách khác.”

“Ah, tôi hiểu.”

Quý bà không thích gặp gỡ mọi người, nhưng bà ấy đang gặp một vị khách khác?

Cục trưởng hơi nghiêng đầu, nhưng chẳng mấy chốc, ông ta quyết định ngừng suy đoán lung tung. Nụ cười trên mặt ông ta biến mất ngay sau đó.

“Nếu vậy, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề ngay lập tức.”

Tuy nhiên, khi ông ta nói điều đó, Quý bà trả lời như thể bà ấy đang đợi điều gì đó từ ông ta.

“Câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên là ‘có’ và đối với câu hỏi thứ hai, ‘không’.”

“K-Khoan đã ….”

Cục trưởng chỉ có thể tạo ra một biểu hiện bối rối khi câu hỏi của ông ta đã được trả lời ngay cả trước khi ông ta có cơ hội nói ra. Quý bà cười toe toét.

“Anh dự định hỏi tôi tại sao tôi biết câu hỏi mà trả lời mặc dù tôi không thể nhìn thấy tương lai được nữa, tôi có sai không?”

“….Oh, không sai.”

“Dave. Những câu trả lời anh tìm kiếm từ tôi thực sự là vấn đề của quá khứ. Tôi chỉ đơn giản là nhìn thoáng qua một phần của quá khứ và cung cấp cho anh một câu trả lời phù hợp.”

“Oh….Oh…”

Cục trưởng gật đầu, một tiếng rên khe khẽ rời khỏi môi ông ta. Quý bà cẩn thận tiếp tục.

“Chà, vậy thì…Tôi có thể cung cấp cho anh câu trả lời thích hợp cho câu hỏi của anh không?”

David Brennan rút ra một chiếc khăn tay và thấm mồ hôi trên trán.

“Tất nhiên. Xin hãy tiếp tục, thưa bà.”

Sau đó, Quý bà bắt đầu với những lời giải thích của mình.

“Đúng vậy, Dave. Tôi biết anh muốn tìm hiểu về ai.”

Câu trả lời của Quý bà cho câu hỏi đầu tiên là “có”. Tuy nhiên, câu trả lời cho câu hỏi tiếp theo là ‘không’.

“Thật không may, tôi sẽ không tiết lộ thông tin nào về người đó cho bất cứ ai.”

“Nhưng, thưa bà…!”

Giọng nói của Cục trưởng đột nhiên to hơn. Ông ta không cố đe dọa Quý bà hay bất cứ điều gì tương tự. Chỉ là sự kích động của ông ta hơi quá lố và cuối cùng ông ta hét lên.

“Nếu là bà, thì bà nên biết những gì người đàn ông đó đã làm! Chúng ta không thể để một người như thế chạy lông nhông ở ngoài xã hội mà không….”

Ngay lúc đó, Quý bà hét lên như thể không nhịn được nữa.

“Tôi chọn không nói bất cứ điều gì bởi vì tôi biết người đàn ông đó như thế nào!”

Đây chắc hẳn là lần đầu tiên nhìn thấy Quý bà như thế này.

Cục trưởng không biết nên thể hiện biểu cảm gì bây giờ sau khi phải đối mặt với cơn giận giữ từ Quý bà lần đầu tiên. Thật tệ cho ông ta, giọng nói giận dữ của Quý bà không dừng lại ở đó.

“Cục trưởng, đôi mắt của anh chỉ để trang trí thôi sao??”

“Nhưng, thưa bà…!”

“Anh không thấy đoạn phim có trong cái USB đó à?”

“…”

Thật vậy, ông ta đã nhìn thấy nó.

Ông ta nhìn thấy cảnh một người đàn ông thậm chí không lùi một bước khi đứng trước những con quái vật khổng lồ đáng sợ đó. Sức mạnh mà người đàn ông này sở hữu thật sự rất đáng sợ và kinh ngạc, nhưng điều đó đã giải cứu loài người khỏi thảm họa này.

“Anh có tin tôi không nếu tôi nói với anh … thảm họa đó không phải là lần đầu tiên?”

Quý bà hình thành một biểu cảm nghiêm túc ngay lập tức.

“….”

Có một thảm họa như thế trong quá khứ??

