Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 309: Hoạt Động Tiêu Khiển




- Anh thật xấu xa. Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên đang xoa ngực mình ngượng ngùng nói.

- Được rồi, anh còn xấu hơn cho em xem đây. Tần Thiên nhìn Chỉ Nhược vừa nói, tay vừa tranh thủ cởi áo của nàng ra, nhưng đang cởi liền bị Chỉ Nhược ngăn lại.

- Chờ một chút, chúng ta cứ như vậy lỡ bị người khác nhìn thấy làm sao được, chúng ta núp đi. Triệu Chỉ Nhược nói.

- Núp đi, làm sao núp? Tần Thiên khó hiểu nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.

- Anh nhìn xem. Triệu Chỉ Nhược vừa nói, mặt đát lại mạnh mẽ xuất hiện những đằng mạn đang mọc lên rất nhanh, ngày càng nhiều chẳng mấy chốc hai người đều bị bao phủ ở bên trong.

Tần Thiên nhìn thấy cảnh tượng này đầu óc chợt u mê khó hiểu.

- Em là Dị Năng giả thực vật, có thể thao túng loại thực vật này. Triệu Chỉ Nhược nhìn vẻ kinh ngạc của Tần Thiên đắc ý nói.

- “Thật sự là nghịch thiên, cái này để làm trang bị chiến đấu thật tốt.” Tần Thiên thầm nghĩ, mới vừa rồi đằng mạn màu lam hắn thấy chính là dị năng của Triệu Chỉ Nhược lộ hóa.

- Còn có thể biến hóa màu sắc. Triệu Chi Nhược tiếp tục tự hào nói.

Lập tức những đằng mạn phát sinh biến hóa thành màu xanh biếc, cùng chung màu với cây cối, hóa thành một thể từ ngoài nhìn vào căn bản không thể nhận ra.

- Những thứ này thật như tắc kè hoa. Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược than thở một câu.

Đã được che giấu cẩn thận, Tần Thiên không thèm để ý nữa, lập tức hung hăng bóp lấy ngực Triệu Chỉ Nhược, làm cô phát ra một tiếng rên duyên dáng, khuôn mặt Tần Thiên cực kỳ đắc ý.

- Đã lâu rồi không có giải trí, có phải em rất muốn rồi không? Tần Thiên vẻ mặt dâm tà nói, ánh mắt chằm chằm vào ngực Triệu Chỉ Nhược, thiết côn bên dưới đã sẵn sàng xung trận.

Giờ phút này, Triệu Chỉ Nhược sắc mặt đỏ bừng, nhịp tim bắt đầu đập mạnh.

- Làm gì có chứ, người ta không nghĩ đến. Triệu Chỉ Nhược ngượng ngùng nói.

Cơ thể càng lúc càng nhích sát gần Tần Thiên, mùi vị thiếu nữ không ngừng kích thích hắn, Triệu Chỉ Nhược cũng đồng dạng bị mùi đàn ông của Tần Thiên làm cho dâng trào cảm khoái. Cũng đã thật lâu không có gần gũi nam nhân của mình, từ trong hang động tăm tối bắt đầu xuất thủy.

- Phải không, thật không muốn sao? Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược vừa nói, một bên tay đang nhè nhàng xoa nhẹ đầu v* của Triệu Chỉ Nhược.

- Ư...ư… anh là tên đại sắc lang, làm cho em cảm thấy nhột. Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nói, chịu không được liền hôn lấy hắn, lưỡi của cô quấn lấy Tần Thiên, bắt đầu cảm nhận sự kích thích từ đầu lưỡi.

- Ư...ư...ư.. Triệu Chỉ Nhược vừa hôn, miệng không ngừng kêu rên, hai tay Tần Thiên đang nhè nhàng xoa cặp bánh bao của Triệu Chỉ Nhược. Triệu Chỉ Nhược bị kích thích, hai đầu v* đã cứng lại, cảm giác hiện giờ giống như vô số con kiến bò khắp người, toàn thân đều nhạy cảm. Tần Thiên hai tay không ngừng xoa bóp khiến hang động bên dưới của Triệu Chỉ Nhược đã liên tục ra nước.

- Ừ, như thế nào, có muốn hay không đây. Tần Thiên buông ra Triệu Chỉ Nhược nhìn khuôn mặt cô đã đỏ ửng hỏi, tuy vậy bàn tay vẫn không ngừng lại, liên tục nhào nặn cặp bánh bao của Triệu Chỉ Nhược.

