Sơn Tặc Du Ký

Chương 8: 8: Bị Lừa





Thấy La Nhất Phong đi về phía mình, Lê Lâm biết ý để hộ vệ bên cạnh đi làm việc.

Lúc khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước mới mỉm cười ôn hòa hỏi:
"Phong huynh có chuyện gì sao?"
La Nhất Phong nhìn hắn, chắp tay lại ôm quyền nói:
"Ta có việc muốn bàn với thế tử một chút, không biết có được hay không?"
Lê Lâm tươi cười khách sáo:
"Phong huynh không cần phải khách khí như vậy.

Mọi người là do ta mời đến, có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ việc nói, nếu ta có thể làm nhất định sẽ không chối từ."
"Vậy thì tốt quá! Hi vọng thế tử có thể giúp đỡ chúng ta tìm người một chút." Khuôn mặt nghiêm nghị của La Nhất Phong có phần hòa hoãn nói.
Lê Lâm tò mò:
"Các ngươi muốn tìm người nào?"
"Là tam đệ và tứ đệ của ta."
Lê Lâm khẽ nhếch mi mắt, có chút ngạc nhiên nói:
"Hai người họ không phải đang ở trong sơn trại hay sao? Chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì?"
La Nhất Phong cũng không giấu giếm:
"Chắc thế tử cũng biết, lúc chúng ta xuống núi tam đệ của ta có đòi đi theo.

Sư phụ không cho, hắn liền lén trốn đi xuống, đến giờ còn chưa biết ở nơi nào.

Sau đó, sư phụ lại sai tứ đệ đi tìm hắn về.

Ừm..

chắc thế tử không biết, tứ đệ nhà ta có tật xấu không phân biệt được phương hướng.

Cho nên.." Nói tới đây hắn cũng cảm thấy có chút xấu hổ, ho khan:
"Hiện tại chắc cả hai người bọn hắn đều lạc đường rồi."

Lê Lâm: "..."
Đây là tiết tấu muốn chơi rồng rắn lên mây sao?
La Nhất Phong thấy hắn im lặng, liền nói tiếp:
"Tất nhiên chuyện này chờ đến kinh thành rồi sắp xếp cũng được.

Dù sao bây giờ cũng không tiện làm gì."
Nói thì vậy, trong lòng lại không khỏi cảm thấy nôn nóng.

Hai tên kia nếu không nhanh chóng tìm ra, đến lúc đó nói không chừng đã bị người ta lừa đến tận nơi nào rồi.
Không thể không nói, ý nghĩ miệng quạ đen của La lão đại vô cùng linh nghiệm.

Chí ít thì cũng đã dính lên người một tên.
***​
La Tứ Thiếu giờ phút này mặt mày đen lại.

Hắn không nghĩ ra vì cái gì mình chỉ đồng ý đi áp tải với người ta, phút chốc lại thành tân nương bị đem đi ép gả.
Hắn nhìn giá y màu đỏ diễm lệ lại rườm rà, cố nén xúc động muốn xé tan thành từng mảnh nhỏ.

Rốt cuộc cái y phục đỏ này là để cho con người mặc hay sao?
Cuối cùng không biết là nghĩ đến việc gì liền buồn bực buông tay xuống.

Tự nhủ trong lòng, nhịn một vài ngày nữa thôi là hắn có thể thoát khỏi cái phiền phức này rồi.
Nghĩ đến đây, trong đầu không khỏi nhớ đến sự tình mấy ngày trước.
Sau khi sư phụ bảo hắn xuống núi tìm người, hắn không nhiều lời lập tức quay về thu thập hành trang đơn giản.

Tự biết mình không thông thạo đường xá, hôm đó sau khi xuống núi hắn liền tìm một gốc cây to lớn bên vệ đường rồi nhảy lên đó nằm chờ đợi.
Không bao lâu, một đoàn người ngựa chậm rãi đi qua.

Hắn hé mắt ra nhìn thì chỉ thấy một màu đỏ chói đập vào mặt, rõ ràng là một đội ngũ đưa dâu.

Suy nghĩ một chút liền từ trên cây nhảy xuống, chắn trước mặt đoàn người.

Ngay lập tức chỉ thấy một loạt thanh âm rút kiếm ra khỏi vỏ.
La Tứ Thiếu: "..."
Làm gì căng vậy? Hắn còn chưa hô mà.
Đám người đưa dâu nhìn thiếu niên mặt không cảm xúc ôm kiếm phía trước.

Thân hình căng chặt bày ra vẻ mặt phòng bị.

Nam nhân cầm đầu nhíu lại chân mày:
"Ngươi là người nào? Tại sao lại chặn đường chúng ta, có biết chúng ta là ai không?"
La Tứ Thiếu tò mò, rất tự nhiên mà hỏi:
"Các ngươi là ai?"
Đám người: "..."
"Chúng ta là người của tiêu cục Phúc Uy.