Khoảnh khắc Cục trưởng nghĩ về loài người đối mặt với các mối đe dọa cấp độ tuyệt chủng nhiều lần trong quá khứ mà ông ta không biết gì về chúng, toàn bộ cơ thể ông ta bắt đầu run rẩy không thể kiểm soát.

Nhưng khi suy ngẫm thêm một chút nữa, ông ta nhận ra rằng một trường hợp như vậy không còn đáng ngạc nhiên nữa; ngay cả thảm họa lần này đã được chính phủ Hoa Kỳ xếp vào loại bí mật hàng đầu và, ngoài một vài người liên quan đến vấn đề này, không ai biết những gì đã xảy ra hoặc người nào đã làm gì vào ngày đặc biệt đó.

Nếu là như vậy, ông ta ngu gì đi rêu rao với các nước khác là chính Hoa Kỳ đã giải quyết thảm họa này cơ chứ?

Có lẽ, giống như những gì Quý bà đã nói, người đàn ông đó thực sự …..

Cục trưởng đặt tay lên cằm và bắt đầu suy nghĩ về điều gì đó trước khi ngẩng đầu lên.

“Không, tôi tin tưởng ở bà.”

Ông ta quen biết Quý bà được khoảng ba năm rồi, nhưng vì lý do nồi nào đó, đôi khi ông ta có cảm giác rằng ông ta đã quen biết Quý bà lâu hơn thế. Đó có lẽ là lý do khiến ông ta cảm thấy tin tưởng vào Quý bà. Chỉ dựa vào cảm giác từ đâu đó sâu thẳm trong lòng ông ta.

Qúy bà gật đầu trả lời. Cục trưởng thận trọng hỏi bà ấy một câu khác.

“Người đàn ông từ cảnh quay…Bà có thể đảm bảo với tôi rằng người đàn ông đó không phải là một người nguy hiểm được hay không?”

Quý bà trả lời ông ta ngay lập tức không một chút do dự.

“Vâng, tôi đảm bảo.”

Ông ta gật đầu lần nữa và như thể cuối cùng đi đến kết luận, ông ta ngẩng đầu lên.

“Được rồi, tôi đã hiểu. Tôi sẽ vờ rằng tôi chưa bao giờ nghe bà nói về người đàn ông đó.”

Cục trưởng đứng dậy từ vị trí của mình trong khi hình thành một khuôn mặt buồn bã nhưng nhẹ nhõm.

“Chà, vậy thì…”

Ông ta tạm biệt Quý bà rồi quay lưng bỏ đi, nhưng giọng nói ấm áp của bà ấy ngăn bước chân ông ta lại.

“Dave, tôi đã nướng một ít bánh quy. Anh có muốn ăn một ít không?”

“Oh….”

Ông ta phát hiện ra một túi bánh quy trong tay Quý bà, nhưng chỉ có thể từ chối lời đề nghị với một nụ cười nhẹ.

“Không, tôi xin lỗi. Cảm ơn vì lời đề nghị của bà.”

Bây giờ chuyến ghé thăm ông ta đã kết thúc, biểu cảm của ông ta trở lại giống như một người bình thường. Quý bà chào tạm biệt ông ta bằng một nụ cười dịu dàng và gọi cho cháu trai của mình hướng dẫn ông ta ra xe.

Đứa trẻ thực sự thích ‘ông chú râu’ này vì lý do nồi nào đó, vì vậy cậu nhóc đã nhanh chóng chạy đến chỗ David Brennan và nắm chặt cổ tay người đàn ông lớn tuổi.

“Tôi sẽ trở lại sau, thưa bà.”

“Về cẩn thận, Dave.”

Cục trưởng, tay vẫn bị cháu của Quý bà giữ chặt, cuối cùng cũng rời khỏi nơi cư trú, và người khách trốn ở phía bên kia phòng xuất hiện.

“Hừ…Tôi không thích lão già đó. Này, bà ơi, tôi có nên đi dạy cho lão ta một bài học không?”

Anh ta là một người đàn ông cao to đen hôi với mái tóc vàng bóng mượt. Anh ta cướp túi trong tay Quý bà, lấy một ít ra rồi nhét chúng vào miệng.

“Thomas, tôi nghĩ giấy phép cạnh tranh của cậu sẽ bị thu hồi nếu cậu gây ra một sự cố khác bên ngoài võ đài?”

Thomas cười toe toét và nhai những chiếc bánh quy trong miệng.

Crốp, cờ rốp.