- Nghĩ! Triệu Chỉ Nhược thấp giọng nói, mắc cỡ không dám nhìn Tần Thiên, Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược bộ dạng ngượng ngùng, càng thêm kích động lên, đưa tay lên, đem áo Triệu Chỉ Nhược cỡi xuống, lập tức phong cảnh mê người hiển lộ toàn bộ ra ngoài, cặp bánh bao to lớn, săn chắc, đầu ti hồng hào để lộ ra.

- Chồng yêu của nàng, sủng hạnh nàng đây, Tần Thiên đôi mắt bị mê hoặc, khẩn cấp nói.

Cái miệng hư hỏng ngậm lấy đầu ti của Triệu Chỉ Nhược liên tục mút…

- A...A...A! Triệu Chỉ Nhược chịu không nổi nữa rên to hơn, vẻ mặt vừa sung sướng vừa khó chịu, hai tay nắm chắt lấy áo Tần Thiên.

Tần Thiên lúc này miệng vừa mút đầu ti của Triệu Chỉ Nhược, hai tay cũng không nghỉ ngơi, một tay xoa vú còn lại, một tay tìm đến hang động của cô. Toàn thân Triệu Chỉ Nhược liên tục bị kích thích, khiến cô không thể chịu nổi.

- Thật là khó chịu quá chồng ơi. Triệu Chỉ Nhược rên rỉ gọi to.

Quả nho trước ngực của nàng đang bị Tần Thiên ăn triệt đề, bên dưới hang động của nàng bây giờ đã ướt nhẹp, đã vậy còn bị Tần Thiên không ngừng mơn trớn, toàn thân nàng bây giờ rất là khó chịu, sự khoái cảm sâu bên trong đã phát ra, thực sự rất thèm muốn được Tần Thiên sủng hạnh.

- Từ từ rồi em sẽ được tận hưởng đầy đủ khoái lạc. Tần Thiên miệng cười nói, cũng trực tiếp cởi bỏ quần của Triệu Chỉ Nhược, chiếc quần lót của nàng bây giờ đã ướt nhẹp, hang động của nàng đã hiện ra trước mắt Tần Thiên.

- Không ngờ, em dâm đãng như vậy, tất cả đều là nước. Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược độc miệng nói, làm cho cô thẹn đến nỗi muốn tìm chỗ chui xuống đất.

Tần Thiên vuốt vẻ cỏ trước hang động Triệu Chỉ Nhược, càng làm cô run rẩy kích thích, trông miệng phát ra các thanh âm dâm đãng.

- Có phải muốn anh lắm rồi không? Tần Thiên nhìn Chi Nhược nói, Triệu Chỉ Nhược không còn lựa chọn nào đành gật đầu.

- Tốt lắm, để chồng yêu đây giúp em sung sướng. Tần Thiên vừa nói tay cũng cởi quần mình ra, đem lợi khí của chính mình cắm thẳng vào bên trong hang động tăm tối của Triệu Chỉ Nhược. Thiết côn của Tần Thiên đi trực tiếp vào bên trong khiến Triệu Chỉ Nhược như mê dại.

Từng nhịp nhấp đều khiến Triệu Chỉ Nhược khoái lạc liên tục kêu rên, một loại khoái cảm đạt tới cực điểm truyền đến từ bên dưới. Hang động tăm tối bên dưới của Triệu Chỉ Nhược không ngừng bóp chặt lấy thiết côn của Tần Thiên.

- Ư...ư....a… chồng ơi, người nhẹ một chút. Triệu Chỉ Nhược một bên kêu lên.

Tần Thiên đổi tư thế, lật Triệu Chỉ Nhược lại, mạnh mẽ từ sau đâm tới, hai tay vẫn không ngừng chụp lấy cặp bánh bao to lớn của nàng. Triệu Chỉ Nhược sung sướng trong miệng liên tục rên la. Tần Thiên đây là lần đầu chiến đấu ở bên ngoài, cảm giác thật sự kích thích hơn bình thường, liên tục đâm chọt, từng đợt sáng khoái truyền tới, hai tay vẫn không ngừng mân mê hai vú Triệu Chỉ Nhược.

- A...Em chịu không nổi rồi. Triệu Chỉ Nhược la lên, cả người run run, từ trong hang động phọt ra không ít nước, đã đạt đến cực khoái. Toàn thân tràn ngập khoái cảm dục vọng.

Tần Thiên vẫn chưa xuất ra, vẫn tiếp tục đâm tới, Triệu Chỉ Nhược lại bị Tần Thiên khơi dậy khoái cảm, tiếp tục cố gắng phối hợp từng nhịp với Tần Thiên.