Huynh đệ có từng nghe qua?" Nam nhân cầm đầu có chút cẩn thận hỏi.
Ánh mắt La Tứ Thiếu như có như không liếc nhìn lá cờ viết hai chữ Phúc Uy to lớn.

Mày khẽ nhíu lại.
Tiêu cục Phúc Uy? Ừm..


chưa từng nghe thấy bao giờ.
Nhìn dáng vẻ mặt nhăn mày nhíu của hắn, tên cầm đầu liền thở nhẹ một hơi.

Hắn chắc là nghe qua đúng không? Dù sao tiêu cục bọn họ cũng nổi tiếng như vậy.
Thế nhưng làm bọn hắn thất vọng rồi, La Tứ Thiếu từ nhỏ sống trong núi, lại si mê luyện võ không bận tâm đến chuyện gì.

Sao có khả năng biết được tiêu cái gì cục.

Thậm chí rất nhiều thường thức cơ bản hắn cũng không hiểu rõ.
Vì thế, dưới ánh nhìn chăm chú của mấy chục người rất bình tĩnh mà trả lời:
"Không biết."
Đám người: "..."
Chẳng lẽ gặp phải cao nhân lánh đời? Không đúng a, trông hắn còn trẻ như vậy mà.

Tên cầm đầu cũng có chút bối rối hỏi:
"Không biết huynh đệ vì sao muốn chắn đường của chúng ta?"
La Tứ Thiếu mặt không đổi sắc nói:
"Đương nhiên là ta muốn xin đi nhờ."
Kính xin, sao ngươi không nói sớm.
Đám người lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Cho dù bọn họ là tiêu cục nổi tiếng nhưng cũng không khỏi lo lắng, cảnh giác cao độ khi đi qua vùng núi này.

Nghe nói đây là địa bàn của một đám sơn tặc, bọn chúng đã ra tay thì hầu như chưa từng thất thủ bao giờ.

Vì vậy, khi thấy một người đột nhiên nhảy ra, theo bản năng đều cho rằng là đồng bọn của đám sơn tặc đó.
Tuy nhiên bọn họ nghĩ vậy cũng không sai.

La Tứ Thiếu thật sự là thành viên của đám sơn tặc nha.

Chỉ là hôm nay không cướp thôi.
Nam nhân dẫn đầu đội ngũ kia nghe vậy thì thở ra, nhìn La Tứ Thiếu khách khí hỏi:
"Huynh đệ muốn đi nơi nào?"
La Tứ Thiếu suy tư một chút, nói:
"Bình An hầu phủ."

Hắn biết bọn La đại ca đi nơi đó, lão tam nếu là muốn theo nhất định cũng sẽ hướng phương đó mà đi.

Như vậy, không phải hắn chỉ cần tìm đến Bình An hầu phủ thì sẽ gặp hay sao.
Nam nhân cầm đầu hơi ngạc nhiên, rất nhanh liền lấy lại tinh thần, hắn ngồi trên lưng ngựa ôm quyền mỉm cười nói:
"Không ngờ huynh đệ lại quen biết người của Bình An hầu phủ, thật sự là thất lễ rồi.

Thế nhưng chúng ta bây giờ phải hộ tống tiểu thư nhà Lý viên ngoại xuất giá.

Tạm thời không quay về kinh thành được, không biết huynh đệ có muốn đi cùng hay không?"
"Các ngươi còn mất bao lâu thì mới hộ tống xong?" La Tứ Thiếu nghiêng đầu nhàn nhạt hỏi.
"Đại khái khoảng vài ba ngày nữa là đến nơi."
"Như vậy, ta đi cùng các ngươi." Nghĩ một lát lại bổ sung nói:
"Các ngươi yên tâm, ta biết võ công, dọc đường đi có thể phụ giúp việc bảo vệ."
Cứ như vậy, La Tứ Thiếu đi theo đoàn người hướng về phía ngược lại với kinh thành.

Nhưng hắn không ngờ rằng chuyến đi lần này chính là "một đi hai trở lại", còn thật sự vô cùng dở khóc dở cười.
Đội ngũ đi thêm hai ngày, khi chỉ còn một ngày nữa là đến nơi, đoàn người liền dừng ở một thôn trấn nghỉ ngơi lấy sức.
Đêm khuya, khi tất cả mọi người dần chìm vào giấc ngủ, một bóng đen lặng lẽ nhảy vào phòng nơi tân nương đang ở, bí mật mang theo người rời đi.

Ngay cả cao thủ của tiêu cục cũng không hề hay biết đủ thấy người này xuất quỷ nhập thần thế nào.

Tất nhiên là trừ La Tứ Thiếu vẫn đang lười biếng nằm ngủ.

Mặc dù nghe thấy tiếng động nhưng cũng không buồn la lên.
Ai..

dù sao cũng không phải hắn trực, hắn mới lười đi quản.
Lúc La Tứ Thiếu nghĩ như này cũng không hề biết được, tương lai hắn sẽ phải trả giá vô cùng đắt vì sự lười biếng của ngày hôm nay..