“Chà, vậy thì…”

Người đàn ông này không ai khác chính là Thomas Andre.

Không nhiều người biết rằng nhà vô địch hạng nặng hiện tại của UFC là một trong số rất ít người mà Quý bà đã gặp mặt. Nếu các phóng viên biết được sự thật này, họ sẽ nhảy lên nhảy xuống điên cuồng trong khi chụp ảnh không ngừng.

Anh ta ăn sạch túi bánh quy trong nháy mắt nhưng dường như nó không lấp đầy cái bụng rỗng của anh ta. Sau đó, anh ta mở miệng nói.

“Này, thưa bà. Tôi có thể hỏi bà một câu được không?”

Quý bà cười toe toét và gật đầu. Thomas cuộn cái túi rỗng thành một quả bóng khi anh ta nói.

“Tôi chắc chắn có rất nhiều người chết vì tai nạn, không chỉ riêng một người như tôi.”

Đặc biệt là với các vụ tai nạn xe hơi, vô số người sẽ chết gần như mỗi ngày. Tuy nhiên, hầu như không ai trong số họ nhận được một cuộc gọi từ Quý bà trước khi điều đó xảy ra.

Vào ngày nghỉ được chờ đợi từ rất lâu, Thomas chuẩn bị bước vào trong chiếc xe thể thao yêu dú của mình để đi nghỉ mát. Nhưng sau đó, anh ta trở thành một trong số ít người may mắn nhận được cuộc điện thoại định mệnh đó.

Sau khi trả lời cuộc gọi của Quý bà, anh ta vội vàng kiểm tra lốp xe và nhận thấy một chiếc đinh nhỏ bị kẹt trong đó. Rất may, anh ta đã tránh gặp tai nạn, nhưng nếu anh ta khởi động xe và lái đi, thì anh ta đã mất mạng, giống như cách mà Quý bà đã cảnh báo anh ta.

Điều đó có nghĩa, Quý bà Norma Selner là vị cứu tinh cuộc đời anh ta.

Sau đó, Thomas đã chạy đến đây để gặp Quý bà ngày hôm nay, nhưng những gì xảy ra vào ngày hôm đó vẫn còn là một bí ẩn đối với anh ta.

“Tại sao bà lại cứu tôi vào ngày đó?”

Chà, Quý bà không thể là một fan hâm mộ UFC, vì vậy,…

Thomas Andre luôn cảm thấy tò mò về lý do tại sao Quý bà lại giúp anh ta.

“…..”

Quý bà Selner nhìn anh ta mà không nói gì sau khi nghe câu hỏi khá bất ngờ đó, trước khi đưa ra câu trả lời muộn màng cho anh ta, người là một trong những ngôi sao thể thao hàng đầu cả nước.

“Bởi vì … cậu đã làm nhiều điều tốt đẹp trong kiếp trước.”

“…..Tôi đã làm điều gì?”

Thomas Andre, được biết đến với cái tên ‘Bad Boy’ của UFC, không, Ác quỷ trên võ đài, đã làm điều gì tốt đẹp cơ chứ?

Anh ta thoáng tự hỏi liệu Quý bà có ăn nhầm cái giống gì hay không mà trả lời ngu người như vậy, nhưng sau đó, anh ta quyết định không nói những gì hiện lên trong đầu sau khi nhớ rằng anh ta nợ Quý bà một mạng sống.

“Hừ.”

Quý bà cười khẽ và chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ phòng khách, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu đen đang rời đi cùng với Cục trưởng CIA bên trong. Cháu trai Quý bà đang vẫy tay với ‘ông chú râu’ cho đến khi chiếc xe không thể nhìn thấy được nữa.

Ràng buộc quan hệ trong quá khứ‘.

Nhìn thấy các ràng buộc quan hệ trong quá khứ đang được hình thành một cách có ý thức hoặc tiềm thức bởi các bên liên quan, có lẽ ‘số phận’ này luôn đi đúng hướng của nó.

Đó là cảm giác của Quý bà lúc này.

Sau khi xác nhận rằng Cục trưởng đã rời đi, Thomas ngồi phịch xuống chính vị trí trên chiếc ghế dài nơi lãnh đạo CIA từng ngồi.

“Được rồi, vậy thì…Người đàn ông trong video đã làm gì mà một người như lão ta đến gặp bà vậy?”

Quý bà trả lời với giọng điệu lãng tránh.

“Anh ta đã cứu thế giới.”

“…..”

Đôi khi, thật khó để nói liệu Quý bà đang đùa hay đang nghiêm túc.

Chà, dù sao thì đó cũng là cảm giác thích thú khi ở bên bà ấy.

Thomas đeo cặp kính râm mà anh ta thích, và chuyển ánh mắt tối sầm của mình về phía Quý bà Selner.

“Nếu vậy, … Người anh hùng cứu thế giới bây giờ đang làm gì vậy?”

Quý bà vẫn chăm chú nhìn đứa cháu mình bước vào trong nhà, rồi nở một nụ cười lặng lẽ trên môi.

“Hmm, tôi tự hỏi, có lẽ cậu ấy đang tận hưởng tuổi trẻ của mình ở một nơi nào đó chăng?”

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●

Waaahhhaa-!!

Vòng đấu loại cuộc thi điền kinh được diễn ra với sự cổ vũ cuồng nhiệt của khán giả! Thí sinh từ khắp các trường trung học trên toàn quốc đổ xô về đây tham dự.

Khi đội trưởng của hai đội quan sát đối thủ của nhau trên sân, có lẽ không có gì đáng ngạc nhiên, ngọn lửa đối địch bắt đầu rực cháy từ đôi mắt của cả hai người.

“Oiii, Choi Taewoong! Có vẻ như cậu đã lầm đường lạc lối rồi thì phải!! Cậu thậm chí còn để một học sinh năm nhất tham gia mọi loại hình thi đấu nữa kìa!”

Đội điền kinh của Jinwoo hiện đang đối mặt với những lời chế giễu điêu ngoa từ đội trưởng đội địch thủ lâu năm – trường trung học Hwaseong, Joh Giseok.

“Tôi nghe nói rằng át chủ bài cũ của cậu, Woo Sahngin, đã bị thương và nghỉ ngơi trong vài tháng. Điều đó làm cho năng lực của cậu giảm xuống nhiều đến mức cậu không có lựa chọn nào khác ngoài việc chọn một học sinh năm nhất thay thế sao??”

Joh Giseok tiếp tục với sự khiêu khích của mình, nhưng Choi Taewoong chỉ đơn giản là cười nhếch mép và nắm lấy vai Jinwoo.

“Chẳng bao lâu nữa, cậu sẽ há hốc mồm trước tài năng của học sinh năm nhất này cho mà coi.”

“Heee ~ yah, thay vì phá vỡ nhiều kỷ lục trong thi đấu, cậu trở nên có khiếu hài hước trong việc đưa ra những trò đùa rồi đấy!”

Tia sét tượng hình bắn ra giữa đôi mắt hai người đội trưởng ngày càng mãnh liệt hơn. Trong khi đó, Jinwoo đang gãi đầu bằng ngón trỏ.

Với những điều như thế này, sẽ rất khó để bám sát kế hoạch kìm hãm sức mạnh để mình không bị chú ý ….

Trong khi Jinwoo đứng đó biểu hiện bối rối, Joh Giseok nhìn anh từ trên xuống dưới và cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Khóe môi của đội trưởng trường trung học Hwaseong cong lên.

“Điều này, quả thực là…một sự trùng hợp hài hước.”

Joh Giseok quay lưng lại và ra hiệu cho các thành viên trong đội của mình; Khi cậu ta làm vậy, một anh chàng to lớn đứng đằng sau họ sải bước về phía trước với một biểu hiện tràn đầy sự tự tin, không bị kiềm chế.

“Cậu thấy đấy, bên tớ cũng có một học sinh năm nhất kỳ dị.”

Ngay tại thời điểm đó, Jinwoo thốt ra một tiếng kêu ngạc nhiên sau khi nhìn thấy khuôn mặt của người được gọi là học sinh năm nhất kỳ dị này.

“Hử?”

“Có vẻ như học sinh năm nhất của cậu có thể cảm nhận được điều đó, phải không?”

Joh Giseok tăng âm lượng giọng nói trong khi đặt tay lên vai thành viên mới của đội, người sở hữu vóc dáng vượt xa trình độ của một học sinh trung học bình thường.

“Đứa trẻ này đây, cậu ta là vũ khí bí mật của trường trung học Hwaseong, Kim Cheol năm nhất.”

Dịch bởi: Daemond